Thiên La

Chương 201 Dạ Tiệc Mới

Trong lúc Lâm Phong còn đang cảm thán thì giọng nói của lão đầu truyền đến.

- Tiểu tử, hình như nha đầu kia sắp gặp rắc rối.

Cách đó không xa, Lãnh Phi Dao đang say mê ngắm mấy món bảo vật lộng lẫy thì một đám thanh niên không biết từ đâu tiến lại bên cạnh nàng, tên dẫn đầu mỉm cười tiêu soái chào hỏi.

- Tại hạ Lý Huy là tộc nhân dòng chính của Lý gia, không biết đạo hữu xưng hô thế nào?

- Đừng có làm phiền bản tiểu thư.

Một thanh niên phía sau vừa bước lên thì bị Lý Huy cản lại.

- Tại hạ biết một nơi có rất nhiều nữ trang, đạo hữu có muốn đến đó nhìn thử không?

Lãnh Phi Dao xoay người, ánh mắt tò mò nhìn thanh niên đối diện.

- Ngươi thường tới những nơi đó sao?

- Đúng vậy, tại hạ có chút giao tình với lão bản.

- Không ngờ nam nhân bây giờ cũng dùng nữ trang, đúng là loạn hết cả rồi.

Lý Huy nhíu mày, ánh mắt hoài nghi nhìn tiểu mỹ nhân trước mặt.

- Không lẽ đầu óc nữ nhân này có vấn đề?

Sở dĩ Lý Huy quen với lão bản là vì nơi đó và Lý gia thường hợp tác làm ăn, một thanh niên như hắn sao có thể liên quan đến nữ trang.

Một thanh niên bên cạnh nhịn không được nhỏ giọng nói.

- Lý huynh, hình như nữ nhân này có vấn đề.

- Ta không quan tâm, chỉ cần đẹp là được.

Dung mạo của Phi Dao có bảy phần tương tự với Hàn Băng, khác ở ba phần linh động hoạt bát, tạo cho người đối diện một cảm giác đáng yêu.

Lý Huy vừa định bước tới thì bên cạnh liền truyền đến giọng nói.

- Sư tỷ, đây chính là nơi thú vị mà tỷ nói sao?

Lâm Phong nhìn một vòng xung quanh, vẻ mặt nhàm chán.

- Cũng chẳng có thứ gì tốt.

- Vậy chúng ta đi thôi.

Lý Huy nhìn mỹ nữ chuẩn bị rời đi lập tức bước tới ngăn lại.

- Đợi đã.

Lâm Phong nhíu mày.

- Sư tỷ, tên này là ai vậy?

Lãnh Phi Dao suy nghĩ một lúc rồi quay lại nhìn Lý Huy.

- Ngươi tên gì?

- Tại hạ Lý Huy là tộc nhân dòng chính của Lý gia ở Tinh Vân Thành.

Lâm Phong mỉm cười nhìn đối phương, đối với mấy tên kiêu ngạo này thì phải kiêu ngạo hơn bọn chúng.

- Tại hạ Lâm Phong, chân truyền đệ tử Cửu Huyền Đan Cung.

- Lâm Phong?

Nụ cười trên gương mặt Lý Huy vụt tắt, hắn nghe nói trong số những người đến Tinh Vân Thành chiêu đồ có cả đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang.

- Các hạ chính là ôn thần Lâm Phong?

- Hử?

Lâm Phong ngẩn người, từ bao giờ hắn lại có một cái danh hiệu trời ơi như vậy?

Lãnh Phi Dao đứng bên cạnh lập tức gật đầu khẳng định.

- Không sai, hắn chính là ôn thần Lâm Phong, đệ nhất thiên tài đan đạo Nam Hoang.

Lý Huy cũng biết bản thân lỡ lời, vội thay đổi thái độ.

- Thì ra là Lâm huynh, nghe danh đã lâu.

- Tại hạ có chuyện cần giải quyết, cáo từ.

Lâm Phong vừa dứt lời liền rời đi vì hắn đã nhìn thấy gian thương đứng ở cửa phòng, bình thường không có chuyện quan trọng thì tên này sẽ không rời Tuệ Vân nửa bước, Lãnh Phi Dao vội kéo váy đuổi theo.

- Tiểu Phong tử, chờ ta với.

Vừa rời khỏi phòng, Lâm Phong liền bước đến bên cạnh Phong Viêm.

- Phong sư huynh, có chuyện gì sao?

- Có vài vị tiền bối muốn gặp đệ.

- Bọn họ tìm đệ làm gì?

- Sư đệ yên tâm, lần này là chuyện tốt.

Bên trong một căn phòng lớn, mười mấy lão đầu đang vui vẻ cười nói, gần đó có một đám thiếu niên im lặng quan sát, bộ dáng thập phần cung kính.

Lâm Phong đi theo Phong Viêm tiến vào phòng, ánh mắt đảo một vòng xung quanh, phát hiện ra bản thân hoàn toàn không quen biết với đám lão đầu ở đây.

Trong lúc Lâm Phong quan sát tình hình thì Phong Viêm đã giúp hắn giới thiệu.

- Các vị tiền bối, đây chính là sư đệ của ta, Lâm Phong.

Mười mấy lão đầu cùng nhìn về phía Lâm Phong, ánh mắt của bọn họ liên tục đảo khắp cơ thể làm hắn có chút không chịu được.

- Tiểu bối Lâm Phong, tham kiến các vị tiền bối.

Một lão đầu khẽ gật đầu.

- Đường lão nói không sai, tiểu tử này còn rất trẻ.

- Không ngờ Nam Hoang lại xuất hiện một kỳ tài như vậy, dù là Tây Hoang cũng chưa chắc đã tìm ra.

- Đúng là nhân trung chi long.

Lâm Phong nghe đám lão đầu liên tục tán thưởng, trong lòng sinh ra cảm giác đắc ý, lão đầu nhà người ta có khác.

- Cái gì mà đệ nhất thiên tài, chỉ là hữu danh vô thực.

Lâm Phong đang đắm chìm trong ảo tưởng thì bị một giọng nói cắt đứt, hắn còn tưởng là bị lão đầu nhà mình tạt nước nhưng nghe kỹ lại thì không giống.

Một lão đầu nhíu mày.

- Vân nhi, không được nói lung tung.

- Kinh Vân không có nói lung tung.

Nữ tử trừng mắt nhìn Lâm Phong.

- Nếu hắn không sử dụng thượng cổ đan thuật sao có thể thắng được Nam Cung sư tỷ.

- Im miệng.

Lão đầu quát thiếu nữ một cái rồi mỉm cười nhìn Lâm Phong.

- Lão phu quản giáo không tốt, Lâm tiểu hữu đừng để ý.

- Không sao.

Lâm Phong lắc đầu.

- Vị tiểu muội này nói không sai, nếu lúc đó tiểu bối không dùng đến thượng cổ đan thuật thì không thể thắng được Nam Cung đạo hữu.

- Lâm tiểu hữu không cần khiêm tốn.

- Nhưng bây giờ không cần dùng đến thượng cổ đan thuật thì tiểu bối vẫn có tự tin so tài với Nam Cung đạo hữu.

Sau khi từ tàn tích U Minh trở về, Lâm Phong mỗi ngày đều tu luyện bên cạnh Vô Cực Thánh Thụ, đan thuật của hắn tiến triển còn nhanh hơn lúc trước, bây giờ không cần dùng đến Thông Thiên Đỉnh thì hắn vẫn có thể luyện thành bát đan.

Nữ tử bĩu môi.

- Chỉ biết khoác lác.

- Tại hạ có nói khoác hay không thì ngày mai mọi người sẽ biết được.

Phong Viêm đứng bên cạnh nghe tên sư đệ càng lúc càng đi xa, hắn vội mở lời.

- Các vị tiền bối không phải có chuyện muốn nhờ sư đệ trợ giúp sao?

- Đúng vậy, chút nữa thì quên mất.

Lão đầu lấy ra một cái hộp ngọc đưa cho Lâm Phong.

- Lão phu nghe nói tiểu tử ngươi luyện đan rất giỏi nên muốn nhờ luyện giúp mấy bình đan dược, có được không?

- Không biết tiền bối muốn luyện loại đan dược nào?

- Tiểu tử ngươi tự xem đi.

Lâm Phong nhận lấy hộp ngọc, bên trong chỉ có một cái thẻ bài đánh dấu linh dược của Thánh Đan Các, ngoài ra chẳng còn thứ gì, ngay cả đan phương cũng không có.

- Thế này thì luyện kiểu gì đây?

Ánh mắt Lâm Phong nhìn qua chỗ gian thương cầu cứu, Phong Viêm khẽ gật đầu.

- Tiền bối đã mở lời, sư đệ không nên từ chối.

- Tiểu tử ngươi đừng lo, đây chỉ là một phần linh dược, khi nào lão phu tìm được phần còn lại sẽ giao cho ngươi.

Mấy lão đầu bên cạnh cũng lần lượt lấy ra hộp ngọc đưa cho Lâm Phong, mỗi người ném cho hắn một cái, bên trong mỗi cái không phải là thẻ bài thì cũng chỉ có một, hai gốc linh dược.

Đám lão đầu tặng dược xong thì mang theo tiểu bối đến chào hỏi Lâm Phong một chút rồi rời đi, trong phòng chỉ còn lại Lâm Phong và Phong Viêm.

- Phong sư huynh, đây là chuyện tốt mà huynh nói sao?

- Chẳng lẽ đệ thấy không tốt?

Lâm Phong nhìn mười mấy cái hộp ngọc trong giới chỉ rồi lắc đầu, đang yên đang lành lại đi luyện đan giúp một đám lão đầu không rõ lai lịch, còn chưa biết đám lão đầu đó có trả công hay không.

Phong Viêm thở dài.

- Đệ có biết đám lão đầu lúc nãy là ai không?

- Hình như không phải là người của Thánh Cung.

- Bọn họ là trưởng bối của các gia tộc ở Tinh Vân Thành.

Thông thường trước ngày chiêu đồ, đám trưởng bối trong tộc sẽ mang lễ vật đi tặng cho các thành viên trong ban chiêu đồ để tộc nhân của bọn họ được thuận buồm xuôi gió.

=======

- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)

- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!

Bạn cần đăng nhập để bình luận