BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN

22

Nàng khẽ siết bông hoa vào ngực, môi mấp máy trong hơi thở run rẩy:

“Nếu tình yêu là xiềng xích, thì ta sẽ trói mình cùng anh.”

Và bông hồng đen nở ra một lần cuối như lửa bùng lên trong đêm.

Ở ảo cảnh khác của anh, nơi thời gian dường như đã ngừng lại, Gabriel đi đến hồ nước phẳng lặng của vùng Vô Ảnh. Mặt hồ đen như gương đá obsidian, nó không phản chiếu bầu trời, không phản chiếu gương mặt ai.

Anh quỳ xuống, nhìn vào mặt nước — nhưng không thấy bóng mình, chỉ thấy một khuôn mặt khác, mờ, rồi rõ dần: Dracula.

Nhưng không phải kẻ thù anh đã từng săn: hắn trẻ hơn, đôi mắt hiền từ, nụ cười thoáng buồn.

“Ngươi nghĩ ta là kẻ khác sao?”

Giọng hắn vang lên, nhẹ, trầm, như vọng từ đáy tim anh

“Không, Gabriel. Ta là hình bóng đã bị ngươi chối bỏ.”

Gabriel lùi lại, nhưng mặt nước trồi lên dâng thành những cột nước uốn lượn trói chặt lấy chân anh, kéo anh xuống. Anh chìm dần, và giữa làn nước đen, ký ức trở lại — dữ dội, rõ ràng như những mảnh gương vỡ.

Anh thấy một lâu đài cổ trong cơn bão, thấy mình – trẻ hơn – cầm gươm đâm xuyên tim một người đàn ông đang quỳ gối.

Gương mặt kẻ đó là Dracula, nhưng không còn nanh, không còn máu bên khóe môi — chỉ có đôi mắt chan chứa niềm tin yêu.

“Ta đã cứu họ, Gabriel. Và ngươi… giết ta để giữ lấy ánh sáng mà ngươi sợ sẽ tắt.”

Gabriel hét lên, nhưng nước tràn vào miệng anh, lấp đầy cổ họng anh, không cho tiếng nào thoát ra. Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu — Dracula không hoàn toàn là quỷ; hắn là phần linh hồn mà anh đã tự tay giết chỉ để được người đời gọi là Thánh.

Ánh sáng bỗng rọi xuống, lạnh như lưỡi dao: trong bóng tối, Gabriel mở mắt — và nhìn thấy mình đang đứng nơi bờ hồ, tay run rẩy, mắt đỏ ngầu. Anh không biết mình đã được kéo lên hay chưa bao giờ chìm.

Gió nổi lên, cuốn theo hàng ngàn chiếc lá đen. Phía xa, một tiếng chuông vọng lại — âm thanh của nhà nguyện đã đổ nát như tiếng gọi của định mệnh.

Gabriel đứng đó, ướt đẫm trong im lặng. Trên mặt nước phía sau anh, hai bóng hình phản chiếu chập vào nhau: một của người thợ săn, một của quỷ vương. Và trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa cả hai tan biến, chỉ còn lại một ánh nhìn sâu và rực như lửa trong đêm vĩnh cửu.

Ánh trăng dâng lên phía chân trời — nhợt nhạt, lạnh, và xa xăm. Từ ba ảo cảnh khác nhau, ba linh hồn bước qua đêm — hoặc có thể là chỉ bước trong ảo cảnh; mang theo những dấu ấn không thể xóa: Carl – mất đức tin, Anna – mang lời nguyền, Gabriel – đánh thức quỷ trong mình.

Tất cả cùng tiến về điểm giao của định mệnh, nơi bóng tối thôi không còn là thứ đến từ bên ngoài, mà là thứ đã sống trong mỗi người từ thuở đầu tiên họ tin rằng mình là kẻ thiện.

Rừng đêm càng sặc mùi ẩm lạnh, sương dày đến mức mỗi hơi thở như kéo cả thế giới vào trong lồng ngực rồi đẩy ra thành những mảnh vỡ bạc mờ. Ba người họ – Gabriel, Anna và Carl – vẫn đang đi giữa con đường ẩm ướt, nơi những thân cây đen trồi lên như xương sườn của một con thú cổ xưa đã chết từ lâu. Không có tiếng chim, không tiếng gió, chỉ còn nhịp tim của ba kẻ sống sót hòa vào nhau – gấp gáp, nặng trĩu, và đầy dự cảm về một điều sắp xảy ra.

Ánh trăng bị che khuất sau tầng mây đen, thi thoảng chỉ rọi xuống vài tia sáng lạnh lẽo xuyên qua kẽ lá, tạo thành những vệt sáng như dao cắt ngang mặt đất. Mỗi vệt sáng ấy lại đổ ra hàng ngàn bóng, và trong mỗi bóng, họ dường như thấy chính mình đang mỉm cười — một nụ cười không thuộc về con người — phải chăng ảo cảnh đó vẫn chưa buông tha họ.

Carl lại là người đầu tiên dừng bước, ánh mắt hắn chạm vào một vùng đất phẳng, nơi hàng trăm cây thánh giá gãy nằm chồng chất lên nhau như xác của một đội quân thiên thần đã gục ngã. Giữa đống tro tàn ấy, một tu sĩ không đầu khác lại bước ra, kẻ đó cầm trong tay chính chiếc đầu của mình.

Gương mặt trên đầu mở mắt, nói bằng giọng trầm mà quen thuộc:

“Carl, đức tin của ngươi đã chết, nhưng máu ngươi vẫn còn. Ngươi sẽ dùng nó để viết lại Thánh Kinh hay để nó nhuộm đỏ linh hồn ngươi?”

Carl siết chặt cán súng, run rẩy. Hắn biết mình vẫn đang bước đi bên Gabriel và Anna, nhưng hình ảnh này – mùi máu sắt, tiếng xương kêu răng rắc – lại thật đến nghẹt thở. Hắn cố hít sâu để quay đi, nhưng khi ánh mắt liếc sang, hắn nhận ra: Anna không còn ở cạnh; chỉ còn rừng đen, và bóng Gabriel phía trước đang đi vào vùng sương đặc hơn.

Anna thì ngược lại, trong mắt nàng, thế giới lại biến đổi. Cả khu rừng tan chảy, chỉ còn lại cánh đồng hoa hồng đen nở rộ, mỗi bông tỏa ra thứ hương ngọt ngào pha lẫn tro và máu.

Nơi trung tâm cánh đồng, mẹ nàng vẫn ngồi trên ghế đá, tay vuốt nhẹ mái tóc Anna nhỏ bé năm xưa.

“Con gái, người con yêu đã chết rồi! Thứ đang đi cùng con chỉ là chiếc vỏ biết thở mà thôi, cô bé ngốc của mẹ à!”

Anna lắc đầu, đôi mắt ướt nhòe.

“Không. Con thấy anh ấy, con nghe anh ấy gọi con.”

“Con nghe tiếng quỷ, con ạ! Tiếng ấy luôn dịu dàng nhất trước khi nó cắn nát tim con.”

Gió cuốn qua, và những cánh hoa đen bay tứ tán, vẽ nên một cơn lốc giữa không trung. Trong tầm mắt Anna, Gabriel đang quỳ giữa hồ, ánh trăng phản chiếu lên nước thành hàng ngàn vệt máu đỏ như sao rơi.

Còn Gabriel — anh vẫn bước trong cùng khu rừng ấy, nhưng lại lần nữa thấy một thế giới hoàn toàn khác. Không có Carl, không có Anna, chỉ có mặt hồ phẳng lặng như một tấm gương khổng lồ. Anh đứng bên mép nhìn vào đó, không có ảnh phản chiếu.

Mặt nước khẽ động, rồi lửa bùng lên — ngọn lửa đen, không sáng, không ấm, chỉ tỏa ra hơi lạnh rát bỏng như tro của địa ngục. Từ trong ngọn lửa ấy, Gabriel thấy một hình người đang trồi lên: mỗi bước hắn ta đi, lửa bám theo liếm vào da thịt hắn, để lại vệt cháy trắng xám.

Hình người đó bước ra khỏi hồ, đứng đối diện anh, da hắn trắng như sáp, mắt đỏ như than sống: từ lưng mọc ra đôi cánh xương cháy dở, mỗi nhịp đập rơi ra vài mảnh tro sáng.

Và khi hắn mở miệng, không có âm thanh nào vang lên — chỉ có tiếng nói trong tâm trí của Gabriel vang như ngàn lời cùng một lúc:

“Ta thấy rồi… ta chính là hắn.”

Không khí xung quanh vỡ vụn, mặt đất run lên rồi nứt toác: từ khe nứt, bóng tối tràn ra để rồi dâng lên như thủy triều cuốn lấy mọi thứ — rừng, trăng, không khí, cả thời gian. Còn lại chỉ có ba người họ đứng giữa vùng Vô Ảnh: một nơi không có trời, không có đất, chỉ là khoảng không lơ lửng đầy tro và máu.

Carl giơ súng lên theo phản xạ, nhưng bàn tay run đến mức không thể bóp cò. Anna rút kiếm, ánh thép phản chiếu ánh sáng trắng mờ, lung linh như ánh nến trên quan tài.

Nàng bước tới một bước, nước mắt ứa ra.

“Nếu anh thật sự là hắn… hãy để ta kết thúc điều này.”

Gabriel mỉm cười, một nụ cười dịu, bi thương như của người sắp được giải thoát.

“Không, Anna. Ta cần em giết ta – để hắn chết theo.”

Nói rồi anh bước tới chậm rãi như kẻ đi vào ngọn lửa mà mình biết không thể trở ra. Carl hét lớn, nhưng tiếng hét tan vào hư không. Hai thanh gươm va chạm – ánh sáng và bóng tối gặp nhau sinh ra vụ nổ trắng. Cơn chấn động xé toạc vùng Vô Ảnh, cuốn bay cả không gian, chỉ để lại một khoảng trống khổng lồ nơi không gì còn tồn tại.

Từ luồng sáng ấy, Dracula hiện ra, không phải bằng thân xác, mà là một hình chiếu khói máu mờ ảo, lung linh, như thứ sương biết suy nghĩ.

Hắn ta không bước, không bay, chỉ đơn giản là hiện diện – và chính sự hiện diện đó khiến không khí đông cứng như cả thế giới cúi đầu trước một ý chí đã vượt khỏi sự sống và cái chết.

“Không ai có thể giết ta, Gabriel.”

Tiếng hắn vang lên mượt mà như nhung, nhưng mỗi từ là một lưỡi dao xuyên thẳng vào ý thức.

“Vì ta chính là ngươi.”

Gabriel khuỵu xuống, bàn tay siết chặt chuôi kiếm, ánh sáng trong mắt anh chập chờn như ngọn đèn trước bão.

“Không... Ta không phải ngươi. Ta là người đã kết liễu ngươi!”

Dracula khẽ nghiêng đầu, giọng hắn ta vang như tiếng cầu nguyện:

“Ngươi đã giết một nửa của ta, nghi lễ xưa chia đôi linh hồn – một nửa là quỷ, phần còn lại bị giam trong chính ngươi. Ngươi không diệt được ta, Gabriel, chừng nào tim ngươi còn đập, ta vẫn sống.”

Carl bước tới, súng chĩa vào hình bóng đỏ kia, nhưng phát đạn xuyên qua như bắn vào màn sương, Dracula nhìn hắn, đôi mắt đỏ bừng lên. Và trong khoảnh khắc đó, Carl thấy hàng ngàn tu sĩ không đầu quỳ mọp quanh hắn, tất cả mang khuôn mặt của chính mình.

Hắn lùi lại và hoảng sợ, tim đập điên cuồng trong lồng ngực.

Dracula vẫn nói, giọng ngọt ngào đến rợn người:

“Các ngươi đến đây vì ánh sáng, nhưng ánh sáng chỉ là cái bóng của ta chiếu qua cánh cửa Địa Ngục.”

Anna đứng chắn trước Gabriel, nàng giơ kiếm, giọng run nhưng vẫn kiên quyết:

“Nếu hắn sống trong anh, thì ta sẽ giết cả hai. Ta thà giết người mình yêu còn hơn để thế giới này bị nuốt chửng bởi ác quỷ.”

Gabriel ngẩng đầu, môi anh run khẽ, một nụ cười nhẹ như tàn tro bay trong gió.

“Thì ra… để cứu nhân loại, ta lại phải chết hai lần.”

Mắt anh ánh lên thứ ánh sáng kỳ lạ – không còn là ánh sáng của niềm tin, cũng không phải lửa của quỷ. Nó là sự hòa trộn hoàn hảo, nơi ánh sáng và bóng tối tan chảy vào nhau để rồi sinh ra một thứ màu trung tính – màu của bi kịch.

Anh giơ tay lên đặt mũi gươm vào ngực mình, giọng nói chỉ còn là tiếng vọng của linh hồn:

“Một lần vì ánh sáng… và lần này, vì bóng tối.”

Dracula bước lại gần, nụ cười của hắn ta mở rộng, hai cánh tay như khói máu choàng quanh Gabriel.

“Ngươi sẽ không giết ta, Gabriel. Ngươi chỉ đưa ta về nơi ta thuộc về.”


Bạn cần đăng nhập để bình luận