Thiên La

Chương 125 Đan Đấu 1

Đệ tử hai bên liên tục thành đan, thêm một giờ trôi qua, chỉ còn lại ba người vẫn luyện chế đan dược, gồm có Nam Cung Như Mộng, Lâm Phong và Lãnh Phi Dao.

Lãnh Phi Dao là người cuối cùng rời trận nên tốc độ luyện đan của nàng xếp cuối là chuyện bình thường nhưng hai tên còn lại rất bất thường.

Vẻ mặt của Nam Cung Như Mộng đã không còn bình tĩnh như ngày thường, Lâm Phong thì nhàn nhã luyện đan làm cho mọi người có cảm giác thanh niên này không muốn thành đan.

Một lúc sau, Lãnh Phi Dao thành đan, kết quả vẫn không thay đổi, vẫn là ngũ đan thượng phẩm và nhất đan hạ phẩm.

Nàng vừa thu đan dược vào bình ngọc liền lấy ra một viên Hồi Linh Đan nuốt vào, linh lực lập tức khôi phục được một nửa.

- Tiểu Phong tử, xong rồi.

- Tốt lắm, đã đến lúc cho thiên hạ biết sự lợi hại của chúng ta, Nhân Dẫn Thuật.

Phong Viêm, Tuệ Vân, Phi Dao tiến tới phía sau Lâm Phong, cả ba cùng lúc truyền hỏa lực cho đối phương.

Trên cao, nơi các vị trưởng lão đang quan sát trận đấu đột nhiên có vài lão đầu đứng lên, ánh mắt kích động nhìn về phía đám người Lâm Phong.

- Dùng thân dẫn hỏa, thứ này thật sự tồn tại.

- Như vậy truyền thuyết về thập nhị đan…

Đám lão đầu nhìn nhau, nếu có thể dùng thân dẫn hỏa như vậy truyền thuyết về thập nhị đan thật sự tồn tại, cực hạn của đan sư trong mấy vạn năm đang có dấu hiệu bị phá vỡ.

Ánh mắt trưởng lão Cửu Huyền Đan Cung hiện rõ cuồng nhiệt, hơn ai hết, bọn họ biết rõ lợi ích to lớn mà Nhân Dẫn Thuật mang lại cho một thế lực, nếu đám người Lâm Phong thành công thì đan đạo sẽ bước vào một thời kỳ mới.

Đúng lúc này, đại đỉnh của Nam Cung Như Mộng rung lên, bát đan từ trong đỉnh bay ra, thất đan thượng phẩm và nhất đan hạ phẩm.

Đám người trên khán đài hò hét càng thêm vang dội, trừ khi Lâm Phong có thể luyện thành bát đan trở lên nếu không bọn họ sẽ giành được chiến thắng, muốn thành bát đan, khó như lên trời.

Nam Cung Như Mộng thu lại đan dược, nàng nhìn về phía đối thủ, ánh mắt tĩnh lặng như gặp phải sóng to gió lớn, thứ nàng đang nhìn thấy chính là thứ nàng luôn truy tìm, phá vỡ cực hạn cửu đan.

Vài năm trước, Như Mộng từng tiến vào một cái cổ di tích, bên trong có ghi lại một ít thượng cổ đan thuật, từ đó nàng biết được truyền thuyết về thập nhị đan, tuy thông tin rất mơ hồ nhưng có nhắc đến phương pháp gọi là Tam Dẫn Hỏa Linh Thuật.

- Dùng thân dẫn hỏa, không ngờ thứ này thật sự tồn tại.

Thêm nửa canh giờ trôi qua, đại đỉnh của Lâm Phong rung lên, toàn bộ đan dược từ bên trong bay ra, tổng cộng có 8 viên đan dược, thất đan thượng phẩm và nhất đan trung phẩm.

- Đậu xanh.

- Linh thạch của ta.

- Còn cái nịt.

Toàn bộ trưởng lão cùng lúc đứng bật dậy, ánh mắt rực cháy nhìn thanh niên bên dưới chiến đài, trong mắt bọn họ, Lâm Phong bây giờ chính là tuyệt thế bảo vật có thể mang ra so với thánh thụ.

Kể cả Nam Cung Như Mộng cũng không giữ được bình tĩnh, chấp niệm đan đạo của nàng đã bị Lâm Phong đánh vỡ, lời thề với mẫu thân cũng bị hắn thức tỉnh.

Nhìn bát đan nằm im trong bình, cuối cùng Lâm Phong cũng đã thành công, hắn xoay người nhìn về phía khán đài nơi có hai nữ nhân quan trọng nhất trên đời, khóe miệng khẽ nhếch lên.

- Nhân sinh mấy ai được như lão tử.

Trong giờ phút này, Lâm Phong đã nhìn thấy thứ đáng quý nhất của cuộc đời, nụ cười hạnh phúc gương mặt của Hàn Băng, giọt lệ lặng lẽ lăn trên đôi gò má của Huân Vũ, những thứ này đều vì hắn mà hiện ra.

Sau khi Lâm Phong thành đan, chấp sự bắt đầu kiểm tra đan dược để xác định thứ hạng.

- Đội chiến thắng hôm nay là Trường Hà Thánh Cung.

Tuy Lâm Phong luyện thành bát đan nhưng số đan dược của Trường Hà vẫn nhiều hơn Cửu Huyền một viên nhưng hắn không quan tâm, vì hắn nằm kèo dưới.

- Muh ha ha ha ha… lần này lão tử không muốn phát tài cũng không được.

Đám tu sĩ trên khán đài nhìn thanh niên cười như điên dại bên dưới cũng không lấy làm kinh ngạc, bọn họ có thể hiểu niềm vui của Lâm Phong khi chiến thắng được Nam Cung Như Mộng, chỉ là bọn đã hiểu sai hết rồi.

Đúng lúc này, một đám lão đầu xuất hiện trước mặt Lâm Phong, ánh mắt sáng rực nhìn về phía hắn.

Lâm Phong lập tức lùi lại, ánh mắt cảnh giác nhìn đám lão đầu vừa xuất hiện, bộ dáng của người nào cũng như lang sói nhìn thấy con mồi, rõ ràng người đến không thiện.

Đường Nghiêm bước tới đứng trước Lâm Phong, giọng nói nghiêm nghị của lão vang vọng khắp khán đài.

- Các ngươi muốn bắt đệ tử của lão phu sao?

- Đường lão đầu, đừng tưởng bọn ta không biết tên tiểu tử này là đệ tử của Lưu đạo hữu.

- Đệ tử Thánh Cung giống như huynh đệ trong nhà, đệ tử của ai cũng như nhau thôi.

Đám lão đầu nhìn vẻ mặt của Đường Nghiêm, xem ra đối phương chắc chắn sẽ không nhượng bộ, trên khán đài còn có mấy vạn tu sĩ quan sát, muốn động thủ là chuyện không thể.

Nhưng bảo vật trước mặt không thể không lấy, một lão đầu trầm giọng chất vấn.

- Đường lão đầu, chẳng lẽ lão muốn độc chiếm thượng cổ đan thuật?

- Lão phu tất nhiên không có ý đó nhưng lão phu sẽ không biếu không cho đám lão đầu các ngươi, thứ gì cũng phải có cái giá của nó.

- Hừ, dù tiểu tử đó là đệ tử Cửu Huyền nhưng đan thuật là của hắn, các ngươi không có quyền quyết định.

Đám lão đầu đứng bên cạnh liền đứng ra ủng hộ.

- Đúng vậy, mọi người đều có quyền tự do ngôn luận, các ngươi muốn phá hủy nhân quyền sao?

- Lão phu thấy Cửu Huyền Thánh Cung muốn độc chiếm thượng cổ đan thuật.

- Mau thả tiểu tử đó ra đi.

Đường Nghiêm nhìn đám lão đầu vô sĩ trước mặt, giọng nói âm trầm.

- Các ngươi muốn đánh nhau?

- Đánh thì đánh, lão phu sợ ngươi chắc.

- Ngon nhào vô.

- Tới luôn đi.

Đám tu sĩ trên khán đài lại bắt đầu hò hét, trưởng lão đánh nhau đúng là trăm năm khó gặp, giờ mà không mượn nước đẩy thuyền thì còn đợi lúc nào nữa.

Tình hình càng lúc càng căng, nhiệt độ trên chiến đài còn nóng hơn trên khán đài, một vị trưởng lão Vô Cực Thánh Cung phải ra mặt ngăn cản.

- Mọi người bình tĩnh, chuyện gì cũng có thể thương lượng.

Đám lão đầu này đều là tôn giả, một khi đánh nhau thì nửa cái Chủ Cung sẽ bị phá nát, hàng vạn tu sĩ đến quan chiến cũng gặp nguy hiểm.

Lâm Phong nhìn thấy tình hình có chút không ổn, hắn vừa định lui lại thì nhìn thấy Hàn Băng và Huân Vũ không biết đã đứng sau lưng từ bao giờ.

- Hàn Băng sư tỷ, Huân Vũ tỷ tỷ nơi này rất nguy hiểm, hai người không nên đến đây.

Hàn Băng, Huân Vũ không chút phản ứng, hai nàng vẫn đứng phía sau Lâm Phong, dù có chuyện gì cũng sẽ không rời đi.

Đúng lúc này, một giọng nói hùng hồn từ trên cao truyền đến.

- Đám lão đầu các ngươi sống hơn mấy trăm năm vẫn không trưởng thành lên chút nào sao?

Vô Cực Thánh Chủ lăng không xuất hiện giữa hai đám lão đầu, khí tức tôn giả đỉnh cấp bao phủ toàn bộ Chủ Cung khiến cho hàng vạn tu sĩ trên khán đài câm lặng.

- Thật là bá đạo.

Lâm Phong nhìn bạch bào lão đầu vừa xuất hiện, chỉ một câu nói đã làm cho một đám tôn giả, vương giả ngừng chiến, không biết đến bao giờ hắn mới đạt đến trình độ ngầu lòi như lão.

Bạn cần đăng nhập để bình luận