BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN
12
Gabriel cảm giác thân thể mình tan rã trong luồng sáng ấy, không còn trọng lượng, không còn thời gian. Khi anh mở mắt, xung quanh là chiến trường – biển lửa đen cuộn lên, khói quấn lấy bầu trời, mùi sắt và tro nặng nề trong không khí. Hàng ngàn bóng người đổ rạp, tiếng kim loại va chạm vang rền như sấm, xen lẫn tiếng rên xiết của những kẻ hấp hối.
Anh nhìn xuống, trên người là bộ giáp đen ánh đỏ, khắc đầy biểu tượng ma pháp. Thanh kiếm trong tay nặng trĩu, rực sáng bằng thứ năng lượng mà anh không hiểu, bên cạnh anh – là Dracula. Hắn đứng thẳng giữa biển lửa, áo choàng dài tung bay, mái tóc bạc ánh lên như tro đang cháy.
Đôi mắt đỏ sâu thẳm đó nhìn Gabriel bằng một ánh nhìn mà anh không thể phân định – là yêu thương, là khinh miệt, hay là ký ức của một quá khứ từng bị xóa.
“Đứa con đầu tiên của lời nguyền...”
Dracula nói, giọng vang vọng như phát ra từ mọi hướng.
“Ngươi đã quên ai đã ban cho ngươi sức mạnh để tồn tại sao?”
Gabriel lùi lại, nhưng bóng anh – bóng chính mình – bỗng lại tách khỏi mặt đất, hóa thành một hình thể khác: một chiến binh cùng gương mặt ấy, cùng đôi mắt ấy, nhưng ánh nhìn đó tràn ngập sự khát máu.
Cả hai đối diện, khi hai thanh kiếm chạm nhau, âm thanh đó như tiếng sấm nổ. Một mảnh ký ức rơi trở lại trong đầu Gabriel – hình ảnh anh, trong bộ giáp này, đứng giữa bậc thang đẫm máu, chém xuống một người vô danh đang cầu xin anh tha thứ. Mùi máu ngày đó, anh nhận ra, vẫn còn bám trong mũi mình.
Mỗi đòn của “phiên bản cũ” giáng xuống, không chỉ là một cú đánh, mà là một mảnh ký ức rơi xuống như mảnh kính vỡ. Anh thấy mình cười khi thiêu sống những kẻ từng gọi mình là người anh hùng.
Anh thấy Dracula, đứng sau, đặt tay lên vai anh, nói:
“Đau khổ chỉ tồn tại trong tim kẻ yếu. Chúng ta – không thuộc về ánh sáng, Gabriel.”
Một cú chém trúng vai, Gabriel khuỵu xuống, máu thấm qua áo giáp, nó nóng bỏng và đặc quánh.
Trong tiếng thở gấp, anh thấy chính mình – bản ngã cũ ấy – cúi xuống, giọng nói rền rĩ:
“Ta không chết trong ngươi, Gabriel, ta chỉ ngủ. Và ngươi, ngươi vẫn nhớ hương vị của máu, phải không?”
Anh muốn phủ nhận, nhưng tiếng tim đập trong ngực vang lên điên loạn: thứ gì đó trong anh đang tỉnh dậy – con thú mà anh tưởng đã trói lại.
Trong làn sương đỏ, Anna cũng thấy mình lại rơi vào một thế giới khác. Nàng đứng trong đại sảnh của lâu đài Valerious, ngày tổ tiên nàng bị treo cổ. Họ – những người từng thề diệt quỷ – đang biến đổi, từng người, từng người, thành lũ ma cà rồng đội vương miện rỉ máu. Những khuôn mặt thân quen nhìn nàng, ánh mắt lạnh như băng gọi tên nàng bằng giọng dội từ vực sâu.
Carl, ở một góc khác, quỳ giữa một thư viện không có lối ra.
Những cuốn sách bay quanh hắn, trang giấy tự viết ra từng câu trả lời hắn từng khao khát.
“Tại sao Chúa cho phép quỷ tồn tại?”
Dòng chữ hiện ra, và khi hắn đọc, tóc hắn bạc đi, da nhăn lại.
“Vì quỷ là một phần của người.”
Nhưng tất cả, trong cùng khoảnh khắc, đều nghe thấy tiếng thét của Gabriel: một tiếng thét xé rách không gian, vừa mang nỗi đau của người, vừa mang tiếng gầm của thú.
Gabriel bị dồn đến sát mép vực – vực không đáy, bên dưới là những linh hồn cháy đỏ, la hét. Bản thể cũ của anh nâng thanh kiếm lên, sẵn sàng kết liễu anh. Mọi thứ trong anh muốn đầu hàng – cho phép máu quỷ chảy tự do như ngày xưa.
Và rồi – giữa tiếng gió rít, một giọng nói vang lên, nhỏ, trong, nhưng sắc bén như lưỡi dao xuyên qua sương:
“Anh không phải hắn! Anh đã chọn làm người – đừng quên điều đó!”
Giọng của Anna.
Không gian rạn vỡ như tấm gương bị đập, cảnh vật xoáy tròn, ánh sáng đỏ vỡ tung thành vô số mảnh nhỏ. Gabriel ngẩng đầu – đôi mắt anh rực sáng bạc, không còn ánh đỏ ma quái, bản ngã cũ gào lên, tan rã như tro bị gió cuốn.
Một cơn gió mạnh quét qua, đưa anh trở lại căn phòng, anh ngã quỵ, thở dốc. Trên sàn, ba Nữ Ma Tước đứng đợi, y phục họ phấp phới, tóc và da họ phát sáng như sương trong ánh đuốc chập chờn.
Aleera nghiêng người, đôi môi hé nụ cười mảnh như lưỡi dao:
“Ngươi đã mạnh hơn xưa, Gabriel. Nhưng càng mạnh… ngươi càng trông giống hắn.”
Verona nhìn Anna, ánh mắt thoáng thương hại, giọng nàng như lời tiên tri thốt ra từ miệng người chết:
“Rồi khi hắn nhớ ra hết, cô gái, người đầu tiên hắn giết – sẽ là ngươi.”
Lời nói chưa dứt, cơ thể họ dần tan thành tro sáng, hòa vào làn gió lạnh, bay ngược lên những bức tường ẩm ướt: không chết – chỉ biến mất, trở lại với bóng tối của lâu đài.
Căn phòng yên lặng, chỉ còn tiếng tim Gabriel đập từng nhịp nặng nề, và ánh nhìn của Anna – vừa lo sợ, vừa kiên định.
Trong ánh sáng leo lét của đuốc, Gabriel ngẩng lên. Đôi mắt anh vẫn sáng, nhưng sâu thẳm trong đó, có thứ gì khác vừa tỉnh lại: một thứ ánh nhìn mà Anna không dám gọi tên – vì nó không hoàn toàn thuộc về con người.
Bên ngoài, tiếng chuông vọng từ tháp cao ngân dài báo hiệu đêm đang chuyển mình. Và trong cái khoảng khắc giữa đêm và bình minh ấy, Gabriel cảm thấy – bóng tối sau lưng anh đã thôi lặng lẽ: nó đang nhìn anh – nó lại bắt đầu mỉm cười.
Căn phòng Gương Máu sụp đổ sau lưng họ bằng một tiếng rền trầm như tiếng than vãn của chính lâu đài. Những mảnh kính vỡ rơi theo luồng gió lạnh, phản chiếu từng vệt sáng bạc loang lổ như giọt lệ bị ánh trăng đâm xuyên. Ba người đứng giữa đống đổ nát, cơ thể họ phủ bụi tro. Nhưng đôi mắt họ vẫn mở, vẫn sống — vẫn cố chấp tồn tại trong thứ thế giới đang chậm rãi nuốt lấy chính mình.