BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN

13

Gabriel gục người xuống đầu gối, hơi thở dồn dập như kẻ vừa thoát khỏi vực thẳm. Mồ hôi, máu và tro hòa làm một thứ chất lỏng sẫm màu chảy dọc cổ tay anh, rơi thành từng giọt nặng nề lên nền đá. Ánh sáng bạc còn sót lại trong mắt anh chập chờn như ngọn lửa yếu ớt giữa đêm đông sắp tàn.

Anna quỳ xuống cạnh anh, gương mặt nàng bị phủ một lớp tro mờ khiến làn da trắng nhợt của nàng gần như hòa vào bóng tối. Carl, tay còn cầm cây thánh giá rỉ máu, đứng lặng. Không gian vẫn nồng nặc mùi sắt, nhưng bỗng, từ trần cao vỡ nát. Một vệt sáng lạ rọi xuống — ánh trăng: mảnh trăng gầy như lưỡi liềm, rọi trúng cây thánh giá.

Và điều kỳ lạ xảy ra, từng giọt máu đọng trên cây thánh giá ngừng rỉ, rồi co lại, khô dần. Bề mặt bạc của nó sáng lên như thể ánh trăng đang thanh tẩy một phần của thế giới này. Carl nhìn cảnh ấy mà không dám thở, lần đầu tiên từ khi họ bước vào lâu đài, thứ ánh sáng mỏng manh ấy vẫn luôn không bị bóng tối nuốt mất.

Gabriel ngẩng lên, ánh trăng rơi vỡ vụn trong đôi mắt xám bạc.

Giọng anh trầm, khàn và đứt đoạn:

“Ta đã thấy… chính ta trong hình hài của hắn. Ta sợ rằng hắn cũng đang thấy ta — trong hình hài của chính hắn.”

Câu nói rơi xuống không khí nặng như đá, Carl khẽ quay đi, không biết nên đáp thế nào. Trong bóng trăng, Anna chỉ lặng lẽ đặt tay lên vai anh, bàn tay ấm áp giữa cơn lạnh.

Giọng nàng mềm, nhưng có thứ lực ẩn sâu khiến cả không gian như lắng lại:

“Nếu anh từng thuộc về hắn, thì anh đã rời bỏ hắn, điều đó đủ để chứng minh anh khác hắn.”

Gabriel nhìn nàng, lần đầu tiên, ánh trăng phản chiếu trong mắt hai người không chỉ là ánh sáng, mà là thứ gì đó sâu hơn — sự thừa nhận: một tia nhân tính mong manh, nhỏ bé như mạch máu cuối cùng chưa bị đốt cháy. Trong khoảnh khắc ấy, Gabriel dường như tin rằng vẫn có điều gì đó đáng để chiến đấu, dù tất cả xung quanh đã chìm trong bóng đêm.

Carl khẽ cúi đầu, lời cầu nguyện bật ra run rẩy, không thành câu, nhưng đủ để nhịp thở của cả ba hòa chung thành một:

“Kyrie eleison…”

Rồi, từ sâu trong lòng lâu đài, tiếng đàn organ vang lên, trầm, dài, bi thương. Âm thanh đó không phải của tay người mà như của những bóng ma cũ đang gảy lên khúc tiễn đưa linh hồn mình. Tiếng nhạc len lỏi qua từng hành lang, chạm vào từng viên đá, đánh thức cả tường thành đang ngủ.

Giữa bản nhạc ấy, giọng Dracula vang lên, không phải tiếng hét, không phải sự đe dọa, mà như lời thì thầm len qua từng mạch máu:

“Ngươi không thể trốn khỏi máu, Gabriel. Vì máu là ký ức của ngươi, và ký ức của ngươi… chính là ta.”

Âm vang ấy không xuất phát từ một nơi, mà từ khắp nơi. Mỗi bóng đổ, mỗi vết nứt trên tường đều trở thành miệng của hắn, chúng nói với hắn cùng một lời, cùng một nhịp. Gabriel đứng dậy, bàn tay anh nắm chặt chuôi kiếm, gân tay nổi rõ, nhưng ánh mắt không còn hoảng loạn — chỉ còn sự lặng lẽ đáng sợ của một người đã nhìn thấy định mệnh thật của mình.

Cả ba người cùng nhìn quanh, và rồi họ thấy — lâu đài đang chuyển động. Không phải sụp đổ, mà là xoay, những cột đá khổng lồ trượt qua nhau như bánh răng, các hành lang đổi hướng, cầu thang uốn lại như rắn sống. Những cánh cửa từng mở ra lại biến mất, tường mới mọc lên từ hư vô. Cả kiến trúc khổng lồ như đang tự sắp xếp lại để nhìn về một điểm duy nhất: họ.

Bên ngoài, ánh trăng bị che khuất dần, một tấm màn đỏ — không biết là mây hay máu — lan tràn khắp bầu trời. Ánh sáng cuối cùng rút lui khỏi thế giới, để lại một vùng đỏ sẫm như con mắt khổng lồ của quỷ dữ mở ra nhìn xuống nhân gian.

Carl thụt lùi, miệng lại lẩm bẩm câu kinh cầu cứu. Anna vẫn nắm chặt thanh gươm, và nhìn Gabriel. Và trong ánh sáng đỏ, nàng thấy gương mặt anh – gương mặt từng mang ánh bạc của con người – giờ được nhuộm bởi màu máu. Nhưng ngay cả khi bóng tối tràn lên, ánh nhìn ấy vẫn kiên định, vẫn hướng về phía trước.

Gabriel cất giọng, thấp nhưng chắc như tiếng đá rơi xuống vực:

“Hắn muốn ta nhớ lại… rất tốt, khi ta nhớ hết, ta sẽ kết thúc hắn.”

Gió rít qua hành lang, cuốn theo tro bụi của ba Nữ Ma Tước đã tan biến. Tiếng đàn organ xa dần, nhưng dư âm vẫn văng vẳng như lời cầu siêu bị bỏ dở.

Cả ba người bước đi, chậm rãi, xuyên qua những vệt sáng cuối cùng còn sót lại của trăng. Phía sau lưng họ, lâu đài tiếp tục xoay, tạo thành âm thanh của đá cọ vào xương, âm thanh của định mệnh chuyển mình.

Trong bóng tối dày đặc, chỉ còn lại bước chân của họ, hòa lẫn vào tiếng gió lạnh, vang vọng mãi như khúc dạo đầu cho cuộc đối đầu sắp tới — nơi mà ranh giới giữa con người và quái vật, ánh sáng và máu, ký ức và quên lãng… sẽ hoàn toàn biến mất.

Bên kia bầu trời đỏ, tiếng quỷ cười khẽ, dài và rền như khói quấn quanh linh hồn.

Và “bóng tối sau lưng người thợ săn” — lại khẽ dịch chuyển.

Thế rồi, dưới màn sương xám đặc quánh như tro nguội, lâu đài lặng im trơ trọi giữa thung lũng lạnh như xác chết. Gió lùa qua những mái vòm đổ nát, hú lên từng hồi như tiếng ai đó đang rên xiết trong cơn mê kéo dài đến tận kiếp sau. Từng tảng đá ẩm rêu rỉ máu đen, từng cánh cửa sắt đung đưa khẽ kêu cọt kẹt – không phải vì gió, mà vì có điều gì đang thở trong đó.


Bạn cần đăng nhập để bình luận