Con Đường Bá Chủ

Chương 3732 VỀ! Mới

#CDBC #hau

CHƯƠNG 3732: VỀ!

Thời gian dần trôi… thấm thoát, ba mươi năm trôi qua.

ONG! ONG! ONG!

Bá Chủ Thần Đình trong thể nội Tiểu Lạc rung động, từng vị Bá Hậu lần lượt phục sinh thành công, chính thức tỉnh lại.

Bá Hậu chỉ sau Bá Chủ tại Bá Chủ Thần Đình, tốc độ khôi phục đương nhiên cũng viễn siêu những người khác.

Mười hai vị Bá Hậu đã thức tỉnh.

Ký ức về một quyền kinh thiên động địa kia vẫn còn mới mẻ, khiến ánh mắt của các nàng lần đầu tiên xuất hiện vẻ mê mang.

Bất Hủ Thần, phu quân và các nàng toàn diện liên thủ, kích phát Tình Đạo Bá Quyết đến cực hạn, nhưng vẫn không thể chống nổi một quyền kia sao?

“Phu quân, chàng sao rồi phu quân?”

Nghĩ đến Lạc Nam, chúng nữ vội vàng đứng lên.

“Ta ổn!” Một thanh âm ôn hoà truyền vào.

“Giọng của chàng…” Chúng nữ hoảng hốt, lập tức dịch chuyển ra ngoài.

Trong nháy mắt, thời gian như ngưng đọng.

Sơn cốc nhỏ ảm đạm toả sáng rực rỡ, vạn vật thất sắc trước sự xuất hiện của 12 vị Bá Hậu với dung nhan tuyệt thế.

Đứng sau lưng Lạc Nam, Lục Thu Ngọc nhìn mà trợn mắt há hốc mồm.

Những năm qua, nàng dưới sự bồi dưỡng của đại thúc… tên tuổi đã nổi danh khắp thế giới này, được công nhận là đệ nhất mỹ nhân.

Nhưng đứng trước 12 vị mỹ phụ vừa xuất hiện, lại cảm giác mình như vịt so với thiên nga, gà so với phượng hoàng…

Hoàn toàn không cùng một cấp bậc.

Trong lúc nhất thời, Lục Thu Ngọc lâm vào thất thần.

So với nàng, 12 vị Bá Hậu lại là thương tâm đến rơi lệ…

Trước mặt các nàng nào có là Bá Chủ danh chấn Âm Dương Lưỡng Giới… lúc này đây, hắn là một lão nhân gần đất xa trời, toàn thân tràn ngập thương tích, cảm giác như một ngọn gió mạnh thổi ngang cũng có thể dập tắt.

“Chàng sao thế?” Không ghét bỏ hắn, Yên Nhược Tuyết, Thần Huyền Huân chúng nữ vây lại xung quanh, nắm lấy chân tay cẩn thận quan sát.

“Không đúng…” Kiểm tra một hồi, Diệp Đài Trang cùng Vân Tiêu hơi giật mình, nói:

“Đây là chàng cố tình?”

Các nàng rõ ràng cảm nhận được Thế Giới Chi Lực của Nguyên Giới chảy trong thể nội của hắn.

Bằng vào Thế Giới Chi Lực này, Lạc Nam muốn khôi phục trạng thái toàn thịnh thì rất khó, nhưng để làm lành vết sẹo, trở về thời nam tử là chuyện rất dễ dàng.

Hơn nữa nếu hắn đã có thể thông qua Nguyên Giới Chi Linh để trị thương, vậy thì có thể truyền về Bá Việt Tông, gọi Bá Lão hay thậm chí là mẫu thân Ninh Vô Song đến tiếp đón.

Thế nhưng tại sao, hắn lại trải qua một đời phàm trần nữa rồi?

“Chàng hoá phàm còn chưa đủ sao?” Đông Hoa bất mãn nói:

“Mau khôi phục dung mạo cho thiếp!”

Đối với người chú trọng nhan sắc như nàng, chỉ muốn ngắm hắn trong trạng thái hoàn mỹ nhất.

Nghe thấy lời này, Lục Thu Ngọc vội vàng vểnh tai, mắt đẹp tràn ngập hiếu kỳ và mong đợi.

Từ nhỏ đến lớn, Lục Thu Ngọc đã sớm quen bộ dạng dữ tợn của đại thúc rồi… hắn vẫn còn một diện mạo khác sao?

“Khụ.” Lạc Nam ho khan một tiếng, đưa tay vuốt hàm râu trắng dưới cằm, chậm rãi giới thiệu:

“Đây là nghĩa nữ của ta, những năm qua ta thân nhập phàm trần chờ đợi các nàng thức tỉnh, đều là do Thục Ngọc chiếu cố cả.”

“Là nghĩa nữ à?” Chúng nữ bừng tỉnh, ánh mắt hiện lên vẻ dò xét.

“Suy nghĩ lung tung cái gì thế?” Lạc Nam bất mãn phản bác:

“Các nàng đều đang trong giai đoạn mấu chốt, ta còn tâm trạng nghĩ đến phương diện kia sao?”

Dù hắn có phong lưu đa tình đến mức nào, trong lúc thê nhi đang phục sinh sống lại, làm sao sẽ phát sinh chuyện gì với nữ nhân khác?

Lời này của hắn, các nàng tin tưởng vô cùng.

Năm xưa khi phu thê chia tay, các nàng theo Tuế Nguyệt vào Tiên Giới, phu quân một mình phi thăng… hắn cũng vì tưởng niệm các nàng mà “thủ thân” trong thời gian dài.

“Ngọc nhi tham kiến các vị thẩm thẩm!” Lục Thu Ngọc ngoan ngoãn lễ phép nói.

Dung mạo, khí chất của 12 Bá Hậu khiến Lục Thu Ngọc bị chinh phục một cách dễ dàng, ánh mắt còn tràn đầy sùng bái.

Đại thúc có thể cưới vợ tuyệt sắc như vậy, bản lĩnh phải lớn đến đâu cơ chứ?

“Sao Ngọc nhi vẫn là phàm nhân?” Tuế Nguyệt nhịn không được hỏi.

“Đúng là phàm nhân, nhưng quy tắc của toàn thế giới đều đang phủ phục dưới thân nàng.” Vân Tiêu mở miệng đánh giá.

Thân là Vạn Đạo Thần Chủ, người chơi hệ quy tắc, chút đặc điểm này vẫn có thể nhìn ra được.

“Phàm nhân dùng Quy Tắc?” Ánh mắt các phu nhân trở nên quái lạ.

Chuyện như vậy, chỉ có nam nhân nhà các nàng mới nghĩ ra được, hơn nữa còn giáo dục thành công.

Đổi lại là người khác, sẽ phát triển từng bước từ tu vi đến ít nhất là Chí Tôn mới cho phép tiếp cận Quy Tắc… còn hắn lại trực tiếp nhảy vọt, không theo thói thường.

Lục Thu Ngọc mỉm cười, mấy chục năm qua nàng vẫn dùng quy tắc trấn áp hết thảy những kẻ có ý đồ xấu.

Có cả thế giới chống lưng, nàng cũng chẳng bị tuổi tác làm ảnh hưởng.

“Rốt cuộc tại sao chàng lại già nua?” Đông Hoa chưa buông tha cho hắn.

“Ta muốn thử lại cảm giác mất hết tất cả, lãng quên thân phận Bá Chủ cao cao tại thượng của mình…” Lạc Nam nghiêm nghị:

“Bởi vì điều đó là cần thiết cho tương lai.”

Chúng nữ như có điều suy nghĩ, phu quân tuyệt đối sẽ không rảnh rỗi chạy đi làm phàm nhân thêm một kiếp.

Có thể khiến hắn lắng đọng như vậy, chỉ có thể liên quan đến cảnh giới kia…

Viễn siêu Bất Hủ!

Bá Hậu phục sinh, lại thêm Thần Vật của các nàng chưa từng mất đi, tu vi không bị rụng xuống, vẫn là Bất Hủ.

Chỉ là quá trình này tiêu hao rất nhiều Đạo Xu…

Suy nghĩ đã xong, ngộ cũng đã xong, Lạc Nam đã có đáp án của riêng mình.

Nơi này, không cần thiết ở lại.

Dưới sự dẫn dắt của hắn, Thanh Ngưu Thôn và Lục Thuỷ Thôn đều đã trở thành thế lực tu chân hàng đầu thế giới.

Dàn xếp cũng khá ổn thoả, trực tiếp đem tiểu vũ trụ chứa đựng tiểu thế giới này nhập vào Nguyên Giới, tạo điều kiện cho bọn họ tự phát triển là xong.

Tuế Nguyệt điều động Tuế Nguyệt Cung, cùng phu quân và các tỷ muội quay về Chung Cực Giới.

Về phần Lục Thu Ngọc, sau khi cáo từ phụ mẫu và các vị trưởng bối, được mang theo vào Bá Việt Tông tu luyện.

Đây cũng là một phần lý do Lạc Nam không dạy Lục Thu Ngọc tu luyện từ những ngày đầu.

Hắn muốn nghĩa nữ này của mình phải phát triển ở môi trường tốt nhất, xây nên căn cơ tại chính Bá Việt Tông.

Lạc Nam ngâm mình trong Bất Tử Dịch Thuỷ, một đêm khôi phục dung mạo khiến Lục Thu Ngọc kinh dị như gặp, còn không ngừng nói:

“Nếu để mẫu thân biết được đại thúc tuấn mỹ như vậy, chắc chắn hối hận phát điên!”

“Xú nha đầu, mẫu thân ngươi không gả cho phụ thân ngươi, làm sao có ngươi ở đây nhảy nhót?” Lạc Nam vừa bực mình vừa buồn cười, đưa tay cốc lên đầu nàng.

“Chung Cực Giới… không giống lắm!” Các vị Bá Hậu lên tiếng.

Lúc này, Tuế Nguyệt Cung đã băng qua hỗn độn, nhìn thấy Chung Cực rồi…

“To hơn không ít!” Lạc Nam đưa mắt nhìn ra, vuốt cằm đánh giá:

“Xem ra nó được lợi khá nhiều từ việc Hỗn Độn bành trướng.”

“Nhưng so về nội tình với Âm Gian… sợ rằng vẫn…” Cửu Huân Dao cắn môi.

Mọi người đều hiểu lời của nàng, nhất là sau khi đụng độ Kẻ Trấn Thủ U Minh, thật sự cảm thấy rất khó cho Dương Thế.

“Sao các nàng không nghĩ, nếu Kẻ Trấn Thủ U Minh khủng bố như vậy… sao lại không tương trợ Âm Gian tấn công Dương Thế?” Lạc Nam hỏi.

“Ý của chàng là…” Chư Hậu rùng mình.

“Có trời mới biết.” Lạc Nam nhún vai:

“Dương Thế tồn tại song hành cùng Âm Gian, chẳng lẽ không có thực thể nào như vậy hay sao?”

Các nàng trầm mặc, không biết phải trả lời thế nào…

Lạc Nam cũng không thể kết luận, chỉ là suy đoán mà thôi.

Lục Thu Ngọc như lâm vào ảo mộng, mọi thứ đang nhìn thấy, đang nghe được đều vượt qua tưởng tượng của nàng rồi.

Nhất là khi từ trên cao nhìn xuống, thấy được sự hùng vĩ đến vô thực của Bá Việt Tông, càng là kích động đến mức ngất đi.

“Nha đầu này, tâm cảnh vẫn là hơi yếu một chút.” Diễm Nguyệt Kỳ cười nói.

Lạc Nam nhún vai, việc này cũng không trách được.

Từ tân thủ thôn trực tiếp nhảy vào map cuối, không kinh sợ mới là chuyện lạ.

Tuế Nguyệt Cung lặng lẽ rơi xuống phía trên Cung Đình Thụ.

Bá Chủ cùng Bá Hậu trở về, Cung Đình Thụ ảm đạm thất sắc trong nháy mắt đã bừng tỉnh sinh cơ.

Khoảnh khắc này, tảng đá lớn đè nặng trong lòng toàn bộ thành viên của Bá Việt Tông mới chính thức hạ xuống.

Thời gian qua, biến hoá của Cung Đình Thụ không giấu được các trưởng lão hay đệ tử…

Nhưng vì mỗi người, mỗi tu sĩ ở tông môn này đối với Bá Chủ sùng bái đến mức tột cùng, vẫn luôn nguyện ý tin tưởng hắn sẽ có thể nghịch chuyển càn khôn trong bất cứ tình huống nào.

Đã chờ đợi gần một kiếp phàm trần, cuối cùng chờ đến ngày nhìn thấy Cung Đình Thụ khôi phục sức sống.

Khoé môi từng người vô thức hiện lên nụ cười.

“Tiểu tử thúi này, chịu về rồi!” Trong đại điện, chân mày của Lạc Sương giãn ra sau nhiều năm.

Mà ngồi ở bên cạnh, Ninh Vô Song cũng nhẹ nhõm thở dài.

Muốn biết Lạc Nam có thật sự vẫn lạc hay không, cứ nhìn vào Nguyên Giới.

Giới Chủ bị diệt, thế giới chắc chắn xuống cấp…

Nhưng những năm qua, Nguyên Giới vẫn là thế giới lớn nhất hỗn độn.

Điều này khiến Ninh Vô Song, Lạc Sương tuy rằng luôn lo lắng nhưng không mất hy vọng.

Phần phật…

Bá Y tung bay, Lạc Nam bước vào quỳ gối: “Nhi tử bất hiếu, để mẫu thân lo lắng rồi!”

12 Bá Hậu vội vàng theo hắn quỳ xuống.

“Trở về là tốt rồi, ngươi quỳ thì quỳ, đừng kéo theo các con dâu bảo bối của ta.” Ninh Vô Song vừa cười vừa khóc đem hắn mắng một trận, lại yêu thương đem các nàng Thần Huyền Huân nâng đỡ lên.

Lạc Nam âm thầm buồn bực, còn bị tỷ tỷ Lạc Sương ở phía sau đá vào mông một cước, khiêu khích nói:

“Tiểu tử, ngươi yếu như vậy, hay để tỷ tỷ làm tông chủ thay ngươi?”

Lạc Nam cười cười, quả thật hắn còn rất yếu…

Bá Cực Đỉnh vẫn còn là đống hỗn loạn, Bất Hủ Bá Cực Thể gần như vỡ tan, chiến lực suy giảm.

Nhưng trải qua thời khắc như vậy, hiểu được nhiều thứ, lại kinh qua một kiếp phàm trần… tâm trạng của Lạc Nam giờ đây rất nhẹ nhõm, rất thư thái.

Có vẻ như hắn vẫn còn là phàm nhân, là một phàm nhân bị vài con kiến cắn đau theo đúng nghĩa đen.

Lạc Nam đem Lục Thu Ngọc giao cho mẫu thân sắp xếp.

Đối với việc nhi tử đem về cho mình một cháu gái trên danh nghĩa, lại biết Lục Thu Ngọc chiếu cố và chăm sóc hắn trong suốt thời gian ở chốn phàm trần, Ninh Vô Song vô cùng ưa thích, vui lòng tiếp nhận.

Đêm xuống, trên đỉnh Cung Đình Thụ…

“Phu quân, song tu khôi phục đi!” Âu Dương Thương Lan gấp gáp đề nghị.

Các nàng lo lắng hắn vẫn luôn suy yếu như vậy, sẽ cảm thấy không thoải mái.

“Không!” Lạc Nam nhẹ nhàng lắc đầu:

“Ta muốn nhìn quá trình phục sinh của nữ nhi và các nàng ấy.”

Đây cũng là một phần lý do hắn không vội vàng lao vào tranh đấu, không vội vàng khôi phục, không vội vàng trở về thân phận Bá Chủ của mình.

Lần này vì hắn liều lĩnh, vì hắn thử thách giới hạn… mới khiến thê nữ rơi vào thảm trạng như vậy.

Lạc Nam tuy không nói tiếng nào, nhưng sự áy náy, tự trách và đau đớn giằng xé trong tâm hồn hắn không thể xoá bỏ.

Hắn muốn dùng ánh mắt ôn hoà nhất, bình lặng nhất, ôn nhu nhất… không pha lẫn chút tạp chất nào để quan sát quá trình phục sinh của các nàng, xem như chuộc lại một chút lỗi lầm.

Thần Huyền Huân ngoại trừ là Bá Hậu, còn là nữ chủ của Sát Kim Đỉnh, cũng là người hiểu Lạc Nam nhiều nhất.

Đỉnh vỡ tan, nhưng tất cả Thuộc Tính và Lực Lượng vẫn còn lưu tồn trong Bất Hủ Thần Tháp.

Đối với Lạc Nam từ trước đến nay mà nói, Bá Đỉnh là nội tình lớn nhất, là căn cơ chủ đạo, là mọi thứ của cả một hệ thống tu luyện trên Bá Chủ chi lộ này.

Đỉnh đã vỡ rồi, một khi lập lại… sẽ là sự thay đổi về chất, là sự cải tiến độc nhất từ trước đến nay, thoát khỏi cái bóng của Bất Hủ Cổ Tộc, thoát khỏi cái bóng của Bất Hủ Diễn Sinh Kinh, thoát khỏi cái bóng của Bất Hủ Thần Tháp.

Phá rồi lại lập.

Một lần lập này, sẽ là Đại Đạo Độc Nhất của Bá Chủ, thuộc về bản thân Bá Chủ, viễn siêu chính mình của quá khứ.

Bá Chủ Nhất Mạch truyền thừa, sẽ chính thức giáng lâm!

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

Bạn cần đăng nhập để bình luận