BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN

16

Gabriel cúi đầu, ánh sáng bạc trong mắt anh lay động. Anh hiểu: hắn không nói dối, Dracula – kẻ bất tử – không sống, chỉ tồn tại trong vòng lặp không hồi kết của hối hận và khát máu.

Anh hạ thanh gươm xuống, đôi vai nặng trĩu như vừa buông khỏi đó gánh nặng của cả thiên thu.

Giọng anh trầm, khàn, nhưng vững vàng:

“Ta sẽ không hợp nhất với ngươi. Vì nếu máu ta là bản án… thì nhân tính chính là sự tha thứ.”

Dracula nhìn anh rất lâu, rồi khẽ bật cười: tiếng cười vang vọng vang lên như tiếng xích sắt bị kéo trên đá, nặng nề, u uất.

“Tha thứ à…? Tha thứ là điều chỉ thần thánh có, còn ngươi, Gabriel… ngươi đã rơi khỏi thiên đường từ lâu rồi!”

Đôi mắt hắn bừng sáng, ánh đỏ bốc lên như máu sôi. Bóng hắn hóa thành cơn gió xoáy: lưỡi gươm đen giơ cao – cùng lúc ấy, Gabriel nhấc thanh gươm bạc của mình. Hai lưỡi thép gặp nhau giữa không trung – một ánh sáng trắng bạc chói lòa va vào một luồng bóng đen đặc quánh.

Tiếng va chạm không vang như kim loại, mà như tiếng nổ của hai linh hồn gặp nhau. Cả lâu đài rung chuyển, vỡ tung từng mảng đá, trần cao nứt ra, sấm sét nổ rền. Ánh sáng và bóng tối quấn vào nhau, không phân biệt được đâu là kẻ công, đâu là kẻ thủ.

Hai hình bóng hòa làm một vòng xoáy khổng lồ – cơn bão linh hồn – xé toang đại sảnh: mọi cây nến tắt lịm, chỉ còn ánh sáng ma trơi trôi lơ lửng.

Dracula gầm lên – âm thanh không phải của con người, mà của hàng ngàn linh hồn cùng lúc kêu gào. Gabriel hét lớn, nhưng tiếng hét ấy chìm trong ánh sáng, trong máu, trong định mệnh.

Và rồi – mọi thứ nổ tung: ánh sáng bạc tràn ra khắp nơi như biển lửa, hòa vào luồng hắc ám tạo thành vầng sáng tím rực bao phủ lâu đài. Cửa kính vỡ tan, bão tuyết đen cuốn vào thổi qua những hành lang dài như vô tận.

Giữa khói, giữa tro, giữa ánh sáng hấp hối – hai bóng hình vẫn đứng đó. Một người gươm bạc rướm máu, mắt ánh lên thứ bi thương của kẻ vừa chạm đến chân lý; một người khoác áo đêm, đôi cánh của bóng tối mở rộng như sẵn sàng ôm lấy cả thế gian.

Không còn ranh giới, không còn thiện, không còn ác; chỉ còn hai linh hồn soi nhau – trong tấm gương vỡ của tạo hóa, nơi ánh sáng và bóng tối cuối cùng đã hòa làm một.

Và rồi, tiếng nổ cuối cùng vỡ tung giữa bầu không gian chết, cả lâu đài rung chuyển như một sinh thể đang giãy cơn hấp hối cuối cùng. Tường đá nứt ra, từng khối cẩm thạch đổ xuống dội vang tiếng gầm rền của đá và kim loại hòa với tiếng rít của gió xuyên qua khung kính vỡ nát. Không gian tan chảy thành hỗn loạn, ánh sáng và bóng tối trộn lẫn như thể bầu trời cũng bị kéo vào cuộc chiến không ai thắng ấy.

Gabriel bị hất văng khỏi quầng sáng đang tan rã, thân thể anh đập mạnh xuống nền đá. Anh trượt dài, máu ứa ra từ miệng, dòng máu nóng hổi, mằn mặn pha lẫn mùi khói tro đang tràn ngập không khí. Khi tầm mắt dần rõ, anh thấy Dracula – kẻ bất tử – quỳ gối giữa đống đổ nát. Tấm áo choàng đen của hắn rách tả tơi, máu sẫm màu nhỏ giọt từ khóe miệng rơi xuống nền đá đã loang đỏ.

Cả hai, trong khoảnh khắc ấy, không còn là thợ săn và quái vật – mà là hai linh hồn kiệt sức, trơ trọi trong màn đêm không còn phân định.

Ánh sáng bạc từ lưỡi gươm Gabriel dần lụi tắt: mùi máu và sắt đặc quánh, luẩn quẩn như một lời cầu nguyện bị bỏ dở.

Từ góc sảnh, Anna lao đến quỳ xuống đỡ lấy anh.

Cánh tay nàng run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn sáng như vầng trăng đang hấp hối ngoài cửa sổ vỡ.

“Gabriel… anh có nghe em không?”

Giọng nàng vỡ vụn giữa tiếng sụp đổ.

Anh khẽ gật, hơi thở đứt quãng: mắt anh dù mờ vì máu vẫn dõi về phía Dracula.

Dracula ngẩng đầu, giữa những vết nứt của trần nhà, ánh trăng đỏ hắt xuống phủ lên gương mặt hắn thứ sắc đẹp u tối của một vị thần đã sa ngã.

Hắn cười – nụ cười không còn kiêu hãnh, không còn tàn độc – mà lại dịu dàng đến lạ.

“Ngươi đã chọn rồi, Gabriel.”

Hắn nói, giọng trầm mà ấm như tiếng đàn vọng từ vực sâu.

“Vậy ta sẽ cho ngươi thấy giá của sự lựa chọn ấy.”

Một âm thanh lạ vang lên – ban đầu chỉ như tiếng kim loại mảnh chạm vào nhau, rồi lớn dần, lớn dần thành tiếng rạn vỡ ghê người. Trên cao, mái vòm của lâu đài bắt đầu nứt toác: từng bức tượng thần – những khuôn mặt đá trắng không mắt – rơi xuống vỡ tan thành bụi sáng. Những đôi cánh của thiên thần hóa thành những mảnh đá vụn, rơi lả tả như tuyết đẫm máu.

Carl từ xa hét lớn, giọng khàn đục vì bụi và khói:

“Chạy mau! Hắn đang kéo cả lâu đài sập xuống!”

Dracula đứng dậy, thân hình hắn gầy đi như được tạc từ bóng đêm. Hắn dang hai tay như một nhạc trưởng điên loạn chỉ huy bản giao hưởng của tận thế. Từ những khe nứt, lửa phụt lên đỏ rực hòa với tiếng đổ sập của đá, tiếng thét của gió, tiếng gầm của dàn nhạc vô hình – một khúc cầu hồn dành cho chính lâu đài của hắn.

Ánh trăng đỏ soi lên thân hình Dracula khiến hắn trông như một vị thánh bị nguyền rủa, và đang đứng giữa địa ngục do chính mình tạo ra.

Hắn quay đầu lại, nhìn Gabriel – đôi mắt đẫm một nỗi buồn không thể gọi tên.

Giọng hắn vang lên giữa tiếng ầm ầm của hủy diệt lẫn với âm sắc gần như âu yếm:

“Chúng ta sẽ gặp lại nhau… trong nơi không có linh hồn nào được yên nghỉ.”

Một khối đá khổng lồ rơi xuống, nghiền nát tượng Chúa trên bàn thờ. Mảnh vỡ bay tung, ánh lửa hắt lên những bức tường rạn tạo thành vô số hình thù kỳ dị – như hàng ngàn linh hồn đang giãy chết trong im lặng.

Gabriel ôm lấy Anna, và kéo nàng đứng dậy. Cả hai cùng Carl chạy xuyên qua làn khói dày đặc, qua những hành lang vặn vẹo như đang hấp hối. Lâu đài sụp dần sau lưng, tiếng nổ nối tiếp tiếng nổ, mặt đất rung chuyển dưới chân họ.

Một luồng gió nóng thổi tung cửa sổ kính màu: không còn đường nào khác.

“Ở đó!”

Carl chỉ tay.

“Cửa sổ phía đông là nơi thoát duy nhất!”

Ba người lao tới, ánh trăng đỏ ngoài kia như một cánh cửa dẫn vào cõi khác. Gabriel quay lại, chỉ một lần: trong đêm mù khói, anh thấy Dracula – vẫn đứng đó. Giữa tâm của cơn sụp đổ, tay hắn vẫn giang rộng như đang ôm trọn sự tàn lụi.

Rồi mọi thứ nổ tung, cánh cửa kính vỡ vụn khi họ lao qua: ba thân người rơi xuống vực tuyết trắng bên dưới. Tiếng gió gào rú, băng lạnh quất vào mặt như dao, Gabriel ôm chặt Anna trong tay. Anh cảm thấy nhịp tim nàng đập yếu ớt nhưng thật. Dưới họ, rừng băng trải dài vô tận, ánh trăng nhuộm đỏ cả tuyết như máu thấm vào xác một vị thần vừa chết.

Họ rơi xuống lớp tuyết dày: một khoảnh khắc dài sau khi hơi thở dần ổn định, Gabriel mở mắt. Cả ba nằm sóng soài giữa rừng, xung quanh là tuyết, tro, và ánh sáng đỏ phản chiếu từ phía xa.


Bạn cần đăng nhập để bình luận