Thiên La
Chương 208 Chiêu Đồ 5 Mới
Sau khi ăn uống một lúc, Lâm Phong nhìn thanh niên đối diện.
- Mạc đạo hữu, lần này tại hạ mời đạo hữu đến đây là có một chuyện muốn thương lượng với đạo hữu.
- Không biết Lâm huynh muốn thương lượng chuyện gì?
- Đạo hữu thấy đan thuật của tại hạ thế nào?
Mạc Cương không cần suy nghĩ liền trả lời.
- Đan thuật của Lâm huynh đã đạt đến cảnh giới thượng thừa, ở Nam Hoang chỉ sợ khó tìm được đối thủ.
- Những lời này là thật lòng?
- Hoàn toàn là thật.
Lâm Phong mỉm cười đắc ý, cảm giác được người khác ca ngợi đúng là dễ chịu vô cùng.
- Nếu tại hạ muốn thu nhận Mạc đạo hữu thì sao?
- Cái gì?
Lãnh Phi Dao đang ngồi gặm đùi gà nghe tên sư đệ nói liền hét lên, cả cái đùi gà cũng bị rơi xuống.
- Đệ muốn thu nhận tên này?
- Có vấn đề gì sao?
- Đương nhiên là có vấn đề.
Lâm Phong nhíu mày, hắn nhớ bên trong nội quy của Thánh Cung hình như không có cấm đệ tử thu nhận người ngoài, chỉ cần lý lịch trong sạch là được.
Vẻ mặt của Phi Dao vô cùng nghiêm túc nhìn tên sư đệ bên cạnh.
- Ta là sư tỷ của đệ, muốn thu người thì cũng là ta thu trước.
- Thánh Cung có quy tắc như vậy sao, hình như đệ chưa từng nghe qua.
- Ngốc tử, đó là quy tắc bất thành văn.
Phong Viêm nhìn Mạc Cương sau đó lại nhìn Lâm Phong, ánh mắt suy tư.
- Sư đệ, chuyện thu người này không thể tùy tiện quyết định.
- Đa tạ sư huynh quan tâm, chuyện này đệ đã suy nghĩ cẩn thận.
Phong Viêm còn muốn mở lời thì bị Tuệ Vân ngăn lại, chỉ một ánh mắt của nàng đã làm cho gian thương câm lặng.
- Lâm sư đệ làm việc thận trọng, chúng ta nên tin tưởng đệ ấy.
Lâm Phong mỉm cười nhìn thanh niên đối diện.
- Mạc đạo hữu có đồng ý không?
- Chuyện này…
Mạc Cương ngẩn người, nhất thời không biết phải trả lời như thế nào, không ngờ đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang lại muốn thu nhận một tên vô danh tiểu tốt như hắn.
- Lâm huynh có thể cho ta hỏi một chuyện không?
- Mạc đạo hữu cứ tự nhiên.
- Có rất nhiều người tham gia chiêu đồ vì sao Lâm huynh lại chọn ta?
- Bởi vì chúng ta giống nhau…
Lâm Phong xuất thân là tán tu ở Thương Vân Thành, gia cảnh bần hàn, cuộc sống cơ cực, bữa đói bữa no, ngày ngày bán mặt cho đất bán lưng cho trời, nhờ gặp phải kỳ ngộ nên được Thánh Cung thu nhận, sau một thời gian không ngừng nỗ lực phấn đấu cuối cùng có được chút thành tựu như ngày hôm nay.
Mạc Cương im lặng ngồi nghe đối phương kể chuyện nhân sinh, không ngờ hoàn cảnh còn thê thảm hơn cả hắn, trong lòng dần sinh ra đồng cảm.
Mấy thanh niên thiếu nữ bên cạnh vừa ăn vừa xem Lâm Phong diễn kịch, tên sư đệ này nói mười câu thì bọn họ chỉ tin ba câu là được, đây là kinh nghiệm quý báu khi chơi chung với Lâm Phong.
- Xem ra Lâm sư đệ thật sự muốn thu nhận Mạc Cương.
Phong Viêm nhìn Lâm Phong thi triển trảm phong quyết gần nửa giờ, bộ dáng không giống như đang đùa giỡn, có lẽ hắn nên tương trợ một chút.
- Mạc đạo hữu, không biết đạo hữu đã luyện thành mấy viên đan dược?
- Tại hạ tài nghệ thấp kém chỉ luyện thành tam đan.
- Theo ta biết thì số lượng đan sư tham gia Thánh Cung chiêu đồ lần này nhiều hơn những lần trước nhưng chỉ có 200 danh ngạch, với tam đan của đạo hữu chỉ sợ không thể vượt qua vòng đấu loại.
Tuệ Vân khẽ gật đầu.
- Thiên hạ đại loạn, Ma Giáo lộng hành, muốn tìm một chỗ an toàn không dễ.
- Đúng đó.
Lãnh Phi Dao ngồi một bên phụ họa.
- Đám Ma Giáo đó ngày càng tàn bạo, ta nghe nói bọn chúng vừa mới đồ sát gần vạn tu sĩ bên trong Ma Lĩnh Sơn Mạch.
Mạc Cương ngồi một bên suy nghĩ, con người của hắn một khi đã quyết định sẽ không thay đổi cho nên trước khi làm chuyện gì cũng phải suy nghĩ cẩn trọng, ánh mắt do dự dần trở nên kiên định, hắn bước tới trước mặt Lâm Phong hành lễ.
- Mạc Cương tham kiến chủ nhân.
- Không cần đa lễ.
Lâm Phong vội bước tới đỡ lấy Mạc Cương sau đó lấy ra một quyển đan thư đưa cho đối phương.
- Sau này gọi ta một tiếng công tử là được, thứ này xem như là quà gặp mặt.
- Đa tạ công tử.
- Trước khi đến Cửu Huyền Thánh Cung, ngươi nhất định phải học thuộc quyển thư tịch này.
- Mạc Cương nhất định sẽ không phụ kỳ vọng của công tử.
Mạc Cương nhìn quyển thư tịch trong tay, bên trên có ghi bốn chữ đan thư cơ bản, nếu Nam Cung Như Mộng ở đây nhất định sẽ nhận ra quyển đan thư này.
Sau khi ăn xong, Lâm Phong dẫn theo Mạc Cương đến Thánh Đan Các mua một cái huyền đỉnh cùng với mấy chục gốc huyền cấp linh dược.
- Luyện tập cho tốt.
- Công tử yên tâm, trước khi đại hội chiêu đồ diễn ra, Mạc Cương nhất định sẽ luyện thành tứ đan.
- Tốt, đi đi.
Mạc Cương không phải đệ tử của Thánh Cung nên không thể đi chung với hội đồng chiêu đồ, tu sĩ bình thường từ nơi này đi đến Thánh Cung phải mất nửa tháng thời gian, Lâm Phong giao cho hắn vài cái đan phương và một ít linh thạch để làm lộ phí trên đường đi, có thể vừa đi vừa tu luyện.
Lãnh Phi Dao nhìn Mạc Cương đã đi mất bóng liền quay qua hỏi chuyện tên sư đệ bên cạnh.
- Đệ không sợ tên đó ôm linh thạch bỏ trốn sao?
- Nếu dùng một ít linh thạch có thể thấy rõ lòng người thì cũng xứng đáng.
- Hình như đệ rất thích cái tên đó, đừng nói với ta…
- Dừng.
Lâm Phong dùng ánh mắt nghiêm túc nhìn tiểu sư tỷ, vẻ mặt nghiêm trọng.
- Thiên địa này có hai thứ không bao giờ thay đổi chính là nhật nguyệt và giới tính của đệ.
- Vậy sao đệ lại đối xử với tên đó tốt như vậy?
- Thiên cơ bất khả lộ.
- Không nói thì thôi.
Không phải Lâm Phong không muốn nói mà hắn có nói ra cũng chẳng ai tin, một tên vô danh tiểu tốt luyện thành tam đan lại có thiên phú không thua kém gì hắn.
Ba ngày sau, vòng sơ loại Thánh Cung chiêu đồ chính thức khép lại, sau ngày hôm nay, toàn bộ thành viên chiêu đồ sẽ trở lại Cửu Huyền Thánh Địa để chuẩn bị cho vòng đấu loại.
Một nơi sâu bên trong Hoang Nguyên, trên vách núi vạn trượng có một hang động âm u, tuy bên ngoài bình thường nhưng đây lại là một trong những cứ điểm quan trọng nhất của Ma Giáo ở Nam Hoang.
Bên trong hang động có hai nam tử đang ngồi đối diện, mỗi tên đều có lai lịch bất phàm, một người là thủ lĩnh Nam Hoang Ma Giáo, người còn lại là U Minh Thánh Chủ lừng danh.
Quỷ Ảnh mỉm cười nhìn đối phương.
- Tự Thiên huynh hình như có tâm sự?
- Ta ở đây đã được một thời gian, cũng đến lúc phải rời đi.
U Minh Thánh Chủ tên gọi là Văn Tự Thiên, người vùng Liên Châu nay thuộc Hà Thành, từ nhỏ được một vị chấp sự U Minh Thánh Cung thu nhận, nhờ có thiên phú tuyệt thế mà chỉ trong vòng mấy chục năm đã trèo lên được ngôi vị Thánh Chủ.
Nếu không phải ngũ đại Thánh Cung hợp lực ngăn cản thì Văn Tự Thiên đã sớm thống nhất Nam Hoang sau đó tiến quân thống nhất cả Thiên La đại lục, trở thành đệ nhất kiêu hùng.
- Ân tình của Ảnh huynh Tự Thiên sẽ không bao giờ quên.
- Chúng ta đều có chung kẻ thù, giúp đỡ nhau là chuyện nên làm, chỉ là tu vi của huynh…
Từ sau khi bị Lâm Phong đánh lén đến nay Văn Tự Thiên vẫn luôn bế quan khôi phục, tu vi của hắn lúc này đã đạt đến vương giả thất cấp hậu kỳ.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!