Thiên La
Chương 113 Biến Cố Mới
Trong lúc Huân Vũ do dự thì cửa phòng mở ra, nữ tử bên trong căn phòng xuất hiện.
- Sư muội, có muốn vào trong nói chuyện với ta không?
- Vâng.
Huân Vũ khẽ gật đầu rồi đi theo đối phương, bên trong căn phòng được bài trí vô cùng tinh tế, không gian yên tĩnh, hương thơm êm dịu làm người ta cảm giác thư giãn.
- Nam Cung sư tỷ tìm muội có chuyện gì sao?
Nam Cung Như Mộng nhìn vẻ mặt căng thẳng của vị sư muội bên cạnh, nàng mỉm cười trấn an.
- Sư muội không cần lo lắng, ta chỉ muốn tâm sự một chút với muội.
Như Mộng kéo nữ tử bên cạnh cùng ngồi xuống giường.
- Ta nghe nói sư muội đã thành công thức tỉnh huyết mạch của Liễu gia?
- Vâng.
- Tộc nhân Liễu gia một khi thức tỉnh huyết mạch nhất định tiền đồ vô lượng, ngày sau chắc chắn sẽ trở thành trụ cột của Thánh Cung.
- Nam Cung sư tỷ quá lời, sư tỷ mới thật sự là tương lai của Trường Hà.
Nói về đệ tử xuất sắc nhất Trường Hà Thánh Cung, cả Nam Hoang đều biết đó là Nam Cung Như Mộng, còn Huân Vũ chỉ là một đóa hoa vừa nở sao có thể so với thái dương rực rỡ trên cao.
- Thánh Cung muốn phát triển không thể chỉ dựa vào một mình ta.
Như Mộng nhìn nữ tử bên cạnh, ánh mắt mang theo vẻ chờ mong.
- Muội có muốn cùng ta bảo vệ Trường Hà không?
- Muội…
Huân Vũ khẽ cúi đầu, vẻ mặt phức tạp, nàng chưa bao giờ nghĩ đến vấn đề này.
Tộc nhân Liễu gia trước khi thức tỉnh huyết mạch có tốc độ tu luyện rất chậm, nếu gia nhập Thánh Cung thì nhiều nhất chỉ có thể trở thành nội môn đệ tử.
Huân Vũ là dòng chính của Liễu gia, tài nguyên tu luyện của nàng nhiều hơn nội môn đệ tử gấp mấy lần, cho nên nàng từ nhỏ chỉ ở trong tộc tu luyện, không gia nhập Trường Hà Thánh Cung.
Trong lòng Huân Vũ thì tình cảm dành cho Trường Hà Thánh Cung còn không bằng cả Ảnh Nguyệt Đoàn, quan trọng nhất là nam nhân của nàng không ở Trường Hà.
Nam Cung Như Mộng như nhìn thấu được suy nghĩ của vị sư muội đối diện, nàng cũng không muốn ép đối phương.
- Muội có tình cảm với Lâm Phong đúng không?
- Muội với hắn chỉ là đạo hữu.
- Thật sao? Lần trước khi ta tới Cửu Huyền đã từng gặp hắn, lúc đó muội có biết câu đầu tiên hắn hỏi ta là gì không?
- Là gì?
Huân Vũ vội hỏi, khi nàng nhìn thấy ánh mắt của Như Mộng thì hai gò má ửng hồng, nàng biết tình cảm của bản thân không thể giấu được tuệ nhãn của vị sư tỷ này.
- Hắn hỏi ta có biết một nữ tử tên là Liễu Huân Vũ không?
Như Mộng mỉm cười.
- Thật sự lúc đó ta vô cùng kinh ngạc, một nam tử khi đứng trước mặt ta lại hỏi về một nữ tử khác, muội có biết điều đó có ý nghĩ như thế nào không?
Huân Vũ lắc đầu, nhịp tim của nàng dần mất kiểm soát.
- Xin sư tỷ chỉ điểm.
- Trong mắt hắn, nữ tử tên Liễu Huân Vũ kia còn quan trọng hơn Nam Cung Như Mộng, đó cũng là lần duy nhất ta cảm giác bản thân thua kém một nữ tử khác.
Nam Hoang Nhị Mộng nổi danh khắp Nam Hoang nhưng Như Mộng chưa bao giờ xem trọng Linh Mộng, vì nàng luôn cho rằng một nữ nhân ưu tú sẽ không dùng bạo lực để giải quyết vấn đề.
Ánh mắt nàng nhìn vị sư muội bên cạnh.
- Tuy ta không tiếp xúc với Lâm Phong quá nhiều nhưng ta có thể nhìn thấy được thiên phú đan đạo của hắn không kém hơn ta, ngày sau nhất định vang danh đại lục.
Liễu Huân Vũ không ngờ sư tỷ lại đánh giá Lâm Phong cao như vậy, trong lòng nàng đã đoán được vài phần nguyên nhân vì sao bản thân lại được mời đến nơi này.
- Có phải sư tỷ muốn muội khuyên Lâm Phong đến Trường Hà không?
- Lúc đầu ta thật sự có ý định như vậy nhưng bây giờ ta chỉ hi vọng dù có chuyện gì xảy ra thì hắn cũng sẽ không đối địch với Trường Hà.
- Muội sẽ ghi nhớ.
Nếu không thể đồng hành thì cũng đừng trở thành kẻ thù, đó chính là những gì Như Mộng muốn nói, Huân Vũ âm thầm ghi nhớ, nàng cũng không muốn Lâm Phong đối đầu với Trường Hà vì như vậy chẳng khác gì đối đầu với Liễu gia.
Hai người trò chuyện thêm một lúc thì Huân Vũ rời đi, nàng vừa bước đến cửa phòng chợt nghe được giọng nói của Như Mộng truyền đến.
- Nếu có một ngày Lâm Phong đến Trường Hà thì muội có bằng lòng đi chung đường với ta không?
- Tất nhiên.
Liễu Huân Vũ gật đầu nhưng nàng biết chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra, nàng biết chí hướng của Lâm Phong không ở Thánh Cung mà là ở Thiên La rộng lớn.
Sáng hôm sau, ngũ cung đại hội tiếp tục khởi tranh, sau kết quả thảm hại hôm trước thì hôm nay là lúc Trường Hà trở mình.
Lúc này, gần như đệ tử tham gia thi đấu đã có mặt đầy đủ, chỉ thiếu đệ tử của Cửu Huyền Thánh Cung.
Bên trong khu vực dành cho đệ tử Cửu Huyền, tình hình vô cùng căng thẳng, phần lớn đệ tử đều mang theo vẻ mặt lo lắng.
Chuyện là trong lúc mọi người đang chuẩn bị, Lâm Phong đột nhiên lăn đùng ra bất tỉnh, đến khi kiểm tra thì phát hiện toàn bộ linh lực bên trong cơ thể của hắn đã biến mất.
- Là Hóa Linh Đan.
Chấp sự Đan Cung vừa quan sát triệu chứng của Lâm Phong liền nhận ra nguyên nhân, ánh mắt lão nhìn tiểu tử đang nằm trên giường.
- Có phải tiểu tử ngươi vừa dùng đan dược không?
Lâm Phong gật đầu, hắn lấy ra một bình đan dược đưa cho lão chấp sự.
- Đệ tử vừa dùng Hỏa Linh Đan.
Hỏa Linh Đan có khả năng tăng hỏa lực cho tu sĩ trong vài giờ, sau khi hết thuốc, tu sĩ sẽ rơi vào tình trạng kiệt sức trong thời gian ngắn.
Lâm Phong chỉ vừa bước vào linh giả ngũ cấp, hỏa lực của hắn thuộc hàng yếu nhất trong tất cả tu sĩ dự thi nên sư phụ đã giúp hắn luyện chế Hỏa Linh Đan.
Lão chấp sự cầm bình đan dược trong tay hít vài hơi, bên trong bình vẫn còn 6 viên đan dược, toàn bộ đều là Hỏa Linh Đan.
- Đan dược này hình như không có vấn đề.
Tuệ Vân đứng bên cạnh lên tiếng.
- Đan dược này là sư phụ tự tay luyện chế, tuyệt đối không có vấn đề.
- Vậy đan dược này cũng là tự tay nhị trưởng lão đưa cho hắn sao?
- Là đệ tử giúp sư phụ đưa cho sư đệ.
Tuệ Vân hành sự cẩn trọng nên Lưu Vũ Đồng mới nhờ nàng giao đan dược cho Lâm Phong.
Trong lúc mọi người không biết làm sao thì Lâm Phong nghe thấy giọng nói của lão đầu truyền đến.
- Bình đan dược đó có vấn đề.
- Ta biết, vấn đề ở chỗ không biết vấn đề ở đâu.
Ánh mắt mọi người lén nhìn về phía Tuệ Vân, bình đan dược này chỉ có ba người chạm vào, Lâm Phong sẽ không tự hủy, vậy chỉ còn Tuệ Vân và sư phụ của nàng.
Phong Viêm lập tức nhảy ra, ánh mắt tức giận nhìn đám đồng môn.
- Các ngươi có ý gì, chuyện này nhất định không phải Tuệ Vân sư tỷ làm.
Vương Lăng vội bước ra hòa giải.
- Chuyện quan trọng trước mắt là phải tìm người thay thế vị trí của Lâm sư đệ, ta biết có một vị sư đệ luyện được ngũ đan thượng phẩm đang chờ ở bên ngoài.
Lão chấp sự khẽ gật đầu, đến nước này chỉ còn cách thay người.
- Mau gọi tên đó vào đây.
Vương Lăng vừa xoay người thì nghe được giọng nói của Lâm Phong từ phía sau truyền đến.
- Vương sư huynh đúng là tính toán như thần, ngay cả chuyện đệ bị tán linh cũng đoán được.
- Lâm sư đệ nói vậy là có ý gì?