Con Đường Bá Chủ

Chương 3744 NƠI KHÔNG THUỘC VỀ... Mới

“Bá Cực Phá Thiên Trảm!”

Đúng như tên gọi, đây chính là một kiếm phá thiên của Bá Chủ.

ĐÙNG!

Không chỉ Chung Cực Giới, rất nhiều sinh linh và đại thế giới trong hỗn độn đều có thể nghe thấy thanh âm kinh khủng này, vĩnh viễn cũng không thể quên.

Đó là âm thanh va đập giữa Kiếm Đạo chí cao, giữa vô vàn lực lượng hàng đầu, giữa những quy tắc cường đại nhất.

Và quan trọng, đó là sự ma sát giữa hai thế giới hàng đầu.

Đông Nam bị xé toạc, không biết bao nhiêu mảnh vỡ thế giới rơi vào hỗn độn vô tận như những hòn đá rơi vào đại dương mênh mông.

Độc Bá Vạn Cổ Tướng có chút ảm đạm, nhưng vẫn sừng sững đứng ở giữa càn khôn trước ánh mắt kinh dị của Ngục Đế, Thổ Nương Nương và các phương cường giả.

Mà trên bầu trời, Tru Tội Nộ Kiếm và Hỗn Độn Đồ Đao đã bị Bá Hồng Kiếm chặn đứng.

Một kiếm đối kháng, chặn đứng lấy quyền năng của Chung Cực Giới linh và cả Hỗn Độn Chi Linh.

Cảnh tượng này, khiến tâm linh Trấn Cực Liên Minh, Hộ Dương Giáo các loại như rơi vào đáy cốc.

Tín ngưỡng trong lòng bọn hắn như đang sụp đổ, dao động không cách nào diễn tả được bằng lời.

Vốn đối với bọn hắn, Chung Cực Giới Linh là tồn tại thống trị, quyền năng vô thượng, bất khả xâm phạm.

Đứng trước địa vị của nó, không một sinh linh, tu sĩ, cường giả nào đủ khả năng kháng cự.

Đã từng những nhân vật kinh tài tuyệt diễm như Vạn Đạo Thần Chủ, như Tuyên Cổ Đấu Thần đều phải vẫn lạc đơn giản trước quyền uy này.

Đã từng Cấm Chủ một người ngang trời xuất thế, lại vẫn chịu sự áp chế của Hộ Dương Giáo.

Không một ai, không một ai có thể khinh nhờn Chung Cực.

Vậy mà hôm nay, Bá Chủ chẳng những khiến Chung Cực Giới Linh tổn thương, mà hắn còn có thể chặn đứng một đoàn toàn lực khi có sự gia nhập của Hỗn Độn Chi Linh.

Việc này, hoang đường đến mức không chân thật.

Đáng tiếc, nó đã xảy ra rồi.

Đồng tử cao cao tại thượng của Chung Cực Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh đều co lại sau khoảnh khắc vừa rồi.

Hiển nhiên dù là chúng nó cũng không tin được, Bá Chủ Quốc Độ đã cường đại đến như thế này.

Ý Chí của Dương Thế dung hợp vào Ý Chí của Âm Gian, lại bị Ý Chí của Bá Chủ chưởng khống trong quá trình rèn đúc.

Bá Chủ Quốc Độ đã nằm ngoài tầm kiểm soát của Chung Cực Giới Linh.

Như đã nói, ở trong Bá Chủ Quốc Độ chỉ có một tiếng nói quyền lực tối thượng - là của Bá Chủ.

Mà Bá Chủ khi vận chuyển cả Quốc Độ chiến đấu, lại đáng sợ đến vậy.

Hắn đã chứng minh rõ ràng, uy hiếp của Hỗn Độn Chi Linh đối với hắn là hoàn toàn vô dụng.

Hỗn Độn Chi Linh dám diệt Nguyên Giới? dám dùng những đại thế giới khác uy hiếp.

Vậy hắn sẽ tàn sát 5000 đại thế giới.

Biểu hiện vừa rồi, đã là bằng chứng tốt nhất cho câu nói đó.

Nhưng mà, Chung Cực Giới Linh không dễ dàng khuất phục, ngược lại nó đè nén cảm giác phẫn nộ và ngưng trọng, dùng giọng điệu lạnh lùng nói:

“Bá Chủ, như ngươi đã thấy… dù ngươi cường đại đến đâu, cũng không thể gây tổn hại đến ta, tại sao lại không liên thủ, tương lai thống trị Âm Gian?”

Càng rõ về chiến lực của Bá Chủ và sự cường thế của Bá Chủ Quốc Độ, Chung Cực Giới Linh càng muốn lôi kéo.

Nó cảm thấy chỉ cần Bá Chủ chấp nhận, tương lai Âm Gian sẽ không ai ngăn cản được bọn hắn.

“Haha!” Bá Chủ nhếch mép:

“Như đã nói, bổn toạ không làm gì được ngươi… nhưng chó săn của ngươi thì ngoại lệ!”

Lời vừa dứt, Bá Kỵ Long Mã rít gào, sau lưng Độc Bá Vạn Cổ Tướng mọc ra Bá Ảnh Thần Dực chớp động, như lưu tinh lao đến một tên Hộ Dương Giáo, sát cơ bạo phát.

“Không!” Hộ Dương Giáo thực lực hàng đầu giờ đây sợ vãi linh hồn, ở trước mặt Bá Chủ… bọn hắn có thể bị miểu sát như gà đất chó sành.

“Đây là ngươi tự tìm!” Chung Cực Giới Linh không thể để chuyện này tiếp tục xảy ra.

Hộ Dương Giáo là chó săn do nó bồi dưỡng, cũng là bộ mặt của nó.

Đánh chó phải nể mặt chủ, Chung Cực Giới Linh lập tức huy động lực lượng của thế giới, mang theo nộ kiếp thôn thiên, Đao và Kiếm hoà minh, hướng Bá Chủ bổ xuống.

“Đang chờ ngươi đây!” Bá Chủ không kiêng kỵ chút nào, quay đầu tung ra nhất kiếm phá thiên.

Ngục Đế, Thổ Nương Nương, Cấm Chủ các loại cường giả hàng đầu cảm thấy nhiệt huyết sục sôi, chỉ hận không thể xen vào trong đó.

Dù sao thì, cái loại cảm giác một người độc chiến thiên địa thật sự quá sảng khoái.

Chỉ ước gì bản thân có thể thay thế Bá Chủ, đánh cho thật thống khoái.

“ĐỦ!”

Đúng lúc này, một thanh âm như đến từ hư vô, như đến từ phiêu miểu, mang theo nồng đậm tan thương và hiu quạnh buông xuống.

Toàn thân Bá Chủ run rẩy, mà Ngục Đế và Thổ Nương Nương cũng biến sắc mặt.

RĂNG RẮC…

Không để bọn hắn kịp phản ứng, cả Chung Cực Giới xuất hiện một hố đen như ngày tận thế.

Từ trong hố đen, một ngón tay khổng lồ duỗi ra, đâm thủng thương khung, chặn đứng ngay trước Bá Hồng Kiếm và Tru Tội Nộ Kiếm và Hỗn Độn Đồ Đao.

KENG!

Như đụng vào vật liệu cứng nhất trên thế gian, một kiếm Kinh Luân Hồi Vạn Cổ của Bá Chủ bị đầu ngón tay kia ngăn cản.

Mà ở phía đối diện, công kích của Chung Cực Giới cũng bị chặn đứng hoàn toàn.

“Ngươi… ngươi vậy mà thức tỉnh!” Chung Cực Giới Linh rít lên, thanh âm không nghe ra sự bình tĩnh vốn có.

“Trời ạ, lại là nhân vật nào nữa đây?” Dù tâm cảnh như Cấm Chủ, Minh Chủ lúc này cũng trợn mắt há hốc mồm.

Ngục Đế và Thổ Nương Nương đầu đầy mồ hôi, tay chân lạnh buốt.

Bởi vì hơn ai hết, bọn hắn cảm nhận được khí thế viễn siêu Bất Hủ Thần… đây là khí thế chỉ thuộc về một thực thể duy nhất tưởng chừng chỉ có ở Âm Gian.

Vệ Âm đại nhân!

Mà rõ ràng, chủ của đầu ngón tay kia không phải Vệ Âm mà hai người nhận biết.

“Dương Thế… quả nhiên cũng có!” Bá Chủ nhíu chặt chân mày, bàn tay siết chặt đến rỉ máu.

Hắn đã từng ngẫm, nếu Âm Gian có tồn tại khủng bố như Vệ Âm, tại sao chưa tấn công và chiếm đoạt Dương Thế?

Hôm nay, đáp án ấy lại được chứng thực.

Dương Thế, cũng có thực thể sánh ngang Kẻ Trấn Giữ U Minh - Vệ Âm.

Quả nhiên, thanh âm nghiêm nghị kia vọng xuống: “Ta là Vệ Dương, sẽ không trơ mắt nhìn các ngươi đem Chung Cực Giới hay Dương Thế tổn hại.”

“Vệ Dương… là Bá Chủ tạo thành hoạ lớn!” Chung Cực Giới Linh gầm lên:

“Hắn điên đảo Âm Dương, muốn lật tung thế giới này.”

“Đó là bản sự của hắn!” Vệ Dương hờ hững đáp:

“Chỉ cần hắn đừng tàn phá Chung Cực, tàn phá Hỗn Độn là được.”

Bá Chủ hít sâu một hơi, cố gắng quan sát xem thực thể gọi là Vệ Dương này đang ở nơi nào.

Nhưng lọt vào tầm mắt của hắn chỉ có vô tận hư vô, nhưng đang ở một chiều không gian khác mà hắn không thể dò xét.

“Bá Chủ, ngươi và Chung Cực Giới đã không thể sống chung… có thể mang theo người của mình rời đi rồi!” Vệ Dương tuyên bố.

Thanh âm nhàn nhạt và bình thản lạ thường, nhưng lại là một câu lệnh không cho phép kháng cự.

Bá Chủ đảo mắt qua Hộ Dương Giáo, tuy rằng vẫn không cam tâm, vẫn chưa diệt đã, vẫn chưa thể lấy lại toàn bộ công đạo cho những người dưới trướng của mình.

Nhưng hắn biết, mình vẫn chưa thể chống đối Vệ Dương.

Ở lại dây dưa dài dòng, nếu như một quyền sánh ngang Vệ Âm giáng xuống, cũng không biết có thể trụ nổi hay không.

Bá Chủ không nói tiếng nào, vung tay…

Khoảnh khắc đó, toàn bộ thi thể, tro cốt, tàn hồn… của tất cả những đồng minh đã hy sinh trong trận chiến này đều được hắn thu thập.

Một số có thể bằng vào Bá Chủ Quốc Độ mà phục sinh, một số đã tan biến khỏi trời đất, chỉ còn cách vào Âm Gian tìm linh hồn của bọn hắn, giúp bọn hắn đầu thai chuyển thế, hoặc tiếp tục tu luyện và phát triển ở Âm Gian.

Có Ngục Đế và Thổ Nương Nương hỗ trợ, vấn đề này không quá khó khăn.

Đương nhiên, không thể quên Tịnh Độ Giới.

Bá Chủ vĩnh viễn sẽ ghi khắc ân tình này.

“Quốc Độ của ngươi… có chỗ cho Cấm Khu không?” Một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

Bá Chủ đưa mắt nhìn qua, chứng kiến Cấm Khu đã vẫn lạc hơn một nửa, số còn lại cũng đang hấp hối hoặc là thương binh.

Ngay cả Cấm Chủ cũng đã suy yếu đến cực hạn rồi.

“Trận chiến này… ngươi xuất động vì bổn toạ?” Bá Chủ hỏi.

“Vì lý tưởng, vì không nguyện làm chim trong lồng!” Cấm Chủ thẳng thắng nói.

“Hahaha, hảo sảng!” Bá Chủ cười to:

“Quốc Độ của ta, có chỗ cho Cấm Khu!”

Nếu Cấm Chủ trả lời trái với lương tâm, hắn sẽ không thu nhận vì những ân oán trước kia.

Nhưng Cấm Chủ dám nghĩ dám làm, dám hành động, dám trả giá… dám tán thân chỉ vì hai chữ “nghịch thiên”.

Hắn thành công nhận được sự tôn kính và nể trọng của Bá Chủ.

“Đi thôi!” Cấm Chủ phất tay, cùng những cường giả còn đủ sức thu thập tàn cuộc.

Sắc mặt Trấn Cực Liên Minh, Hộ Dương Giáo đám người phức tạp vô cùng.

Cấm Khu vậy mà đi theo Bá Chủ rồi…

Mặc dù đây là chuyện tốt, để bọn hắn có thể an tâm duy trì sự cân bằng của Chung Cực Giới, nhưng vì sao trong lòng lại không chút vui mừng?

Đơn giản, bọn hắn biết rằng một khi mình ở lại… vậy thì cả đời phải phụ thuộc vào Chung Cực Giới, chỉ có thể nhìn theo bóng lưng của Cấm Chủ và Bá Chủ mà thôi.

Nửa ngày sau, Cấm Chủ đã tập hợp tất cả, bao gồm Thần Không Liên Minh trước đó, nguyện ý tạm thời nương nhờ Quốc Độ.

Bá Chủ gật đầu, đem bọn hắn thu vào trong đan điền.

Trong nháy mắt, nội tình của Chung Cực Giới mất hơn một nửa.

Nhưng Chung Cực Giới lại không có chút phản ứng nào…

Đơn giản vì Vệ Dương ngủ say sau quá nhiều năm nhàm chán đã thức tỉnh.

Chỉ cần Vệ Dương tồn tại, Chung Cực Giới không cần lo lắng Bá Chủ có thể uy hiếp đến nó.

“Ta còn một điều kiện cuối cùng!” Bá Chủ ngẩng đầu, cao giọng nói:

“Ngày đại hôn của ta, sẽ vi hành quanh Chung Cực Giới một vòng trước khi hoàn toàn rời khỏi!”

Không để Chung Cực Giới Linh phản ứng, Vệ Dương trực tiếp mở miệng:

“Được!”

Cũng chẳng biết Vệ Dương có quyền lực gì, Chung Cực Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh đồng loạt tản đi.

Bá Chủ quay đầu, nhìn toàn bộ phía Nam Chung Cực đã hoá thành phế tích… từng cảnh tượng huy hoàng, hùng vĩ năm đó của Bá Việt Tông hiện về trong tâm trí.

Từ những ngày đầu sáng lập… cho đến khi trở thành Chung Cực Đệ Nhất Tông.

Mọi thứ như một giấc mông…

Đã từng, Bá Chủ muốn cống hiến cho nền văn minh tu chân, muốn thật tâm bồi dưỡng các thế hệ tu sĩ, muốn tạo ra một điều kiện và hoàn cảnh tốt nhất cho từng vị hậu bối.

Nhưng đến cuối cùng, đáp án mà hắn nhận được là một chiếc lồng giam khổng lồ và sự thống trị tuyệt đối đè ép như thái sơn áp đỉnh.

“Nơi này… đã không thuộc về bổn toạ!” Bá Chủ thở dài, quay đầu nhìn ra xa xăm.

Toàn bộ thế giới tĩnh lặng, như đang thành tâm đưa tiễn một truyền thuyết bất diệt.

Từ cõi xa xăm, Vệ Dương ánh mắt khoá lấy bóng lưng Bá Chủ, có chút tiếc nuối thì thầm:

“Bá Chủ… hy vọng ngươi dám cược một lần, ta rất chờ mong!”

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Đa tạ các đạo hữu lì xì em ạ, tết nhiều việc quá nên em chưa có thời gian úp lên Bảng, mọi người nhà thông cảm.

Đạo hữu có lòng lì xì e thì thông tin đây ạ:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Bạn cần đăng nhập để bình luận