Con Đường Bá Chủ

Chương 3722 NHÂN SINH NHƯ KỊCH? Mới

#CDBC #hau

 

CHƯƠNG 3722: NHÂN SINH NHƯ KỊCH?

 

Đột nhiên có con hàng đem Bất Hủ Thần Vật dâng hiến, Lạc Nam đương nhiên vui lòng thu nhận.

 

Với mấy kiện này, hắn có thể nghiên cứu tạo nên một mớ kiến trúc trong Bá Chủ Thần Thế của mình, thử học theo Địa Ngục Đô Thành của Phong Đô xem sao.

 

Trận chiến vừa rồi khiến Lạc Nam có thể kết luận, vùng hư không nằm bên ngoài 18 tầng vị diện này vượt khỏi tầm kiểm soát của Vị Diện Chi Linh.

 

Bằng không ở trận chiến vừa rồi, không có lý do gì nó không cảm ứng được.

 

“Lại đến?” Lạc Nam nhướn mày nhìn về một phía.

 

Ở nơi đó, một vị lão đầu thân hình thấp bé, lưng còng tay chống gậy chậm rãi bước giữa hư không.

 

Lão đầu này có làn da đen như bóng tối, hai mắt đỏ ngầu, râu tóc bạc trắng, thân mặc trang phục hoàng đế cõi âm ti.

 

Khoan, dừng lại chừng ba giây… sao hình tượng này có chút quen mắt?

 

“Lão gia tử, ngươi là phụ thân của Hắc Đô Đô sao?” Lạc Nam chủ động lên tiếng chào hỏi.

 

“Này thì Hắc, này thì Đô Đô, này thì phụ thân!” Lão đầu lao vọt đến, tay cầm gậy hung hăng đập xuống đầu hắn.

 

Lạc Nam nhanh chóng tránh né liên hoàn, Cấm Kỵ Bá Nhãn quan sát, nhất thời cả kinh:

 

“Là ngươi?”

 

“Cho chút tuổi thọ!” Lão đầu thở hổn hển.

 

Lạc Nam giật mình, nhanh chóng lấy ra một gốc Bất Hủ Thần Dược trong Thần Nông Đan Cảnh – Hỗn Độn Thọ Sâm ném ra.

 

Lão đầu thở hổn hển tiếp nhận, đem Thọ Sâm lên đến hàng tỷ năm ăn vào trong miệng, nhai nuốt.

 

“Ực!”

 

Sau khi lão nuốt xuống, cơ thể thấp gầy nhanh chóng cao lớn trở lại, diện mục oai hùng, khí khái bất phàm, phong thái Ngục Đế quét ngang bốn phía.

 

Không phải Phong Đô thì là ai?

 

“Ngươi ngay cả Hỗn Độn Thọ Sâm cũng tuỳ tiện lấy ra?” Phong Đô kinh dị nhìn hắn.

 

Nên biết rằng đối với tài nguyên cấp độ Bất Hủ, dù là Phong Đô cũng không có nhiều.

 

Lạc Nam vậy mà không chút do dự đem ra cho mình, Phong Đô quả thật có chút cảm động…

 

“Chậc chậc, đường đường Ngục Đế đại nhân… là thần thánh phương nào đem ngươi rút sạch thọ mệnh vậy?” Lạc Nam kinh dị hỏi.

 

Nên biết rằng khi chết ở Dương Thế, linh hồn của ngươi còn có cơ hội chuyển thế đầu thai.

 

Nhưng nếu bị rút sạch thọ mệnh ở Âm Gian, kết cục duy nhất chính là biến mất vĩnh viễn, không còn tồn tại.

 

Lạc Nam quá rõ ràng chiến lực của Phong Đô, còn bị biến thành lão già chống gậy.

 

“Vô tình đụng phải Thổ Nương Nương!” Phong Đô bất đắc dĩ nói:

 

“Ta hứng thú lao tới thử chút chiến lực của nàng, lại bị một chiêu Thừa Thiên Hiệu Pháp, khuấy loạn cân bằng và trật tự trong cơ thể ta, làm sinh mệnh của ta tự động tiêu tán.”

 

Nói đến đây, Phong Đô có chút đắc ý: “Nhưng nàng cũng không dễ chịu sau khi dùng chiêu này, trọng thương rời đi rồi.”

 

Lạc Nam nghe xong chỉ biết im lặng, trước đó tên này từng đề cập… Thổ Nương Nương là Hậu Thổ, một trong những cường giả khiến hắn kiêng kỵ.

 

Không ngờ trùng hợp đến mức gặp phải ở đây, còn xảy ra giao chiến.

 

“Thế nào? ngươi không hứng thú tìm Thổ Nương Nương luận bàn sao?” Phong Đô hỏi.

 

Theo suy nghĩ của hắn, đối với cường giả đỉnh cấp, nhân vật hiếu chiến như Lạc Nam sẽ muốn thử sức.

 

Dù sao thì đạt đến độ cao như bọn hắn, tìm được đối thủ xứng tầm không dễ dàng chút nào, đã gặp phải thử qua một tay mới được.

 

“Ta có bệnh đâu tự nhiên đi gây sự với một nữ nhân?” Lạc Nam bất mãn nói:

 

“Đáng đời ngươi làm độc thân cẩu!”

 

Tuy nói chiến đấu với cường giả cao cấp là chuyện rất sảng khoái, nhưng còn phải xem đối tượng là ai.

 

Đực rựa đấu đực rựa thì thoải mái vô cùng, nhưng vô duyên đi chiến đấu với một nữ nhân thì chẳng có gì hay ho cả.

 

“Tại sao?” Phong Đô nghiến răng.

 

“Đánh thắng, người ta sẽ nói ngươi là một đại nam nhân, thắng nữ nhân có gì tự hào?” Lạc Nam nhún vai:

 

“Đánh thua, ngươi ngay cả nữ nhân cũng không bằng!”

 

Phong Đô nghe xong lâm vào trầm tư, sắc mặt biến ảo… muốn mở miệng cãi, lại không thể không thừa nhận lời của tên này sao lại có đạo lý như vậy?

 

“Nhưng ta và nàng đánh hoà!” Hắn nói.

 

“Vậy thì ngươi ngay cả một nữ nhân cũng không thắng nổi!” Lạc Nam nâng lên ngón tay giữa.

 

“Cút!” Phong Đô vung búa muốn đập.

 

Chúng nữ trong đan điền biểu lộ quái dị vô cùng, các ngươi đường đường là Bá Chủ cùng Ngục Đế, ở nơi này đàm luận sự tình này cũng quá không thích hợp…

 

“Tóm lại ngươi ham chơi lười làm, vẫn chưa tìm thấy tung tích con hàng kia?” Lạc Nam bực mình.

 

“Khụ!” Phong Đô xấu hổ ho khan một tiếng, quả thật có chút mất mặt.

 

Mình mời người ta đến đây khiêu chiến, kết quả lại để mục tiêu chạy mất, tìm còn chưa tìm ra, không nguỵ biện được.

 

Đùa thì đùa, Lạc Nam lại âm thầm suy nghĩ…

 

Không biết Hộ Dương Giáo còn nhân vật nào cường đại, hay Chung Cực Giới Linh còn giấu át chủ bài nào nữa hay không…

 

Nhưng Âm Gian thật sự sâu không lường được, Phong Đô đụng độ Hậu Thổ không có chút ưu thế nào.

 

Lại còn vị Quỷ Cốc thần bí như rồng thần thấy đầu không thấy đuôi kia nữa…

 

Lạc Nam thầm nghĩ nếu như ba vị này của Âm Gian kết hợp, kéo theo Thập Điện Diêm La, Sát Giới đánh vào Dương Thế… vậy có bao nhiêu cường giả đủ khả năng chống lại bọn họ? hay cần đến Chung Cực Giới Linh phát động toàn lực tấn công mới có thể doạ lui?

 

“Nơi chúng ta đang ở là đâu?” Lạc Nam hỏi.

 

“Gọi là U Minh Uyên!” Phong Đô nói:

 

“Có thể hiểu là vực sâu cõi u minh.”

 

“Vậy Kẻ Trấn Giữ U Minh có vai trò gì ở đây?” Lạc Nam lại hỏi.

 

“Nó bảo vệ 18 tầng vị diện chứ sao.” Phong Đô nhún nhún vai.

 

Ánh mắt Lạc Nam sáng ngời: “Vậy nếu ta làm chuyện gì đó uy hiếp đến sự tồn vong của 18 tầng vị diện, nó sẽ đến không?”

 

“Nó sẽ xuất hiện khi Vị Diện Chi Linh bất lực.” Phong Đô nhếch miệng cười:

 

“Ngươi có thể xem nó là át chủ bài của Vị Diện Chi Linh.”

 

Sắc mặt Lạc Nam tái đi, mình ngay cả cửa của Vị Diện Chi Linh cũng không qua được, nói gì đến dẫn dụ Kẻ Trấn Thủ U Minh?

 

Sợ rằng nó còn chưa ra, Vị Diện Chi Linh đã đủ đánh cho mình thê thảm.

 

“Ta hiểu ý đồ của ngươi, ta cũng đã suy nghĩ đến.” Phong Đô lắc đầu:

 

“Vấn đề là làm sao để gây uy hiếp cho 18 tầng vị diện đến mức Kẻ Trấn Thủ xuất hiện thì ta chưa nghĩ đến.”

 

“Phá hoại từ bên ngoài.” Lạc Nam nở nụ cười quỷ dị:

 

“Theo ta suy đoán, Vị Diện Chi Linh chỉ bảo hộ được bên trong, chúng ta ở U Minh Uyên từ bên ngoài đánh vào, Vị Diện Chi Linh sẽ bất lực.”

 

“Chuyện này…” Phong Đô nhíu mày nói:

 

“Khả năng làm được, nhưng ta không thể vô duyên vô cớ tấn công 18 tầng vị diện được, quá vô đạo đức.”

 

Hắn dù sao cũng là người xuất thân từ Âm Gian, vì dẫn dụ Kẻ Trấn Giữ U Minh xuất hiện mà ở bên ngoài tàn phá trực tiếp vào thành vách Vị Diện, như thế quá hoang đường.

 

“Ngươi không trực tiếp tàn phá, nhưng cuộc chiến của ngươi tạo ra dư ba quá lớn, ảnh hưởng đến không gian của Vị Diện thì sao?” Lạc Nam cười rất xấu xa.

 

“Chiến? chiến với a… không lẽ.” Phong Đô nhìn hắn, hai mắt sáng rực.

 

“Diễn!” Lạc Nam giang tay:

 

“Tiếp tục diễn, nhân sinh như kịch… mỗi chúng ta đều là một diễn viên đại tài.”

 

“Cảnh giới cao nhất của diễn chính là thật!” Phong Đô bùng nổ chiến ý:

 

“Vừa lúc, trẫm cũng muốn thử chiến lực của Bá Chủ!”

 

Lạc Nam nhếch mép, uy nghiêm nói:

 

“Ngục Đế, bổn toạ không ngại!”

 

 

Trong lúc hai con hàng đang chuẩn bị nhập vai diễn, thì tại phiến hư không khác… có một nữ nhân đang ngồi xếp bằng giữa bóng đêm.

 

Nàng là một mỹ phụ tràn ngập mẫu tính quang huy, mang đến cảm giác như không thuộc về thế giới này, mái tóc trắng như thác bạc chảy dài xuống eo, thân khoác váy dài đen tuyền ôm nhẹ thân thể, những đường nét hoàn mỹ như được thiên địa đúc thành.

 

Ngũ quan sắc sảo, khí chất đoan trang, diện mục tĩnh lặng như mặt giếng cổ, từng đường nét trên gương mặt đều là những chi tiết xảo đoạt thiên công, đạt đến mức hoàn mỹ.

 

Đây là cường giả vừa khiến Phong Đô Ngục Đế suýt nữa phải gánh chịu hậu quả.

 

Bất quá để Phong Đô trả giá, một chiêu Hoàng Thiên Hiệu Pháp phải xuyên qua tầng tầng phòng ngự của Địa Ngục Đô Thành, phá diệt Trận Pháp, đàn áp hàng vạn loại Quy Tắc cõi Âm Ti mới có thể thành công chạm đến bản thể mục tiêu.

 

Nàng cũng tiêu hao hơn một nửa lực lượng, bị phản phệ không nhẹ chút nào.

 

Lúc này phải ngồi giữa nơi đây tịnh dưỡng, chậm rãi luyện hoá một viên Bất Hủ Thần Đan, hồi phục trạng thái toàn thịnh.

 

Đột ngột, bên tai vang lên một tiếng gào thét, chấn động càn khôn:

 

“Bá Chủ, ngươi dám tiến nhập nơi đây, thật là không xem Âm Gian ra gì… trẫm phải dạy ngươi một bài học!”

 

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra, lại có tiếng gào thét khác:

 

“Ngục Đế, bổn toạ đã dám đến, chẳng lẽ sợ ngươi sao?”

 

“CHIẾN!”

 

Mỹ phụ nhíu mi: “Ngục Đế vừa rồi chẳng phải chật vật lắm sao? Bây giờ có sức chiến đấu rồi?”

 

“Đối thủ của hắn là Bá Chủ? Sẽ là vị Bất Hủ Bá Chủ gần nhất danh tiếng lẫy lừng kia?”

 

Có chút khó hiểu, liền điều động Mẫu Pháp Đài Liên mang theo mình chậm rãi bay đi.

 

Nàng muốn xem thử, đây sẽ là trận chiến cấp độ nào.

 

 

Chung Cực Giới vẫn không ngừng mở rộng, tạo ra những vùng đất trời, bí cảnh nguyên thuỷ, hoang sơ chứa đựng vô số tài nguyên, cơ duyên… thậm chí cả Bất Hủ Thần Vật.

 

Chúng được gọi chung là Hoang Châu, ám chỉ những châu lục còn hoang sơ, chưa được khai phát.

 

Hoang Châu thu hút vô số tu sĩ đổ về, bất chấp hoàn cảnh xa xôi, bất chấp phải trả giá cao đề ngồi pháp bảo, dùng Trận Pháp hay Phù Chú… đều muốn kéo đến Hoang Châu một chuyến thử vận.

 

Con đường cường giả như một ngọn núi, tu sĩ tranh với trời, đấu với đất, làm mọi cách để leo cao hơn.

 

Siêu Thần cầu Bất Hủ, dưới Siêu Thần tìm cách đột phá cảnh giới…

 

Đương nhiên, Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh cũng không muốn bỏ qua miếng bánh béo bở này.

 

Ngược lại, bọn hắn còn muốn tổng lực ra trận, chiếm đoạt và vơ vét càng nhiều càng tốt.

 

Cấm Chủ mang theo ba vị Phó Cấm Chủ và hàng loạt Cấm Lão… Trấn Cực Minh Chủ dẫn theo hai vị Phó Minh Chủ, vài chục vị trưởng lão tiến nhập Hoang Châu.

 

Thế trận của bọn hắn vô cùng to lớn, giữa không trung còn đụng mặt nhau…

 

Ánh mắt Cấm Chủ và Minh Chủ như loé lên tia lửa nhìn chằm chằm, sau đó cùng lúc nghi hoặc nghĩ thầm:

 

“Cục diện như vậy, tên kia thật sự không tham gia vào sao?”

 

Tên kia đương nhiên chính là Bất Hủ Bá Chủ…

 

Cả Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh đều không tin, Lạc Nam sẽ bỏ qua miếng bánh ngon bày ra trước mặt.

 

Nghe tin hai đại thế lực sẽ tiến nhập vào Hoang Châu, vô số tu sĩ kêu trời, gào khóc như cha chết.

 

Mấy lão quái vật các ngươi xông vào, chúng ta còn tranh cái rắm à?

 

Ngoại trừ Bá Việt Tông, còn ai trị nổi Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh chứ?

 

Nếu để mấy lão Bất Hủ này vơ vét, e rằng ngay cả cái nịt cũng không còn… làm gì đến lượt tu sĩ cấp thấp như bọn hắn húp chút cơm thừa canh cặn?

 

Mà ngay khi Cấm Khu và Trấn Cực Liên Minh định tiến nhập Hoang Châu.

 

ẦM ẦM ẦM…

 

Thương khung rung chuyển, mây đen hội tụ, vô vàn tôn Tru Tội Chấp Pháp được ngưng tụ giữa bầu trời, hình thành một đội quân hàng nghìn.

 

Tất cả đều có tu vi Bất Hủ.

 

“Chuyện gì xảy ra?” Cấm Chủ và Minh Chủ biến sắc:

 

“Chung Cực Giới Linh muốn làm gì?”

 

Bọn hắn còn chưa kịp hiểu vấn đề, đã nghe thanh âm hờ hững, bá đạo vô tình vọng lên:

 

“Hoang Châu là nơi tạo cơ hội cho tân sinh linh, cho tu sĩ Siêu Thần trở xuống phát triển, tìm kiếm cơ hội… nghiêm cấm Bất Hủ Thần xâm nhập!”

 

Sắc mặt Cấm Chủ, Minh Chủ đám người cứng đờ.

 

Toàn thể tu sĩ cấp thấp lại lên tiếng hoan hô Giới Linh đại nhân vạn tuế.

 

Như vậy mới tốt, Hoang Châu là vùng đất mới cho chúng sinh, không đến lượt những Bất Hủ Thần ở ngoài chen vào.

 

Đứng trước đại quân Tru Tội Chấp Pháp và mệnh lệnh của Chung Cực Giới Linh, dù không cam tâm, Cấm Chủ và Minh Chủ chỉ đành chấp nhận.

 

Với trí tuệ của bọn hắn, thừa hiểu dụng ý của Chung Cực Giới Linh.

 

Có vẻ như còn chưa hài lòng với cục diện Tam Phân Thiên Hạ như hiện tại, Chung Cực Giới Linh muốn tạo thêm một phương mới phát triển, từng bước một tạo nên Hoang Châu có thể chống lại Bá Việt Tông và hai đại thế lực khác.

 

Rõ ràng, đứng ở vị thế của một “Chưởng Khống Giả” như Giới Linh, thiên hạ càng loạn càng tốt, cạnh tranh càng gay gắt càng tốt…

 

Có loạn mới không ai chống được nó, có cạnh tranh mới phát triển không ngừng.

 

Không còn cách nào khác, Cấm Chủ và Minh Chủ chỉ đành tuyển ra những Siêu Thần và tu sĩ cảnh giới thấp hơn dưới trướng, cho vào Hoang Châu cạnh tranh công bằng.

 

Hoang Châu trở thành cấm địa của Bất Hủ Thần!
 

PS: MONG CÁC ĐẠO HỮU THAM GIA ENVENT TRÊN WEB TRUYEN CHO VUI NHA, TIỆN CÓ PHẦN THƯỞNG HẤP DẪN.

Chúc cả nhà tối vui vẻ.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bạn cần đăng nhập để bình luận