Con Đường Bá Chủ

Chương 3751 CHÚA TỂ! Mới

#CDBC #hau

CHƯƠNG 3751: CHÚA TỂ!

Máu…

Thật sự là máu…

Vệ Âm kinh dị nhìn vào vết thương trong lòng bàn tay, nơi đó những loại Văn Tự kỳ dị vừa bị đứt gãy, lộ ra vết kiếm xuyên sâu vào bên trong từng thớ thịt đen.

“Ta bị thương…” Vệ Âm nhìn Lạc Nam, rồi lại nhìn Ngục Đế… thật lâu yên tĩnh.

Ở xa xôi, khoé miệng Vệ Dương nhếch lên: “Thú vị, xem ra hai kẻ này cũng đã nhìn ra một chút gì đó…”

Hậu Thổ Nương Nương đưa tay che miệng, đôi mắt kiêu sa trợn to, hoàn toàn không nghĩ đến.

Bọn hắn thật sự thành công rồi?

Tuy rằng nàng cảm thấy có khả năng, tỷ lệ là cực thấp… nhưng khi tận mắt chứng kiến kỳ tích, vẫn là không dám tin tưởng.

Toàn bộ Bá Chủ Quốc Độ lặng ngắt như tờ.

Chợt…

“HA HA HA HA!”

“KHÀ KHÀ KHÀ KHÀ!”

Hai tiếng cười cuồng ngạo phá lên, hai tiếng cười sảng khoái đến cực điểm, tràn ngập tự hào, nhiệt huyết và khoái ý.

Lạc Nam và Phong Đô nhìn nhau, chứng kiến sự cuồng nhiệt trong ánh mắt.

Lúc này bọn hắn, không giống như Bất Hủ Bá Chủ danh chấn Chung Cực, cũng không phải Phong Đô Ngục Đế danh vọng U Minh.

Bọn hắn như những đứa trẻ vừa làm được chuyện mình muốn làm, sự mới lạ, hứng khởi xông thẳng lên đỉnh đầu, cảm giác thoả mãn khi đạt được thành tựu không thể nào ức chế.

Dù cả hai đã trọng thương đến mức hấp hối, dù cả hai chỉ còn lại nửa hơi thở… nhưng lại cảm thấy tất cả mọi thứ đều đáng giá.

Cấm Chủ tâm phục khẩu phục.

Các cô công chúa kiêu hãnh ngẩng cao đầu.

Toàn bộ hậu cung nhoẻn miệng cười… nam nhân của các nàng, lại một lần nữa sáng lập kỳ tích.

“Vệ Âm, theo như giao kèo!” Ngục Đế cao giọng quát.

Toàn trường nín thở.

Hiển nhiên, lời hứa của Vệ Âm… nếu Lạc Nam và Phong Đô có thể khiến hắn bị thương, sẽ tiết lộ về cái gọi là cảnh giới bên trên Bất Hủ Thần.

Vệ Âm phất tay, những đường văn kia ngưng tụ trở lại, vết thương trong lòng bàn tay khép lại như chưa từng tồn tại.

Xoa xoa lòng bàn tay, cảm giác đau nhói vẫn còn đọng lại, chứng minh mọi thứ vừa xảy ra là thật.

Lúc này, Vệ Âm mới đưa hốc mắt trống rỗng nhìn Lạc Nam và Phong Đô, hờ hững nói:

“Muốn biết đáp án? Các ngươi chẳng phải vừa mới chạm đến ngưỡng cửa đó sao?”

Bá Chủ cùng Ngục Đế hít sâu một hơi, tim đập thình thịch.

Quả thật bọn hắn mơ hồ cảm nhận được, khoảnh khắc tung ra một kiếm vừa rồi… mình đã phá được gông cùm Bất Hủ.

Nhưng tất cả xảy ra chỉ trong nháy mắt, gông cùm vừa phá tan theo sự kết thúc của một kiếm lại lần nữa khoá chặt.

Mọi thứ quá mơ mơ hồ hồ, không có kinh nghiệm, không có kiến thức… càng không thể tự tiện lý giải.

“Là sự kết hợp hoàn thiện giữa Âm và Dương?” Lạc Nam trịnh trọng đặt câu hỏi.

Ngục Đế siết chặt nắm tay, dùng sức gật đầu.

Tại sao ở một kiếm vừa rồi, cả hai đã vượt qua được bình cảnh Bất Hủ?

Đó là khi toàn bộ Đại Đạo, Quy Tắc ở Dương Thế trong Bá Chủ Quốc Độ dung hợp cùng toàn bộ Đại Đạo, Quy Tắc ở Âm Gian trong Địa Ngục Đô Quốc.

Một bên đại diện cho đỉnh cao của Dương Thế, một bên đại diện cho đỉnh cao của Âm Gian.

Khi Âm và Dương kết hợp hoàn chỉnh, cánh cửa về cái gọi là Viễn Siêu Bất Hủ Thần sẽ lộ diện.

“Khó… đến như thế sao?” Cấm Chủ cười trong cay đắng.

Một đám Cấm Thần, Cấm Lão đưa mắt nhìn nhau đầy bất lực.

Thử hỏi, sao có thể làm được chuyện như vậy?

Bọn hắn sinh ra đã là tu sĩ ở Dương Thế, từ nhỏ tu luyện cho đến lúc trưởng thành chỉ ở Dương Thế… một thân Đại Đạo tu ra đương nhiên thuộc về Dương Thế.

Bọn hắn không phải người cõi Âm, làm sao có thể học được bản sự, lĩnh ngộ quy tắc tu luyện ở Âm Gian?

“Nếu vậy… mỗi khi baba và Hắc Đô Đô kết hợp, là sẽ đạt đến cảnh giới Viễn Siêu Bất Hủ Thần sao?” Tiểu Thiên Ý chớp chớp đôi mắt, ngây thơ thánh thót hỏi.

Chúng nữ nhíu mày, tu vi… thực lực nên là của bản thân một người, phải cùng người khác dung hợp mới đạt được cấp độ đó, đó còn là nguồn sức mạnh và bản lĩnh của mình sao?

“Đơn giản nha, để baba theo đuổi Thổ Nương Nương!” Lạc Yêu Nhi lớn mật nói:

“Thổ Nương Nương tinh thông tất cả mọi thứ ở Âm Gian không thua gì Ngục Đế tiền bối, nếu baba cùng Thổ Nương Nương song tu, là viễn siêu Bất Hủ rồi!”

Lời này vừa ra, ánh mắt chúng nữ toàn Hậu Cung sáng ngời, ý kiến tuyệt hảo.

Cả Bá Chủ Quốc Độ đều ủng hộ tuyệt đối, chỉ hận không thể đem Thổ Nương Nương về làm chủ mẫu.

Khoé miệng Lạc Nam co quắp, còn Ngục Đế thì đang suy tư mình có nên học theo, tìm một nữ cường nhân nào đó ở Dương Thế mà song tu kết hợp?

Thổ Nương Nương khuôn mặt bình thản không chút gợn sóng, trong lòng cũng đang cân nhắc.

Nếu thật sự có thể thông qua Bá Chủ mà lĩnh ngộ được toàn bộ Đại Đạo ở Dương Thế để tiến vào cảnh giới trong truyền thuyết kia, nàng cũng không ngần ngại mà cân nhắc.

Dù sao thì đến cấp độ của nàng, những thứ như thất tình lục dục không quá quan trọng, truy cầu cảnh giới cao hơn mới là chính đạo.

“HAHAHA!”

Nào ngờ một màn tự biên tự diễn của bọn hắn chỉ đổi lại tiếng cười to của Vệ Âm.

Cười đến chảy nước mắt…

Toàn trường ngơ ngác, không hiểu vì sao một thực thể cao cao tại thượng, lại có lúc thất thố như vậy?

“Ta cười… vì các ngươi quá mức vô tri!” Vệ Âm lắc đầu, thở dài hỏi:

“Tuy rằng trạng thái dung hợp vừa rồi của hai tên tiểu tử đã vượt qua Bất Hủ Thần, nhưng ai nói đã chân chính đạt đến cảnh giới phía trên?”

“Chẳng lẽ không đúng sao?” Tiểu Thiên Ý chống nạnh.

“Nếu đạt đến cảnh giới kia… chính là ngang hàng với bổn toạ!” Vệ Âm bình thản:

“Thì một kiếm vừa rồi đã đủ lấy mất cánh tay của ta, không chỉ là một vết thương nhỏ như vậy.”

“Đừng úp úp mỡ mỡ nữa.” Ngục Đế phẫn nộ:

“Thua cược rồi thì mau nói đi!”

Vệ Âm hốc mắt run rẩy, con hàng này thật sự muốn ăn vả.

Hắn chắp tay phía sau, ngạo nhiên nói: “Theo các ngươi, một kẻ sinh ra chỉ là phàm nhân ở thế giới hạ đẳng, cùng với một kẻ vừa ra đời đã là thiên chi kiêu tử có Bất Hủ Thần chống lưng ở Chung Cực Giới, đâu là xuất phát điểm tốt hơn?”

Mọi người vô thức nhìn về phía Lạc Nam… bởi vì nhân vật cao tầng ở đây đều biết xuất thân của hắn.

Hắn là kẻ có xuất thân thấp nhất, kém cõi nhất.

Để đạt đến thành tựu hôm nay, thật sự không hề dễ dàng, trả giá… đánh đổi không biết bao nhiêu máu và nước mắt, kinh qua vô vàn trận chiến.

Nhưng đặt tay lên ngực tự hỏi, nếu như được quyền lựa chọn nơi mình sinh ra… ai sẽ nguyện ý đi lên từ con số 0 cơ chứ?

Giống như Lạc Nam và chúng nữ, cũng đều muốn những nữ nhi của mình có xuất phát điểm tốt nhất, có được ưu thế lớn nhất, thậm chí được thiên địa ưu ái.

“Đạo đức giả mới nói muốn xuất thân hèn kém!” Ngục Đế nói thẳng:

“Đương nhiên là vừa ra đời đã có bối cảnh khủng bố chống lưng, tu vi thậm chí đạt đến Đạo Cảnh, Thần Đạo Cảnh trong bụng mẹ.”

“Đúng, tất cả mọi người đều sẽ chọn như ngươi, chẳng ai muốn leo từ thấp nhất đến cao nhất… quá khó khăn, quá gian nan, gần như không có cơ hội.” Vệ Âm ung dung nói:

“Nhưng quy luật của Âm Dương, của cả thế giới này luôn có sự công bằng nhất định.”

“Công bằng cái rắm!” Ngục Đế trực tiếp chửi:

“Một phàm nhân, làm sao sánh bằng một thiên chi kiêu tử?”

“Câm mồm!” Vệ Âm bị tên này làm mất hứng, trực tiếp vung tay nhét đầy Âm Lực vào miệng hắn, khoá kín lại.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, lại nghe Vệ Âm tiếp tục nói:

“Các ngươi đã nắm được một phần, đó là sự dung hợp hoàn mỹ giữa toàn bộ Đại Đạo Âm Dương vào nhau, sẽ mở ra khe cửa phía trên.”

“Nhưng các ngươi lại không biết rằng, để chính thức đột phá cảnh giới đó… nó đòi hỏi sự trải nghiệm, lĩnh ngộ của cá nhân ngươi và sự tán thành của toàn bộ thế giới từ thấp đến cao để hoàn thiện hệ thống tu luyện một cách hoàn hảo, chặt chẽ không có kẻ hở.”

“Ở Dương Thế, ngươi cần từ Hạ Giới phi thăng Tiên Giới, từ Tiên Giới xông ra Vũ Trụ, từ Vũ Trụ tìm được Đại Thế Giới, còn từ Đại Thế Giới băng qua Hỗn Độn, đặt chân đến Chung Cực… xuyên suốt quá trình này, ngươi đã được Hạ Giới tán thành, được Tiên Giới chấp nhận, được Vũ Trụ ủng hộ, được Đại Thế Giới nhận chủ, kinh qua Hỗn Độn… rồi được đứng trên đỉnh Chung Cực.”

“Ở Âm Gian, ngươi cần từ Vị Diện tầng thấp nhất, kinh qua tất cả để leo lên tầng thứ 2, tầng thứ 3, tầng thứ 4… mãi cho đến tầng thứ 18, ở mỗi tầng ngươi đều phải được Vị Diện tán thành, chinh phục tất cả từ tầng 1 đến tầng 18.”

Vệ Âm nói đến đây, mọi người sắc mặt đều đã trắng nhợt không còn chút máu… hắn vẫn cứ tiếp tục nói:

“Chỉ có nhân vật như vậy, cho đến cuối cùng khi hai thái cực Âm và Dương của hắn hoà hợp triệt để, hắn sẽ mở ra cánh cửa trong truyền thuyết kia, đạt đến cảnh giới Viễn Siêu Bất Hủ!”

“CHÚA TỂ!”

Ngục Đế thở hổn hển, toàn thân mềm nhũn nằm bẹp giữa hư không, hai mắt thất thần và trống rỗng.

Hắn vừa ra đời đã là sinh linh cao cấp ở tầng 18, một đường quân lâm thiên hạ, quét ngang hết thảy địch… trở thành Phong Đô Ngục Đế danh chấn Âm Gian.

Cứ ngỡ rằng đó là thành tựu đáng tự hào, đáng kiêu hãnh.

Nhưng đến cuối cùng, xuất thân cao nhất lại trở thành nhược điểm lớn nhất.

Hắn ra đời ở tầng 18, không gánh qua những khổ cực của sinh linh tầng thứ nhất từng bước, từng bước leo lên đỉnh cao.

Đây chính là một con dao tử thần, đoạn tuyệt mất cơ duyên Chúa Tể!

Không sai, trên Bất Hủ Thần gọi là Chúa Tể!

“Muốn thành Chúa Tể, hãy là kẻ kém cõi nhất chinh phục đỉnh cao nhất!” Vệ Âm gằn giọng:

“Hơn nữa còn phải ở cả Âm và Dương, hai phiến thế giới cùng lúc làm được!”

Lặng như tờ…

Chẳng trách, chẳng trách Vệ Âm vừa nói… mọi thứ luôn có cái giá của nó, thế giới vận hành luôn tồn tại sự công bằng.

Kẻ kinh qua gian khổ nhất, chật vật nhất… cuối cùng sẽ có thể đăng đỉnh cao nhất.

Cấm Chủ, Phó Cấm Chủ, các loại cường giả Tiêu Tài Lão Tổ đưa mắt nhìn nhau, chỉ có thể cười khổ.

Sinh ra đã ở đại thế giới, ở Chung Cực Giới như bọn hắn… vốn chưa từng nhìn xuống chúng sinh ở tầng lớp thấp hơn dù chỉ một lần.

Đừng nói là hạ giới hay Tiên Giới, dù là tiểu vũ trụ… cũng chẳng thèm để vào mắt.

Nhưng chính các sinh linh ở tầng chót nhất đó, lại có cơ hội vươn đến đỉnh cao.

Diệp Đài Trang, Vân Tiêu các nàng cắn nhẹ cánh môi, chúng nữ xuất thân ở Nguyên Giới cũng chẳng biết nói gì cho phải.

Sự thật này, quá tàn khốc đối với những kẻ sinh ra ở thế giới cấp cao như các nàng.

Toàn bộ hiện trường, chỉ có ánh mắt của Lạc Nam vẫn sáng ngời, vẫn thanh minh, thậm chí ngày càng kiên định.

Thần Huyền Huân hiểu, chúng nữ đều hiểu, mọi người đều hiểu…

Hắn… một phế vật ở thế giới thấp nhất, từng bước từng bước chân kiên định chinh phục Con Đường Bá Chủ, trở thành Bất Hủ Bá Chủ.

Từ cổ chí kim, độc nhất vô nhị!

Hắn là kẻ duy nhất ở đây có tư cách vỗ ngực tự nhận, mình là người đã từ nơi thấp nhất leo lên đỉnh cao nhất.

“Ngươi rất tốt… rất hiếm, gần như không có kẻ thứ hai!” Vệ Âm nhìn Lạc Nam, không che giấu sự tán thưởng:

“Đáng tiếc, đường ngươi đi… vẫn còn thiếu một nửa rồi!”

“Hiểu!” Lạc Nam gật đầu.

Đây là lý do vì sao mặc dù Bá Chủ Quốc Độ và Địa Ngục Đô Quốc dung hợp, có được tất cả đại đạo và quy tắc cũng như thuộc tính của Âm và Dương nhưng vẫn chỉ mới mở ra một khe cửa nhỏ.

Bởi vì Lạc Nam chưa từng kinh qua tầng dưới chót của Âm Gian đến đỉnh cao của Âm Gian.

Còn Ngục Đế thì không cần phải nói, con hàng này vốn dĩ xuất thân siêu phàm, cái gọi là tầng chót không nằm trong cuộc đời huy hoàng của hắn.

Nên dù trạng thái kết hợp của bọn hắn cường đại đến đâu… nó vẫn thiếu khuyết sự hoàn hảo.

“Ngươi… có dám chơi lại một lần?” Vệ Âm hai mắt khoá chặt lấy Lạc Nam, lạnh lùng hỏi:

“Từ bỏ thân phận Bá Chủ cao cao tại thượng, từ bỏ tất cả huy hoàng hiện có, bắt đầu lại bằng một kẻ hèn mọn, lăn lộn ở đáy thấp nhất của Âm Gian?”

“Ngươi… có dám cược?”

Chúc cả nhà chiều vui vẻ.

Đa tạ các đạo hữu lì xì em ạ, chúc cả nhà một năm mới thật nhiều sức khoẻ, vạn sự như ý.

Đạo hữu có lòng lì xì e thì thông tin đây ạ:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Bạn cần đăng nhập để bình luận