BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN
17
Trên đỉnh núi, lâu đài – biểu tượng của sự vĩnh hằng và máu – đang sụp đổ. Từng mảng tường khổng lồ rơi xuống vực, nhưng giữa đống tro tàn ấy vẫn còn một ánh đỏ nhấp nháy, mạch lửa chạy khắp như những sợi gân đang cố níu lấy sự sống.
Anna ngồi dậy, gió thổi tung mái tóc dính máu, nàng nhìn về phía lâu đài khẽ thì thầm, giọng khản đặc vì khói:
“Chuyện… đã kết thúc rồi sao?”
Gabriel không đáp, anh vẫn dõi theo ánh đỏ kia – ánh sáng thoi thóp, nhưng không tắt.
Mắt anh khẽ nheo lại: trong gió anh vẫn nghe – mơ hồ thôi – nhịp đập chậm rãi, sâu và nặng như tiếng tim khổng lồ đang đập trong lòng đất.
“Hắn đúng…”
Gabriel nói khẽ, giọng anh pha lẫn run rẩy và mệt mỏi
“Ta vẫn nghe tim hắn đập… trong chính mình.”
Anna quay sang, ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt nàng long lanh như giọt nước mắt không kịp rơi.
Nàng nắm lấy tay anh, đôi tay vẫn còn run vì chiến đấu và cũng vì máu.
“Vậy thì ta sẽ là người giữ cho tim anh… vẫn thuộc về con người.”
Gabriel nhìn nàng, rồi nhìn lên trời. Trên cao trăng đỏ tan chảy: những vệt sáng từ từ rơi xuống núi như những dòng máu loãng – thứ máu của trời, của đất, của những linh hồn không yên.
Carl đứng sau, ánh mắt trĩu nặng, hắn không nói gì. Ba người lặng lẽ rời khỏi nơi đó, lẩn vào khu rừng đen đang dần nuốt lấy ánh sáng. Dưới chân họ, tuyết kêu răng rắc hòa cùng tiếng gió hú qua những thân cây khô cằn.
Đêm vẫn chưa tàn, nhưng bình minh – dù mờ, dù xa – đang bắt đầu rụt rè ló lên sau dãy núi. Một vệt sáng bạc lạnh lẽo xuyên qua sương rọi lên khuôn mặt Gabriel – khuôn mặt của một kẻ mang trong mình cả ánh sáng và bóng tối, cả chiến thắng và lời nguyền.
Sau lưng họ, lâu đài chìm vào đêm, nhưng ánh đỏ vẫn không tắt – như một trái tim khổng lồ vẫn đập dưới lớp đá lạnh chờ giây phút hồi sinh.
Và trong hơi gió cuối cùng lướt qua, mơ hồ vọng lại một tiếng thì thầm xa xăm.
“…Chúng ta sẽ gặp lại nhau, Gabriel…”
Tiếng thì thầm ấy tan vào đêm hòa cùng tiếng đàn vô hình vang lên từ nơi sâu nhất của ký ức – khúc cầu hồn cho kẻ bất tử – dở dang, buồn, và đẹp đến mức khiến cả bóng tối cũng phải cúi đầu.
Kế đó, gió rít qua những mỏm đá sắc như lưỡi dao mang theo tiếng than khóc xa xăm của những linh hồn chết giữa mùa đông vĩnh cửu. Từ phương bắc tràn xuống một lớp sương bạc dày đặc nuốt chửng mọi thứ — rừng cây trụi lá, đỉnh núi phủ băng, dấu chân người còn chưa kịp nguội. Giữa cái hoang vu ấy, một ngọn lửa nhỏ chập chờn trong hang băng, yếu ớt như hơi thở cuối cùng của một kẻ hấp hối.
Gabriel ngồi im bên lửa, tấm áo choàng rách tả tơi, dính lẫn máu khô và tro bụi từ lâu đài vừa sụp đổ. Ánh sáng mờ run rẩy chiếu lên khuôn mặt anh, khắc sâu những vệt tối dưới hốc mắt — nơi mệt mỏi và cơn đau hòa vào nhau thành một biểu cảm khó gọi tên. Phía sau, bức tường băng thở ra thứ lạnh như kim châm khiến từng hơi hít vào từ phổi của họ cũng đau như cắt.
Anna co mình lại, hơi thở nàng tan trong không khí như khói: tấm khăn choàng không đủ giữ ấm, đôi tay nhỏ gầy ôm chặt đầu gối, mắt nhắm hờ, hàng mi dính sương. Nàng đã kiệt sức sau cuộc chạy trốn, nhưng giữa giấc ngủ chập chờn ấy vẫn còn đó tiếng thì thầm của gió vọng về từ tàn tích. Những tiếng gào, những khúc cầu nguyện đứt đoạn, và tiếng đập cánh của lũ quạ đen vẫn lượn quanh mái vòm vỡ.
Carl ngồi đối diện, bàn tay to bè cầm con dao găm, ánh thép phản chiếu ánh lửa lập lòe. Mùi máu vẫn còn bám trong không khí — thứ mùi tanh ngọt, ấm và nặng, chẳng khác nào mùi tội lỗi.
Hắn nhìn sang Gabriel, giọng khàn đặc:
“Cái vết thương ấy của ngươi... nó không chịu lành.”
Gabriel không đáp, anh chỉ khẽ kéo áo choàng để lộ một vùng da trên ngực — nơi vết cào của con quái vật đêm qua vẫn rớm máu. Nhưng điều đáng sợ hơn là từ vết thương ấy tỏa ra một thứ ánh đỏ nhợt nhạt như tơ máu đan thành mạng nhện. Vết ấy lan dần lên cổ rồi biến mất dưới lớp da: khi lửa lay động, những sợi gân ấy dường như cũng lay động theo, thở, co giật như đang sống.
Anna tỉnh giấc, nàng nhìn thấy ánh sáng đó, và trong đôi mắt mở to của nàng phản chiếu nỗi kinh hoàng lặng lẽ.
“Gabriel... anh đang...”
Giọng nàng run rẩy nghẹn trong cổ họng.
Anh khẽ cười, nhưng nụ cười ấy lạnh đến mức ngọn lửa giữa hang cũng như chùng xuống.
“Chỉ là vết sẹo thôi, Anna. Đừng sợ.”
Carl ném một nhánh củi vào đống lửa, tiếng nổ lách tách vang lên giữa im lặng đặc quánh.
“Ta vẫn đang nghe nó... hát...”
Hắn nói khẽ, mắt không rời khỏi ngực Gabriel.
“... Giống khúc đàn của Dracula trong truyền thuyết: âm thanh của máu.”
Một thoáng, Gabriel nhắm mắt, trong bóng tối sau mi mắt, anh nghe thật: tiếng gì đó rất khẽ như tiếng dây đàn chạm vào gió, réo rắt, uốn lượn giữa huyết mạch. Không hẳn là nhạc, mà là lời thì thầm — xa xôi, ngọt ngào, thôi miên dành riêng cho anh. Một phần trong anh muốn im lặng để lắng nghe, phần khác muốn dùng dao rạch sâu để chấm dứt nó mãi mãi.
Anh mở mắt.
“Có thể ngươi đúng, có thể chính máu ta đang hát. Nhưng ngươi biết không, Carl... thứ đáng sợ nhất không phải bài hát này, mà là khi ta bắt đầu hiểu lời của nó.”
Carl không đáp, trong ánh lửa mặt hắn tối sầm, mắt long lên vẻ hoang mang. Hắn từng chiến đấu cùng Gabriel suốt những ngày qua, từng thấy anh đâm chết lũ quái vật bằng đôi tay không run, từng chứng kiến ánh sáng của niềm tin rực cháy trong đôi mắt ấy. Nhưng giờ đây, chỉ còn lại một thứ gì đó khác — trầm tĩnh, mệt mỏi, và mờ đục như mặt hồ phủ băng.