Thiên La

Chương 122 Đấu Trận Mới

Linh Mộng ném cho hắn một cái địa đồ, bên trên có ghi hai chữ Vô Cực.

- Ngươi tự xem đi.

Lâm Phong mở ra nhìn, trên địa đồ có vài chỗ được đánh dấu, trong đó có một nơi gọi là Xích Viêm Cốc, Địa Hỏa Tham Vương chính là nằm ở nơi này.

Bên dưới ba chữ Xích Viêm Cốc còn có một dòng chữ nhỏ, không để ý sẽ không thấy rõ.

- Xích Viêm Xà, 2 đầu thiên cấp, 62 đầu địa cấp, hơn 1000 đầu huyền cấp, chút nữa là bị tiền tài làm mờ mắt, thật là nguy hiểm.

Nhờ Lâm Phong anh minh sáng suốt nếu không lại trúng kế của yêu nữ, vì 200 vạn trung phẩm linh thạch mà xông vào hang ổ của thiên thú, để đám người bên ngoài biết được thì hình tượng thiên tài của hắn còn đâu.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt đắc ý của Lâm Phong, khóe môi nở nụ cười khinh bỉ.

- Ánh mắt của ngươi chỉ nhìn được bao nhiêu đó thôi sao?

- Có thể nhìn thấy một đám thiên thú còn không đủ sao?

Lâm Phong mở to mắt nhìn địa đồ trong tay, ngoại trừ Xích Viêm Cốc thì vẫn còn một số nơi được đánh dấu, mỗi nơi đều có linh dược trân quý, có mỏ linh thạch, khoáng thạch và…

- Vô Cực Thánh Thụ.

Nơi xa nhất được đánh dấu trên địa đồ chính là nơi Vô Cực Thánh Thụ từng xuất hiện, hô hấp của Lâm Phong bắt đầu trở nên dồn dập, hắn chưa từng tìm hiểu qua Vô Cực Bí Cảnh nhưng đã từng nghe rất nhiều về Vô Cực Thánh Thụ.

Công dụng lợi hại nhất của Vô Cực Thánh Thụ chính là có thể thức tỉnh bản năng vô cực bên trong tu sĩ, một khi bản năng được thức tỉnh thì một tên phàm nhân cũng có thể tu luyện đến thánh nhân.

- Với thiên phú tuyệt thế của lão tử nếu như có thể thức tỉnh bản năng vô cực thì thiên hạ này còn ai là đối thủ, lúc đó muốn đè yêu nữ xuống đánh chẳng phải là chuyện dễ như trở bàn tay sao.

- Tiểu tử ngốc, cẩn thận bị lừa.

Giọng nói lão đầu truyền đến làm Lâm Phong tỉnh ngộ, ánh mắt cảnh giác nhìn về phía Linh Mộng, lỡ như yêu nữ vì muốn dụ hắn nên vẽ thêm thánh thụ vào địa đồ thì sao, khả năng này không phải không thể.

Linh Mộng nhìn vẻ mặt ngu ngốc của tên nam nhân trước mặt dần thanh tỉnh, ánh mắt thoáng kinh ngạc, trên đời không có mấy người có thể cưỡng lại sự hấp dẫn của thánh thụ.

- Thế nào, ngươi có đồng ý không?

- Ta có thể lựa chọn sao?

Lâm Phong biết bản thân chỉ có hai lựa chọn, một là đồng ý giúp yêu nữ lấy Địa Hỏa Tham Vương, hai là bị yêu nữ đánh một trận sau đó đồng ý giúp nàng, dù sao uống rượu mời cũng tốt hơn là uống rượu phạt.

- Nhưng ta không có danh ngạch tiến vào bí cảnh.

- Chuyện đó ngươi không cần lo.

Lâm Phong biết một hai cái danh ngạch không làm khó được yêu nữ, nhưng hắn vẫn cảm thấy bản thân có chút thiệt thòi, đối thủ lần này là thiên cấp yêu thú, ít nhất cũng phải cho hắn vài món thiên cấp bảo vật để phòng thân.

- Nhưng mà đệ tử vẫn có chút lo lắng.

- Nói.

- Lỡ như Thánh Nữ gặp chuyện bất trắc gì đó, như là bị yêu xà nuốt mất hoặc trọng thương vẫn lạc thì chẳng phải Thánh Cung sẽ mất đi một trụ cột, Nam Hoang sẽ mất đi một thiên tài sao?

Linh Mộng nhìn tên khốn đối diện, ngọc thủ nắm chặt, ánh mắt phát ra từng tia lửa.

- Ta cho ngươi một cơ hội cuối cùng, đi hay không?

- Xin Thánh Nữ nghĩ lại, đệ tử một lòng lo cho an toàn của Thánh Nữ, tuyệt đối không hai lòng.

Sau trận chiến ở Hỏa Diệm Sơn, Linh Mộng biết Lâm Phong có cách lén vào hang động của Xích Viêm Xà nên mới tìm hắn thương lượng, lúc này trong lòng nàng đã bắt đầu hối hận, nàng lấy ra một vật ném về phía hắn.

- Chỉ cần lấy được Địa Hỏa Tham Vương, thứ này sẽ là của ngươi.

Lâm Phong nhặt thứ yêu nữ vừa ném lên, nhìn rất quen mắt, nhất định là hắn đã từng gặp ở đâu đó.

- Đây là Hỏa Dương Linh Tử, nha đầu này đúng là chịu chơi.

Lâm Phong nghe lão đầu nói, hai mắt sáng rực, hắn lập tức thu lại linh tử, xem ra yêu nữ nhất định phải lấy được Địa Hỏa Tham Vương, có nên đào thêm một chút không?

Trong lúc Lâm Phong do dự chợt cảm giác nhiệt độ bên trong căn phòng tăng lên bất thường, khi hắn ngẩng đầu nhìn Linh Mộng thì một cảm giác lạnh toát chạy dọc sóng lưng, bộ dáng của yêu nữ lúc này chẳng khác gì một ngọn hỏa sơn sắp bùng nổ.

Quân tử sao có thể thừa nước đục thả câu, Lâm Phong lập tức bài tỏ thái độ, giọng nói kiên định.

- Đệ tử sẽ dốc toàn lực trợ giúp Thánh Nữ hoàn thành đại nghiệp.

- Xem như ngươi thức thời.

Linh Mộng vừa dứt lời liền xuất hiện bên cạnh Lâm Phong, ngọc thủ nhắm thẳng tên khốn trước mặt mà đánh, thương lượng đã xong, bây giờ là lúc nàng xả giận.

Lâm Phong cũng không phải dạng vừa, hắn lập tức hoàn thủ, chỉ là hai người đánh nhau mấy trăm hiệp, hắn vẫn chưa chạm vào một gốc y phục của Linh Mộng, xem ra thực lực của yêu nữ lại tăng lên.

Ba ngày sau, vòng tiếp theo của ngũ cung đại hội tiếp tục diễn ra, mở đầu vẫn là phần thi của đệ tử Trận Cung nhưng lần này chỉ có hai đội tham gia thi đấu là Ngự Thú và Vô Cực.

- Vô Cực cố lên.

- Vô Cực mãi đỉnh.

- Vô Cực vô địch.

Bên trên khán đài tràn ngập thanh âm hò hét, trong đó đệ tử của đội chủ nhà hoàn toàn chiếm ưu thế.

Lâm Phong dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn đám thanh niên đang hò hét bên cạnh.

- Một đám treo đầu dê bán thịt chó.

Tuy mấy thanh niên này ngoài miệng cổ vũ cho Vô Cực Thánh Cung nhưng số lượng đặt cược cho Ngự Thú Thánh Cung lại nhiều hơn gần gấp đôi.

- Thiên hạ rộng lớn, quân tử như ta chẳng còn được mấy người.

Người không biết sẽ đồng cảm cho số phận cô độc của Lâm Phong nhưng người bên cạnh hắn thì không, Lãnh Phi Dao bĩu môi.

- Đệ còn nói, vừa rồi không phải đệ cũng đặt cho Ngự Thú sao?

- Nhưng đệ đâu có trở mặt như bọn họ, rõ ràng đặt cược cho Ngự Thú lại đi cổ vũ cho Vô Cực.

- Vậy đệ cổ vũ cho Ngự Thú thử xem.

Lâm Phong liếc nhìn xung quanh, nơi này có vô số đệ tử của Vô Cực Thánh Cung, bây giờ mà hét lên chẳng khác nào tự ngược.

- Quan trọng là tấm lòng, đệ tin tưởng các vị sư huynh Ngự Thú Thánh Cung sẽ không phụ kỳ vọng của đệ.

Bên dưới chiến đài, chấp sự bắt đầu công bố quy tắc thi đấu, mỗi đội sẽ có một canh giờ để bố trận, dùng kim bài làm tâm trận, đội nào có thể lấy được kim bài của đối phương sẽ giành chiến thắng.

- Bắt đầu, keng...

Hai đội lập tức chia ra bày binh bố trận, hàng trăm trận kỳ liên tục cắm xuống đại địa làm cho đám người ngồi trên khán đài nhìn đến hoa mắt chóng mặt.

Lâm Phong nhìn mấy thanh niên bên dưới bố trận, cảm giác huyền ảo khôn cùng, càng nhìn càng không hiểu, không chỉ có hắn mà đồng bọn bên cạnh như Phi Dao, Huân Vũ, Tuệ Vân, Phong Viêm, Hổ ca… đều mù tịt về trận pháp nên không ai nói ai, tất cả đều im lặng theo dõi.

Nửa giờ trôi qua, giọng nói của lão đầu chợt truyền đến.

- Không ngờ đám nhóc đó lại biết Địa Sát Trận.

- Bên nào là Địa Sát Trận?

- Ngự Thú.

Địa Sát Trận là tập hợp của 72 cái tiểu trận, trong đó bao gồm các loại trận pháp như công kích, phòng ngự, vây khốn, mê hoặc… lấy sát trận làm trung tâm, tất cả tiểu trận liên kết với nhau tạo thành một cái liên hoàn đại trận.

Bạn cần đăng nhập để bình luận