Con Đường Bá Chủ

Chương 3718 LOẠN THẦN! Mới

#CDBC #hau

CHƯƠNG 3718: LOẠN THẦN!

Thần Vật mà Lạc Nam luyện chế cho Hà Mộng Tâm chính là một kiện vương miện nữ thần như pha lê trắng lộng lẫy, thánh khiết vô ngần, toả ra từng luồng hào quang như tinh tú.

“Tuy rằng nó không thể khiến nàng kiều mị hay quyến rũ như Hoặc Thiên Mị Nhãn, nhưng đây là vương miện dùng để chứng thực danh xưng Bất Hủ Đệ Nhất Mỹ Nhân của nàng.” Lạc Nam chân thành nói:

“Ta gọi nó là Khuynh Thần Nhất Mộng!”

Vẻ đẹp của thể khuynh đảo các vị thần - chỉ có độc nhất Hà Mộng Tâm.

Ánh mắt Hà Mộng Tâm có chút mông lung, nhìn lấy Khuynh Thần Nhất Mộng trong tay nam nhân, nghe lời nói của hắn, nhịn không được che miệng khẽ cười:

“Đã hiểu vì sao các tỷ muội mê luyến chàng như vậy.”

Cái tên này chẳng những diện mạo, thực lực mọi thứ đều xuất chúng… đối với nữ nhân lại biết cách dỗ dành như vậy, quả thật chính là độc dược.

Rõ ràng nàng đang cười, nhưng khoé mắt lại ngấn lệ.

Đã từng dung nhan và danh xưng đệ nhất mỹ nhân là tai hoạ của nàng, khiến nàng ghét cay ghét đắng.

Nhưng vì sao khi được nam nhân này công nhận, nội tâm lại cảm thấy ngọt ngào khó tả?

Lạc Nam gạt nước mắt của giai nhân, đem Khuynh Thần Nhất Mộng đội lên cho Hà Mộng Tâm, chỉ cảm thấy như có một vị Nữ Thần bước ra từ trong giấc mộng, một giấc mộng khiến bất cứ ai cũng phải trầm mê, không muốn thức giấc.

Kéo lấy nàng ôm vào trong lòng, chỉ cảm thấy đàn hồi, mềm mại và thơm đến mức thư thái tinh thần, hắn cắn nhẹ tai nàng thủ thỉ:

“Khôi phục tu vi đi, vi phu giúp nàng tụ Tình Đỉnh.”

Viền tai đến gò má nàng ửng đỏ, hơi thở của nam nhân khiến tim nàng đập rộn lên, cắn nhẹ cánh môi anh đào gật gật đầu.

Hà Mộng Tâm muốn đi bế quan, lại bị hắn kéo lại hung hăng hôn lên bờ môi một trận.

Mãi đến khi nàng sắp thở không nổi, Lạc Nam mới cười hắc hắc nói:

“Thu chút lợi tức!”

“Chán ghét!” Hà Mộng Tâm đánh yêu hắn một cái, thả người bay vào Cung Điện.

Ý niệm vừa động, Lạc Nam xuất hiện bên trong Bá Chủ Thần Đình, ung dung ngồi lên Bá Toạ.

Không lâu sau, các vị Bá Lão nhanh chóng tiến đến, chắp tay hô: “Tham kiến tông chủ!”

Tiêu Tài Lão Tổ, Hư Không Lão Tổ, Vạn Yêu Vực Chủ đám người từng vị đều là hồng quang đầy mặt, trẻ hơn năm đó gấp mấy lần.

Hiển nhiên với vị thế hiện nay của Bá Việt Tông, địa vị của bọn họ cũng là nước lên thuyền lên, thiên hạ có vô số người muốn nịnh nọt, lôi kéo quan hệ… gia tộc được hưởng vô số lợi ích, ngay cả tài nguyên cấp Bất Hủ trong Thần Nông Đan Cảnh cũng có phần khiến thực lực gia tăng, thần thái phi dương, tinh thần phấn chấn là chuyện bình thường.

Lạc Nam đang định mở miệng, ánh mắt chợt sáng lên.

Hắn nhìn thấy một đôi thiếu niên nam nữ đang nắm tay nhau đi dạo bên ngoài, bọn hắn tình căn thâm chủng, sau lưng mỗi người có một chiếc cánh.

Chính là toạ kỵ năm xưa của Vạn Đạo Thần Chủ - Thư Vân, đã từng hy sinh trong dòng chảy luân hồi để bảo vệ nàng…

“Bọn hắn có Bất Hủ Thần Vật rồi?” Lạc Nam kinh ngạc hỏi.

Vốn hắn còn định sẽ tự mình tìm Thần Vật cho đôi Bỉ Dực Điểu này để đền đáp ân tình, chỉ là luôn quá bận rộn theo đuổi thực lực, không có thời gian tìm kiếm.

“Là Vân Tiêu Bá Phi và Yến Linh Bá Phi đã tìm ra tung tích Thần Vật phù hợp, chính sư phụ cùng sư mẫu tự đi thu phục.” Yêu Hồng Lộ giải thích.

“Như vậy là tốt rồi!” Lạc Nam nở nụ cười ôn hoà, xem ra trong thời gian bế quan, chúng nữ đã thay mình làm rất nhiều việc.

“Tông chủ, có cần chúng ta báo cáo tình hình tông môn?” Tiêu Tài Lão Tổ kính cẩn nói:

“Đã có thêm không ít thiên tài nổi bật, xông ra uy danh ở khắp nơi… trong đó thậm chí một vị đã được Bất Hủ Thần Vật nhận chủ, bằng vào bản lĩnh của chính mình.”

“Ồ? Là ai vậy?” Lạc Nam nhất thời hứng thú.

“Bùi Vũ!” Tiêu Tài Lão Tổ đáp.

“Ồ? Là con hàng này!” Lạc Nam vui vẻ.

Bùi Vũ là đệ đệ của Bùi Nhật Linh, cũng là nhị ca của Bùi Linh Hi…

Hắn ở Nguyên Giới quá nhàm chán, mấy chục năm trước đã vào Bá Việt Tông làm đệ tử, khi đó còn chưa đột phá Siêu Thần.

Bây giờ lại tìm được cả Bất Hủ Thần Vật? hơn nữa còn trước cả Bùi Nhật Linh? Quả thật cơ duyên không nhỏ.

Đây cũng là điều Lạc Nam mong muốn được nhìn thấy…

Hắn đã tạo ra hoàn cảnh phát triển tốt nhất cho các đệ tử, có thể đi được đến đâu là bằng vào bản sự của bọn hắn.

Bùi Vũ đã là vị đệ tử thứ nhất thành công, rồi sẽ có vị đệ tử thứ hai, thứ ba dần dần xuất hiện.

Tương lai sau này, sẽ có càng nhiều vị kinh tài tuyệt diễm xuất thân từ Bá Việt Tông, đây là lý tưởng ban đầu, cũng là sứ mệnh.

Lạc Nam cưỡi Bá Kỵ Long Mã rời khỏi Chung Cực Giới…

Hắn tiến ra hỗn độn, lặng lẽ kích hoạt Cấm Kỵ Bá Nhãn quan sát.

“Quả thật dung hợp thành công rồi.” Lạc Nam lẩm bẩm.

Hỗn độn hiện nay khác biệt hoàn toàn hỗn độn hắn từng biết…

Chẳng những to lớn hơn, số lượng vũ trụ, hành tinh, ngân hà nhiều hơn… mà cường độ không gian cũng cứng rắn hơn.

Nếu là trước đây, Siêu Thần chiến đấu vẫn có thể khiến hỗn độn rạn nứt hoặc sụp đổ…

Thì hiện tại, e rằng chỉ có Bất Hủ Thần mới tác động được vào hỗn độn, thậm chí cũng không thể tạo nên quá nhiều sự tàn phá.

Bất quá trong thời gian hơn mười năm ngắn ngủi, vẫn chưa có thế giới mới nào trở thành đại thế giới thứ 3001, chúng nó vẫn đang phát triển, còn cần thêm thời gian.

Nhưng có một điều chắc chắn, số lượng đại thế giới mà hỗn độn chứa đựng đã là 5000.

Đừng thấy chỉ có 2000 thế giới mà xem thường, chỉ với 3000 thế giới vốn có… đã rất nhiều nhân vật xuất chúng được sinh ra, từ trong đó cũng có không ít kẻ đạt đến Bất Hủ Thần.

Trong tương lai, chỉ cần từ 2000 thế giới này có một phần ba đạt được thành tựu như 3000 thế giới trước đó, đã là nội tình đáng gờm, khiến Âm Gian chùn bước.

“Nếu ta không đoạt mất tiểu hỗn độn, hỗn độn có được khoảng 7000 đại thế giới, dù là Âm Gian cũng phải kiêng kỵ!” Lạc Nam vuốt cằm:

“Kế hoạch của Dương Thế tuy rằng tốn nhiều thời gian, rất nhiều công sức, cũng hy sinh rất nhiều… nhưng thành quả rất xứng đáng.”

Bởi vì Hỗn Độn có quy tắc hoàn chỉnh, có Chung Cực tương trợ… nên khi nó tạo ra thế giới sẽ là Đại Thế Giới, có thể bồi dưỡng ra Siêu Thần, không bị hạn chế như Bất Hủ Bá Cực Thể của hắn.

“Hừ, ngươi cướp mất của người ta còn ở đây tiếc nuối?” Có thanh âm thánh thót vang lên.

Trước mặt Lạc Nam vặn vẹo, xuất hiện hư ảnh của một tiểu nha đầu mặc váy đen, kích thước chỉ bằng bàn tay của người trưởng thành, diện mạo tinh tế khả ái như búp bê, lớn lên chắc chắn là tuyệt đại mỹ nhân.

Thông thường, linh tính do thiên địa hay thứ gì đó tương tự sinh ra đều tập hợp hết tất cả ưu điểm của tạo hoá, muốn xấu cũng không xấu được.

Tiểu nha đầu này cũng thế, nàng chính là Hỗn Độn Chi Linh trong thể nội của Lạc Nam.

Vì biết sự khao khát tự do, hắn cũng không ngại để nàng thoải mái ra ngoài, chỉ cần bản thể là tiểu hỗn độn vẫn ở trong người hắn là được, có Bá Chủ Quy Tắc che đậy, không ai có thể thăm dò.

“Cướp mất?” Lạc Nam nhếch miệng:

“Ở lập trường của Chung Cực Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh, chúng nó không hề sai…”

“Nhưng ở lập trường của ta và các thê tử, hành động của chúng ta cũng không sai…”

Dù Chung Cực Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh chỉ xem Bất Hủ Thần như công cụ, thì công cụ cũng có quyền trỗi dậy để đòi lại công bằng.

“Ban đầu, ta còn định để Hỗn Đạo làm linh của hỗn độn đấy!” Lạc Nam cười tà.

“Đừng mà!” Tiểu nha đầu vội vàng rùng mình, nước mắt lưng tròng nói:

“Đừng vứt bỏ ta!”

Nàng biết Hỗn Đạo tỷ tỷ vốn là nữ chủ của Hỗn Độn Đỉnh, là Đạo Hỗn Độn… hoàn toàn có đủ tư cách trở thành linh trí của Hỗn Độn trong thể nội của nam nhân này.

“Đùa ngươi thôi!” Lạc Nam lườm nàng:

“Hỗn Đạo đã có Hỗn Độn Đỉnh rồi, sẽ không tranh với ngươi.”

“Đa tạ chủ nhân!” Tiểu nha đầu ngoan ngoãn chuyển khóc thành cười:

“Mời ngài ban tên, người ta còn chưa có tên đâu.”

“Thích tên gì? Cho ngươi tự chọn!” Lạc Nam hỏi.

“Hỗn Độn Đệ Nhất Mỹ Nhân Nhi!” Tiểu nha đầu ao ước nói.

Lạc Nam khoé môi giật giật, gật đầu nói: “Vậy gọi tắt là Hỗn Nhi đi!”

“Không muốn, phải là Hỗn Độn Đệ Nhất Mỹ Nhân Nhi, một chữ cũng không được thiếu.” Tiểu nha đầu chống nạnh thở phì phò.

“Cho thêm một chữ, Hỗn Mỹ Nhi!” Lạc Nam hạ quyết định.

Không để Hỗn Mỹ Nhi có thêm ý kiến bất mãn nào, hắn chụp nàng ném trở về đan điền.

“Hỗn độn hiện tại, xứng với đại hôn của ta!” Lạc Nam ánh mắt lấp loé:

“Nhưng ta muốn hơn thế nữa.”

Hắn đã từng hứa với Thần Huyền Huân, với các lão bà… trong tương lai sẽ tổ chức một đại hôn, ngao du khắp hỗn độn, để toàn bộ thế gian biết rằng các nàng chính là phu nhân của Lạc Gia, là thê tử đường đường chính chính của Bất Hủ Bá Chủ.

Nhưng tiếp xúc càng nhiều, tầm mắt càng cao…

Lạc Nam cảm thấy không chỉ Dương Thế, hắn muốn cả Âm Gian cũng phải biết đến đại hôn của mình, muốn Âm Dương Lưỡng Giới chứng kiến.

Chỉ là việc này không đơn giản, chỉ cần hắn dám công khai lộ mặt ở Âm Gian, sẽ lập tức lọt vào thập diện mai phục kèm trấn áp, nói gì đến việc mang theo chúng nữ tiêu dao?

Phải tìm biện pháp…

Cùng lúc đó, tại một bí cảnh không người hay biết… có bốn cổ khí tức đột ngột bắn lên tận trời.

ẦM!

Bí cảnh sụp đổ, mây đen đầy trời, Thần Kiếp hội tụ…

“Đây là bốn vị đột phá Bất Hủ cùng lúc?” Chuyện này khiến không ít người cả kinh.

Dù sao thì nơi này là Bắc Cực chứ không phải Đông Nam, không thuộc phạm vi địa bàn của vị Bá Chủ kia, rất hiếm khi xảy ra tình huống nhiều Bất Hủ Thần đột phá cùng một lúc như vậy.

“Là thần thánh phương nào?” Ngay cả Trấn Cực Liên Minh cũng bị kinh động trước dị tượng này.

Bắc Cực là phạm vi lãnh thổ của bọn hắn…

OÀNH OÀNH OÀNH…

Thần Kiếp bắt đầu giáng lâm.

Vô cùng đột ngột, bốn thanh đại trụ như cột chống trời bắn lên thương khung.

Bốn luồng quy tắc cuồng ngạo, sát phạt, hiếu chiến, trầm ổn ầm ầm dung hợp, vậy mà tạo ra một loại quy tắc hỗn loạn như thế gian sắp rơi vào loạn thế.

“Nhìn kìa!” Một vị Yêu Tu kinh hô:

“Là bốn con khỉ?”

Chỉ thấy có bốn thân ảnh chạy trên bốn thanh đại trụ đang đâm thủng bầu trời.

Trong lúc chúng nó di chuyển, vô số lông khỉ tung bay tán loạn, phân thân được tạo ra…

Những phân thân này không biết sợ hãi, tay cầm thần binh lao thẳng vào Bất Hủ Thần Kiếp.

ĐÙNG ĐÙNG ĐÙNG…

Thanh thế vang trời, càn khôn rung chuyển.

“Là Hỗn Thế Tứ Hầu, bốn tôn cùng lúc đột phá!” Minh Chủ đánh giá:

“Đây là cơ duyên không nhỏ!”

Bốn thanh cột trụ kia, một thanh hoàng kim sáng rực thuộc về Linh Minh Thạch Hầu - Tôn Hầu Tử, một thanh xanh thẳm như đại dương cuồng nộ ngưng thành thuộc về Xích Khảo Mã Hầu - Vô Chi Kỳ, một thanh đen kịt toả ra ma uy ngút trời thuộc về Thông Tuý Viên Hầu - Viên Hồng Ma, một thanh khảm lấy những con mắt Vô Tướng thuộc về Lục Nhĩ Mỹ Hầu - Tiểu Hầu Nhi.

Đây rõ ràng là một bộ Bất Hủ Thần Binh gồm bốn thanh cột trụ, được xưng là Hỗn Thần Tứ Côn.

Mà bốn vị Hỗn Thế Tứ Hầu, chính là bằng vào Hỗn Thần Tứ Côn mà đột phá.

Đương nhiên, huyết mạch của bọn hắn đã sớm biến chuyển, không còn là Hỗn Thế Tứ Hầu thông thường, đã sớm viễn siêu nguyên bản.

“Làm sao có thể như vậy?” Bắc Huyền lắc đầu liên tục:

“Tại sao Bắc Cực lại có Thần Binh phù hợp với Hỗn Thế Tứ Hầu? năm xưa rõ ràng chưa từng tồn tại.”

Bắc Huyền sống từ thời khai thiên lập địa ở phía Bắc Chung Cực, lão đã từng tiếp xúc qua các đời Thạch Hầu… nhưng chưa từng tôn nào tìm thấy Thần Binh phù hợp.

Nhưng Bắc Huyền không hề biết rằng, tuy rằng Hỗn Thế Tứ Hầu đã từng tồn tại, nhưng trong lịch sử chưa từng có trường hợp cả bốn trở thành huynh đệ mật thiết đến mức sống chết vì nhau.

Trái lại, bất cứ tên khỉ nào trong bốn con khỉ này đều vô cùng hiếu chiến, tâm cao khí ngạo, không ai phục ai, gặp mặt là đánh.

Muốn chúng kết giao bằng hữu đã khó, nói gì đến việc kết làm huynh đệ sinh tử?

Chỉ khi nào Hỗn Thế Tứ Hầu thật sự gắn kết và tìm thấy Hỗn Thế Bí Cảnh, thông qua khảo nghiệm trong đó mới chính thức được sự tán thành của Hỗn Thần Tứ Côn.

Chưa từng có ai làm được chuyện này, nhưng không phải không thể…

Nhân vật có thể khiến Hỗn Thế Tứ Hầu buông bỏ ngạo khí, hoà thuận kết bái chỉ có một.

Bá Chủ!

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

Bạn cần đăng nhập để bình luận