BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN
8
Ba bóng hình tan ra, hóa thành bầy dơi đen cuộn xoáy, bay ngược lên vách đá. Tiếng vỗ cánh hòa vào gió, vang lên như nhịp trống tang ngân dài.
Khi im lặng trở lại, chỉ còn ba người đứng giữa cánh đồng tuyết đỏ, thở dốc, lạnh, nhưng tim vẫn đập loạn.
Gabriel siết chặt gươm, lưỡi bạc vẫn còn ấm.
Anh nhìn vào khoảng tối nơi ba nữ ma tước biến mất, giọng trầm và khản:
“Chúng không đến để giết chúng ta, chúng đến để cho ta thấy… ta là ai.”
Không ai đáp, chỉ có gió, mùi máu, và ánh trăng xanh tái hắt xuống những khuôn mặt vừa thoát khỏi địa ngục – hay có lẽ, chỉ vừa bước vào nó.
Cơn bão tuyết đã qua đi, để lại mặt đất lầy lội vệt máu và sương đặc như màn tơ chết. Cả khu rừng nằm im trong thứ tĩnh lặng khủng khiếp – thứ tĩnh lặng chỉ có sau khi ma quỷ rút lui, và những kẻ sống sót vẫn chưa kịp tin mình còn thở.
Gabriel đứng giữa hoang tàn ấy, mũ trùm ướt đẫm, áo choàng dính bùn và máu. Dưới chân anh, dấu giày của ba nữ ma tước đã tan biến như tro bụi bị gió nuốt. Nhưng trong không khí, mùi của họ vẫn lẩn khuất – ngọt, lạnh và nồng như hương từ những xác hoa héo trong quan tài mở nắp.
Carl ngồi dựa vào thân cây, run rẩy, cặp kính của hắn mờ sương, còn bàn tay cầm thánh giá đã rớm máu vì siết quá chặt. Anna đứng gần Gabriel, vai nàng run lên nhẹ như một cánh chim cố giữ thăng bằng giữa bão tố. Cả ba đều im lặng, như sợ rằng chỉ cần một âm thanh nhỏ thôi cũng sẽ khiến cơn ác mộng trở lại.
Rồi... tiếng gọi vang lên, không phải tiếng gió, không phải tiếng người, mà là một tiếng vọng – sâu, trầm, và mang theo thứ nhịp ngân lạ kỳ như vọng lên từ lòng đất, từ những thế kỷ đã bị quên lãng.
“Hãy nhớ ngươi là gì, hỡi kẻ lạc loài… đang được bầy đàn triệu gọi về nhà.”
Gabriel quay phắt lại, mắt anh mở lớn – ánh trăng phản chiếu trong đôi đồng tử, rồi chuyển sang đỏ như than lửa trong lò của địa ngục. Một luồng khí đen tỏa ra từ cổ tay, chảy quanh người anh như làn khói có linh hồn.
Carl lắp bắp, giọng khàn đặc:
“Gabriel… lạy Đức Chúa trên cao… chuyện gì… đang xảy ra với ngươi thế?”
Anna giật lùi, bàn tay nắm chặt chuôi kiếm, ánh thép lóe lên trong ánh sáng nhợt nhạt. Nàng không còn thấy người đồng hành của mình nữa – chỉ thấy một bóng hình bị ánh trăng xé toạc, nửa người, nửa quái vật.
Gabriel cúi đầu, hơi thở anh nặng nề, mạch máu trên cổ tay phập phồng và… tối lại. Đó không còn là dòng máu đỏ tươi của nhân loại – mà là thứ chất lỏng u ám, đen ánh kim như dầu, như hắc ám đang rỉ ra từ vết thương vô hình trong linh hồn anh.
Một âm thanh khác vang lên – tiếng cười trầm, vang, lan trong không khí như tiếng dội của sấm qua vách đá.
“Đừng săn nữa, Gabriel.”
Bầu trời rẽ đôi, những đám mây xoắn lại, uốn thành hình một khuôn mặt khổng lồ. Đôi mắt hắn như hai hố sâu đang bốc cháy, nhìn xuống thế gian với vẻ thương hại và thích thú.
Đó là Dracula – không phải bằng xương thịt, mà bằng tinh chất của chính đêm đen.
“Hãy nhớ: ngươi từng ở bên ta, trước khi bóng đêm từ chối ngươi. Và rồi ngươi cũng sẽ về bên ta mà thôi… người anh em của ta!”
Mỗi chữ hắn thốt ra, sấm lại nổ vang, mặt đất rung lên, băng tuyết nứt ra thành những khe sâu tỏa khói. Carl quỳ xuống, miệng lầm rầm cầu nguyện, nhưng lời kinh của hắn bị nuốt chửng trong cơn gió thét. Anna cố đứng vững, đôi mắt nàng ngấn nước – không phải vì sợ Dracula, mà vì sợ sự thật đang hiện hình trong dáng đứng của Gabriel: lưng anh cứng lại, tay nắm chặt thanh thánh kiếm, nhưng anh không còn run rẩy vì kháng cự, mà vì nhớ.
Một ký ức thoáng qua – đứt đoạn như giấc mơ bị xé: những hành lang phủ nhung đỏ, những bậc thang trôi trong ánh nến máu, một ngai sắt nơi kẻ ngồi trên đó không phải Dracula… mà là anh.
Gabriel lùi lại, đôi mắt sáng rực, anh nghe trong đầu mình tiếng hàng ngàn linh hồn hú vang – những sinh vật từng bị anh săn đuổi, từng bị tiêu diệt, giờ đồng thanh gọi tên anh như gọi một vị vua đã mất.
“Ngươi là sinh vật của đêm, hỡi Gabriel lạc lối!”
Âm thanh ấy xuyên qua mọi lớp niềm tin, mọi khái niệm thiện – ác, mọi giáo điều mà Carl từng rao giảng. Và trong khoảnh khắc đó, bóng tối trở nên đẹp đẽ – thứ đẹp đẽ khủng khiếp, giống như khi nhìn thấy một ngọn lửa cháy trong tim chính mình và nhận ra… nó không bao giờ tắt.
Gabriel gào lên, một tiếng gào xé ngực, ánh sáng phát ra từ lưỡi kiếm tan biến, thay vào đó là ánh đen thẫm như hố sâu. Anh quỳ xuống, tay chống đất, mỗi hơi thở như đốt cháy chính lồng ngực mình.
Carl hét:
“Gabriel! Hãy chống lại nó! Đó là cạm bẫy! Nghe ta đi!
Nhưng tiếng của hắn chỉ là tiếng người lạc trong thánh đường bỏ hoang. Gabriel ngẩng lên, mắt anh lóe sáng – thứ sáng của quyền năng, của kẻ từng thống trị trước khi nhân loại có khái niệm về sự thống trị. Anh đứng thẳng dậy, và trong nhịp thở nghẹn, gió xung quanh vẫn dội ngược, cuốn tung áo choàng, làm rừng cây oằn mình rít lên như tiếng đàn dây bị kéo đứt.
Anna khẽ lùi một bước, nhưng không rời mắt khỏi anh. trong khoảnh khắc ấy, nàng nhận ra: điều khiến nàng sợ hãi không phải Dracula, mà chính là Gabriel khi đã thức tỉnh.
Dracula nhìn xuống, mỉm cười.
“Thấy chứ, người anh em? Máu ngươi vẫn hát cùng máu ta. Không có linh hồn nào chạy thoát khỏi bản chất thật của mình. Hãy về đi, Gabriel, hãy để ánh sáng quỳ dưới chân ngươi như nó từng quỳ trước ta.”
Gabriel giơ kiếm lên, ánh đen quanh người anh bốc mạnh như lửa bị gió thổi bùng. Một tia sét bổ xuống, chém trúng Cổng Máu phía sau – thứ cổng đá cổ mà họ đã rất hãi hùng khi chỉ vừa mới nhìn thấy. Lửa đỏ bùng lên, hắt bóng Gabriel lên nền tuyết – to lớn, méo mó, gần như của một sinh vật có cánh.
Carl che mặt, hét lên trong tiếng gió:
“Gabriel! Ngươi là thợ săn! Ngươi không phải… thứ đó!”
Anh không đáp, chỉ có đôi môi khẽ mấp máy – không biết là cầu nguyện hay nguyền rủa, rồi, như một vệt sáng xuyên qua đêm, Gabriel đâm lưỡi kiếm xuống đất. Tiếng kim loại chạm đá vang vọng như hồi chuông cuối cùng, lửa tắt, mây tan, mọi thứ chìm vào im lặng.
Dracula biến mất, chỉ còn lại hơi thở nặng nề của Gabriel cùng đôi mắt đỏ dần nhạt đi.
Anna tiến lại, chậm rãi.
“Anh là ai… thật sự?”
Nàng hỏi, giọng khàn, không phải chỉ vì sợ, mà còn vì biết câu trả lời sẽ giết chết thứ gì đó trong mình.
Gabriel cúi đầu, một thoáng, trong đôi mắt anh còn vương lại chút ánh lửa cuối cùng – thứ ánh sáng của bóng tối đang ngủ, nhưng lại chờ ngày trỗi dậy.
“Ta… không biết nữa!”
Anh thì thầm, giọng khô như tro.
“Có lẽ… kẻ săn và con mồi vốn chỉ là hai mặt của cùng một linh hồn.”
Gió lại thổi, tuyết rơi lả tả lên vai họ. Xa xa, giữa dãy núi đen sì, tiếng đàn organ của lâu đài Dracula vang lên, trầm và buồn như một lời hứa chưa thành.
Bóng tối sau lưng người thợ săn, một lần nữa, lại chuyển mình, và trong đó – có tiếng tim anh đập, hòa cùng nhịp đập của đêm.