Con Đường Bá Chủ

Chương 3724 KỊCH BẢN THẤT BẠI! Mới

#CDBC #hau

CHƯƠNG 3724: KỊCH BẢN THẤT BẠI!

Khi có quá nhiều nhân vật đứng ngoài quan sát, khả năng bọn hắn sẽ tấn công Lạc Nam bất cứ lúc nào.

Bởi vì dù đây có là trận chiến của Ngục Đế, thì Lạc Nam cũng là mối nguy hại tiềm ẩn của Âm Gian, sẽ có những cường giả muốn thừa cơ loại bỏ hắn.

Đến lúc đó, kế hoạch của Bá Chủ và Ngục Đế sẽ không thể thực hiện.

Vậy cách tốt nhất, chính là đánh thật dữ dội, để thế trận của bọn hắn ngày càng kinh khủng, lớn đến mức không ai dám xen vào vì sợ tai bay vạ gió.

Nghĩ đến đây, Lạc Nam cùng Ngục Đế ăn ý gầm lên:

“Chết!”

Ngục Đế phóng thích Thập Tự Quân Lâm, nó biến thành một thánh giá khổng lồ cắm giữa Địa Ngục Đô Thành.

Trong nháy mắt, Tiểu Vị Diện bành trướng, hợp nhất cùng Địa Ngục Đô Thành, trở thành một vùng Phong Đô dữ dội, tất cả kiến trúc đều biến to hơn, đại quân trở nên mạnh hơn, thuộc tính cuồng bạo hơn.

Ở phía đối diện, Bá Hồng Kiếm gào thét, Bá Cực Đỉnh dồn nén đến cực hạn thu nhỏ trở lại.

NGAO!

Long ngâm vọng thiên, Long Đảm Kiếm Tâm đập mạnh, miệng rồng mở ra ngậm lấy Bá Cực Đỉnh, khảm vào thân kiếm.

Độc Bá Kiếm Thể kích hoạt, Bá Kiếm Quy Tắc tung hoành.

Bá Chủ Thần Thế dung hợp cùng Bá Kiếm Thần Thế quét ngang, đối kháng lại Phong Đô.

ĐÙNG ĐÙNG…

Hai vùng càn khôn va đập, tạo nên làn sóng xung kích huỷ diệt chấn bay tất cả Bất Hủ Thần ở trong phạm vi ngàn vạn dặm.

“Thật kinh khủng!” Toàn trường rùng mình.

Dù những kẻ ở đây đều lã lão quái vật đã sống vô số năm, mỗi người có ít nhất năm kiện Bất Hủ Thần Vật trên thân cũng không dám xen vào cuộc chiến này.

Bởi vì chỉ cần sơ suất một chút, bất kể là Bá Thế hay Phong Đô đều có thể nghiền bọn chúng thành bánh thịt.

“Bá Chủ, ngươi đánh giá để trẫm xuất toàn lực!” Ngục Đế uy nghiêm nói:

“Hãm Ngục Cuồng Quân Trảm!”

Một búa nâng lên, toàn bộ đại quân từ trong các kiến trúc gào thét xông theo, phóng thích Quân Thế, Chiến Thế, Sát Thế kinh hoàng.

Búa nện hoà cùng vạn quân, tầng tầng lớp lớp không gian sụp đổ trấn thẳng đến mục tiêu.

“Hồng Mông Diễn Đạo!” Lạc Nam lãnh khốc lên tiếng.

Quy Tắc và lực lượng diễn hoá thành từng loại chủng tộc và thể chất cổ xưa.

Hỗn Độn Long Linh từ dưới cái bóng giương nanh múa vuốt lao vọt lên.

Yểm Hồn Giới khai mở - hàng vạn Yểm Ma và 69 vị Tà Mỹ Hồn Cơ xuất thế.

Trong nháy mắt, đại quân của Lạc Nam không thua gì Ngục Đế… Quân Thế, Sát Thế, Chiến Thế bành trướng.

“Duy Kiếm Độc Tôn!” Lạc Nam vung kiếm trảm ra.

NGAO! KENG!

Kiếm khí hoà cùng long ảnh mãnh liệt chém ra, từng đợt sóng kiếm như kinh đào hải lãng, trong đó có quần long uốn lượn.

OÀNH OÀNH OÀNH OÀNH.

Hãm Ngục Phủ và Bá Hồng Kiếm cách không giao phong, Bá Chủ và Ngục Đế kịch chiến.

Từng tầng địa ngục phủ nặng nề đập vào từng đợt sóng thần long kiếm, hai luồng uy thế quét ngang bát hoang, chấn vỡ cửu thiên thập địa.

Lúc này, ngươi chỉ có thể nhìn thấy Kiếm Khí, Long Ảnh, Địa Ngục và Phủ Mang… cùng vô số lực lượng, quy tắc ma sát, hoàn toàn không thể bắt gặp thân ảnh của Bá Chủ cùng Ngục Đế.

Nếu Ngục Đế có Địa Ngục Đô Thành chiếm ưu thế, thì Bá Chủ lại có Bá Kiếm trong Thần Binh cũng chẳng thua kém chút nào, mỗi người đều có thế mạnh của riêng mình.

Ngay cả Thổ Nương Nương cũng phải ngưng trọng, với kiến thức sâu rộng và nhãn quang độc đáo của nàng, vậy mà không thể nhìn ra hai vị này đang diễn.

Bởi vì bọn hắn biến diễn thành thật, chiến là chiến thật, muốn nghiền ép và đánh bại đối phương cũng là thật.

Nhưng có cùng một mục đích.

Dẫn dụ Kẻ Trấn Giữ U Minh xuất hiện!

Nhân lúc tầm mắt của tất cả bị che đậy, Lạc Nam cùng Phong Đô liếc nhìn nhau, không biết là vô tình hay cố ý, vị trí chiến đấu của bọn hắn ngày càng gần thành vách của vị diện hơn.

Dư ba của Bá Hồng Kiếm và Hãm Ngục Phủ đánh ra, lại cực kỳ “vô tình” oanh tạc vào thành vách của tầng vị diện thứ nhất.

ẦM ẦM ẦM!

Cả vị diện rung chuyển dữ dội doạ cho hàng nghìn tỷ sinh linh trở nên kinh hoàng, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Bất quá vị diện là thứ vô cùng cao cấp, dù là tầng thứ nhất thì nó cũng sánh ngang vô số tiểu hành tinh, vũ trụ dung hợp thành, không dễ dàng gây tổn hại.

Bá Chủ cùng Ngục Đế cắn răng, tiếp tục gia tăng lực đạo.

“Không ổn!” Thổ Nương Nương nhíu mày.

Liên Hoa Đài dưới thân mang theo nàng biến mất.

Một lần nữa xuất hiện, Thổ Nương Nương đã tiếp cận chiến trường.

“Cái quỷ gì thế?” Lạc Nam và Ngục Đế mộng bức.

Không để bọn hắn thắc mắc quá lâu, chỉ thấy Thổ Nương Nương hai tay kết ấn, thánh thót hé môi diễm kiều:

“Địa Mẫu Thần Uy - Toả Thiên Địa!”

VÙ VÙ VÙ VÙ…

Lực lượng ngưng tụ, sau lưng Thổ Nương Nương hiện ra một pho tượng Địa Mẫu cổ kính, uy nghi với sắc mặt bao dung, hiền từ nhưng tuyệt mỹ.

Địa Mẫu khổng lồ duỗi ra vô số cánh tay, những cánh tay này lại diễn hoá thành từng đoá Địa Liên thẩm thấu vào bên ngoài vị diện tầng thứ nhất.

Thoáng chốc, tầng vị diện này được gia trì và cường hoá gấp hàng chục lần, trở nên cứng rắn không gì sánh được như có một lớp tường thành bằng đất nung phủ ở bên ngoài.

“Phốc!” Lạc Nam cùng Phong Đô nhìn thấy cảnh này suýt chút thổ huyết.

Làm ơn đi đại tỷ, chúng ta đang cố gắng lung lay, tạo nguy cơ lên vị diện để dẫn dụ tên kia ra mặt, ngươi lại ở đây ra tay phòng ngự?

Đáng bực hơn chính là, thực lực của nàng hoàn toàn không thua gì hai người, với khả năng phòng ngự và gia trì như thế, dư ba công kích của cả hai rất khó phá được như kế hoạch đặt ra.

“Thổ Nương Nương thật là lòng dạ từ bi, chúng sinh kính ngưỡng.” Một lão quái vật cảm thán liên tục, kính nể hướng về bóng lưng của nàng chắp tay.

“Chúng ta nể trọng Nương Nương!” Không ít cường giả thành kính nói.

Thổ Nương Nương quét mắt nhìn Bá Chủ và Ngục Đế, thấy hai người đang dừng lại xem mình, liền phất ống tay áo ung dung nói:

“Các vị cứ tiếp tục, ta chỉ bảo vệ Vị Diện, sẽ không xen vào hay quấy rối trận chiến của các ngươi.”

Trán của Lạc Nam và Phong Đô nổi gân xanh, ngàn vạn ngôn từ không thể thốt ra khỏi miệng, trong lòng biệt khuất đến cực điểm, thật sự là khóc không ra nước mắt.

Nhưng trước ánh mắt của đám đông nhìn chằm chằm, ngoài trừ tiếp tục diễn ra, còn có thể làm cách nào?

Lạc Nam nghĩ ra một kế, chỉ có thể tạm rời khỏi tầm quan sát của đám người này, chờ cơ hội khác mà ra tay.

PHẦN PHẬT!

Hắn mở ra Bá Ảnh Thần Dực mỹ lệ tuyệt luân, thi triển Bá Hoành Dị Ảnh tầng thứ nhất:

“Bá Ảnh Du Biến!”

Óng tay áo tung bay, cơ thể Lạc Nam lướt đi để lại vô số tàn ảnh, động tác của hắn nhìn như rất chậm, vô cùng ung dung, nhẹ nhàng và tiêu sái… nhưng lại lúc ẩn lúc hiện khiến người khác không kịp đề phòng.

Nửa hơi thở đã ở sau lưng Phong Đô, Bá Hồng Kiếm ngang tàn trảm xuống.

“Muốn cùng trẫm so tốc độ?” Ngục Đế bật cười:

“Hắc Nhật Song Luân!”

Hừng hực…

Như hai vầng mặt trời đen thiêu đốt dữ dội, dưới bàn chân của Ngục Đế xuất hiện một cặp luân rực lửa xoay tròn, đem tốc độ của hắn đề thăng đến cực hạn.

Thoát một cái, Ngục Đế né tránh nhát kiếm, quay người bổ ra một búa.

“Càn Khôn Vô Cực!” Lạc Nam điều động tầng thứ hai, một vùng càn khôn mở ra xung quanh, hắn có thể xuất hiện ở bất cứ nơi nào trong khu vực này.

Né khỏi Hãm Ngục Phủ, Bá Hồng Kiếm từ sau đâm đến.

Nhưng trong Địa Ngục Đô Thành, Ngục Đế cũng có quyền chỉ xích thiên nhai, thân thể hoá thành tàn ảnh, bản thể hiện ra phía sau, một cước hung hăng đạp.

“Di Hoa Bá Nộ!” Lạc Nam toàn lực rút lui, vô số cánh hoa Tử Linh để lại dưới gót chân.

Ngục Đế vừa mới đuổi đến, những đoá Tử Linh Hoa này như có sinh mệnh lao thẳng về phía hắn, phát nổ.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Cảnh tượng như ngày tận thế, đầy hỗn loạn và cuồng bạo che phủ tầm quan sát, ngay cả Bất Hủ Thần Thức cũng vô pháp thăm dò.

Chờ khi lực lượng tán đi, Bá Chủ đã biến mất tự bao giờ, chỉ để lại một giọng nói vang dội:

“Ngục Đế, ngươi gọi người đến chi viện, bổn toạ không đánh nữa!”

Sắc mặt Phong Đô âm trầm, đảo mắt nhìn qua Thổ Nương Nương và chúng cường giả, vác Hãm Ngục Phủ trên vai, bất mãn chất vấn:

“Các ngươi đến phá hỏng trận chiến của trẫm!”

Toàn trường hai mặt nhìn nhau, cũng không phản bác lại lời này.

Quả thật nếu bọn hắn là Lạc Nam, khi đại chiến lại có rất nhiều cường giả ở trận doanh đối lập đứng xung quanh, cũng không dại dột gì mà tiếp tục.

Nhất là khi đối thủ còn là cường giả đỉnh cấp ở Âm Gian - Phong Đô Ngục Đế.

Ai không kiêng kỵ gặp bỏ đá xuống giếng chứ?

Chỉ có Thổ Nương Nương là khẽ nhướn mày, nhận ra tình huống khác thường.

Với thực lực chân chính của Ngục Đế, tuy rằng vừa rồi Bá Chủ tự bạo Tử Linh Hoa mà nhân cơ hội bỏ chạy… nhưng chỉ cần toàn lực truy đuổi, vẫn có thể bắt kịp.

Dù sao thì Hắc Nhật Song Luân là một trong những Thần Vật có tốc độ hàng đầu Âm Gian rồi.

“Chẳng lẽ hắn cũng không muốn Bá Chủ chiến tiếp trận này?” Thổ Nương Nương âm thầm nghi hoặc:

“Sợ ta xen vào à?”

Ở hiện trường, chỉ có mỗi nàng đủ khả năng uy hiếp đến cả Ngục Đế và Bá Chủ, Thổ Nương Nương cảm thấy hắn kiêng kỵ mình cũng là điều dễ hiểu.

Ngục Đế trợn mắt nhìn từng con hàng, lạnh lùng nói: “Chiến lực của Bá Chủ các ngươi đã thấy, đi tìm hắn khiêu chiến thì phải chuẩn bị tâm lý lo liệu sẵn hậu sự!”

Không ít lão quái vật sắc mặt khó coi.

Tại sao Bá Chủ cường đại như vậy? chiến tích oanh liệt nhất của hắn chẳng phải chỉ là phá nát Giới Bích rồi bị Thập Điện Diêm La triệu hoán Diêm La Trấn Thế Điện ép phải lùi bước hay sao?

Chưa từng nghe đến việc Bá Chủ có thể chiến ngang tay với Ngục Đế.

Nếu biết Bá Chủ cường đại như vậy, dù hứng thú đến đâu bọn hắn cũng đâu dám đi khiêu chiến.

Bởi lẽ nếu có đủ thực lực, bọn hắn khiêu chiến Phong Đô chẳng phải dễ dàng hơn sao? Cần gì ngủ say từng ấy năm cho đỡ nhàm chán?

Bất Hủ Thần Tháp trôi nổi giữa hư không, Lạc Nam buồn bực không vui:

“Hư bột hư đường hết rồi!”

Tử Linh Hoa tự bạo, hắn thu hết Thần Vật của mình vào Bất Hủ Thần Tháp, viễn độn càn khôn, rời khỏi chiến trường.

Thổ Nương Nương đã bảo vệ Vị Diện, kế hoạch của hắn và Phong Đô xem như thất bại.

Ngàn tính vạn tính, lại không tính ra Thổ Nương Nương và mấy lão quái vật kia có thể tìm tới nhanh chóng đến vậy.

Chẳng phải Phong Đô nói Thổ Nương Nương bị phản phệ sao?

“Với thực lực của nàng, có nội tình để nhanh chóng phục hồi cũng là chuyện dễ hiểu.” Thần Huyền Huân an ủi hắn:

“Chúng ta chờ thời cơ khác vậy.”

Lạc Nam vuốt cằm, mình có thể lấy ra Hỗn Độn Thọ Sâm cho Phong Đô phục hồi, thì Thổ Nương Nương cũng có tài nguyên cấp Bất Hủ không phải điều khó hiểu.

Mà sau khi cảnh cáo đám đông, Phong Đô Ngục Đế cũng đạp lên Hắc Nhật Song Luân rời khỏi chiến trường.

Thổ Nương Nương thấy vậy, phất tay giải trừ Địa Mẫu Thần Uy, pho tượng khổng lồ chậm rãi tan biến.

Việc bảo vệ không gian bên ngoài của cả một tầng vị diện cũng khiến nàng tiêu hao, không thể kéo dài vĩnh viễn.

“Nàng ta chắc chắn đã nghi ngờ nhưng chưa có bằng chứng.” Ngục Đế lén lút quan sát phía sau, đau đầu vô cùng:

“Lần đầu chiến ở gần Vị Diện có thể chỉ là trùng hợp, nhưng nếu ta và họ Lạc kia diễn màn hai cảnh một, Thổ Nương Nương sẽ nhìn thấu ý đồ của chúng ta.”

Chẳng còn cách nào, hắn chỉ đành tiếp tục tìm kiếm tung tích “Kẻ Trấn Giữ U Minh”.

Ở trong Bất Hủ Thần Tháp, tạm thời chẳng có việc gì làm, Lạc Nam lấy ra sáu kiện chiến lợi phẩm thu được từ tên thiếu niên ra nghiên cứu.

Chúng nữ vây ở xung quanh, cũng muốn hỗ trợ nam nhân của mình dựng lên được một Bá Chủ Thần Thế sánh ngang Địa Ngục Đô Thành.

Có Trận Pháp tự động kích hoạt, có các toà kiến trúc bá đạo, oai hùng toạ trấn.

“Theo thiếp nghĩ, phải làm sao để toàn bộ Bất Hủ Thần Vật trong phạm vi càn khôn thành một thể thống nhất.” Ái Tâm nghiêm túc nói:

“Việc này đòi hỏi chúng nó phải gắn kết với nhau.”

“Gắn kết chưa đủ, mỗi kiện còn có công năng riêng biệt.” Vân Tiêu gật đầu.

“Khó là ở chỗ đó đấy!” Lạc Nam tặc lưỡi.

Hắn từng luyện ra không ít Thần Vật, Thần Binh liên kết… hai kiện, ba kiện.

Nhưng sự liên kết của chúng nó bắt nguồn từ việc có công năng giống nhau, bổ trợ cho nhau.

Ví dụ như Song Cực Đạo Tháp, Song Sinh Chuông, Phu Thê Chi Nhãn…

Chúng nó đều đi theo bộ, hai kiện giống như một kiện…

Còn muốn tạo ra hệ thống Thần Vật khác biệt về công năng nhưng lại gắn kết, đây mới là vấn đề lớn nhất.

Trong Địa Ngục Đô Thành có Thần Vật ngưng tụ Trận Pháp, có Thần Vật bồi dưỡng Ma, có Thần Vật nuôi dưỡng Hồn, có Thần Vật cường hoá quy tắc, lại có Thần Vật cung cấp lực lượng…

Chúng nó đều khác biệt nhau, vậy tại sao lại cộng hưởng được cùng nhau như một thể thống nhất trong Địa Ngục Đô Thành?

Nếu Lạc Nam đem Bất Hủ Thần Tháp, Tà Mỹ Hồn Đồ, Luân Hồi Bá Tâm đặt vào Bá Chủ Thần Thế, chúng nó cũng chỉ là những kiện tách rời mà thôi.

Thủ đoạn của Phong Đô Ngục Đế, sao có thể đơn giản?

PS: MONG CÁC ĐẠO HỮU THAM GIA ENVENT TRÊN WEB TRUYEN CHO VUI NHA, TIỆN CÓ PHẦN THƯỞNG HẤP DẪN.

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

Bạn cần đăng nhập để bình luận