Thiên La
Chương 119 Đấu Pháp Mới
Giai đoạn thứ nhất, tế luyện pháp chỉ, mỗi đệ tử tham gia thi đấu sẽ được trang bị một bình huyết nhục của địa cấp yêu cầm và tài liệu luyện chế địa cấp pháp chỉ, nhiệm vụ của bọn họ là phải luyện chế ra một tờ địa cấp yêu chỉ tốt nhất.
Giai đoạn hai là đoạt bài, sau khi tế luyện pháp chỉ thành công, mỗi đệ tử sẽ điều khiển yêu cầm tiến về ngọn cự sơn được chỉ định để đoạt lấy kim bài, bên trên đỉnh cự sơn có tổng cộng 5 cái kim bài được đánh số thứ tự từ 1 đến 5, thứ hạng của các đội sẽ dựa vào số thứ tự của kim bài để quyết định.
- Hoan hô, tỷ tỷ trúng tủ rồi.
Lão chấp sự vừa đọc xong quy tắc, Lãnh Phi Dao liền nhảy lên ăn mừng, vòng thi lần này không khác gì vòng tuyển chọn ở Cửu Huyền Thánh Cung.
- Đệ thấy vòng nào mà chẳng giống nhau?
Phi Dao cảm giác được xung quanh có rất nhiều ánh mắt khác thường nhìn về phía nàng, hai má ửng đỏ.
- Ta cũng biết vậy, đâu cần đệ nói.
Bên dưới chiến đài, đệ tử tham gia thi đấu đã bắt đầu tế luyện pháp chỉ, động tác thành thạo chuyên nghiệp, tốc độ gần như ngang nhau, chỉ có một vài trường hợp ngoại lệ như Lãnh Hàn Băng, Triệu Dương và Bách Lý Tinh.
Nửa giờ trôi qua, một đám thanh niên đột nhiên hét lên.
- Mau nhìn, Bách Lý sư huynh đã tế luyện thành công pháp chỉ.
- Nhanh như vậy sao?
Lâm Phong nhìn qua khu vực thi đấu của đệ tử Âm Dương Thánh Cung, nơi đó có một đầu hắc điêu vừa vỗ cánh bay đi.
Bách Lý Tinh chính là ứng cử viên số một cho ngôi vị đệ nhất thiên tài Pháp đạo Nam Hoang, trong ngũ cung đại hội lần trước, thanh niên này chỉ để thua trước Lý Định Nhất của Cửu Huyền Thánh Cung.
Sau khi đầu hắc điêu bay đi thì có hai đầu yêu cầm lập tức đuổi theo, chủ nhân của một trong hai đầu yêu cầm vừa xuất hiện chính là Lãnh Hàn Băng.
Lần lượt từng đầu yêu cầm hướng về ngọn cự sơn đặt kim bài bay đến, từ chỗ kháng đài quan sát sẽ thấy một đàn yêu cầm đầy đủ màu sắc nối đuôi nhau bay đi, dẫn đầu là một đầu hắc điêu.
Bách Lý Tinh nhìn hai đầu yêu cầm đuổi sát phía sau, khóe miệng nhếch lên.
- Để ta cùng các ngươi chơi đùa một lúc.
Hắc điêu đột nhiên quay đầu đâm thẳng vào đám yêu cầm phía sau, hai bên vừa va chạm, hắc điêu lập tức hóa thành hắc vụ cuốn lấy đám yêu cầm.
Đám yêu cầm bị hắc vụ cuốn lấy, tốc độ giảm không phanh, vài đầu yêu cầm từ trên không rơi thẳng xuống bên dưới.
Lãnh Phi Dao nhìn lam điêu của tỷ tỷ rơi xuống, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
- Tên đó chơi xấu, nhất định phải xử phạt.
Phong Viêm lắc đầu.
- Theo quy tắc thì có thể tấn công yêu cầm của đối thủ.
Lam điêu đang rơi xuống đột nhiên xoay vòng với tốc độ khủng khiếp sau đó lướt ra khỏi sự đeo bám của hắc vụ, tiếp tục bay về phía trước.
- Cũng không tệ.
Bách Lý Tinh điều khiển hắc điêu đuổi theo phía sau, lúc này vị trí dẫn đầu đã thay đổi, lam điêu của Hàn Băng đã vươn lên vị trí đầu tiên.
Lãnh Hàn Băng dùng tốc độ nhanh nhất bay về phía đỉnh cự sơn, hắc điêu bám sát theo phía sau, thỉnh thoảng công kích lam điêu nhưng tất cả công kích đều bị lam điêu né được.
- Hài… nha đầu của ngươi sắp thua rồi.
Lâm Phong đang ngồi xem thì nghe giọng nói của lão đầu truyền đến, hắn vội hỏi.
- Sao có thể? Rõ ràng là yêu cầm của Hàn Băng đang dẫn đầu.
- Điểm mạnh nhất của ám linh thể chính là làm suy yếu linh lực của đối thủ theo thời gian, hắc điêu giữ khoảng cách gần như vậy không phải chỉ để tấn công mà là làm cho lam điêu suy yếu.
Bên dưới chiến đài, Lãnh Hàn Băng cũng đã nhận ra vấn đề, linh lực của nàng truyền vào pháp chỉ đã không còn thuận lợi như lúc đầu, cảm giác như có một thứ gì đó đang ngăn cản linh lực của nàng.
Tốc độ của lam điêu chậm dần sau đó rơi xuống bên dưới, hắc điêu bay thẳng đến đỉnh cự sơn, thành công đoạt kim bài số một, Âm Dương Thánh Cung trở thành đội đầu tiên bước vào vòng trong.
Đến khi yêu cầm của Hàn Băng khôi phục thì đám yêu cầm phía sau đã bay tới chân núi, vài đầu yêu cầm đột nhiên đổi hướng đâm thẳng vào lam điêu, toàn bộ đều rơi xuống chân núi.
- Tỷ tỷ…
Lãnh Phi Dao hét lên, đám người này còn vô sỉ hơn cả tiểu Phong tử, bọn họ thừa lúc lam điêu vừa hồi phục liền tấn công, một đám yêu cầm cùng lúc lao vào thì không còn cơ hội để tránh né.
Bách Lý Tinh đứng phía xa lắc đầu.
- Một đám ngu ngốc.
Lãnh Hàn Băng chỉ là mồi câu của Cửu Huyền, cá lớn thật sự vẫn chưa xuất hiện, đợi đám người kia nhận ra thì đã quá muộn.
Một đầu phong điêu lướt tới ngậm lấy kim bài số hai trước sự ngỡ ngàng của toàn bộ đệ tử, chủ nhân của đầu phong điêu không ai khác chính là Triệu Dương của Cửu Huyền Thánh Cung.
Lâm Phong nhìn kim bài trong miệng phong điêu, vẻ mặt hắn cũng giống như đám đệ tử trên kháng đài, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra, rõ ràng hắn không nhìn thấy phong điêu ở top đầu.
- Sao lại như vậy? Chẳng lẽ mắt lão tử có vấn đề.
- Đầu phong điêu đó từ đầu đến cuối đều theo sau hắc điêu, điểm mạnh của phong linh thể không chỉ nằm ở tốc độ cực nhanh mà còn có thể ẩn giấu cực tốt.
Lâm Phong nghe lão đầu nói, trong đầu chợt nhớ tới Phong Thanh Thanh, hắn từng nhìn thấy nàng thi triển phong ảnh, lúc đó cơ thể nàng giống như tan biến vào không trung.
- Thì ra là như vậy.
Sau khi kim bài thứ hai bị đoạt lấy thì kim bài thứ ba cũng đã có chủ, người giành được là đệ tử Vô Cực Thánh Cung, kim bài thứ tư thuộc về Trường Hà, Ngự Thú xếp cuối trong phần thi lần này.
Bên ngoài đại môn Chủ Cung, Lãnh Hàn Băng vừa bước ra liền bị tiểu muội kéo đi ăn mừng, Phi Dao kéo một lúc vẫn không thấy tỷ tỷ cử động, vẻ mặt nghi ngờ.
- Tỷ tỷ, hình như tỷ nặng hơn rồi?
- Ta còn có một số chuyện phải thảo luận với đồng môn, tạm thời không thể rời đi.
Lâm Phong vội xen vào.
- Đệ đã giúp sư tỷ xin phép chấp sự Pháp Cung, lúc nãy đệ có nhìn thấy mấy vị sư huynh Pháp Cung đã tiến vào thánh thành, bây giờ tỷ trở về cũng không có ai để thảo luận.
Lãnh Hàn Băng nghe Lâm Phong nói, nàng cũng không tiếp tục từ chối, cả đám kéo nhau vào thánh thành sau đó tiến vào một tửu điếm sang trọng, Lãnh Phi Dao đã sớm đặt một bàn thức ăn hoành tráng ở đây.
- Mọi người cứ ăn uống thỏa thích, còn lại để Phi Dao lo.
Lãnh Phi Dao vỗ ngực đảm bảo, lần này tỷ tỷ thành công tiến vào vòng tiếp theo, dựa trên tỷ lệ đặt cược thì ít nhất nàng cũng kiếm được vài vạn trung phẩm linh thạch.
Hổ ca ngồi bên cạnh chỉ đợi câu này của Phi Dao là lập tức động khẩu, mọi người cũng bắt đầu nhập cuộc, chỉ có Hàn Băng có vẻ không quan tâm đến mỹ vị trước mặt, tốc độ của nàng so với mấy tên còn lại chậm đến đáng thương.
Lâm Phong ngồi gần đó nhịn không được hỏi.
- Sư tỷ, thức ăn ở đây không ngon sao?
- Mùi vị rất tốt.
- Vậy sư tỷ nên ăn nhiều một chút.
Lâm Phong vừa nói vừa gắp thức ăn cho Hàn Băng, nếu là trước kia, hắn sẽ không làm như vậy nhưng bây giờ ai cũng biết mối quan hệ của hai người nên không cần phải che giấu.
Hàn Băng nhìn Huân Vũ ngồi gần đó, vẻ mặt có chút không tự nhiên nhưng nàng vẫn nhận lấy thức ăn của Lâm Phong, không hiểu sao mùi vị lại ngọt ngào hơn lúc đầu một chút.