Thiên La
Chương 303 Tâm Sự
Lãnh Tuyên nghe Lâm Phong nói, vẻ mặt hài lòng.
- Ngồi đi, ta có vài chuyện muốn nói với tiểu tử ngươi.
- Vâng.
Bên trong một căn phòng khác của Lãnh gia, Lãnh Hàn Băng đang cùng mẫu thân trò chuyện thì cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, Phi Dao từ bên ngoài chạy vào, bộ dáng hốt hoảng.
- Tỷ tỷ, không xong rồi, tiểu Phong tử bị phụ thân bắt đi rồi.
Lãnh Hàn Băng lập tức đứng dậy, Vương phu nhân ngồi bên cạnh nhìn bộ dáng lo lắng của nữ nhi, bà nhẹ nhàng nắm lấy ngọc thủ của Hàn Băng.
- Không cần lo lắng.
Hàn Băng nghe mẫu thân nói, ánh mắt do dự một lúc cuối cùng vẫn ngồi xuống, Phi Dao vội chạy tới bên cạnh.
- Mẫu thân sao lại ngăn tỷ tỷ?
- Con lo cái gì, phụ thân của con đâu phải là loại người không biết nói lý.
- Nhưng hai người đó đã ở trong phòng hơn nửa canh giờ rồi.
- Như vậy rất tốt.
Phi Dao mở to mắt nhìn mẫu thân, sao nàng càng nghe lại càng không hiểu.
Vương phu nhân mỉm cười.
- Lão ta chỉ muốn hiểu rõ tiểu tử đó thêm một chút, đây là chuyện tốt.
- Tìm hiểu thôi có cần phải lâu như vậy không?
- Điều này chứng tỏ phụ thân của con đã thật sự để ý Lâm Phong.
Lãnh Hàn Băng nghe mẫu thân giải thích, ánh mắt lo lắng dần tan biến, phụ thân của nàng tính tình kiêu ngạo sẽ không tùy tiện trò chuyện với người ngoài, trừ khi là người nhà.
Nghĩ đến đây, trong lòng nàng lại xuất hiện một chút cảm giác vui thích khó tả.
Ánh mắt Vương phu nhân nhìn về phía Phi Dao một lúc, chợt mở lời.
- Ta xem con quan tâm tiểu tử đó còn hơn cả tỷ tỷ của con.
- Đâu… đâu có.
- Thật là không có?
Lãnh Phi Dao bị mẫu thân nhìn chằm chằm, bộ dáng có chút hoảng loạn.
- Nữ nhi chỉ là đang lo cho tỷ tỷ.
- Thật sao?
Phi Dao liều mạng gật đầu.
- Với tính cách của tỷ tỷ muốn tìm được tỷ phu như mò kim đáy biển, con chỉ sợ hắn bị phụ thân dọa chạy mất.
Lời vừa dứt, nhiệt độ bên trong căn phòng đột nhiên giảm xuống, Phi Dao biết đại sự không ổn lập tức nhào vào lòng mẫu thân, trời đất bao la không nơi nào an toàn bằng lòng mẹ.
Một canh giờ trôi qua, Lâm Phong bước ra khỏi phòng, vẻ mặt ngây ngốc.
- Tổ tiên của tiểu tử ngươi thật sự là đan sư?
- Làm sao ta biết được.
Suốt một canh giờ, Lâm Phong như tội phạm bị tra khảo, những thứ có thể hỏi đều bị Lãnh Tuyên tra hỏi, ngay cả mười tám đời tổ tông cũng bị lôi ra.
Quan trọng là trước lúc rời đi Lâm Phong đã biết được nguyên nhân Lãnh gia tổ chức thiên kiêu đại hội.
Mấy hôm trước, lão Thánh Chủ đã chạy tới tâm sự mỏng với đám trưởng bối Lãnh gia, ngụ ý muốn tác hợp cho Lâm Phong và Lãnh Hàn Băng, đám trưởng bối nghe xong đều bày tỏ thái độ đồng ý.
Cao tầng Lãnh gia đã sớm biết được mối quan hệ mờ ám giữa Lâm Phong và Hàn Băng, lúc đầu có không ít trưởng bối trong tộc phản đối nhưng khi nhìn thấy những gì Lâm Phong đã thể hiện dần làm cho bọn họ thay đổi chủ ý.
Lãnh Tuyên và Vương phu nhân cũng lên tiếng ủng hộ nữ nhi, bọn họ hiểu rõ tính tình của Hàn Băng, nếu không chấp nhận Lâm Phong thì khả năng nhi nữ bỏ nhà theo trai là rất cao.
Vừa rồi Lãnh nhạc phụ đã nói qua quy tắc chọn hiền tế, muốn cầu thân phải lấy ra đại lễ, chỉ cần Hàn Băng nhìn trúng sẽ trở thành đạo lữ của nàng.
Nói tóm lại, tất cả quyền quyết định vẫn nằm trong tay Hàn Băng, với quan hệ mờ ám giữa hai người dù Lâm Phong có lấy ra một khối linh thạch cũng thắng trận.
Bây giờ Lâm Phong đã hiểu vì sao lão bà của hắn lại không phản đối chuyện tổ chức đại hội.
- Xem ra đại hội lần này là để chuẩn bị cho tiểu tử ngươi.
- Vậy thì lão tử phải thể hiện tốt một chút.
Mặc dù đã nhận ra được tâm ý của Hàn Băng nhưng Lâm Phong cũng không dám mang theo một khối linh thạch đến cầu thân, nhất định phải chuẩn bị thật tốt.
Vài ngày sau, bên trong Thánh Thành lại xuất hiện tin đồn, trong lúc thiên kiêu đại hội diễn ra, chỉ cần người nào lấy ra được bảo vật Lãnh gia vừa ý sẽ trở thành đạo lữ của Lãnh Hàn Băng.
Một số đại tộc vừa nghe tin lập tức hành động, đây là cơ hội tốt để liên hôn với Lãnh gia, tuyệt đối không được bỏ qua.
Trong lúc vô số thanh niên chạy đi tìm kiếm bảo vật thì bên trong một căn phòng, không khí yên tĩnh đến lạ thường.
Phong Viêm ngồi đối diện với biểu tỷ, hắn vừa trở về Phong gia liền bị kéo đến đây.
- Biểu tỷ tìm đệ có chuyện gì sao?
- Ta muốn ngươi tới Lãnh gia cầu thân.
- Hả?
Phong Thanh Thanh nhìn vẻ mặt ngây ngốc của tên biểu đệ, khí tức vương giả có dấu hiệu bùng nổ.
- Tháng sau Lãnh gia sẽ tổ chức thiên kiêu đại hội, ta muốn ngươi đại diện Phong gia đến đó tham dự.
- Không được, đệ phản đối.
Phong Viêm lập tức lắc đầu, hắn đã sớm biết được mối quan hệ mờ ám giữa Lâm Phong và Lãnh Hàn Băng, dù mang hết bảo vật của Phong gia đến thì người ta cũng không vừa ý.
Tuy Phong Viêm không phải là chính nhân quân tử nhưng nguyên tắc làm người vẫn phải có, nữ nhân của huynh đệ tuyệt đối không thể động vào.
Quan trọng là chuyện hắn đến Lãnh gia cầu thân lỡ như bị Tuệ Vân biết được thì xác định, vừa nghĩ đã thấy sợ.
Phong Thanh Thanh híp mắt nhìn tên biểu đệ.
- Ngươi thật sự không đi?
- Dù có bị tỷ đánh chết thì đệ cũng không đi.
- Có thật như vậy không.
Phong Viêm nhìn bộ dáng biểu tỷ như muốn động thủ liền ngăn lại, ánh mắt xoay chuyển.
- Đợi đã, muốn đệ đi cũng được nhưng tỷ phải trả lời đệ vài câu hỏi.
- Nói.
- Tỷ vẫn còn hận Lãnh gia sao?
- Chuyện đã qua, không cần phải nhắc lại.
Nếu không phải vì sợ đắc tội với Lãnh gia thì Phong gia đã sớm mang mẫu thân của Phong Thanh Thanh rời khỏi cấm địa.
Khi Phong lão gia chủ mang theo Thánh Chủ Lệnh xông vào cấm địa cứu người, Lãnh gia hoàn toàn không xen vào, xem như chuyện cũ bỏ qua.
Lúc đó Phong Viêm cảm giác có chút không đúng nên đã lén chạy đi điều tra, kết quả biết được là nhờ phụ mẫu Lãnh Hàn Băng nói giúp.
Chuyện này hắn đã nói cho biểu tỷ biết, theo lý thì nàng nên cảm kích Lãnh Hàn Băng mới đúng.
- Nếu không phải vì Lãnh gia chẳng lẽ là vì Lâm sư đệ?
- Không sai, ta không ưa tên đó.
- Biểu tỷ, Lâm sư đệ nhiều lần giúp tỷ, dù trước đó có ân oán gì cũng nên bỏ qua.
- Ngươi cho rằng ta là người lòng dạ hẹp hòi vậy sao?
Phong Viêm nhìn vẻ mặt tức giận của biểu tỷ không giống như đang lừa hắn, trong đầu hắn chợt xuất hiện một ý nghĩ.
- Chẳng lẽ biểu tỷ đã để ý Lâm sư đệ?
Phong Thanh Thanh đối diện với ánh mắt mờ ám của Phong Viêm, không hiểu sao trong lòng sinh ra chút hoảng loạn.
- Im miệng.
Phong Viêm nhìn bộ dáng tức giận của biểu tỷ, hắn càng thêm khẳng định suy nghĩ của bản thân, nếu là bình thường thì hắn đã bị biểu tỷ một cước đá bay.
- Lâm sư đệ là nhân trung chi long, biểu tỷ tài mạo song toàn, hai người đúng là một cặp trời sinh.
- Ngươi còn nói lung tung thì đừng trách ta.
- …
Phong Thanh Thanh nhìn tên biểu đệ che miệng, khí tức tan biến vài phần.
- Ngươi có giúp ta không?
- Chuyện này… đệ sẽ giúp tỷ nhưng đệ có một câu muốn nói trước, sau này tỷ có hối hận cũng không được tìm đệ.
- Tại sao ta phải hối hận.
Phong Viêm đi tới bên cạnh biểu tỷ, khuôn mặt nở nụ cười ẩn ý.
- Chuyện trên đời đâu ai nói trước được, lỡ như một ngày biểu tỷ và thiên kim Lãnh gia trở thành tỷ muội thì sao.
- Ngươi…
- Đệ đi chuẩn bị bảo vật đây.
Ánh mắt Thanh Thanh ẩn hiện bối rối, giọng nói không còn hùng hồn như trước.
- Chờ đã, chuyện này không cần ngươi quan tâm.
- Thật sự không cần đệ đi cầu thân?
- Dù sao ta cũng nợ Lãnh Hàn Băng ân tình của mẫu thân, không thể lấy oán báo ân.
- Vậy tiểu đệ xin cáo lui.
Phong Viêm vừa dứt lời liền chạy đi, lỡ như biểu tỷ lại đổi ý thì thảm.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!