BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN
10
Anna khẽ dừng lại, đặt tay lên một thân cây trơ trụi. Da nàng lạnh buốt, nhưng gỗ thì ấm — một thứ ấm kỳ lạ như mạch đập ai đó đang vang trong lòng cây. Nàng mở miệng định nói, song tiếng nói không lập tức vang ra. Không khí trước mặt rung lên như một tấm lụa bị xé, rồi mấy giây sau, giọng nàng vọng lại — méo mó, đứt quãng, như thể không phải từ miệng nàng phát ra mà từ một linh hồn khác đang bắt chước nàng.
Carl dừng lại sau cùng, đôi mắt hắn – luôn quen soi trong bóng tối – lần đầu tiên không thể định vị đâu là thật, đâu là ảo. Hắn siết chặt cây thánh giá bạc đeo trên cổ, định đọc một câu kinh, nhưng ngọn gió vừa lướt qua đã nuốt trọn từng tiếng.
Đến khi âm thanh trở lại, câu kinh ấy biến dạng thành tiếng rên khe khẽ của kẻ đang hấp hối.
“Ta đã qua lằn ranh giữa hai cõi.”
Carl thì thầm, giọng run lên như nhựa thông đang cháy.
“Nơi người sống không thật sự sống... và kẻ chết chưa thật sự chết.”
Câu nói ấy tan ra, hòa vào tiếng sương, không ai đáp.
Trước mặt họ, rừng cây mở ra một thung lũng sâu, nơi sương mù tụ thành những dòng xoáy bạc, cuộn tròn quanh một hình khối khổng lồ đang treo lơ lửng giữa hai vách đá. Tòa lâu đài hiện ra như một giấc mơ rạn vỡ: mái vòm cao vút, các tháp nhọn như xương sườn của một con quái thú khổng lồ bị treo giữa trời. Dưới ánh chớp rạch ngang màn đêm, những cây cầu trắng nối các tháp lâu đài lại với nhau — không phải đá, mà là xương: xương người.
Một làn sét đánh xuống, trong khoảnh khắc lóe sáng ấy, lâu đài chuyển mình — các bức tường run lên, mặt tháp nhô ra như những khối cơ thịt. Cấu trúc thay đổi như một sinh thể khổng lồ đang tự sắp xếp lại xương cốt của chính nó. Khi ánh chớp tắt, toàn bộ khối kiến trúc im lặng trở lại, nhưng vẫn phập phồng, nhịp nhàng… như đang thở.
Anna lùi một bước, hơi thở nàng đọng thành sương nơi môi:
“Đây không phải chỉ là lâu đài.”
Nàng nói khẽ.
“Mà còn là cơ thể của hắn.”
Lời nàng vừa dứt, Gabriel cảm thấy lồng ngực mình nặng trĩu. Một tiếng đập vang lên — không phải từ tim anh, mà từ sâu trong lòng đất vọng lên, trùng khớp từng nhịp với mạch máu của anh. Âm thanh ấy như tiếng vọng của một con tim khổng lồ, mệt mỏi và bất tử. Mỗi nhịp đập khiến anh choáng váng như thể máu trong người anh đang đổi hướng, và bị hút về phía lâu đài kia.
Một cơn gió lạnh thổi qua, trong tiếng gió, Gabriel nghe thấy tiếng thì thầm — giọng nói quen thuộc, trầm và mượt như nhung tẩm máu:
“Gabriel…”
Giọng của Dracula, không phải vang lên trong tai, mà là trong đầu anh. Nó không hẳn gọi, mà là dụ dỗ, như hơi thở phả sát bên cổ anh, mơn trớn, trộn lẫn giữa lời hứa và lời đe dọa.
Nhưng ngay khi giọng nói ấy vừa tan, một âm thanh khác vang lên từ xa – tiếng tru dài của một con sói. Âm thanh rền rĩ, chói lọi như một vệt sáng giữa đêm tối, khiến tâm trí anh chao đảo. Hai tiếng gọi – một từ sâu thẳm trong máu, một từ nơi hoang dã ngoài kia – quấn lấy nhau, tranh giành linh hồn anh như hai dòng nước đổ về một vực xoáy.
Carl nhìn anh, mắt mở to kinh hoàng, hắn muốn nói điều gì đó. Nhưng khi bàn tay hắn chạm vào cây thánh giá, một giọt chất lỏng đỏ tươi nhỏ xuống, rồi thêm giọt nữa: thánh giá rỉ máu.
Gabriel nhìn thấy, nhưng không nói, anh chỉ cúi đầu, đưa tay lên ngực, nơi tim mình đang đập không theo nhịp người sống. Trong thoáng chốc, anh thấy bóng mình phản chiếu trong đôi mắt của Anna – không phải là con người, mà là thứ gì đó khác. Một hình bóng méo mó, trượt giữa ánh sáng và bóng tối như chính thế giới mà họ đang dấn bước vào.
Phía trước, tòa lâu đài khẽ rung lên lần nữa, vọng lại âm hưởng trầm đục như tiếng chuông tang ngân giữa cõi mù sương. Những cánh cửa đá mở dần, nặng nề, không tiếng động, như thể nó không muốn chào đón mà chỉ... há miệng chực chờ nuốt người.
Gabriel siết chặt chuôi kiếm, trong đầu anh, hai giọng nói vẫn chưa dứt. Một gọi tên anh bằng thứ âm điệu của quyền lực và máu, một gào thét cảnh báo bằng âm thanh của bản năng và cô độc.
Giữa hai tiếng gọi, chỉ còn im lặng, im lặng dày như sương. Và trong im lặng ấy, Gabriel bước lên cây cầu xương trắng — nơi mỗi bước chân vang lên âm thanh khô khốc tựa như tiếng gãy của những lời thề xưa cũ.
Phía sau anh, sấm rền lên, xé đôi màn đêm, phía trước, lâu đài thở, và bóng tối bắt đầu gọi tên anh lần nữa.
Và thế rồi, dưới ánh trăng bị nuốt nửa bởi mây đen, cánh cổng khổng lồ của lâu đài Dracula mở ra không chỉ bằng tiếng rền sắt thép, mà còn bằng âm thanh gần như một tiếng thở dài — dài, sâu và lạnh tựa hơi thở từ cổ họng của vĩnh hằng. Gabriel, Anna và Carl đứng trước khoảng tối thẳm hun hút ấy, nơi ánh sáng của thế giới bên ngoài không dám bước vào. Gió thổi qua, cuốn theo hương kim loại tanh lợm, mùi tro tàn và hương hoa héo đã chết từ nhiều thế kỷ.
Ba bức tượng khổng lồ chặn ngang tiền sảnh, được tạc bằng thứ đá đen như hấp thụ cả ánh trăng. Chúng mang hình dạng của ba Nữ Ma Tước — Aleera, Verona, Marishka — người thì kiêu hãnh, kẻ lả lơi, kẻ u uất. Mỗi tượng nửa như đang khóc, nửa như đang cười, trong đôi mắt khảm hồng ngọc như có ánh máu khẽ chuyển động, phản chiếu bóng ba kẻ xâm nhập.
Từ giữa ngực mỗi bức tượng tỏa ra ba con đường như những mạch máu tách nhánh từ một trái tim vĩ đại: ba hành lang khác nhau, ba ngả dẫn về trung tâm của bóng tối. Và ngay khi ánh mắt Gabriel chạm phải đôi mắt Aleera bằng đá, không gian quanh anh khẽ nghiêng đi.
Một luồng khí lạnh, ẩm và ngọt tựa mùi rượu vang thiu quấn lấy cổ anh.
Trong khoảnh khắc, Gabriel nghe thấy giọng nàng, mượt và quyến rũ như sợi lụa trườn qua da thịt:
“Lại gần hơn đi, Gabriel… nơi này nhớ anh.”
Anh cố lùi lại, nhưng đôi chân như bị rễ cây vô hình trói chặt. Không gian biến dạng: Carl và Anna mờ dần như tan vào làn sương. Còn Aleera trong tượng bắt đầu rạn nứt — từng đường, từng mảnh, cho đến khi đôi môi đá tách ra, thở ra làn khói hồng nhạt.
Anna định chạy đến, nhưng bỗng tường đá phía sau tượng Marishka mở ra, hút lấy nàng. Một hơi thở lạnh lẽo, dịu dàng như tay người mẹ chết trẻ kéo nàng vào màn tối. Và Carl, người đứng giữa, chưa kịp kêu thì hàng chục ký tự lạ hiện trên mặt tượng Verona, xoắn vặn quanh hắn, tỏa ánh sáng như lửa xanh trong đêm.
Ba người bị nuốt vào ba lối khác nhau — ba mạch trong cùng một cơ thể sống: lâu đài Dracula.
Không khí nơi Gabriel bước vào đặc quánh như thể được chưng cất từ sương và ký ức. Dọc hai bên tường, những tấm gương mọc ra từ đá như nấm, bề mặt run rẩy phản chiếu không gian méo mó. Khi anh tiến sâu hơn, mỗi tấm gương không còn chiếu lại khuôn mặt người thợ săn, mà thay vào đó, từng hình ảnh hiện lên chậm rãi: anh trong bộ áo giáp cổ, tay cầm kiếm bạc, quỳ trước ngai vàng của bóng tối.