Thiên La
Chương 329 Tâm Sự
Lâm Phong gật đầu, làm như vậy cũng không tính là thất hứa, dù sao cũng mang được hài cốt về cố hương, nghĩ là làm, hắn ném cho lão đầu địa đồ Cửu Linh Thành để lão tìm một nơi có phong thủy tốt, còn bản thân tiếp tục trò chuyện với Huân Vũ.
Chuyện hôn ước xem như đã định, Lâm Phong chỉ cần chọn một ngày tốt mang theo sính lễ đến Liễu gia là xong.
Nhưng chuyện Tây Hoang thì hắn lại không biết giải quyết như thế nào, vài ngày trước Lâm Phong đã đề nghị cùng tây tiến với Trường Hà Thánh Cung không ngờ yêu nữ lại kịch liệt phản đối.
Linh Mộng cho rằng chuyến đi lần này có liên quan đến bí mật của sư phụ nàng nếu đi cùng Trường Hà Thánh Cung thì khả năng bại lộ sẽ rất cao, hơn nữa tây tiến với số lượng lớn có thể sẽ trở thành mục tiêu của đám đạo tặc.
Lâm Phong lại cho rằng có thể mượn danh tiếng của Trường Hà Thánh Cung trấn áp đám đạo tặc làm cho bọn chúng không dám manh động, vì chuyện này mà hắn và yêu nữ đã tranh cãi long trời lỡ đất cuối cùng còn bị nàng đá ra khỏi phòng.
Lâm Phong muốn đi cùng Trường Hà không chỉ để đảm bảo an toàn mà còn để Huân Vũ có cơ hội tham gia, chỉ là kế hoạch nhất tiễn song điêu lại không thành.
Sau khi trò chuyện một lúc, hai người đi dạo vài vòng bên trong Cửu Linh Thành cho đến khi trời tối thì trở về.
- Huân Vũ tỷ tỷ, đệ chợt nhớ ra còn một vài chuyện cần giải quyết.
- Có cần ta giúp không?
- Không cần, chỉ là chuyện nhỏ thôi.
Lâm Phong vừa dứt lời lập tức chạy đi, lúc sau đã xuất hiện bên ngoài truyền tống trận, lần này hắn đến Cửu Linh Thành ngoại trừ tìm hậu duệ của thánh nhân còn có một chuyện quan trọng phải làm.
Cách Cửu Linh Thành hơn trăm dặm, có một nơi tương đối vắng người, đột nhiên có một tiếng rống vang vọng khắp màn đêm dọa đám yêu thú bỏ chạy tán loạn.
Thiên Ảnh Ma Điêu dừng lại trên một ngọn cự sơn, Lâm Phong vừa thu Ảnh Điêu vào thú châu liền lấy ra La Bàn Không Gian kích hoạt, la bàn liên tục biến lớn, một đạo khí tức hủy thiên diệt địa tràn ra, thiên địa chấn động.
- Tiểu tử, mau thu lại.
- Thu.
Lâm Phong vội thu lại La Bàn Không Gian, vẻ mặt chán nản, thứ này đã đốt của hắn bao nhiêu là linh thạch nhưng vẫn không thể sử dụng.
- Sao lại như vậy?
- Tiểu tử ngươi cho rằng thần thú dễ chơi như vậy sao?
- Cái gì khó quá hay là bỏ qua đi.
- Tùy ngươi.
Lâm Phong suy nghĩ một lúc rồi thu lại La Bàn Không Gian, dù sao hắn cũng đã đốt không ít linh thạch vào thứ này, có đốt thêm một chút cũng không sao.
Đêm xuống, bên trong một căn phòng, tỷ muội Lãnh gia mỗi người một chuyện, Hàn Băng lặng lẽ quan sát pháp văn, Phi Dao ngồi trên giường đọc đan thư.
- Thật là tức chết mà.
Phi Dao ném quyển thư tịch xuống giường, vẻ mặt buồn bực, tên sư đệ của nàng vậy mà lén chạy đi chơi, không thèm rủ nàng theo.
- Tiểu Phong tử thối… tiểu Phong tử đáng chết… đợi đệ trở về sẽ biết tay ta.
- Có cần ta giúp muội giải quyết hắn không?
- Tốt nhất là đánh hắn ba ngày không xuống được giường…
Phi Dao nhíu mày, hình như giọng nói này không phải của tỷ tỷ.
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra, Linh Mộng từ bên ngoài bước vào, giọng nói vui vẻ.
- Chủ ý của muội không tồi.
- Muội…
Phi Dao vội lắc đầu.
- Muội chỉ nói đùa, Linh Mộng tỷ tỷ đừng để ý.
- Yên tâm, chuyện ta đã hứa nhất định sẽ làm được.
- Không phải…
Giọng nói lạnh lùng của Hàn Băng truyền đến.
- Có chuyện gì?
- Không có chuyện gì thì ta không thể đến tìm muội sao?
- Ta còn phải tu luyện.
Linh Mộng liếc nhìn Phi Dao một cái.
- Ta có chuyện muốn nói với Hàn Băng.
- Muội đi liền.
Phi Dao vội ôm lấy thư tịch chạy đi, trong lòng âm thầm cầu nguyện cho Lâm Phong.
Linh Mộng bước tới bên cạnh Hàn Băng, ánh mắt thoáng lướt qua pháp thư trên bàn, nụ cười trên gương mặt dần biến mất, nàng vừa nhìn liền nhận ra đây là quà Lâm Phong đã tặng cho Hàn Băng.
- Loại pháp văn này muội đã nghiên cứu lâu như vậy vẫn không có kết quả sao?
- Chuyện của ta không cần ngươi quan tâm.
Hàn Băng lạnh nhạt nhìn đối phương.
- Tìm ta có chuyện gì?
- Ta muốn học luyện đan.
Chuyện là Linh Mộng đã quyết định tiếp tục học luyện đan nhưng Lâm Phong lại từ chối, nàng không muốn cầu xin tên ngốc kia nên chỉ còn cách tìm Hàn Băng giúp đỡ.
Sau khi nghe xong mọi chuyện, vẻ mặt Hàn Băng vẫn lạnh như thường, không chút thay đổi.
- Chuyện này ta không thể giúp ngươi.
- Trong lòng của muội ta thật sự không thể so với hắn sao?
- Lần trước ngươi đã ra tay với hắn.
- Cùng lắm thì ta sẽ cho hắn đánh lại có được không?
Với tu vi của Linh Mộng dù có đứng yên cho Lâm Phong đánh thì người bị thương cũng là hắn.
Hàn Băng nhìn bộ dáng của Linh Mộng không giống như đang đùa giỡn, nàng do dự một lúc rồi gật đầu.
- Ta có thể giúp ngươi nhưng ta có một điều kiện.
- Muội muốn ta làm gì cũng được.
- Nếu người đã muốn hắn chỉ dạy thì nhất định phải nghe lời của hắn, phải đối xử với hắn như ân sư.
Linh Mộng im lặng, ánh mắt ẩn hiện bối rối, một khi nàng đồng ý thì chẳng khác nào rơi vào tay tên ngốc kia nhưng nếu từ chối thì nàng phải đặt cược an toàn của sư phụ vào tay một tên nam nhân.
Linh Mộng không muốn phạm phải sai lầm thêm một lần nào nữa, tuyệt đối không thể.
- Chỉ là một tên ngụy quân tử thì có thể làm gì được bản thánh nữ.
Linh Mộng khẽ gật đầu.
- Ta đồng ý.
Sau vài ngày tìm kiếm, cuối cùng Lâm Phong cũng chọn được một nơi có phong thủy tốt để an táng hài cốt thánh nhân, vì để tránh phiền phức hắn quyết định chọn phương pháp hỏa tán, thánh cốt trải qua mấy chục vạn năm, linh lực đã hoàn toàn tiêu tán chỉ cần dùng một ngọn lửa nhỏ là có thể giải quyết.
- Các vị tiền bối trên trời có linh thiêng nhất định phải phù hộ cho tiểu bối bình an vô sự, gặp dữ hóa lành, công thành danh toại, thuận buồm xui gió, trăm năm hạnh phúc…
Đại lễ kết thúc, Lâm Phong xoay người rời đi, bộ dáng cô độc.
- Thử hỏi trên đời còn ai nhân nghĩa hơn lão tử.
- Hừ, tiểu tử ngươi cắn cũng không ít đâu.
Giọng nói lão đầu tràn đầy khinh bỉ, bên trong Vạn Cốt Sơn tên tiểu tử này đã nuốt không ít bảo vật.
- Tiểu tử ngươi nên mang bảo vật trả lại cho hậu nhân của bọn chúng, như vậy mới gọi là nhân nghĩa.
Lâm Phong lập tức lắc đầu, chuyện ngu xuẩn như vậy hắn tuyệt đối sẽ không làm.
- Lão đầu, thật ra có một chuyện ta vẫn chưa nói cho lão biết.
- Chuyện gì?
- Mẫu thân của ta họ Lý.
- …
Thánh nhân họ Lý, mẫu thân của Lâm Phong cũng họ Lý, biết đâu mấy chục vạn năm trước tổ tiên bọn họ chính là anh em một nhà.
Sau khi hoàn tất chuyện an táng, Lâm Phong tiếp tục cùng Huân Vũ dạo chơi, danh lam thắng cảnh ở Trường Hà bọn họ đều đi qua, đến khi trở về Thánh Thành thì thời gian đã gần nửa tháng.
Lâm Phong vừa bước vào đại môn thì có một thanh niên chạy tới nói Hàn Băng có chuyện muốn tìm hắn.
Bình thường Hàn Băng sẽ không chủ động tìm Lâm Phong, trừ khi có đại sự xảy ra.
- Không biết là có chuyện gì nhỉ?
- Tiểu tử ngươi nên chuẩn bị cho tốt vào, có di ngôn gì thì nói luôn đi.
- Chẳng lẽ lão biết huyền cơ?
- Nếu tiểu tử ngươi nhìn thấy hôn thê của mình gian díu với một tên nam nhân khác gần nửa tháng trời, ngươi sẽ làm gì?
Lâm Phong nghe lão đầu nói chợt có cảm giác không lành, lần này đúng là đi chơi không nhớ đường về.
=======
- Đọc giả có thể ủng hộ truyện thông qua STK: 6321205441928 (Agribank)
- Chúc các đạo hữu đọc truyện vui vẻ!!!