Thiên La

Chương 184 U Minh Ma Đao Mới

Muốn ngăn cản Huyết Linh Chú chỉ có một cách duy nhất là phá hủy Huyết Linh Châu, tuy không thể tiêu diệt đám người ở đây nhưng cũng có thể làm cho bọn chúng bị tổn thương, thực lực suy giảm vài phần.

Dựa vào kích thước của Huyết Linh Châu, lão đầu suy đoán không tới một ngày thì đám người ở đây sẽ hoàn toàn thức tỉnh.

Chỉ là Lâm Phong còn chưa kịp động thủ thì có người đã hành động, Linh Mộng hóa thành một đạo hồng ảnh lao về phía thạch đài nhưng mục tiêu của nàng không phải là Huyết Linh Châu mà là trung niên nam tử.

- Đó là… U Minh Ma Đao.

Một tay của trung niên nam tử cầm hắc đao, tay còn lại cầm một cái lệnh bài, vừa rồi Lâm Phong bị uy áp của trung niên nam tử hù dọa nên không dám nhìn thẳng, đến giờ hắn mới phát hiện ra thì đã muộn.

Linh Mộng lướt tới bên cạnh trung niên nam tử, ngọc thủ hướng ma đao chộp tới, đúng lúc này, dị biến phát sinh, thân hình Linh Mộng đột nhiên bất động, đứng im trên thạch đài.

Lâm Phong vừa đuổi tới thạch đài thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, mau phá hủy Huyết Linh Châu.

Tuy Lâm Phong không hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng vẫn làm theo lời của lão đầu, hắn vừa lấy ra mấy viên bạo đan ném về phía Huyết Linh Châu vừa hét lớn.

- Hàn Băng sư tỷ, Phong chấp sự mau phá hủy viên huyết châu kia.

Hàn Băng lập tức động thủ, pháp trượng giơ lên, hàn khí hóa thành băng tiễn bắn về phía Huyết Linh Châu, Phong Thanh Thanh cũng nhận ra tình hình không ổn, trường thương trong tay đâm thẳng về phía huyết châu.

- ẦM… ẦM… ẦM…

Một đạo hắc quang bay tới đánh tan toàn bộ công kích của đám người Lâm Phong, phía trên thạch đài, Linh Mộng chợt động, nàng đoạt lấy lệnh bài trong tay trung niên nam tử rồi hóa thành hồng ảnh bay đi.

Bạo đan nổ tung, khói bụi tan biến, khi Lâm Phong nhìn thấy diện mạo của kẻ đã ngăn cản đòn công kích của hắn, vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc.

- Chuyện này…

Huyết Linh Châu vẫn lơ lửng trên không, bên cạnh là một thanh hắc đao, thân đao chỉ dài hơn ba tất nhưng lại tỏa ra một loại khí tức vô cùng khủng bố.

Giọng nói của lão đầu truyền đến, mang theo vài phần nóng vội.

- Mau kích hoạt Hộ Thần Giáp.

Lão đầu vừa dứt lời, một luồn khí tức cuồng bạo từ U Minh Ma Đao tràn tới, Lâm Phong cảm giác như trời sập, thần hồn run rẩy, chỉ cần hắn dám cử động một chút sẽ hồn phi phách tán.

Lâm Phong nhìn U Minh Ma Đao lơ lửng trên không, ánh mắt hoảng sợ, thứ hắn đối diện không phải là một thanh đao mà là một vị thượng cổ ma thần từng đồ sát ngàn vạn sinh linh, tỏa ra ma uy vô thượng, không gì có thể ngăn cản.

Đám người bên cạnh Lâm Phong cũng rơi vào tình cảnh tương tự, sắc mặt dần trở nên tái nhợt, ngay cả nữ tử kiêu ngạo như Phong Thanh Thanh cũng không dám ngẫn đầu nhìn U Minh Ma Đao.

Đúng lúc này, một đạo hắc quang bao phủ toàn bộ cơ thể Lâm Phong, từng đạo thiên văn trên mảnh Hộ Thần Giáp rực sáng giúp hắn ngăn cản khí tức khủng khiếp tỏa ra từ U Minh Ma Đao.

- Hộc Hộc…

Lâm Phong cuối người thở dốc, sắc mặt vẫn chưa hết hoảng loạn, cảm giác như vừa từ quỷ môn quan trở về, bây giờ hắn đã không còn dám đánh chủ ý vào U Minh Ma Đao mà chỉ muốn lập tức rời khỏi nơi này.

Lâm Phong chuẩn bị lấy ra ma trận kích hoạt thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử ngươi tạm thời không thể dùng ma trận.

Ngoại trừ Lâm Phong thì thần hồn của tam nữ đều bị U Minh Ma Đao trấn áp, nếu lúc này sử dụng ma trận sẽ làm cho thần thức của các nàng bị tổn thương nghiêm trọng, ngay cả lão đầu cũng không chắc có thể cứu chữa.

- Tiền bối có cao kiến gì không?

- Chiến.

U Minh Ma Đao có thể tự tập kích tu sĩ chứng tỏ nó đã thông linh, lão đầu cũng là khí linh nên hiểu rõ uy lực của ma đao.

Không có linh lực của tu sĩ duy trì, U Minh Ma Đao chỉ có thể sử dụng sát khí tích lũy qua hàng vạn năm, chỉ cần Lâm Phong có thể chịu được sát khí khủng bố của ma đao thì có thể chiến một trận.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, trong lòng không nhịn được mà nhớ lại cảm giác khủng khiếp vừa rồi, ánh mắt không giấu được vẻ hoảng sợ, thậm chí hai chân còn run rẩy.

- Không còn cách khác sao?

- Tiểu tử ngươi càng do dự thì đám nha đầu kia sẽ càng khó cứu.

Lâm Phong nhìn về phía Hàn Băng, gương mặt xinh đẹp của nàng lúc này đã tái nhợt, ánh mắt lạnh lùng của nàng cũng đang nhìn về phía hắn, tuy Hàn Băng không thể nói chuyện nhưng Lâm Phong có thể đoán được nàng muốn hắn rời đi.

- Quân tử sỉ khả sát bất khả nhục, không phải chỉ là một thanh phá đao thôi sao, có gì mà phải sợ.

Nam nhân đỉnh thiên lập địa sao có thể lâm trận rút lui, Lâm Phong lấy ra huyết đao, ánh mắt hoảng sợ dần trở nên kiên định, Phi Vân rực sáng ngân quang, chân đạp Vân Tung Mị Ảnh phóng về phía U Minh Ma Đao.

Càng đến gần ma đao, sát khí càng cuồng bạo, cơ thể Lâm Phong bị dồn nén đến khó thở, thần hồn không ngừng run lên, linh lực dần hỗn loạn, lần đầu tiên trong đời hắn đối diện với một tồn tại khủng bố như vậy, cảm giác tuyệt vọng dâng trào giống như một con thiêu thân lao vào ngọn lửa.

Lâm Phong cắn chặt răng, đại thủ nắm chặt huyết đao chém về phía U Minh Ma Đao, dù biết là không thể chiến thắng nhưng hắn vẫn muốn thử một lần.

- Ăn một đao của lão tử.

- Keng…

- Tiểu tử cẩn thận.

Hai bên vừa va chạm, huyết đao lập tức bị chém thành hai nửa, U Minh Ma Đao tiếp tục lao về phía Lâm Phong, nhờ có lão đầu nhắc nhở mà hắn kịp dùng Thiên Lý Tùy Hành trốn thoát.

Lâm Phong vừa hiện ra, một luồn khí tức cuồng bạo ập đến, hắn cảm giác bản thân bị khóa chặt vào không trung, như cá mắc lưới, không cách nào di chuyển chỉ có thể trơ mắt nhìn U Minh Ma Đao đâm thẳng tới.

- Mạng ta xong rồi.

- Keng…

Trong lúc Lâm Phong cứ tưởng bản thân sắp hóa kiếp thì một đạo hồng quang lướt tới đánh vào U Minh Ma Đao làm cho thân đao đổi hướng bay đi.

Hồng quang tan biến, Linh Mộng hiện ra, sắc mặt nàng lúc này vô cùng tái nhợt, khí tức hỗn loạn, khóe môi còn vương tơ máu, rõ ràng đã bị trọng thương.

Linh Mộng nhìn tên nam nhân xụi lơ bên cạnh vì vừa thoát được một kiếp, ánh mắt phức tạp, nếu không nhờ hắn liều mạng công kích U Minh Ma Đao thì nàng đã không thể hóa giải được đạo sát khí khủng bố kia.

Rõ ràng Lâm Phong đã có thể bỏ trốn nhưng hắn lại mạo hiểm ở lại, dù Linh Mộng biết nguyên nhân tên nam nhân này làm như vậy không phải vì nàng nhưng trong lòng vẫn dâng lên cảm giác ấm áp, lần này nàng lại nợ hắn một ân tình.

U Minh Ma Đao chuẩn bị lần nữa tấn công Lâm Phong thì đột nhiên đổi hướng bay về phía Huyết Linh Châu.

- Keng…

Thân ảnh Phong Thanh Thanh chợt hiện ra giữa không trung, trường thương trong tay nàng chỉ cách Huyết Linh Châu vài tất thì bị U Minh Ma Đao ngăn cản.

Phong Thanh Thanh lập tức lui lại, U Minh Ma Đao vừa định đuổi theo thì phát hiện vài chục mũi băng tiễn đang phóng về phía Huyết Linh Châu, nó lập tức đổi hướng ngăn cản.

Hàn Băng bay đến bên cạnh Lâm Phong, nhìn thấy vẻ mặt tái nhợt của hắn, lòng nàng đau như dao cắt, ngọc thủ dịu dàng ôm lấy hắn vào lòng, giọng nói ôn nhu.

- Có sao không?

- Đệ không… ui, đệ cảm giác cả người đau nhức, toàn thân không còn sức lực.

Lâm Phong thuận thế dựa vào người Hàn Băng, đại thủ ôm lấy eo thon, vẻ mặt tận hưởng, bản thân hắn vốn không bị thương chỉ là vừa từ quỷ môn quan trở về nên tinh thần có hơi hoảng, sắc mặt tái nhợt vẫn chưa kịp khôi phục.

=======

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận