BÓNG TỐI SAU LƯNG THỢ SĂN
11
Khi Gabriel tiến thêm một bước, hình phản chiếu trong gương đứng dậy, không còn là anh nữa, mà là Dracula, với nụ cười mảnh như vết cắt, ánh nhìn rực đỏ, cử chỉ trầm tĩnh đến đáng sợ. Gã trong gương đưa tay về phía anh, và khi Gabriel lùi lại, gương không phản chiếu chuyển động ấy — hình bóng kia vẫn tiến lên, bàn tay gần như chạm qua ranh giới thủy tinh.
Giọng nói vang lên trong đầu anh, trầm, dịu, nhưng chứa thứ quyền năng khiến mọi linh hồn run rẩy:
“Anh đã quên ta, nhưng máu chưa quên máu, mỗi khi tim anh đập là nhịp của ta ngân vang.”
Gabriel siết chặt thanh kiếm bạc, nhưng ánh thép phản chiếu lên gương khiến hình Dracula mỉm cười — một nụ cười thương hại. Bỗng tấm gương nứt toác, vỡ vụn, và những mảnh thủy tinh bay lên, xoay quanh anh như bầy côn trùng. Trong từng mảnh, hàng trăm khuôn mặt của chính anh lặp lại — mỗi khuôn mặt đều đang biến dần thành quỷ hút máu.
Một mảnh cắt vào má anh, máu rỉ ra, từ vết thương ấy, Gabriel thấy máu không đỏ, mà sẫm đen, đặc như nhựa thông. Anh chạm vào nó, cảm nhận được hơi ấm sống động — như máu không phải chảy ra từ anh, mà từ chính tòa lâu đài.
Không gian của Anna là một nhà trưng bày im lặng: hàng trăm bức chân dung tổ tiên nhà Valerious treo dọc lối đi. Từng ngọn nến run rẩy trên giá bạc, tỏa ánh sáng lờ mờ khiến các khuôn mặt trên tranh dường như chuyển động, mắt họ mở ra nhìn nàng bằng ánh nhìn trách móc.
Bước chân Anna vang lên nhẹ như tiếng thở, nhưng mỗi tiếng vọng lại kéo theo tiếng tim đập dồn dập, không biết từ đâu. Khi nàng đi đến giữa hành lang, sáp nến bắt đầu nhỏ xuống khung tranh — từng giọt rơi hòa thành màu đỏ. Rồi nàng nhận ra đó không phải sáp, mà là máu, máu rỉ ra từ khung gỗ, len theo đường nét gương mặt, nhuộm đỏ vương miện của tổ tiên.
Trên bức tường cuối, nàng thấy hình ảnh người đàn ông cuối cùng trong dòng họ Valerious — cha nàng, treo cổ dưới vòm nhà thờ, đôi mắt mở trừng trừng, môi rỉ máu như đang nói điều gì đó.
Anna tiến lại gần, tim nhói lên từng nhịp, và trong tiếng nến cháy lách tách, nàng nghe thấy giọng cha:
“Họ không chết vì săn quái vật… họ chết vì lời thề mà con đang phản bội đấy, con mèo con bé nhỏ của ta!”
Một cơn gió lạnh thổi qua, tấm vải trên bức tranh rung lên. Và khi Anna chạm vào, toàn bộ các bức chân dung đều bật cười — tiếng cười khô khốc, giòn tan, pha trộn giữa tiếng khóc của đứa trẻ và tiếng nấc của người chết. Các bức vẽ rách ra. Và từ trong đó, những xác ma cà rồng đội vương miện bò ra, từng con một, đôi mắt sáng rực như than hồng, răng nhuộm đỏ. Chúng gọi nàng bằng chính tên mình — nhưng bằng giọng cha, mẹ, và chính tổ tiên của nàng.
Anna lùi lại, rút dao bạc, bàn tay run rẩy, đôi mắt ngấn lệ, mỗi nhát thở của nàng trở thành một lời cầu nguyện nửa chừng, tan ra giữa không trung.
Không khí nơi đây mang mùi giấy cũ, mực và tro. Hàng ngàn cuốn sách trôi lơ lửng quanh Carl, chúng mở ra, lật từng trang mà không cần gió. Chữ viết trên giấy xoáy thành vòng tròn, rồi đột ngột biến đổi, trở thành những câu hỏi hắn từng đặt ra với Chúa — và những câu trả lời mà hắn chưa bao giờ nhận được câu trả lời.
Một giọng nói cất lên từ trong không gian:
“Mỗi tri thức đều có giá của nó, Carl, muốn biết, ngươi phải sẵn sàng trả giá.”
Trước mắt hắn, một quyển sách khổng lồ mở ra, trang đầu viết dòng chữ bằng máu:
“Hãy đọc, và đổi lấy tuổi của mình.”
Carl run rẩy, mắt lóe sáng bởi cơn đói tri thức. Hắn khẽ đọc một dòng, và tức khắc cảm thấy da trên tay mình nhăn lại, tóc rụng đi vài sợi. Nhưng hắn không dừng, mỗi câu trả lời hiện ra như ánh lửa trong đêm tối: nguồn gốc của linh hồn, bản chất của tội lỗi, và cả cái tên thật của Thượng Đế.
Khi đọc đến trang cuối, hắn bỗng nhìn thấy chính mình — già nua, run rẩy, đang quỳ giữa “biển giấy”, đôi mắt đục mờ, miệng không còn răng, nhưng vẫn lẩm nhẩm:
“Xin thêm một câu nữa thôi…”
Và rồi, tất cả các quyển sách cùng lúc khép lại, không gian vỡ tan trong tiếng sấm, và ba hành lang hợp lại.
Căn phòng hình tròn, rộng và tối đang bao quanh họ. Trên trần, những giọt máu rơi từ những vết nứt, nhỏ xuống mặt sàn, phản chiếu như gương. Cả ba người xuất hiện cùng lúc tại nơi đó. Nhưng mỗi người mang trên mình dấu ấn khác nhau: Gabriel – ánh nhìn thẫm máu, Anna – đôi tay dính đỏ, Carl – tóc đã bạc quá nửa.
Và ở giữa phòng, ba bóng hình hiện ra từ mặt gương đỏ: Aleera, Verona, Marishka. Không còn vẻ dữ dội như lần chạm trán trước, họ điềm tĩnh, khoan thai như những nữ tư tế bước ra từ giấc mơ tội lỗi. Áo họ làm bằng sương, tóc thấm ánh trăng, giọng nói như rơi từ mái vòm nhà thờ.
Aleera tiến đến mỉm cười, nụ cười của người từng biết rõ trái tim Gabriel thuộc về ai.
“Chúng ta không phải kẻ thù của các ngươi.”
Nàng nói, giọng khẽ như lời cầu nguyện đảo ngược.
“Dracula chỉ muốn anh, Gabriel… muốn anh nhớ lại điều đã quên.”
Gabriel nhìn nàng, đôi mắt như vực sâu lẫn ánh thép.
“Ta đã quên điều gì?”
Giọng anh trầm, khản, như vang lên từ nơi khác.
Verona nghiêng đầu, đôi môi đỏ sẫm nở nụ cười buồn.
“Rằng chính anh.”
Nàng nói.
“Đã cầu xin hắn ban cho anh sự sống này.”
Không khí trong phòng chao đảo, từ bức tường, những tấm gương nổ tung, máu trào ra như nước. Trên mặt đất, bóng của Gabriel tách khỏi chân anh, nó đứng dậy nhìn lại anh bằng đôi mắt đỏ rực.
Còn bên tai anh, giọng Dracula lại vang lên — không còn xa xăm, mà gần đến nỗi anh nghe rõ từng âm rung:
“Đúng thế, thợ săn… chính ngươi đã chọn bóng tối. Và bóng tối, giờ chỉ đang đòi lại điều thuộc về nó.”
Máu từ vết thương trên người anh nhỏ xuống, hòa vào mặt gương dưới chân — và thế giới quanh anh run lên như một cơ thể khổng lồ vừa được đánh thức.
Lâu đài bắt đầu thở gấp, và trong hơi thở ấy, Gabriel lần đầu cảm thấy tim mình đập cùng nhịp với trái tim của quỷ.
Gió lạnh như dao lại cắt luồn qua khe hở những cánh cửa đá, thổi qua đại sảnh mênh mang, nơi ánh đèn đỏ chập chờn trên những vệt máu khô dính trên nền. Ba Nữ Ma Tước đứng thành nửa vòng tròn trước chiếc cánh cửa tròn khắc biểu tượng cổ xưa – hình hai con rắn quấn lấy nhau, đầu chúng cùng mổ vào một trái tim rực cháy. Mặt đất dưới chân họ run lên khe khẽ, như thể lâu đài đang thở.
Ánh sáng từ ngọn đuốc Gabriel cầm bập bùng soi lên gương mặt anh – nửa sáng, nửa khuất. Đôi mắt xám bạc, sâu và mệt mỏi, phản chiếu thứ ánh sáng đỏ kỳ lạ từ cánh cửa đang hé. Anna đứng phía sau anh, tay đặt lên thanh gươm, ngón tay run khẽ không vì sợ hãi mà vì một linh cảm mơ hồ – rằng bước qua đó, họ sẽ không chỉ đối mặt với quỷ dữ, mà còn với chính linh hồn mình. Carl khẽ nuốt khan, cuốn thánh thư run run trong tay, những dòng chữ cổ tự nhiên đổi màu như rỉ máu.
Aleera tiến lên một bước, giọng nàng vang như một điệu hát tang chế, vừa quyến rũ vừa lạnh buốt:
“Cánh cửa này không mở ra thế giới của xác thịt, mà là của ký ức. Bên trong, mỗi linh hồn sẽ tự nhìn thấy điều nó đã chôn sâu nhất.”
Gabriel lặng im, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, nhưng anh không rời mắt khỏi ánh sáng đỏ đang đổ tràn từ bên kia cánh cửa.
Verona khẽ nghiêng đầu, nụ cười thoáng buồn:
“Ngươi sợ sao, thợ săn? Hay ngươi sợ rằng, những gì sẽ thấy không phải là quỷ, mà là ngươi?”
Không đợi đáp lại, nàng đưa tay lên, một chuyển động nhẹ, mềm như hơi thở, và cánh cửa tròn rít lên, mở ra. Ánh sáng đỏ bùng nổ – không phải ánh sáng của ngọn lửa, mà là ánh sáng của máu. Nó tràn qua không gian như một làn sương đặc, nhuộm cả không khí thành màu tử khí, rồi thế giới nghiêng đi.