Con Đường Bá Chủ

Chương 3689 THẦN MỸ! Mới

“Phá trận!”

Không muốn dây dưa dài dòng, Quỷ Vực Chi Chủ trực tiếp mở miệng hạ sát lệnh:

“Để bổn toạ xem thử, Vạn Thần Tộc còn dám tổ chức đại hôn nữa hay không!”

“Làm càn!” Vạn Thần Tộc Trưởng nộ hống:

“Các vị trưởng lão, theo lão phu xông ra!”

“Nhạc phụ đại nhân, ta sẽ theo ngài!” Thần Giới Chi Chủ can đảm quát lớn.

Nếu như Quỷ Vực cường công, Chúng Thần Hộ Sơn Trận nhất định sẽ sụp đổ… đến lúc đó đại chiến quy mô lớn sẽ gây thiệt hại đến các thần tộc tu vi yếu.

Vậy chi bằng những cường giả đứng đầu lao ra khỏi trận nghênh chiến, bảo vệ Vạn Thần Sơn.

“Còn có lão phu!” Vạn Thần Đại Trưởng Lão bạo phát tu vi Bất Hủ theo sát phía sau.

Mà Đại Trưởng Lão phía Quỷ Vực cũng là Bất Hủ Thần, nhanh chóng vận chuyển một đôi Vong Linh Quỷ Dực lao vọt đến.

Vạn Thần Tộc và Quỷ Vực, mỗi bên có hai vị Bất Hủ Thần…

Trưởng lão cấp Siêu Thần càng là có hơn mười vị, đều xuất động vũ khí.

Trong lúc nhất thời, không khí căng thẳng đến tột đỉnh.

Lạc Nam vuốt cằm, truyền âm cho nhạc phụ đại nhân: “Ngài cứ thoải mái cầm cự, ta vào bảo khố lấy một thứ… sau đó lại ra tay tương trợ!”

“Được!” Nhạc phụ lập tức an lòng.

Nói thật, từ khi Quỷ Vực đánh đến gây sự cho đến lúc Thần Tộc ứng chiến, Thần Giới Chi Chủ không có chút sợ hãi hay áp lực nào.

Ai bảo lão tử có một tên con rể khủng bố làm chỗ dựa?

Lão hiểu rằng chỉ cần có Lạc Nam ở đây, đừng nói là Quỷ Vực… cho dù đích thân Cấm Chủ hay Trấn Cực Minh Chủ đến cũng không thể động vào mình.

Có thể trở thành chủ nhân của một đại thế giới, không ai là nhân vật lương thiện cả.

Thế là mang theo tâm trạng thoải mái, Thần Giới Chi Chủ nhắm đến Quỷ Vực Thiếu Chủ:

“Ngươi muốn đoạt thê tử của ta? Vậy thì xông lên!”

“Lớn mật!” Quỷ Vực Thiếu Chủ phẫn nộ nói:

“Nếu đã như vậy, bổn thiếu sẽ để Thần tiểu muội nhìn ra chênh lệch thực lực giữa chúng ta lớn đến mức nào!”

“Nằm mơ!” Vạn Thần Tiểu Công Chúa nắm chặt tay phu quân, khinh bỉ trừng mắt nhìn Quỷ Vực Thiếu Chủ:

“Dù Thần Lang thắng hay bại, ta cũng chỉ gả cho chàng.”

Đối với loại nam nhân phải nhờ đến trưởng bối đứng ra giúp tranh giành tình nhân như Quỷ Vực Thiếu Chủ, Vạn Thần Tiểu Công Chúa vô cùng xem thường.

Nếu kẻ này có đủ bản lĩnh, hàng vạn năm qua đã theo đuổi được nàng rồi, cần gì phải đến cướp hôn vào hôm nay?

“Tốt tốt tốt!” Quỷ Vực Thiếu Chủ giận quá hoá cười:

“Vật bổn thiếu không đạt được, thà rằng phá nát cũng không để vào tay người khác!”

“Ngông cuồng!” Thần Giới Chi Chủ ánh mắt lạnh lẽo.

Hồng Mông Thần Lực sục sôi trong cơ thể, vô vàn huyết mạch Thần Tộc tinh khiết vận chuyển.

Hàng tỷ luồng Thần Văn nổi cộm lên khắp toàn thân, Thần Giới Chi Chủ phóng đại Thần Thế ép đến.

Quỷ Vực Thiếu Chủ biểu lộ khinh miệt, ngang nhiên triệu hoán hàng vạn hư ảnh Quỷ Tộc cường hoành tấn công.

Trong lúc nhất thời, Quỷ và Thần đại náo đến long trời lỡ đất.

Chư vị quan khách đưa mắt nhìn nhau, bất kể là Quỷ Tộc hay Thần Tộc… bọn họ cũng không dám đắc tội.

Yên lặng theo dõi kỳ biến vậy.

Lạc Nam tuy rằng rời đi, nhưng đã lệnh cho Long Nhất núp vào cái bóng của nhạc phụ đại nhân.

Cứ mượn tay Quỷ Vực hấp dẫn lực chú ý của Vạn Thần Tộc, còn lại mình hắn dễ dàng tìm thấy bảo khố ẩn trong lòng ngọn chủ sơn lớn nhất.

Bảo khố này được cất giấu trong một cung điện ngầm, mà để mở ra cung điện, cần cung cấp một giọt Bất Hủ Huyết của Thần Tộc tinh thuần không nhiễm tạp chất.

Điều này chứng minh, chỉ có hai vị Bất Hủ Thần của Vạn Thần Tộc đủ tư cách vào bảo khố mà thôi.

Hiện tại có thêm Lạc Nam, hắn điều động Hồng Mông Thần Lực, ngưng kết một giọt máu của mình thành Đế Thần Tộc giống Thần Hiên Hiên, trích ra vào kết giới.

KẼO KẸT.

Cửa cung điện hấp thụ giọt máu, Trận Văn bên trên sáng lên, có đủ nguồn lực lượng hé mở đại môn.

Lạc Nam đặt chân bước vào.

Đúng như phán đoán, khi cường giả của Vạn Thần Tộc đều bận rộn chiến đấu với Quỷ Vực, không còn ai canh giữ hay phát hiện hành tung của hắn, cũng chẳng cần che giấu.

Cấm Kỵ Bá Nhãn mở ra quét ngang quét dọc…

Bảo khố của Vạn Thần Tộc có rất nhiều đồ tốt, nhưng Lạc Nam và chủng tộc này không có nhiều thù oán, cũng chỉ xung đột trên chiến trường vì trái ngược lập trường mà thôi.

Hắn không vơ vét sạch sẽ, trái lại chỉ tìm kiếm thứ mình cần.

Không mất nhiều thời gian, trong một lồng giam trong suốt như thuỷ tinh, Lạc Nam đã tìm thấy.

Chỉ thấy lồng giam này được điêu khắc vô số Thần Ngữ cổ xưa, phong cấm chặt chẽ.

Trong lòng vây nhốt một vị Thần Nữ mờ mờ ảo ảo, không có thực thể, chỉ có lực lượng ngưng tụ thành.

Thần Nữ này đang ngủ say, dáng vẻ lười biếng, mái tóc rực rỡ sắc màu, hội tụ hơn mười loại thuộc tính nguyên tố tự nhiên.

“Thiên Nhiên Cổ Thần, bổn toạ đến!” Lạc Nam mở miệng.

Bá Chủ Quy Tắc hoà cùng giọng nói, xuyên qua Thần Ngữ trong lồng giam, truyền vào trong tai của Thần Nữ kia.

Giấc ngủ mê bị đánh thức, Thần Nữ lười biếng duỗi người, lộ ra những đường cong tinh tế và uyển chuyển.

Đôi mắt như bảo thạch mở ra, một vẻ đẹp vô thực hiện hữu…

Thần Nữ quét mắt, nhìn thấy người ngoài liền kinh ngạc hé môi: “Vạn Thần Sơn bị diệt rồi sao?”

“Sao lại hỏi như vậy?” Lạc Nam mỉm cười.

“Nếu như Vạn Thần Sơn không diệt, làm sao mấy lão quái vật kia để người ngoài tiến vào nơi này?” Thần Nữ chớp chớp mắt.

“Xem nào…” Lạc Nam ung dung nói:

“Là một trong những sinh linh được trời đất tạo ra vào thời đại khai thiên lập địa, có thể sánh ngang Tứ Cổ Chi Linh… do rất nhiều Thần Lực Thuộc Tính tự nhiên và thuần khiết tụ thành, nên được ca tụng là Thiên Nhiên Cổ Thần.”

“Ngươi rất hiểu về ta?” Thiên Nhiên Cổ Thần chu môi.

Đừng nhìn nàng đáng yêu vô hại, thực chất chiến lực của nàng sánh ngang Bất Hủ Thần dù không có Bất Hủ Thần Vật.

Bởi vì bẩm sinh, tất cả lực lượng thuộc tính của nàng đều đã ở cấp độ Bất Hủ.

Có thể hiểu nàng là một loại Đạo Thuộc Tính đặc biệt, vừa ra đời đã có tu vi Bất Hủ, hơn nữa lực lượng của nàng là Thần Lực, thích hợp với Thần Tộc.

Tương truyền Vạn Thần Tổ, người đã lập ra Vạn Thần Tộc tại Vạn Thần Sơn vì si mê nàng mà theo đuổi hàng vạn năm.

Đáng tiếc Vạn Thần Tổ không được lòng mỹ nhân, thế là muốn chuyển sang dùng sức mạnh, gặp phải Thiên Nhiên Cổ Thần phản kháng quyết liệt.

Đại chiến kéo dài mấy chục ngày đêm, kết quả Vạn Thần Tổ bị Thiên Nhiên Cổ Thần tiêu diệt.

Nhưng trước khi ngã xuống, Vạn Thần Tổ vẫn thành công đem Thiên Nhiên Cổ Thần nhốt lại vào lồng giam này, dùng Thần Ngữ được viết xuống bởi máu của ông ta phong ấn.

Qua nhiều thời đại, Vạn Thần Sơn vẫn tồn tại, Vạn Thần Tộc vẫn phát triển… chỉ có thế nhân đã dần quên lãng Thiên Nhiên Cổ Thần.

Nếu không phải Yến Linh dò xét được chuyện quá khứ, có lẽ Lạc Nam cũng không biết đến sự tồn tại của nàng.

Lạc Nam không thích dong dài, triệu hoán ra Thần Đỉnh đặt xuống trước mặt, mỉm cười nói:

“Đỉnh này của ta thiếu một vị nữ chủ, ta muốn mời nàng vào!”

“Không thèm!” Thần Nữ bĩu môi, ánh mắt hiện lên vẻ tiếc nuối và mất hứng:

“Vốn nghĩ có cơ hội lấy lại tự do, kết quả thoát cái lồng này lại phải vào một cái đỉnh, ngươi đừng nằm mơ nữa.”

“Hắc!” Lạc Nam cười một tiếng:

“Vào Đỉnh của ta khác ở trong lồng, vào Đỉnh nàng có ta, có những tỷ muội ở các Đỉnh khác trò chuyện… lại có thể cùng ta đi khắp thế gian, tốt hơn ở một chỗ quá nhiều.”

Ánh mắt Thần Nữ loé lên, hiếu kỳ hỏi: “Cái Đỉnh đó là thứ gì? Bất Hủ Thần Vật sao?”

“Cũng tương tự như vậy, xem như ta mời nàng làm Khí Linh của Bất Hủ Thần Vật.” Lạc Nam thẳng thắng.

Đây không phải là đi trộm tài sản của Vạn Thần Tộc, mà là đi cứu một vị Thần Nữ khôi phục tự do.

Dù sao thì Thiên Nhiên Cổ Thần chưa từng muốn đầu nhập vào Vạn Thần Tộc, nàng cũng là bị vây khốn mà thôi.

Lạc Nam đến mang nàng đi, không trái với bản tâm của hắn.

Thật ra bất kể là Lạc Tư Tình, Thần Hiên Hiên hay Khuynh Hoàng Mị, An Hinh… các nàng cũng có thể từ bỏ nhục thân mà trở thành nữ chủ của Thần Đỉnh.

Bởi lẽ các nàng là Thần Tộc, lực lượng tương liên, lại cùng hắn tu Tình Đạo Bá Quyết, có thể gắn bó chặt chẽ với Thần Đỉnh của hắn.

Nhưng việc này Lạc Nam không miễn cưỡng, cũng không chủ động đề nghị với chúng nữ.

Không phải ai cũng thích vào trong Đỉnh, nếu như các nàng muốn… các nàng đã chủ động như Thi Mộ Liễu rồi.

Thế nên hắn mới bận rộn đến đây một chuyến để chiêu mộ Thiên Nhiên Cổ Thần.

“Có thời hạn không?” Thiên Nhiên Cổ Thần hỏi.

“Không có, làm vĩnh viễn!” Lạc Nam cười.

“Vậy thì thôi!” Thần Nữ bĩu môi:

“Ta ở trong này ngủ sướng hơn.”

Lạc Nam vuốt cằm, hiểu rằng không để nữ thần này thấy chút sự đời, sẽ không thuyết phục được.

Thế là hắn dùng Hồn Lực, mang theo ký ức về sơ lược trong đan điền, một số trận chiến đấu, khám phá Âm Gian, vài kiếp đặc sắc trong luân hồi truyền vào trong lồng.

Thần Nữ hơi liếc mắt, liền tiếp nhận luồng Hồn Lực đó…

Rất nhanh, từng mảng ký ức truyền vào đầu nàng.

Thần Nữ vừa xem, nhất thời kinh động như gặp thiên nhân.

So với những gì nam nhân này đã trải qua, so với cuộc đời rực rỡ muôn màu của hắn, nàng cảm thấy thời gian ngủ trong lồng của mình không khác nào một trang giấy trắng.

Trước đó còn nghĩ rằng ở trong Đỉnh sẽ nhàm chán, nào ngờ hắn còn có thể đem Đỉnh nện nhân vật như Cấm Chủ?

“Đi! Mang người ta đi mà!” Thần Nữ thay đổi một trăm tám mươi độ, lao đến cạnh vách lồng, hai mắt long lanh ngây thơ vô số tội nhìn hắn.

Ở trong Đỉnh có cả một tiểu hỗn độn xung quanh, có các tỷ muội bầu bạn, được cùng nam nhân này khám phá Âm Gian bí ẩn.

“Cầu ta!” Lạc Nam nở nụ cười xấu xa.

“Công tử gia, mang theo tiểu muội muội với, cầu ngươi!” Thần Nữ hai mắt ngấn lệ.

“Diễn, ngươi tiếp tục diễn!” Lạc Nam nhếch mép.

“Xú nam nhân, với thực lực của ngươi muốn bắt ta rất dễ dàng, còn ở đó đùa nghịch?” Thần Nữ chuyển sang giận dỗi.

“Ta không thích bắt người, ta muốn làm cam tâm tình nguyện.” Lạc Nam nhún nhún vai.

Pháp Tướng Thần Thông - Càn Khôn Chuyển kích hoạt.

Thiên Nhiên Cổ Thần từ trong lồng liền xuất hiện ở bên ngoài.

“Như vậy cũng được?” Nàng tròn xoe mắt.

Nên biết rằng nàng cũng có được Không Gian Thần Lực, nhưng cái lồng kia do Huyết Thần Ngữ phong toả, nội bất xuất ngoại bất nhập, không gian cũng vô hiệu.

Vậy mà ở trước mặt nam nhân này, cái lồng lại chỉ là một thứ bỏ đi.

“Bá Chủ Quy Tắc của ta có thể thay đổi bản chất của Huyết Thần Ngữ.” Lạc Nam bình thản nói:

“Tên Vạn Thần Tổ kia hơi yếu!”

“Biết ngươi lợi hại!” Thiên Nhiên Cổ Thần lập tức nhảy vào Thần Đỉnh như sợ hắn sẽ vứt bỏ mình.

VÙ VÙ VÙ…

Nàng vừa tiến vào, Thần Đỉnh đã tự động luyện hoá nàng, hấp thụ nguồn Thần Lực tự nhiên khổng lồ, kích thước của nó biến lớn hơn gấp đôi, số lượng Thần Văn cũng tăng lên gấp đôi.

Thiên Nhiên Cổ Thần hoà nhập cùng Thần Đỉnh, công pháp Bất Hủ cũng truyền vào đầu nàng.

“Cái gì? Còn muốn ta liên thủ với Quỷ Tộc?” Thiên Nhiên Cổ Thần giật mình.

Thần Đỉnh chỉ phát huy năng lực lớn nhất khi dung hợp vào Quỷ Đỉnh, trở thành Quỷ Thần Đỉnh.

Trước đó Lạc Nam không nói điều này cho nàng.

“Yên tâm đi! Tuy các nàng dung hợp, nhưng linh trí và tính cách sẽ được giữ nguyên.” Lạc Nam trấn an:

“Hơn nữa nàng đâu có phản cảm với Quỷ Tộc?”

“Hừ, nếu Quỷ Nữ kia quá kém… đừng trách ta không hợp tác!” Thần Nữ ngạo kiều nói.

“Nếu quá kém cũng không lọt mắt ta đâu.” Lạc Nam ung dung đáp.

Hắn đánh giá Thần Nữ từ trên xuống dưới, không thể không thán phục sự mỹ lệ của nàng, liền đặt tên:

“Từ giờ nàng gọi là Thần Mỹ - Nữ Chủ của Thần Đỉnh!”

“Ngươi có khiếu đặt tên đó!” Thần Mỹ cười duyên dáng:

“Quá nhiều năm rồi, ta cũng quên cái tên năm đó mình từng sử dụng.”

Nàng được đất trời tạo ra, không có phụ mẫu, năm xưa tuỳ tiện dùng một cái tên… cũng chẳng quan trọng.

“Chúng ta đi!” Lạc Nam nói:

“Vạn Thần Tộc đang bị Quỷ Vực đánh!”

“Đánh tốt lắm, đánh mạnh vào!” Thần Mỹ hai mắt sáng ngời:

“Tốt nhất là diệt luôn Vạn Thần Tộc, hậu nhân của lão súc sinh kia không tốt lành gì.”

Khoé miệng Lạc Nam giật giật: “Chuyện trưởng bối làm, cũng đừng trách hậu bối, nhạc phụ của ta vừa ở rể, còn chưa tận hưởng tháng ngày mặn nồng đâu.”

“Không diệt Vạn Thần Tộc cũng được, nhưng ngươi phải đáp ứng ta một điều kiện.” Thần Mỹ nói, trong mắt hiện lên vẻ giảo hoạt.

“Điều kiện gì?” Lạc Nam hỏi.

“Ta muốn danh phận!” Thần Mỹ nghiêm trang đáp:

“Không thể làm tiểu tình thần, phải có danh phận Lạc Gia Phu Nhân.”

Lạc Nam dở khóc dở cười: “Đường đường Thiên Nhiên Cổ Thần, Vạn Thần Tổ theo đuổi vạn năm không được, bây giờ lại nóng lòng làm phu nhân Lạc Gia?”

“Cái lồng mà lão kia phải dùng mạng lập xuống lại như đồ bỏ trước mặt ngươi.” Thần Mỹ liếm nhẹ phiến môi chín mộng:

“Người ta thà cô độc cả đời chứ không chọn tạm bợ.”

“Vậy được, xem biểu hiện sắp tới của nàng.” Lạc Nam nghiêm mặt nói:

“Hãy cố gắng hầu hạ bổn toạ!”

“Lưu manh, sắc lang, được tiện nghi còn khoe mẽ!” Thần Mỹ khinh bỉ hắn vô cùng.

Lạc Nam cười cười, đúng là khai thiên sinh linh, dù bị vây nhốt nhiều năm nhưng sơ tâm vẫn giữ, tính cách hoạt bát đáng yêu, tự nhiên tự tại, thích gì nói đó, quả thật làm người ưa thích.

Đây cũng là sự khác biệt giữa Thần Mỹ và chủng tộc khác, nàng không có tâm cơ hay thủ đoạn, rất thuần khiết.

Thuận tay đóng lại đại điện, Lạc Nam lặng lẽ rời khỏi bảo khố.

Ngoài Vạn Thần Sơn, đại chiến vẫn đang bất phân thắng bại.

Thực lực của Quỷ Vực và Vạn Thần Tộc sàn sàn nhau, e rằng phải đánh rất lâu mới có thể biết được kết quả.

Quỷ Vực Thiếu Chủ cũng không đánh nổi Thần Giới Chi Chủ, liền nham hiểm chuyển sang công kích tinh thần:

“Tên vô dụng này, tại ngươi mà hai đại thế lực phải bất hoà… ngươi thành hôn với Vạn Tộc Tiểu Công Chúa, nhưng ngay cả sính lễ ra hồn cũng không có, ngươi đủ tư cách sao?”

“Câm miệng!” Vạn Thần Tiểu Công Chúa biến sắc:

“Cấm ngươi nhục Thần Lang!”

Quả thật Thần Giới Chi Chủ không có được lễ vật gì quý giá để hỏi cưới nàng, nhưng nàng không bận tâm.

“Thế nào? Tên rùa rút đầu trốn sau lưng nữ nhân!” Quỷ Vực Thiếu Chủ trắng trợn khiêu khích:

“Sính lễ của ta đã chuẩn bị trên chiến thuyền, có thể đè chết ngươi!”

Thần Giới Chi Chủ đem thê tử kéo về phía sau, tự tin nói:

“Ai nói ta không có sính lễ?”

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để nghe audio:

https://www.youtube.com/@Truyen

Bạn cần đăng nhập để bình luận