Con Đường Bá Chủ

Chương 3719 BÁ ĐỐI ĐẾ! Mới

#CDBC #hau

CHƯƠNG 3719: BÁ ĐỐI ĐẾ!

“Vị diện tầng thứ nhất…”

Lạc Nam ngắm nghía quang cảnh nơi này, cảm giác chất lượng có vẻ khá hơn Việt Long Tinh Cầu ngày trước một chút.

Bởi vì ở vị diện tầng thứ nhất này, tu sĩ có thể luyện đến cấp Bán Tiên, ở Âm Gian thường được gọi là Địa Bán Tiên, có nghĩa là những kẻ sau khi đã chết tu luyện thành nửa tiên.

Thay vì Chân Tiên, Âm Gian gọi là Địa Tiên.

“Chẳng trách đều nói cạnh tranh ở nơi này rất tàn khốc.” Chúng nữ bên trong đan điền cảm khái vô cùng.

Dương Thế có hỗn độn, trong hỗn độn có vô vàn tiểu hành tinh như Việt Long Tinh tồn tại, tu sĩ ở trong một tinh cầu giành giật tài nguyên đã đủ vất vả rồi, ít khi đụng phải tinh cầu khác.

Còn ở Âm Gian, vị diện tầng thứ nhất này có thể sánh ngang toàn bộ những tiểu tinh cầu trong hỗn độn gộp lại, diện tích hơn cả một phương đại thế giới như Nguyên Giới ngày trước.

Điều này sẽ dẫn đến tu sĩ ở vị diện tầng thứ nhất phải cạnh tranh gấp rất nhiều lần một tiểu tinh cầu như Việt Long Tinh trước đây.

Giống như sinh ra ở một đất nước to lớn và đông dân, chỉ riêng việc cạnh tranh với người cùng thế hệ đã rất khó khăn rồi, chưa kể còn có vô số lão quái khác tu vi cao hơn đang ngự trị trên đầu ngươi.

Muốn trở nên nổi bật ở một chỗ như thế, vô cùng khó…

Đương nhiên, hoàn cảnh khốc liệt sẽ tạo ra những nhân vật kiệt xuất, đây cũng là lý do vì sao chất lượng tu sĩ ở Âm Gian có vẻ cao hơn Dương Thế.

Lạc Nam không rảnh chạy xuống Âm Gian đi dạo, lần này hắn đến vì lời hứa với Phong Đô Ngục Đế.

Đã từng là Bất Hủ Thần, Hà Mộng Tâm khôi phục tu vi chứ không phải lần đầu đột phá.

Nàng cùng với Lạc Nam song tu, tụ được Tình Đỉnh…

Bá Việt Tông có mẫu thân Ninh Vô Song, các vị Bá Lão trấn thủ… lại thêm Hỗn Thế Tứ Hầu vừa mới trở về, Lạc Nam cũng yên tâm mang theo chúng nữ tiến vào Âm Gian.

Để tránh Vị Diện Chi Linh phát hiện, các nàng đều ở trong đan điền của hắn, có Âm Dương Lệnh che đậy hành tung.

Lúc này, Lạc Nam đang ngồi nhâm nhi ly U Hồn Tửu trong một toà Quỷ Thành… đưa mắt nhìn Diêm Vương Điện ở xa xa, vuốt cằm nghĩ:

“Diêm Vương Điện này có quan hệ với Diêm La Điện không nhỉ?”

Diêm La gồm có Thập Điện, bọn hắn toạ trấn từ tầng vị diện thứ 9 đến tầng thứ 18, ở tầng vị diện thứ nhất này chắc chắn không có Diêm La Điện.

Nhưng Lạc Nam nhìn thấy Diêm Vương Điện.

Điện này chuyên đi bắt các linh hồn không chịu tiến nhập Âm Gian, không được siêu thoát ở Dương Thế mang về cống nạp.

Sau khi chọn lọc những linh hồn có giá trị sử dụng mà giữ lại, Diêm Vương Điện sẽ đem những linh hồn vô dụng cho đi đầu thai chuyển thế.

Diêm Vương Điện cũng chẳng phải thiện tâm, cứ mỗi linh hồn đầu thai chuyển thế thành công, bọn hắn sẽ thu được một chút Công Đức.

Lạc Nam không tin một thế lực ở tầng dưới chót lại có thể tận dụng được Công Đức, vì vậy hắn đoán Diêm Vương Điện có quái vật khổng lồ phía sau, khả năng cao là Diêm La Điện.

“Kỳ quái, đã uống mấy vò rượu rồi… Hắc Đô Đô vì sao chưa đến tìm ta?” Hắn âm thầm nghi hoặc, quan sát Âm Dương Lệnh trong tay.

Với sự nôn nóng của Phong Đô Ngục Đế, Lạc Nam đoán khi vừa cảm ứng được sự hiện diện của mình, đối phương rất nhanh sẽ đến mới đúng.

Hắn cũng chẳng biết Phong Đô đang ở đâu để chủ động đi tìm, chỉ còn cách ngồi ôm cây đợi thỏ.

Một nhân loại ngồi trong Quỷ Thành uống rượu, đặc biệt thu hút sự chú ý của không ít tu sĩ.

Tại Âm Gian, nhân loại sau khi chết trở thành Minh Tu không hiếm… nhưng một nhân loại có được nhục thân hoàn chỉnh thì khá hiếm.

Dù sao thì nơi này vốn dĩ không thích hợp để nhân loại sinh tồn, ngược lại các tộc như Ngưu Đầu, Mã Diện, Xích Quỷ, U Hồn, Quỷ Âm, Tử Linh… thì vô cùng phổ biến.

Bất quá trước khi tìm hiểu nội tình sâu cạn của mục tiêu, hầu hết tu sĩ xung quanh đều vô cùng cẩn thận, sẽ không vì nhân loại yếu thế ở Âm Gian mà chủ động gây sự hay ra tay, nhất là khi kẻ này phong thái bất phàm, không lộ khí tức, thần bí khó lường.

Lạc Nam cũng chẳng bận tâm, hai mắt khép hờ, chậm rãi cảm thụ thử quy tắc và lực lượng ở vị diện này.

Kết quả hắn phát hiện, mình vô pháp câu thông với bất cứ thứ gì ở đây… không hấp thụ được hồn khí, không cảm giác được quy tắc thiên địa.

Hắn đang ở trong vị diện này, lại như một kẻ đứng ở bên ngoài, hoàn toàn xa lạ… nơi này không thuộc về hắn.

“Quả nhiên…” Lạc Nam lẩm bẩm, nhớ đến tin tức thu được của Hoàng Tam Thắng và Hoàng Tam Dương về cái gọi là Viễn Siêu Bất Hủ, khoé môi hiện lên vẻ cười khổ.

“Thử lần nữa!” Hắn không tin với tu vi hiện tại của mình, lại thêm ngộ tính kinh khủng sẽ lại thất bại.

Ba ngày…

Bảy ngày…

Một tháng…

Lạc Nam lắc đầu thở dài.

Đây là loại quy tắc chí cao của 18 tầng Vị Diện cùng nhau thiết lập.

Chỉ có sinh linh được Âm Gian công nhận, mới được phép tu luyện, lĩnh ngộ và đột phá ở Âm Gian.

Bằng không, dù ngươi có là Bất Hủ Thần, có là Bá Chủ… cũng vô pháp dẫn động dù chỉ là một tia hồn khí hay quy tắc tại nơi đây.

Đó cũng là một phần lý do vì sao Yến Linh, Vân Tiêu, Diệp Đài Trang đều thất bại khi thử thăm dò thiên cơ ở cõi u minh này.

Trừ phi ngươi mạnh đến mức phá tan thiết lập của 18 vị diện… nhưng đó cũng là lúc ngươi bị toàn bộ Âm Gian nhắm vào.

Huống hồ, Lạc Nam còn chưa phải đối thủ của Chung Cực Giới Linh, làm sao địch nổi phẫn nộ của 18 Vị Diện Chi Linh?

Chỉ có cách trở thành tồn tại được Âm Gian thừa nhận thì may ra…

Điều này càng bất khả thi với Lạc Nam, thù oán của hắn và Vị Diện Chi Linh sâu như biển, chỉ riêng việc diệt Hoàng Tuyền Cổ Tộc, phá Giới Bích, trộm Quỷ Anh đã là thù không chết không thôi.

Muốn Âm Gian công nhận hắn? chi bằng kêu hắn tìm hướng đi khác để viễn siêu Bất Hủ còn khả thi hơn.

Mà khi Lạc Nam mở mắt, đã ở trên đỉnh một ngọn núi đen tuyền, xung quanh có mây mù che phủ, ngắm nhìn ánh trăng máu, mặt trời đen song song treo cao.

Đối diện với hắn, thình lình chính là Phong Đô Ngục Đế.

“Đừng cảm thụ vô ích, ngươi không phải sinh linh ở nơi này… sẽ không được tán thành!” Phong Đô nhếch miệng cười:

“Âm Dương Lệnh của ta chỉ giúp ngươi che mắt, không thể giúp ngươi trở thành một phần tử của Âm Gian.”

“Haha, chẳng phải ngươi cũng thế sao?” Lạc Nam cười đáp:

“Ngươi muốn lên Dương Thế tu luyện, cũng vô pháp làm được.”

Âm Dương có quy, Bá Chủ không được Âm Gian thừa nhận… thì tương tự Ngục Đế cũng không được Dương Thế chứa chấp.

Có thể nói, hai người đều là cường giả đỉnh tiêm ở thế giới của mình, nhưng không hề thuộc về thế giới còn lại.

Lạc Nam có được vô số Bất Hủ Đạo Thuộc Tính, tinh thông gần như tất cả quy tắc và đại đạo ở Dương Thế.

Thì Phong Đô lại có được vô số Địa Ngục Đạo Thuộc Tính, tinh thông hầu hết quy tắc và đại đạo ở Âm Gian.

Một người danh chấn ở Dương, một người siêu nhiên tại Âm… lại không thể Âm Dương song hành.

“Con đường của chúng ta ngay từ đầu, vốn đã đi lệch rồi.” Phong Đô Ngục Đế lấy ra hai cái bầu hồ lô rượu, bản thân một cái, ném cho Lạc Nam một cái.

“Hắc!” Lạc Nam tự giễu cười một tiếng:

“Ai có thể nghĩ, sẽ còn khái niệm Âm Dương Lưỡng Giới song hành?”

Ngay từ những ngày đầu, hắn được Bất Hủ Công Chúa - Thần Huyền Huân dìu dắt.

Nhưng rõ ràng, dù xuất thân từ Chung Cực Giới, dù có được kiến thức truyền thừa của Bất Hủ Cổ Tộc… thì Thần Huyền Huân cũng không biết rõ về khái niệm Âm Gian.

Nàng chỉ biết có một tên U Minh Chi Thần đến từ Âm Gian, nhảy vào vây công chủng tộc của mình mà thôi, đối với Âm Gian không có chút lý giải nào.

Mà hiện tại nhìn khắp Chung Cực Giới hay toàn Hỗn Độn, số người biết về Âm Gian vốn đã cực ít, số người từng vào Âm Gian sống sót trở về càng là đếm trên đầu ngón tay…

Trong tình cảnh như vậy, làm sao Thần Huyền Huân có thể hướng Lạc Nam đi cả hai lộ tuyến Dương và Âm ngay từ đầu được chứ?

Khó… khó vô cùng.

Lúc đó ở trong nhận thức của nàng, Bất Hủ Thần ở Chung Cực Giới đã là cực hạn rồi.

Lạc Nam mở bầu rượu, sảng khoái uống một ngụm.

Trong lúc nhất thời, một cổ hoả nhiệt cực nồng xông khắp toàn thân như đang thiêu đốt, thanh tẩy toàn bộ cơ thể, cảm giác sảng khoái đến mức da gà cũng dựng lên.

“Hảo tửu!” Lạc Nam hai mắt toả sáng, đã lâu rồi từ lần gần nhất uống Băng Phách Tửu, hắn chưa được nếm qua rượu ngon như vậy.

“Haha!” Phong Đô rung đùi đắc ý, rất hài lòng dáng vẻ kích động của Lạc Nam, ngạo nghễ khoe khoang nói:

“Rượu này do đồ đệ ta chưng cất, tạm được chứ?”

“Ngươi còn biết ủ rượu sao?” Lạc Nam kinh ngạc, hắn nhìn Phong Đô không giống kẻ có hứng thú với uống rượu.

“Không phải!” Phong Đô buồn bực lắc đầu:

“Phương diện chưng cất rượu này, là kẻ khác dạy hắn… ta chỉ được thơm lây thôi.”

“Ồ?” Lạc Nam ánh mắt loé lên:

“Nhân vật như ngươi, còn phải chia sẽ đồ đệ với vị khác à?”

Điều này có hai trường hợp…

Vị đồ đệ kia kinh tài tuyệt diễm, chói mắt đến mức Phong Đô chấp nhận chịu thiệt, làm sư phụ thứ hai.

Hoặc là vị sư phụ chưng cất rượu kia so với Phong Đô không yếu hơn, khiến hắn không còn biện pháp nào, đánh cũng không thắng được.

“Hừ!” Phong Đô hiển nhiên không muốn đề cập quá nhiều đến vấn đề này.

Truyền nhân mình xem là độc nhất… nhưng lại còn có sư phụ khác, không phải chuyện vui vẻ gì.

Lạc Nam cũng chẳng nhiều chuyện, chậm rãi uống cạn rượu trong hồ lô, sảng khoái ợ một tiếng:

“Bao giờ đi đánh?”

Kể từ khi Phong Đô sẵn lòng cùng hắn diễn một màn kịch, giúp hắn thu được Tiểu Hỗn Độn… Lạc Nam đã xem tên cao to đen hôi này là bằng hữu.

Đối phương không sợ ngươi hợp tác cùng Dương Thế tính kế, đã chủ động giúp ngươi…

Ngươi lại sợ người ta cùng Âm Gian liên thủ úp sọt sao?

Người kính ta ba thước, ta kính lại một trượng.

“Chưa phải thời cơ thích hợp!” Phong Đô nói:

“Gần nhất ta quấy rầy nó khá nhiều, vẫn còn đang bạo tẩu… trạng thái cuồng nộ của nó rất đáng sợ, chờ thêm một thời gian đi.”

Khoé miệng Lạc Nam giật giật, thật khó tin vị Ngục Đế ngang tàn khiến toàn bộ Dương Thế chấn động này cũng có lúc kiêng kỵ một tồn tại như vậy.

Hắn càng hiếu kỳ, Kẻ Trấn Thủ U Minh khủng khiếp đến mức nào?

“Không đi đánh, vậy ta tìm ngươi làm gì?” Lạc Nam không vui.

“Ngươi thích đánh, trước thử với một số lão quái vật cũng được.” Phong Đô cười tà:

“Sau khi ngươi phá tan Giới Bích chọc giận Vị Diện Chi Linh, toàn bộ Âm Gian đều chấn động… có không ít cường giả ngủ say nhiều năm ở thức tỉnh, muốn tìm ngươi thử sức.”

“Đang yên đang lành, tại sao bọn hắn lại đi ngủ?” Lạc Nam chất vấn.

Hắn luôn cảm thấy đây là một việc rất xàm, ngủ cũng phải có lý do… đang là cường giả đỉnh cấp cao cao tại thượng, bỗng nhiên đi ngủ làm gì?

“Đạt đến giới hạn, không thể tiến thêm bước nữa hàng vạn năm, hàng chục vạn, hàng trăm vạn năm… có thể không chán sao?” Phong Đô tuỳ ý đáp:

“Chán quá thì đi ngủ thôi.”

Lạc Nam hiểu…

Những lão quái vật này cũng giống như hắn và Phong Đô vậy, đã phát triển đến một mức độ nhất định, rất khó lại tiến thêm được nữa.

Trong dòng năm tháng dài đằng đẳng chẳng có chuyện gì khiến bọn hắn hứng thú, thế là quyết định ngủ say.

Mà khi gặp chuyện có hứng, liền sẽ tỉnh lại.

Lần này Lạc Nam chính là kẻ khiến bọn hắn hứng thú…

“Ta không chán chút nào!” Lạc Nam bĩu môi:

“Vì ta có thê tử.”

Ai kêu các ngươi là người cô đơn? Một thân một mình đương nhiên thấy chán rồi.

“Nhưng ngươi cũng muốn mạnh lên, không phải sao?” Phong Đô mỉm cười.

Lạc Nam không phủ nhận, đã bước lên con đường này rồi… sức mạnh vẫn luôn là mục tiêu cuối.

“Nói thật, nếu ngươi không xuất hiện, có lẽ ta cũng sẽ ngủ sau một thời gian bất lực trước tên to xác kia.” Phong Đô lại uống rượu:

“Bất quá đã nhận thức ngươi, cảm thấy không còn nhàm chán.”

“Ngoại trừ Kẻ Trấn Thủ U Minh, Âm Gian này còn bao nhiêu nhân vật có thể gây khó cho ngươi?” Lạc Nam hỏi.

“Trong nhận thức của ta, có ba vị!” Phong Đô thẳng thắng:

“Thứ nhất là 18 Vị Diện Chi Linh.”

Lạc Nam buồn bực, ngươi không cần liệt kê nó vào.

“Kẻ thứ hai… ta không tiện đề cập, vì hắn sẽ ngửi thấy!” Phong Đô nhún vai:

“Tên này tinh thông Thiên Cơ số một, nhắc đến là bị nghe trộm, rất phiền phức!”

“Quỷ Cốc…” Lạc Nam ánh mắt ngưng tụ, từng nghe Hoàng Tam Thắng đề cập, đây chính là Âm Dương Thiên Cơ Đạo, thao túng khí vận, tinh thông thiên cơ, các loại Quỷ Y Đạo Thuật không gì không biết.

Hắn cũng ăn ý không nhắc tên Quỷ Cốc ra khỏi miệng, tránh phiền toái không cần thiết.

Phong Đô nói tiếp: “Mà vị thứ ba… danh xưng Hậu Thổ, hay còn gọi là Địa Mẫu!”

“Thật là mở mang tầm mắt.” Lạc Nam cảm thán không ngớt:

“Trong những lão quái thức tỉnh muốn khiêu chiến ta, có Hậu Thổ không?”

“Không có, hành tung của nàng cực bí ẩn, dù là ta cũng không biết.” Phong Đô lắc đầu.

“Vậy ta không hứng thú.” Lạc Nam lười biếng nói:

“Ở đây với ngươi vui hơn nhiều!”

“Hừ, tham lam rượu của ta thì đúng hơn!” Phong Đô khinh bỉ.

Chúc cả nhà tối vui vẻ.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

Bạn cần đăng nhập để bình luận