Con Đường Bá Chủ

Chương 3730 KHÓI LỬA NHÂN GIAN. Mới

“Tiểu Lạc, ruộng dưa này của ngươi là trồng như thế nào? xanh ươm tươi tốt, quả lại to?”

Phía ngoài Thanh Ngưu Thôn, một đại bá nông phu kinh ngạc lên tiếng.

Chỉ thấy trước mắt lão, một ruộng dưa hấu hấp dẫn ánh nhìn, dây bò trên đất to như đại xà, từng phiến lá xanh không có tỳ vết, mà ngay cả quả dưa càng là to tròn đến lạ kỳ, quả kém nhất cũng nặng chừng chục cân.

Bên cạnh ruộng dưa, một nam tử áo vải sần nâu cũ kỹ đung đưa trên võng tre, nón lá che kín khuôn mặt.

Nghe lời hỏi thăm, nam tử kéo nón lá xuống, để lộ khuôn mặt dữ tợn đầy rẫy vết sẹo, đôi mắt lại sáng ngời thanh minh như ánh sao, mỉm cười nói:

“Dưa này là trồng cho thôn chúng ta, Ninh bá thích cứ lấy về nhà cho bá nương với mấy đứa nhỏ.”

“Haha, cũng không để Tiểu Lạc ngươi thiệt thòi.” Ninh bá cười ha hả:

“Ta lấy dưa trước, lại kêu bà nhà mang cho ngươi mấy cân thịt.”

“Vậy thì đa tạ!” Nam tử ung dung cười.

Thật kỳ quái, khuôn mặt hắn vô cùng xấu xí và dữ tợn, nhưng nụ cười lại ấm áp hiền hoà như gió xuân.

Ninh bá nhìn mà sửng sốt.

Đã ba năm rồi kể từ ngày Tiểu Lạc được mang về Thanh Ngưu Thôn, thương tích đầy mình, hơi thở yếu ớt, các vị đại phu trong thôn phải hao tâm tổn trí mới có thể cứu về.

Tiểu Lạc đối với chuyện xưa không nhớ gì cả, thôn trưởng thấy hắn đáng thương, liền cho một mẫu ruộng, trồng trọt sống qua ngày.

Nhưng dù toàn thân không có chỗ nào lành lặn, vị nam tử này vẫn toả ra một loại khí chất đặc thù, vô hình chung hấp dẫn những người khác.

Thôn trưởng suy đoán, có thể hắn xuất thân nhà quyền quý nào đó, vì gặp hoạ diệt môn mà lưu lạc, gặp phải dã thú tập kích nên mới thê thảm như vậy.

Nhưng bất kể thế nào, Tiểu Lạc đã là một thành viên của Thanh Ngưu Thôn, ruộng dưa hấu này cũng là do một tay hắn vun trồng.

Tiểu Lạc phụ Ninh bá hái dưa, chọn ra hai quả to tròn.

Ninh bá thân thể tráng kiện, cầm hai quả dưa vẫn là thở hổn hển, mặt đỏ đến tận mang tai:

“Tiểu Lạc, ôm hai quả dưa này còn nặng hơn vác một con trâu.”

“Ninh bá quá lời, ông trời ưu ái mà thôi!” Tiểu Lạc tủm tỉm đáp.

Ninh bá về thôn, Tiểu Lạc cũng không rảnh rỗi, vác theo mấy cái thùng, xách nước bên dòng suối, tưới lên từng luống dưa.

Mặt trời treo cao, nắng xuân ấm áp, từng làn gió nhẹ nhàng thổi qua, thật sự yên tĩnh vô cùng.

Hắn vẫn đang tận hưởng những tháng ngày như thế này, ý thức lại chìm vào thể nội, quan sát nơi Bá Chủ Thần Đình.

Bởi vì đã có lượng Đạo Xu tích trữ phong phú, việc Bá Chủ Thần Đình vận hành không phải vấn đề khó khăn.

Tiểu Lạc một bên an nhàn sinh hoạt, một bên theo dõi sự hồi phục của từng vị nữ tử.

Đương nhiên, dù là Bá Kỵ Long Mã cũng đang trong quá trình phục sinh.

Nói đến Tiểu Lạc đã từng kinh qua đủ chuyện trong Vạn Kiếp Luân Hồi, đã từng chìm vào ảo mộng, đã từng hoá phàm nhập thần…

Đây vốn chẳng phải lần đầu tiên, nhưng hắn vẫn luôn yêu thích và tận hưởng bầu không khí phàm trần khói lửa.

“Tiểu Lạc ca ca!” Một thanh âm yêu kiều truyền đến.

Thiếu nữ thanh tú từ trong thôn chạy ra, thân mặc áo bà ba nâu sậm, quần đen… vẻ dịu dàng, duyên dáng không che giấu được.

Nàng là Thu Lan, nữ nhi của trưởng thôn, cũng là tiên nữ trong lòng tất cả nam đinh, trai tráng… không chỉ ở Thanh Ngưu Thôn, dù là các thôn trấn lân cận cũng mộ danh mà đến.

“Tiểu Lạc ca ca nghỉ tay, ăn cơm!” Thu Lan từ trong giỏ trúc lấy ra một niêu cơm, có thịt kho, cá nướng, ngoài ra còn kèm một bát canh măng.

“Hấp dẫn quá nhỉ?” Tiểu Lạc tươi cười, nụ cười hơi dữ tợn…

Thu Lan không sợ hãi chút nào, ngược lại bị loại thong dong, không nhanh không chậm như nước chảy của hắn khiến tim đập rộn lên.

Nhất là khi cách đây một năm, có sơn tặc vào thôn cướp phá, lại bị Tiểu Lạc ca ca dùng cuốc đánh cho một trận rồi đuổi hết đi, thể hiện ra võ công cao cường… từ đó thiếu nữ đã thầm thương trộm nhớ hắn.

Tiểu Lạc dùng đá bổ đôi một quả dưa hấu, đỏ au mộng nước, lại không có hạt, hấp dẫn vô cùng.

Thu Lan nuốt một ngụm nước bọt, hai mắt sáng ngời hẳn lên.

“Muội mời ta ăn cơm, ta cũng mời muội ăn dưa.” Hắn đưa sang cho nàng.

Đôi nam nữ ngồi cùng nhau dưới ánh chiều tà, sự êm đềm như dòng nước ấm len lõi qua từng tế bào, dần dần mài mòn chiến ý cùng khí chất siêu phàm thoát tục.

Tết đến xuân về, Thanh Ngưu Thôn vô cùng náo nhiệt, toàn thôn già trẻ lớn bé chỉ có mấy trăm người, quây quần bên một đống lửa lớn…

Lương thực, vật nuôi, trà rượu…

Nhưng dưa hấu của Tiểu Lạc trồng lại đắt hàng nhất, ăn vào là nghiện, toàn thân thư thái, cắn một miếng lại muốn cắn miếng thứ hai.

Hắn gặm một khối thịt lợn, nhìn thấy dòng chảy linh khí từ những quả dưa tiến vào thể nội của từng vị thôn dân, âm thầm hài lòng.

Thanh Ngưu Thôn cứu hắn, cưu mang hắn… vậy thì báo đáp một chút cũng là nên.

Những quả dưa này tuy không thể khiến bọn hắn lập tức nhất phi trùng thiên, nhưng già có thể cường thân kiện thể, kéo dài tuổi thọ, trẻ có thể thức tỉnh tư chất, miễn nhiễm bệnh tật.

Từng vị thôn dân rồi sẽ trải qua tháng ngày yên bình, vô lo vô nghĩ.

Thời gian như nước, lại là ba năm trôi qua…

Tiểu Lạc giờ đây là một nam tử nông phu bình thường, cái loại khí chất đặc thù cũng đã tan biến, nhìn qua vẫn chỉ là một phàm nhân trần tục.

Thu Lan lập gia đình, đối tượng kết hôn là trưởng tử của Lục Thuỷ Thôn, hai nhà xem như môn đăng hộ đối.

Dù trong nội tâm của nàng phẳng phất vẫn còn bóng dáng Tiểu Lạc ca ca, nhưng hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình… những năm qua hắn chỉ xem nàng như muội muội mà đối đãi.

Nữ tử ngoài hai mươi ở thôn quê nha, chưa lập gia đình đã là chuyện hiếm lạ rồi.

Tiểu Lạc vẫn cứ sinh hoạt bình thường, mặt trời mọc ra đồng, mặt trời lặn nghỉ ngơi, hôm nào lười thì nghỉ, chuyển sang câu cá, săn thú rừng với các thanh niên thôn.

Nhờ ăn dưa hấu và các loại nông sản của Tiểu Lạc, những năm này Thanh Ngưu Thôn ngày càng phát đạt, gần như không thấy đau ốm bệnh tật, hiệu suất làm việc cũng hăng hái hơn.

Thanh Ngưu Thôn ẩn ẩn trở thành thôn lớn nhất ở vùng quê này rồi.

Hoà nhập vào nhịp sống phàm trần, Tiểu Lạc đang già đi từng chút một.

Từ một nam tử, hắn đã trở thành một đại thúc mặt đầy vết sẹo, nội liễm.

Năm tháng lơ đãng trôi, chẳng biết từ khi nào… phía sau Tiểu Lạc có thêm một cái đuôi nhỏ.

Đó là tiểu nha đầu Lục Thu Ngọc, nữ nhi của Thu Lan và phu quân nàng.

Nha đầu Lục Thu Ngọc này thông minh lanh lợi, hoạt bát hiếu động… đã có chín tuổi rồi, vẫn luôn thắc mắc vì sao năm xưa mẫu thân của mình là ưa thích đại thúc, đã nhiều năm trôi qua, mỗi lần nghe ai nhắc đến tên của đại thúc là có chút thất thần.

Bé con theo Tiểu Lạc xuống ruộng nghịch bùn, câu cá cùng hắn, được hắn nướng thịt, gọt trái cây cho ăn.

Lục Thuỷ Thôn và Thanh Ngưu Thôn ở cạnh nhau, ngày nào Thu Ngọc cũng chạy sang ăn chực, bầu bạn cùng đại thúc, được hắn nuôi dạy.

Đám người lớn phát hiện, những gì Tiểu Lạc dạy cho Thu Ngọc thật sự vượt trên tất cả mọi người.

Từ đọc - viết - cầm - kỳ - thi - hoạ… mọi thứ đều tinh thông, vượt xa đồng trang lứa.

Tình huống này khiến hai vị trưởng thôn quyết định không cho Tiểu Lạc làm ruộng nữa, ngược lại mở một lớp học cho hắn, dạy dỗ trẻ nhỏ của hai thôn.

Thế là mấy năm sau đó, Tiểu Lạc lại chuyển nghề làm thư sinh dạy học.

Dù hình thù của hắn xấu xí, sẹo khắp người… nhưng câu chữ viết ra lại như rồng bay phượng múa, tri thức khiến cả những lão nhân gần đất xa trời cũng phải trợn mắt há hốc mồm.

Dần dần tiếng lành đồn xa, không chỉ có hai thôn nhỏ, mà khắp các làng mạc xung quanh, ngay cả một số con trẻ ở quận, huyện cũng đến theo học.

Tiểu Lạc dạy từ sáng đến tối, trông giữ đám trẻ mệt bở hơi tai.

Trở thành thầy dạy học nổi danh, lại có không ít bà mối đến tận cửa làm mai, đối tượng kết hôn có cả các vị tiểu thư, danh viện trong thị trấn, đều bị Tiểu Lạc từ chối cả.

Tuổi của hắn ngày càng cao, không muốn cưới vợ nữa.

Thấm thoát, Lục Thu Ngọc cũng đã trưởng thành rồi, thiếu nữ 18 như hoa như mộng, là tình nhân trong mộng của vô số người, so với mẫu thân năm xưa của nàng càng kinh diễm hơn.

Học theo đại thúc, Lục Thu Ngọc trở thành nữ lão sư, dùng phần lớn thời gian của mình dạy học, các loại tri thức.

Nàng kế thừa Tiểu Lạc ở phương diện này, đảm đương thuận lợi như nước chảy thành sông.

Hôm nay, một đoàn xe ngựa quý giá nô nức băng qua thảo nguyên…

Thị vệ có mấy trăm người, tỳ nữ có vài chục người, mỗi người đều mang theo từng mâm vàng bạc, ngọc ngà châu báu.

Tình huống như vậy, kinh động đến cả mấy lão nhân trong thôn.

Thu Lan và phu quân nay đã là trưởng của hai thôn làng, vội vàng mang theo người nghênh đón.

Từ cỗ xưa ngựa thứ nhất, một vị nam tử mập mạp, ăn mặc y phục thái giám bước ra, cao giọng hô vang:

“Lục Thuỷ Thôn - Thanh Ngưu Thôn tiếp chỉ!”

Mọi người cả kinh, nhưng cũng nhao nhao quỳ xuống.

Thái giám mở ra thánh chỉ, lớn tiếng đọc:

“Hai thôn sinh quý nữ, Lục Thu Ngọc chẳng những tài mạo song toàn, mà còn có lòng dạ nhân ái, mở lớp dạy học, danh tiếng vang xa, người người cảm phục.”

“Trẫm vô cùng hài lòng, nay ban hôn Lục Thu Ngọc trở thành Thái Tử Phi, gả cho Thái Tử của Chu Quốc ta.”

“Sính lễ ngàn lượng hoàng kim, trăm thớt bảo mã, ba rương ngọc ngà châu báu.”

“Phu thê Lục thị có công dưỡng dục, sắc phong Quận Công, tiếp quản đại quận.”

“Khâm thử!”

Thánh chỉ vừa dứt, toàn trường cả kinh…

Các thôn làng khác nghe tin cũng vô cùng ngưỡng mộ.

Trời ạ, Lục Thu Ngọc lại được chính Chu Quốc Hoàng Đế ban hôn, còn trở thành Thái Tử Phi đương triều.

“Thái tử - Chu Dương chẳng những anh tuấn bất phàm, tài hoa xuất chúng, mà còn là người kế vị duy nhất hiện nay.” Thái giám híp mắt nói:

“Hai thôn các ngươi, mồ mã tổ tiên bốc khói xanh rồi.”

Thu Lan và phu quân không vội vàng tiếp chỉ, ngược lại hướng mắt về phía xa xa, cố gắng tìm kiếm bóng hình thương lão.

Phu thê hai người hiểu rằng, nữ nhi của mình sở dĩ có được thành tựu như vậy, tất cả đều do một tay Tiểu Lạc giáo dục.

Tiểu Lạc cũng như trưởng bối, là người quan trọng nhất của Lục Thu Ngọc, nên để ông ta quyết định.

“Thế nào? chẳng lẽ các người muốn kháng chỉ?” Thái giám rít giọng.

KENG!

Mấy trăm thị vệ sẵn sàng rút kiếm.

“Còn không mau tiếp chỉ đi?” Đám hương thân phụ lão trong làng nhanh chóng thúc giục.

Trời ạ, đây là cơ hội một bước lên trời.

Trở thành Thái Tử Phi, một khi Thái Tử đăng cơ sẽ là Hoàng Hậu đấy.

Mà Lục Thuỷ Thôn và Thanh Ngưu Thôn cũng sẽ trở thành Đại Quận.

Chưa kể sính lễ càng là quý giá nhất từ trước đến nay.

Trốn phía sau trường học, Lục Thu Ngọc khẩn trương kéo ống tay áo của Tiểu Lạc:

“Đại thúc, ta không muốn gả đâu, ta chỉ muốn chăm sóc ngài lúc tuổi già, làm tròn chữ hiếu.”

Đối với Lục Thu Ngọc, Tiểu Lạc vừa là phụ mẫu, vừa là ân sư…

Thời gian nàng ở bên hắn còn nhiều hơn ở bên phụ mẫu ruột thịt.

Tiểu Lạc tuổi tác đã cao rồi, lại một thân một mình, nàng sợ hắn sẽ ra đi trong cô đơn, khi già bệnh tật không người chăm sóc.

Giao cho người khác chiếu cố, Lục Thu Ngọc không an tâm nổi.

Tiểu Lạc cười một cách hiền từ, ánh mắt nhìn nha đầu này tràn ngập nhu hoà.

Hắn chưa từng vô tình, ngược lại luôn để mọi thứ thuận theo tự nhiên.

Tiểu Kỳ Nam, Tiểu Thiên Ý, Tiểu Yêu Nhi đều không thoát khỏi số phận tan nát trong đan điền, vẫn đang phục sinh… những năm qua có Lục Thu Ngọc như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo chạy theo phía sau, ngoan ngoãn lễ phép, chăm sóc hắn từng li từng tí chục năm, đã sớm xem nha đầu này như nữ nhi của mình.

“Yên tâm đi, những gì đại thúc dạy ngươi, chút nữa mang ra dùng vẫn được!” Hắn cười cười.

“Chút nữa?” Lục Thu Ngọc chớp chớp mắt.

“Đến!” Tiểu Lạc vuốt cằm, ngẩng đầu nhìn lên.

Quả nhiên, một thanh âm kiệt ngạo vang vọng trời cao:

“Chỉ là một hoàng quyền nho nhỏ chốn trần tục, lại dám ngấp nghé nữ nhân của bổn thiếu sao?”

Chúc cả nhà tối vui vẻ.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

Bạn cần đăng nhập để bình luận