Con Đường Bá Chủ

Chương 3752 KẾT THÚC… SẼ LÀ NƠI BẮT ĐẦU! Mới

#CDBC #hau

CHƯƠNG 3752: KẾT THÚC… SẼ LÀ NƠI BẮT ĐẦU!

“Ngươi… có dám cược?”

Nghe câu hỏi của Vệ Âm, Lạc Nam chỉ nhàn nhạt cười, hoàn toàn không có chút khiếp sợ hay e ngại.

Dù sao thì từ tin tức mà hắn đạt được từ Hoàng Tuyền Cổ Tộc, cũng đã mơ mơ hồ hồ biết được để trở thành Chúa Tể thì cần phải được thiên địa của Âm Dương Lưỡng Giới đồng thời công nhận, chỉ là tin tức đó không được rõ ràng như Vệ Âm công bố mà thôi.

Lạc Nam vô duyên vô cớ nhập một đời phàm trần, trải nghiệm nhân sinh của kẻ ở tầng dưới chót… chính là để ổn định tâm cảnh cho lần đánh cược này.

Đã từng, khát vọng của hắn là có đủ thực lực, cùng với các thê tử, người thân, nữ nhi, đệ tử… sống qua ngày tháng tươi đẹp, yên bình.

Với thực lực hiện tại, có lẽ có thể làm được điều đó.

Nhưng mà, trên đầu hắn tồn tại Vệ Âm và Vệ Dương, hai thực thể khủng khiếp có thể tiêu diệt bản thân bất cứ lúc nào, Vệ Âm đã từng dồn hắn vào chỗ chết.

Ngoài ra, Chung Cực Giới Linh, Vị Diện Chi Linh đều có khả năng khiến hắn phải trả giá đắt.

Ở thế giới tàn khốc này, khi ngươi chưa phải là kẻ mạnh nhất… ngươi vĩnh viễn đừng mơ tưởng đến hai chữ “yên bình”.

Đó chỉ là sống tạm bợ…

Lạc Nam đã hoá phàm, đã trải nghiệm… đương nhiên cũng dám cược.

Nhìn lấy Vệ Âm, hắn ngạo nghễ nói: “Ta có gì không dám?”

Ngục Đế lúc này cũng gắng gượng liếc mắt nhìn Vệ Âm, gằn từng chữ một: “Ngươi còn chưa phải Chúa Tể!”

Lời này khiến toàn trường sửng sốt, nhưng sau đó lại hiểu được dụng ý của Phong Đô rất nhanh.

Bởi lẽ Vệ Âm đã tự khẳng định, cần đạt được đỉnh cao của Âm và Dương mới chân chính là Chúa Tể.

Mà Vệ Âm, rõ ràng chỉ là đỉnh cao ở Âm Gian, thực thể này không tồn tại bất cứ một tia khí tức nào ở Dương Thế cả.

Đã chính bản thân Vệ Âm cũng không làm được điều đó, tại sao nó có thể là Chúa Tể?

“Nói không sai!” Vệ Âm hài hước gật đầu:

“Ta chỉ là Bán Chúa Tể, khi dung hợp cùng Vệ Dương mới trở thành Chúa Tể chân chính!”

“Cái gì?” Tất cả kinh hãi.

Vạn phần không thể tưởng tượng nổi, Vệ Âm và Vệ Dương lại có mối quan hệ như vậy.

Chúng nó là hai thực thể tách ra từ một vị Chúa Tể sao? Một người là Âm, một kẻ là Dương.

“Tại sao các ngươi lại làm như thế? Phân tách ra Âm Dương lưỡng giới có tác dụng gì?" Lạc Nam mở miệng hỏi ngay trọng tâm.

Hắn cảm thấy, đứng sau việc Vệ Âm và Vệ Dương tách ra là một bí ẩn động trời, có liên quan đến sự tồn tại của Âm và Dương hai giới.

Khiến một vị Chúa Tể phải tách thành hai thực thể, ẩn tình phía sau đó chắc chắn là vượt qua tưởng tượng.

“Bất Hủ Bá Chủ… ngươi còn chưa đủ tư cách đặt câu hỏi!” Vệ Âm lãnh đạm nói:

“Chờ ngươi có đủ thực lực đánh bại ta, tự khắc sẽ lý giải!”

Lạc Nam trầm mặc, Vệ Âm đã nâng lên từ “làm bị thương” đến “đánh bại chính thức”.

Từ đó có thể thấy, mỗi một hành vi của Vệ Âm hay Vệ Dương đều có chủ đích và suy toán kỹ càng.

Giống như để có thể khiến Vệ Âm bị thương, cần Lạc Nam và Ngục Đế dung hợp Bá Chủ Quốc Độ cùng Địa Ngục Đô Quốc vào nhau, tạo ra một vùng Âm Dương chí cao hoàn chỉnh trong nháy mắt.

Mà khi đã làm được điều đó, bí mật về Chúa Tể đã dần hé lộ.

Vậy thì một ngày nào đó khi Lạc Nam đủ sức đánh bại Vệ Âm, hắn sẽ biết được điều bản thân cần biết.

“Bá Chủ… bổn toạ cũng muốn đánh cược!” Một thanh âm nghiêm túc và trịnh trọng vang lên.

Lạc Nam đưa mắt nhìn qua, kẻ vừa lên tiếng chính là Cấm Chủ.

Hai mắt Cấm Chủ thời khắc này tràn ngập kiên định và vững vàng, cùng ý chí và lòng tin đang bùng cháy.

“Ngươi muốn cược, cái giá phải trả so với ta còn lớn hơn, hành trình ngươi cần đi so với ta càng gian nan hơn!” Lạc Nam trầm giọng nói.

Lạc Nam đã là kẻ leo từ thấp nhất đến cao nhất ở Dương Thế… vậy thì hắn chỉ cần leo lại một lần từ nơi thấp nhất đến cao nhất ở Âm Gian.

Còn Cấm Chủ, hắn sinh ra vốn đã là tu sĩ ở Chung Cực Giới.

Điều này đồng nghĩa, Cấm Chủ phải lăn lộn lại từ đầu ở cả Âm Dương Lưỡng Giới, bắt đầu từ tầng dưới chót nhất.

Từ bỏ thân phận Cấm Chủ cao cao tại thượng, từ bỏ thân phận cường giả đỉnh cấp ở Dương Thế, thậm chí từ bỏ một thân tu vi.

“Đời cường giả, nếu như vô duyên cùng cảnh giới chí cao… sống còn ý nghĩa gì?” Cấm Chủ nóng rực đáp.

Kẻ này cũng là một nhân vật có tâm cảnh hàng đầu, chấp nhận độ khó cao hơn để chinh phục bản thân.

“Ngươi nếu đã quyết định, không cần hỏi ta!” Lạc Nam nhàn nhạt đáp.

“Ta muốn ngươi giúp ta qua mặt cả Dương Thế và Âm Gian, sống lại với thân phận kém nhất.” Cấm Chủ nhờ vả:

“Nghe nói Nghịch Thế Thần Thông - Thuỷ Trung Lao Nguyệt của ngươi làm được điều đó!”

“Thuỷ Trung Lao Nguyệt quả thật có thể giúp ngươi đầu thai sống lại, nhưng cũng chỉ xuất phát điểm ở Dương Thế hoặc Âm Gian mà thôi, đâu thể tác động đến cả hai?” Lạc Nam nhướn mày hỏi.

“Không sao, ngươi chỉ cần giúp ta bước đầu… việc tiếp theo, ta sẽ tự mình nỗ lực!” Cấm Chủ kiên định:

“Chỉ muốn nhờ ngươi, thu nhận Cấm Khu… ta không thể mang theo bọn hắn.”

“Được!” Lạc Nam sảng khoái đáp ứng:

“Có chí khí, ta rất nóng lòng cùng ngươi tái đấu trên con đường mới này!”

“Hai tên khốn, các ngươi quên trẫm rồi sao?” Phong Đô Ngục Đế bất mãn quát lên:

“Trẫm cũng chơi lại từ đầu, chọn cửa khó!”

Ngục Đế không muốn chịu thua… tình huống của hắn y hệt như Cấm Chủ, chỉ trái ngược ở chỗ hắn xuất thân từ Vị Diện Tầng 18 thay vì Chung Cực Giới mà thôi.

“Ta cũng tham gia!” Một làn u hương kéo đến, Thổ Nương Nương lặng lẽ hạ xuống bên cạnh:

“Hành trình thú vị như vậy, sao có thể thiếu ta?”

“Moá, đối thủ ngày càng nhiều!” Lạc Nam trán nổi gân xanh.

Chúa Tể Chi Lộ… không chỉ có hắn, mà còn có Phong Đô, Hậu Thổ và Cấm Chủ, tất cả đều là nhân vật không dễ nhằn.

Đương nhiên, Lạc Nam chiếm ưu thế lớn là không cần cày ở Dương Thế nữa, chỉ tập trung vào Âm Gian là xong rồi.

So với hắn, Cấm Chủ, Phong Đô và Hậu Thổ sẽ chật vật hơn rất nhiều lần.

Bất quá Lạc Nam sẽ không nhường, hắn muốn quân lâm Chúa Tể, vạch trần bí mật của Vệ Dương và Vệ Âm.

“Các ngươi muốn hợp thức hoá thân phận, chúng ta giúp được!” Một thanh âm trầm thấp vang lên.

Không gian vặn vẹo, hư không chuyển động, một thân ảnh hừng hực dương liệt chi khí hạ xuống.

Hắn vừa giáng lâm, khí thế của Vệ Âm liền bị áp chế đến mức cân bằng, không thể tiến thêm một bước.

Vệ Dương!

Mọi người không quá bất ngờ khi thực thể này xuất hiện, dù sao đã biết Vệ Dương vốn là một thể với Vệ Âm rồi.

“Hai lão quái vật các ngươi đã tính toán tất cả đúng không?” Phong Đô chất vấn:

“Các ngươi muốn chúng ta đi con đường này, dù chúng ta từ chối… các ngươi cũng sẽ ép buộc?”

Nếu Vệ Dương và Vệ Âm có ý đồ bất thiện, thật sự muốn tiêu diệt bọn hắn… thì căn bản không cần nhiều lời giải thích hay hành động như vậy.

Dù sao thì trước thực lực tuyệt đối, mọi âm mưu quỷ kế, thủ đoạn chỉ là phù vân.

Tất cả đã chứng minh, Vệ Âm và Vệ Dương có ý đồ khác.

“Nhàm chán quá lâu, muốn lập một bàn cờ dài hơi không được à?” Vệ Dương tuỳ ý nói:

“Giải trí mà thôi, các ngươi hãy cố gắng chứng minh giá trị trên bàn cờ này!”

Lạc Nam siết chặt nắm tay…

Lời này khiến hắn càng thêm kiên định vào lựa chọn và đặt cược của mình.

Tuy rất thô, nhưng lời của Vệ Dương là thật.

Trước mặt hai thực thể này, dù có là Ngục Đế, Bá Chủ, Cấm Chủ hay bất cứ sinh linh nào… đều chỉ là những quân cờ đang nhảy nhót trong bàn cờ Âm - Dương.

Mà muốn thoát khỏi số phận, chỉ có cách duy nhất là leo từ vị trí quân cờ ra khỏi bàn cờ, trở thành người đánh cờ.

Quá trình này có lẽ thập tử vô sinh… nhưng không dám thử, làm sao biết được kết quả?

Lạc Nam không nói thêm tiếng nào, thả người bay trở về Bá Chủ Quốc Độ.

“Phu quân!”

“Baba!”

“Tiểu Nam!”

Trong nháy mắt, các vị thê tử, hồng nhan, nữ nhi, thân nhân đều vây lại bên cạnh hắn.

Thần Huyền Huân cùng Yên Nhược Tuyết song song bước lên, trái phải khoác lấy cánh tay của nam nhân, dịu dàng nhưng kiên quyết:

“Bọn thiếp đã biết lựa chọn của chàng, sẽ vĩnh viễn ủng hộ chàng trong mọi quyết định.”

Lạc Nam nhìn từng khuôn mặt tuyệt sắc khuynh thành, mỗi người mỗi vẽ…

Các nàng đều là thiên chi kiêu nữ, đều là nữ nhân mà bất cứ nam nhân nào cũng đều khát khao một cái liếc mắt, một ánh nhìn, một nụ cười.

Mà hắn lại diễm phúc có được tất cả.

Quan trọng hơn, các nàng luôn tin tưởng và đồng hành cùng hắn.

“Lần này bọn thiếp sẽ lấy tư cách người quan sát, xem cách chàng chinh phục Chúa Tể Chi Lộ!” Diễm Nguyệt Kỳ, Tuế Nguyệt, Hi Vũ… nhoẻn miệng rạng rỡ.

“Không sai, chỉ cần phu quân đạt đến Chúa Tể… Tình Đạo Bá Quyết có thể sẽ giúp được tỷ muội chúng ta.” Diệp Đài Trang ôn nhu nói:

“Thiếp đã bỏ lỡ gần một đời ở Dương Thế của chàng, một đời tại Âm Gian này… thiếp sẽ quan sát từ đầu đến cuối!”

“Đúng vậy nha, baba một khi thành công… ta chính là Tiểu Chúa Tể!” Tiểu Thiên Ý chống nạnh đắc ý.

Lạc Kỳ Nam, Lạc Yêu Nhi mấy nữ nhìn nhau mỉm cười.

Với bản tính hiếu thắng của các nàng, lẽ ra cũng muốn chinh phục hành trình đó.

Nhưng làm như vậy, khác nào cạnh tranh trực tiếp với baba?

Hơn nữa còn khiến baba phải bận tâm, lo lắng cho an nguy của các nàng khi phải làm lại từ đầu.

Vậy chi bằng, lặng thầm ủng hộ hắn, nhìn hắn một lần nữa sáng lập kỳ tích.

“Nguyện theo Bá Chủ, sống chết không hối!” Toàn bộ sinh linh trong Bá Chủ Chi Thành kiên định gầm lên, thanh âm như sấm.

Khoảnh khắc này, một cổ ý chí mãnh liệt xông thẳng lên đầu Lạc Nam.

Hắn nhìn về khoảng không vô định phía trước, đưa tay lên nắm chặt… dường như đại môn của Chúa Tể đã mở ra trước mắt, chỉ chờ hắn từng bước vững vàng đặt chân vào.

“Ta đã từng nói… chỉ cần một ngày có các nàng ủng hộ, ta sẽ vượt qua tất cả!” Lạc Nam chân thành:

“Bây giờ ta không chỉ có các nàng, còn có cả Bá Chủ Quốc Độ, ta sợ gì chứ?”

Nói xong, Lạc Nam vung tay.

ẦM ẦM ẦM…

Bá Chủ Quốc Độ co lại, triệt để dung hợp vào đan điền của hắn.

“Ngươi đã đắc tội cả 18 Vị Diện Chi Linh quá nặng, thù oán quá sâu… một khi lộ ra dù chỉ là nửa tia khí tức, kết cục ngươi tự hiểu!” Vệ Âm nhìn hắn, bình thản mở miệng:

“Cách duy nhất để qua mặt nó, là xoá bỏ triệt để thân phận của ngươi, phong ấn Bá Chủ Quốc Độ của ngươi, không sử dụng bất cứ một chút thủ đoạn gì liên quan đến Bất Hủ Bá Chủ!”

“Ta hiểu!” Lạc Nam gật đầu.

Vệ Âm cùng Vệ Dương nhìn nhau, đồng loạt hướng đan điền của hắn điểm ra hai chỉ.

XOẸT XOẸT XOẸT…

Trong nháy mắt, Âm Dương Chí Cao giao thoa, phong toả triệt để Bá Chủ Quốc Độ, kể cả Bá Hồng Kiếm, kể cả Xích Tà Kích hay Lạc Thần Cung.

Lạc Nam cảm nhận được rõ ràng, Bá Chủ Quốc Độ như tiến vào trạng thái “ngủ đông”.

Tất cả sinh linh ở bên trong đều sống, sinh hoạt, quan sát bên ngoài thông qua ánh mắt của hắn phía sau lớp phong ấn.

Bọn họ không thể làm gì, phó thác toàn bộ vào bản thân Lạc Nam.

Mà tu vi của hắn ở Âm Gian, đang điên cuồng kéo xuống.

Bất Hủ - Siêu Thần - Thần Đạo… - Đạo Cảnh - Chí Tôn - Thánh Đế - Tiên Đế - Độ Kiếp - Luyện Khí - Phàm Nhân.

Không sai, Lạc Nam đã trở thành một phàm nhân chân chính.

Dù có cả Bá Chủ Quốc Độ trong thể nội, hắn lại chẳng thể điều động được dù chỉ một chút.

“Ngày ngươi đạt đến đỉnh cao ở Âm Gian, ngươi tự khắc tháo được phong ấn!” Vệ Dương vuốt cằm.

“Đa tạ!” Lạc Nam trầm thấp đáp, ánh mắt vẫn sáng, tâm trí vẫn kiên định bất chấp đã rơi vào cảnh tàn phế.

Có thể thấy, một lần trải nghiệm phàm trần gần nhất của hắn là xứng đáng, bị con kiến hôi cắn đau đớn… bây giờ lại vững vàng, tự tin dù phong ấn quyền năng.

Vệ Dương cùng Vệ Âm lại chuyển mắt xem lấy Cấm Chủ, Phong Đô và Thổ Nương Nương, hỏi lại lần nữa:

“Các ngươi… đã suy nghĩ kỹ?”

“Có gì phải sợ?” Ngục Đế can đảm ngất trời.

“Mời hai vị!” Cấm Chủ chắp tay.

“Sẵn sàng rồi!” Thổ Nương Nương ung dung đáp.

“Hành trình của các ngươi… sẽ càng khó khăn hơn!” Vệ Âm cùng Vệ Dương mỉm cười, vung tay chưởng ra.

Phong ấn viễn siêu Bất Hủ lại được kích hoạt.

Địa Ngục Đô Thành, Bất Hủ Thần Vật, một thân tu vi… mọi thứ của Phong Đô rơi vào ngủ đông.

Đan điền của Cấm Chủ bị dồn nén, tu vi và Thần Vật bị xích vào một chỗ.

Thổ Nương Nương cũng không hề ngoại lệ.

Bất kể là Vị Diện Chi Linh hay Chung Cực Giới Linh, chúng nó sẽ không cho phép hành trình này diễn ra nếu như phát hiện.

Cách duy nhất để qua mặt, đương nhiên là che giấu mọi thủ đoạn cả đời của từng người.

Trong thoáng chốc, Ngục Đế, Cấm Chủ và Thổ Nương Nương đều trở về phàm nhân.

“Hự…” Ngục Đế rên lên một tiếng, đưa tay che ngực, ngửa đầu mắng to:

“Sự suy yếu này, quá mẹ nó khó chịu!”

“Phốc!” Cấm Chủ phun ra một ngụm máu.

Mà dù là Thổ Nương Nương, sắc mặt cũng hơi tái nhợt, chân mày chau lại.

Tâm cảnh của bọn hắn đã dao động.

Cảm giác như từ một kẻ nắm trong tay tất cả, mất hết mọi thứ trong thời khắc ngắn ngủi… khó chấp nhận.

Bọn hắn chưa trải nghiệm phàm trần như Lạc Nam, tâm cảnh không sánh bằng hắn.

Lạc Nam cười cười, thật sự không uổng phí gần trăm năm…

Bất quá đều là đại nhân vật, tuy chưa thể thích ứng, vẫn là có thể giữ bình tĩnh.

Vệ Âm và Vệ Dương đưa mắt nhìn nhau, ăn ý hợp sức, lòng bàn tay chưởng vào.

ẦM!

Hư không kịch chấn, một vòng xoáy luân hồi liên kết với Âm Dương Đại Đạo mở ra.

Không cần Lạc Nam dùng Thuỷ Trung Lao Nguyệt, hai vị này sẽ giúp bước đầu tiên.

Bốn người đưa mắt nhìn nhau, chiến ý mãnh liệt bắn ra từng tia…

“Bá Chủ, ngày sau gặp lại… bổn toạ sẽ vượt qua!” Cấm Chủ cố gắng lấy can đảm.

“Họ Lạc kia… trước khi gặp ta, đừng bị tiểu miêu tiểu cẩu nào giết chết đó, xấu hổ lắm!” Phong Đô trêu tức cười tà.

“Các vị, ta sẽ không nương tay!” Thổ Nương Nương thể hiện quyết ý của nữ cường nhân.

“Hahaha!” Lạc Nam cuồng tiếu:

“Có một câu nói đã lâu không dùng, kẻ đã bại bởi ta… sẽ chỉ vĩnh viễn nhìn theo bóng lưng của ta!”

“Ngươi cứ chờ!” Ba đại cường giả cười phá lên.

Không hề do dự, bọn hắn lấy thân phàm căn, bước từng bước kiên định vào trong vòng xoáy luân hồi, chậm rãi biến mất.

Nhìn theo bóng lưng của bọn họ, Lạc Nam hào khí vô biên.

Ba kẻ này phải tu luyện lại ở cả Âm và Dương, mình đã có một nửa ưu thế, còn sợ sẽ bại sao?

Hắn quay đầu nhìn lại, ánh mắt như muốn nhìn thấu càn khôn để khoá lấy Hỗn Độn vô tận, Chung Cực hùng vĩ và Âm Gian bí hiểm.

Nhiệt huyết sục sôi, hắn như trở về làm thiếu niên mù loà, phế vật ở Lạc Gia những ngày tháng đó.

Kim Nhi đã đến như ánh sáng duy nhất trong đêm tối tăm.

Mà giờ đây, hắn có cả một Quốc Độ lặng lẽ dõi theo mình, có ba đối thủ đáng trân trọng.

Còn sợ gì nữa?

Lạc Nam cười dài, hành trình lần này… không hề đơn độc.

“Kết thúc… cũng là nơi để bắt đầu!”

Bá Chủ hoá phàm nhân, đạp chân vào Luân Hồi!

Một hành trình bá đạo, có lẽ vẫn còn tiếp diễn…

LỜI CẢM TẠ.

Con Đường Bá Chủ đi đến chương cuối cùng 1 - 3752, tay của tác giả cũng đang run khi viết những dòng này, tim đập nhanh.

Hành trình này thật không dễ dàng để đi đến hôm nay (23/2/2026), có thể mang đến những giây phút thư giãn cho độc giả là vinh hạnh to lớn, có thể thoả mãn đam mê sáng tác của mình là phúc phận.

Xin cảm ơn mọi sự ghi nhận, ủng hộ về cả vật chất và tinh thần, cảm ơn những góp ý và tình cảm to lớn mà mọi người dành cho truyện và tác giả.

Là truyện đầu tay, có sạn, có sai, có chỗ chưa phù hợp… tác giả hiểu rất rõ, và đang cố gắng sửa đổi, hoàn thiện hơn qua từng ngày trên từng câu chữ cho phù hợp với cộng đồng.

Không biết nói gì hơn ngoài lời cảm ơn chân thành nhất.

Chúc tất cả một năm 2026 thật nhiều sức khoẻ, vạn sự như ý, an khang thịnh vượng.

Và cả nhà đừng quên, tiếp tục ủng hộ để tác giả tiếp tục theo đuổi đam mê nhé.

Trân trọng!

Bạn cần đăng nhập để bình luận