Thiên La

Chương 195 Bàn Luận Mới

Lâm Phong vừa về đến phòng thì nhìn thấy một đôi nam nữ đang đứng trước cửa phòng của hắn tâm sự.

- Xem ra Tuệ Vân sư tỷ đã rơi vào tay giặc.

- Còn không phải là do mấy cái âm mưu quỷ kế của đệ hại sao.

Lãnh Phi Dao bĩu môi, trong thời gian Lâm Phong rời đi, Phong viêm liên tục bám theo Tuệ Vân, hai người này đi đâu cũng có đôi có cặp, gần như không thể tách rời.

- Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, tất cả đều là thiên ý.

Lâm Phong chỉ vẽ đường cho hươu chạy còn chạy được tới đâu thì phải xem vào tình cảm của Phong Viêm dành cho Tuệ Vân.

Cách đó không xa, Phong Viêm đang tâm sự với Tuệ Vân thì nghe được tiếng bước chân truyền đến, hắn vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Lâm Phong và Phi Dao đang đi về phía bên này.

- Lâm sư đệ, cuối cùng đệ cũng trở về.

- Sư huynh, sư tỷ tìm đệ có chuyện gì sao?

- Lâu ngày không gặp nên sư huynh đến thăm sư đệ không được sao?

- Đa tạ sư huynh quan tâm.

Lâm Phong mỉm cười đáp lễ, hắn thà tin heo mẹ biết trèo cây còn hơn tin mấy lời của gian thương.

Tuệ Vân đứng bên cạnh mở lời.

- Lần này ta đến là để cùng đệ thương lượng về chuyện Thánh Cung chiêu đồ.

- Chuyện này sư phụ đã nói với đệ, tất cả sẽ nghe theo sư tỷ chỉ dẫn.

- Chuyện này không vội, đệ vừa từ xa trở về nên nghỉ ngơi cho tốt, vài ngày sau tỷ sẽ tìm đệ trao đổi.

Lý Tuệ Vân vừa dứt lời liền lấy ra một cái ngọc giản đưa cho Lâm Phong, bên trong có ghi lại chi tiết về quá trình chiêu đồ của Thánh Cung.

- Có gì không hiểu thì đến tìm ta.

- Đa tạ sư tỷ.

Lâm Phong nhìn đôi nam nữ trước mặt chuẩn bị rời đi, hắn vội mở lời.

- Sư huynh, sư tỷ đợi đã.

Lâm Phong lấy ra hai cái túi trữ vật đưa cho đối phương.

- Đây là chút tấm lòng của đệ, chúc sư huynh, sư tỷ vĩnh kết đồng tâm, bách niên giai lão.

Lý Tuệ Vân nghe Lâm Phong nói, nàng thoáng ngẩn người, hai má dần ửng đỏ, Phong Viêm đứng bên cạnh nhanh tay thu lấy hai cái túi trữ vật.

- Đa tạ sư đệ.

- Không có gì.

- Sư huynh nghe nói đệ đang tìm linh dược chưa thành thục có đúng không?

Lâm Phong gật đầu.

- Đúng vậy, nếu là loại có thể đột phá thiên cấp thì càng tốt.

- Chuyện này cứ để sư huynh lo.

Phong Viêm nói xong thì dẫn theo Tuệ Vân rời đi, Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở tên sư đệ của nàng.

- Những lời gian thương nói tốt nhất đệ không nên tin.

- Đệ biết rồi.

Phi Dao nói thêm vài câu rồi rời đi, Lâm Phong đẩy cửa bước vào phòng, cuối cùng sau bao nhiêu ngày tha phương thì hắn cũng đã trở về cái ổ của mình.

Lại thêm vài ngày trôi qua, Nam Hoang dần trở lại những ngày tháng yên bình, từ sau khi sự kiện U Minh Thánh Cung kết thúc, Ma Giáo hoàn toàn biến mất, dù ngũ đại Thánh Cung có phái người điều tra thế nào cũng không phát hiện được tung tích của bọn chúng.

Sau một thời gian truy tung không có hiệu quả, ngũ đại Thánh Cung tạm thời bỏ qua chuyện của Ma Giáo, toàn bộ lực lượng tập trung cho đại hội chiêu đồ.

Thánh Cung chiêu đồ được chia làm hai giai đoạn gồm có vòng sơ loại và vòng đấu loại, tu sĩ chỉ cần đủ điều kiện sẽ được tham gia, dù là tán tu hay các thế lực gia tộc.

Vòng sơ loại diễn ra ở các đại thành trì, trong quá trình tuyển chọn sẽ có chấp sự Thánh Cung đích thân giám sát, tu sĩ vượt qua vòng sơ loại sẽ bước vào vòng đấu loại.

Vòng đấu loại sẽ được tổ chức bên trong Thánh Địa, tu sĩ thông qua vòng sơ loại sẽ đấu với nhau đến khi đạt đủ số danh ngạch của Thánh Cung yêu cầu thì dừng lại.

Số danh ngạch của mỗi cung cũng không giống nhau, thông thường Chiến Cung sẽ chiếm một nửa số danh ngạch Thánh Cung chiêu đồ, danh ngạch của Đan Cung ít nhất, danh ngạch của các cung còn lại chênh lệch không nhiều.

- Vậy lần này Đan Cung chúng ta có bao nhiêu danh ngạch?

- Hai trăm danh ngạch.

- Chỉ có hai trăm danh ngạch thôi sao?

Bên trong một căn phòng, Lâm Phong cùng với Tuệ Vân sư tỷ và Phong Viêm thảo luận về vấn đề tuyển thêm nhân sự cho Đan Cung.

Hai trăm là số danh ngạch dành cho cả chân truyền đệ tử, nội môn đệ tử và ngoại môn đệ tử cộng lại, tuy đan sư là chức nghiệp có ít tu sĩ nhất đại lục nhưng chỉ có hai trăm danh ngạch thì thật sự là quá ít.

Phong Viêm nhìn vẻ mặt kinh ngạc của sư đệ liền mở miệng giải thích.

- Hai trăm đã là nhiều rồi, Thánh Cung chiêu đồ lần trước Đan Cung chỉ có một trăm năm mươi danh ngạch.

Lý Tuệ Vân khẽ gật đầu, nếu không vì thú triều liên tục xuất hiện thì số danh ngạch của Đan Cung sẽ không tăng lên.

- Ta đã thương lượng với các vị chấp sự, hai mươi ngày sau sẽ xuất phát, đệ có ý kiến gì không?

- Tất cả đều nghe theo sư tỷ.

Đối với chuyện chiêu đồ, Lâm Phong hoàn toàn không có kinh nghiệm, ai làm sao thì hắn làm vậy thôi.

- Vậy đệ có cần chuẩn bị gì không?

- Đệ chỉ cần mang theo vài cái túi trữ vật là được…

Phong Viêm đang nói thì bị Tuệ Vân liếc một cái, hắn lập tức ngậm miệng.

- Đệ không cần lo, ta sẽ giúp đệ chuẩn bị.

- Đa tạ sư tỷ.

Sau khi thương lượng xong, Tuệ Vân và Phong Viêm chuẩn bị rời đi thì Lâm Phong chợt mở lời.

- Phong sư huynh, có thể ở lại một chút không?

Sau khi Tuệ Vân rời đi, bên trong căn phòng chỉ còn lại hai tên nam nhân, Lâm Phong mở lời.

- Đệ có một chuyện muốn nhờ sư huynh giúp đỡ.

- Sư đệ có chuyện gì cứ nói.

- Đệ muốn mua một căn biệt viện bên trong Thánh Thành.

- Là chuyện này sao?

Phong Viêm lấy ra một cái túi trữ vật đưa cho Lâm Phong, bộ dáng không chút do dự.

- Sư huynh chỉ có nhiêu đây, nếu không đủ thì ta có thể giúp đệ hỏi mượn đồng môn một chút.

Thần thức Lâm Phong đảo qua túi trữ vật, vẻ mặt thoáng hiện kinh ngạc, bên trong túi có hơn 300 vạn trung phẩm linh thạch, từ bao giờ vị sư huynh này lại hào phóng như vậy.

- Đệ không có ý này.

Lâm Phong trả túi trữ vật lại cho đối phương, nếu là lúc trước có thể hắn sẽ nhận lấy nhưng bây giờ hắn không thiếu linh thạch, lúc ở tầng thứ ba của U Minh bảo khố, lão đầu đã giúp Lâm Phong lấy được năm cái giới chỉ, trong đó có tới bốn cái chứa đầy linh thạch.

Theo lão đầu suy đoán, số linh thạch trong bảo khố là do đám hắc y nhân đã vơ vét bên trong U Minh Cổ Thành mà có được, cho nên chất lượng không đồng nhất, từ hạ phẩm đến cực phẩm đều có đủ.

Lâm Phong phải mất ba ngày ba đêm mới hoàn thành quá trình phân loại linh thạch, sau khi kiểm kê cẩn thận, tổng số linh thạch mà hắn đã thu được là 115012026 hạ phẩm linh thạch (hơn 11000 vạn trung phẩm linh thạch), đã đủ mua một căn biệt viện bên trong Thánh Thành.

- Đệ muốn nhờ sư huynh tìm giúp một căn biệt viện thích hợp.

Thứ Lâm Phong cần là mối quan hệ của Phong gia, muốn mua biệt viện bên trong Thánh Thành không chỉ cần linh thạch mà còn phải có sự đồng ý của Thánh Cung, chuyện này đối với Phong gia không phải là vấn đề gì lớn.

Lâm Phong không phải là dân bản địa, không nắm rõ tình hình ở nơi này, khả năng bị chặt chém là rất cao, Phong gia thì khác, bọn họ là một trong Cửu Huyền bát tộc, sở hữu vô số gia sản ở Thánh Thành, ai dám lừa gạt bọn họ, không chừng gia chủ còn nể mặt Phong gia mà giảm cho Lâm Phong một ít linh thạch.

=======

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận