BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN
4
Bên trong, ánh lửa nhỏ được nhóm lên, ánh sáng vàng yếu ớt nỗ lực xua đi bóng tối đang bao quanh.
Carl ngồi tựa lò, thở hổn hển, Gabriel im lặng, đang khâu lại vết rách trên vai bằng sợi chỉ tẩm bạc. Anna đứng cạnh cửa, mắt nhìn ra sương, dáng người thẳng, lạnh, nhưng run khẽ vì gió.
Một lúc sau, nàng cất tiếng:
“Nhà Valerious đã thề sẽ diệt Dracula để giải thoát linh hồn tổ tiên bị kẹt giữa thiên đàng và địa ngục.”
Nàng nói chậm, từng chữ như khắc lên không khí.
“Mỗi đời chúng ta đều mang trên người dấu huyết ấn; sợi xích nối với lời thề máu.”
Gabriel ngẩng đầu.
“Lời thề của một dòng họ... hay lời nguyền của máu?”
Anna đáp bằng hành động, nàng kéo cổ áo xuống để lộ bên cổ vết sẹo mờ hình cánh dơi – viền sẫm như tro.
Ánh lửa hắt vào, khiến vết sẹo như một sinh vật nhỏ đang thở.
“Cả hai.”
Nàng nói.
“Không ai trong chúng ta được chọn cả, thưa anh chàng thợ săn thiếu hiểu biết!”
Gabriel nhìn vết sẹo ấy thật lâu, rồi hỏi, giọng trầm như thể nói với chính mình:
“Nàng thề diệt một sinh vật. Nhưng nàng có bao giờ tự hỏi… vì sao hắn tồn tại?”
Anna quay lại, ánh mắt nàng sắc như lưỡi kiếm vừa rời khỏi lửa.
“Ta không cần biết. Quỷ dữ cũng không cần lý do để hại người.”
Carl bật cười khan, giọng pha chút châm biếm:
“Nếu không cần lý do để hại người… thì con người khác gì quỷ dữ?”
Nàng nhìn hắn không đáp, nhưng trong đáy mắt, ánh lửa lay động – không phải giận dữ, mà là một nỗi buồn sâu như vực.
Ngoài kia, gió lại thổi qua rừng, mang theo tiếng hú dài. Sương hồng vần vũ quanh ngôi nhà, len qua những kẽ gỗ như thể thế giới bên ngoài đang chờ ba linh hồn bên trong tự phơi trần chân lý của chính mình.
Gabriel nhìn ra cửa sổ, nơi ánh sáng cuối cùng của ngọn lửa phản chiếu lên lớp kính nứt. Trong thoáng chốc, anh thấy một hình bóng lướt qua — chính anh, nhưng mắt đỏ như máu.
Anh khẽ nhắm mắt, bóng tối lại thở dài.
Đêm ấy trên Đồi Máu không trôi đi như thời gian thông thường – nó lặng, dày và nặng như một tấm màn thở. Lửa trong lò sưởi đã tàn, chỉ còn những tàn than ửng đỏ như những con mắt nhỏ đang hấp hối trong bóng tối. Gió quẩn quanh căn nhà đổ, rít qua khe gỗ, rít như những lời thì thầm của những linh hồn bị xiềng nơi nghĩa địa ngoài kia.
Carl đã ngủ, hơi thở hắn đứt quãng vì lạnh. Anna ngồi bên cửa sổ, tay vẫn nắm chuôi kiếm, ánh mắt nửa thức nửa mơ, soi vào sương đục ngoài kia. Chỉ Gabriel vẫn còn thức, anh ngồi một mình, tựa lưng vào tường, mắt nhắm mà trán vẫn nhăn như thể trong mơ anh cũng đang trốn chạy một điều gì đó không thể gọi thành tên.
Một tiếng hú vang lên, dài, xa, nhưng rõ đến mức khiến ngọn gió trong phòng như dừng lại. Gabriel mở mắt, cổ họng anh khô khốc, đó không đơn thuần là tiếng hú của dã thú – mà là tiếng gọi: một lời thì thầm vang từ trong máu.
Anh đứng dậy, choàng áo choàng lên vai, bóng anh in lên tường, kéo dài, méo mó như một linh hồn đang rời khỏi thân xác.
Bên ngoài, trăng treo lơ lửng giữa trời đông xám, lạnh như mảnh kim loại. Ánh sáng bạc của nó trải lên lớp tuyết mỏng, khiến cả vùng đất như phủ một tấm vải tang khổng lồ. Ở rìa tầm nhìn, con sói trắng đang đứng đó.
Nó im lặng, nhưng đôi mắt đỏ thẫm của nó phản chiếu ánh trăng – và trong khoảnh khắc ấy, Gabriel thoáng thấy khuôn mặt mình trong đồng tử của con thú.
Anh tiến lại, từng bước nặng nề trên tuyết, mỗi bước là một tiếng kêu trầm, dội lên trong lồng ngực. Con sói không lùi, nó hạ thấp đầu, ánh mắt vẫn gắn chặt lấy anh – không phải như một kẻ săn nhìn con mồi, mà như một người nhận lại phần linh hồn đã thất lạc từ lâu.
Khi anh đưa tay ra, con sói khẽ tiến tới, hơi thở của nó phả vào da anh – lạnh, nhưng có mùi của đất, máu và… ký ức. Lưỡi nó liếm nhẹ lên cổ tay anh, nơi vết sẹo cũ từng rỉ máu.
Ngay khoảnh khắc ấy, một luồng nóng buốt chạy dọc cơ thể, hình ảnh nổ tung trong đầu anh.
Tường đá, xiềng xích, tiếng kim loại chạm vào thịt da, anh thấy mình – bị trói giữa hai bức tường đen, tay giang rộng, máu chảy theo rãnh, nhỏ xuống một chiếc cốc bạc. Một người đàn ông đang uống thứ máu đó, gương mặt hắn trắng nhợt, đường nét khuôn mặt hắn sắc như được điêu khắc, môi đỏ như máu tươi.
Trong ánh lửa chập chờn, đôi mắt hắn sâu như vực thẳm, và khi hắn ngẩng lên, Gabriel nhận ra – đó là Dracula.
“Ngươi là máu của ta.”
Giọng hắn vang lên như từ xa xăm của ngàn năm trước.
“Ta không thể chết, nếu như ngươi vẫn còn sống.”
Cả thân thể Gabriel run lên, anh cố chống lại, nhưng như có bàn tay vô hình bóp nghẹt tim, máu trong người sôi sục, dường như đang đổi hướng dòng chảy.
Bóng tối quanh anh co lại, anh quỵ xuống, bàn tay cào vào tuyết, mồ hôi lạnh đọng trên trán. Khi anh ngẩng lên, con sói đã biến mất – chỉ còn lại dấu chân quanh anh, rực sáng yếu ớt trong trăng.
Carl giật mình tỉnh giấc, nghe tiếng thở dốc, hắn lao đến, gọi:
“Gabriel! Ngươi làm gì ngoài này thế?”
Gabriel ngẩng lên, ánh trăng rọi thẳng vào mặt anh, phơi bày đôi mắt đỏ rực rồi tắt lịm.
Chỉ trong thoáng chốc, anh run nhẹ, giọng khàn khàn:
“Con sói… nó không phải là con vật bình thường. Carl, nó… nhớ ta.”
Tiếng kiếm rút khỏi vỏ vang lên khẽ, lạnh như hơi gió quét qua thép.
Anna đứng ở cửa, mắt sáng lên trong bóng đêm, giọng sắc lạnh:
“Nếu nó là quái vật, ta sẽ giết nó thay cho anh.”
Gabriel xoay lại, bước về phía nàng, anh đặt tay lên lưỡi kiếm của nàng, ép nó hạ xuống. Ánh sáng lấp lánh trên thép phản chiếu đôi mắt anh – một khoảnh khắc, chúng đỏ như than hồng.
Anna thoáng giật mình, thì thào:
“Mắt anh… vừa nãy... nó rất giống ánh mắt của chúng.”
Khoảnh khắc ấy, không khí như bị rút hết, căn phòng nhỏ dường như nghẹt thở giữa hai ánh nhìn: một nghi ngờ, một sợ hãi.
Gabriel lùi một bước, ánh đỏ trong mắt tắt đi, để lại một đôi đồng tử xám mờ như lớp sương phủ trên tro. Anh thở mạnh, cố gắng kìm nén cơn co giật vẫn đang lan khắp người.
Carl đứng giữa, nhìn hai người – rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng đổ xuống những dấu chân sói hằn rõ quanh căn nhà, nhưng có điều gì đó rất lạ.
“Gabriel… nhìn đi.”
Carl nói khẽ.
Những dấu chân ấy không rải rác, chúng xếp thành vòng tròn, tròn đến mức tuyệt đối, như được vẽ bằng tay người. Và ở giữa vòng, trên nền tuyết, hiện lên một hình dạng mờ – biểu tượng khắc trên mề đay của Gabriel: một vòng nguyệt khuyết ôm lấy những giọt máu.
Anna nhìn thấy, hơi thở nàng khựng lại.
“Đây là… dấu hiệu của ràng buộc máu.”
Carl gật đầu, giọng trầm, ánh mắt nặng như đá:
“Kẻ mang huyết quỷ sẽ bị gọi về khi máu của hắn bị đánh thức.”
Đó là lời cổ ngữ xưa của Thánh Điện.