Con Đường Bá Chủ

Chương 3731 PHÀM NỮ CHƯỞNG THIÊN! Mới

#CDBC #hau

CHƯƠNG 3731: PHÀM NỮ CHƯỞNG THIÊN!

Theo thanh âm ngông cuồng vang vọng.

Luồng uy áp từ trên cao ập xuống khiến hàng trăm thị vệ Chu Quốc đồng loạt phun máu, ngựa chiến hí vang thất thanh rồi ngã quỵ ra đất.

Giữa tầng không, một thanh niên mặc trường bào gấm thêu mây, đạp trên một thanh phi kiếm rực lửa, từ từ hạ xuống.

Khí thế của hắn toả ra, nhiệt độ trong không khí nóng lên, chúng nhân toàn thân run rẩy, mồ hôi ứa ra.

“Là tiên nhân, trời ơi… tiên nhân sao lại ghé qua thôn làng chúng ta?” Toàn trường hoài nghi nhân sinh.

"Kẻ nào... kẻ nào dám ngăn cản thánh chỉ?" Vị thái giám mập mạp run cầm cập, cố lấy chút can đảm cuối cùng để lên tiếng.

"Hừ, kiến hôi!"

Thanh niên nọ hừ lạnh một tiếng, ánh mắt khinh miệt nhìn tên thái giám: “Đúng là phàm nhân vô tri, ngay cả bổn thiếu cũng không biết!”

Hắn là Diệp Phàm, thiếu chủ của Hỏa Vân Tông, một cường giả đã đạt đến Kim Đan kỳ. Trong mắt hắn, hoàng quyền của Chu Quốc chẳng qua chỉ là trò chơi trẻ con.

Nếu không phải Diệp Phàm ưa thích mỹ nhân, tiếng thơm của Lục Thu Ngọc lại còn lan xa, làm sao hắn sẽ cất công tìm đến nơi này?

Diệp Phàm phất tay một cái, ngọn lửa đỏ thẫm bùng lên, trực tiếp thiêu rụi thánh chỉ trên tay thái giám.

Chưa dừng lại ở đó, luồng hỏa diễm lan ra như một con rồng lửa, quấn lấy đoàn thị vệ và thái giám.

"A... cứu mạng!"

Tiếng la hét thảm thiết vang lên nhưng chỉ kéo dài trong chớp mắt. Toàn bộ mấy trăm thị vệ cùng đoàn tùy tùng của Chu Quốc trong phút chốc hóa thành tro bụi, ngay cả xương cốt cũng không còn.

“Ực…” Không biết là ai nuốt một ngụm nước bọt.

Đã có người sợ đến mức tiểu ra quần.

Một đội ngũ mấy trăm người đến từ kinh thành, lại bị một cái phất tay thiêu thành tro bụi?

Tuy toàn bộ cảnh tượng không có mùi huyết tinh, cũng không có chém giết tàn nhẫn… nhưng lại quá mức vượt xa tưởng tượng, lật đổ nhận thức của những dân thôn chân chất, cả đời gắn bó với đồng ruộng, non sông như nơi đây.

Thanh Ngưu thôn và Lục Thủy thôn chìm vào sự im lặng chết chóc. Thu Lan và phu quân mặt cắt không còn giọt máu, ôm chặt lấy nhau, run rẩy lẩy bẩy.

Hai người rõ ràng nghe ra, vị thiếu niên thần tiên này đến vì nữ nhi của mình.

Toàn bộ thôn dân không ai dám ngẩng đầu, càng không dám đối mặt với thanh niên.

Diệp Phàm không thèm liếc nhìn đống tro tàn, linh thức cuồn cuộn quét ra, lập tức phát hiện Lục Thu Ngọc đang đứng phía sau lão già Tiểu Lạc.

Mà khi vừa thấy được nàng, hai mắt Diệp Phàm bừng sáng, tim đập thình thịch.

Vốn hắn cũng chẳng ôm kỳ vọng quá lớn, chỉ muốn bổ sung một nữ tử vào hậu cung mà thôi, xem như thay đổi chút khẩu vị.

Không ngờ chỉ với dung mạo này, dù một thân y sam đơn giản, tóc cột đuôi ngựa, mặt không phấn son… nàng vẫn đẹp đến mức Diệp Phàm rung động.

Toàn bộ nữ đệ tử của Hoả Vân Tông, không ai sánh bằng, ngay cả nữ nhi của tông chủ được xưng là Hoả Vân Công Chúa cũng phải ảm đạm thất sắc.

"Không ngờ ở chốn khói lửa phàm trần này lại có một bảo vật tuyệt thế." Diệp Phàm cười ha hả, ánh mắt tràn đầy sự chiếm hữu:

"Tiểu cô nương, đi theo bổn thiếu chủ. Ngươi sẽ không phải làm thái tử phi của cái triều đình rách nát kia, mà sẽ trở thành đạo lữ của ta, hưởng thọ ngàn năm, trường sinh bất lão!"

Hắn đáp xuống đất, không quan tâm đến suy nghĩ của đám đông, bước từng bước về phía Lục Thu Ngọc.

Mỗi bước chân của hắn đều khiến mặt đất khô héo, không khí nóng rực lên.

Hiển nhiên tên này cố tình ra vẻ, ở trong suy nghĩ của Diệp Phàm, lúc này hắn rất ngầu lòi.

Lục Thu Ngọc có chút khẩn trương kéo ống tay áo Tiểu Lạc.

Diệp Phàm nhíu mày, ánh mắt lúc này mới rơi vào lão già mặt đầy sẹo đang đứng chắn trước mặt mình.

Hắn cảm nhận một chút, rồi cười nhạt: "Một lão già khí huyết khô cạn, xem ra là gia gia của nàng?”

“Đem nàng gả cho bổn thiếu, ban ngươi một viên Dưỡng Khí Đan, có thể sống thêm mười năm.”

Tiểu Lạc vẫn đứng đó, đôi bàn tay chai sần vì làm ruộng chắp sau lưng, thần sắc bình thản đến lạ kỳ.

Hắn nhìn Diệp Phàm, rồi lại nhìn đống tro tàn của đoàn tùy tùng Chu Quốc, khẽ thở dài:

"Khói lửa nhân gian đang yên bình, sao ngươi cứ phải mang mùi máu tanh đến đây?"

"Ngươi nói cái gì?" Diệp Phàm ngẩn ra, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo:

“Con sâu cái kiến, cũng dám chất vấn bổn thiếu?”

Hắn đưa tay ra, một bàn tay hỏa diễm khổng lồ ngưng tụ, muốn thiêu lấy lão già chướng mắt này thành mảnh vụn.

“Không thể!” Thu Lan đám người kinh hãi muốn tuyệt, lại không có nổi một tia dũng khí.

“Cho ta xem thành quả!” Tiểu Lạc vỗ vỗ đầu ái nữ, chậm rãi lùi về phía sau.

Lục Thu Ngọc lấy hết can đảm bước lên.

“Hửm?” Diệp Phàm nhướn mày, dụng tâm cảm nhận một lần nữa, xác nhận Lục Thu Ngọc chỉ là nữ phàm nhân, hoàn toàn không có một tia khí tức dao động nào.

Nhưng...

Lục Thu Ngọc nhẹ nâng ngón tay, hướng Diệp Phàm điểm xuống.

Vào khoảnh khắc này, thiên địa rung chuyển, phong vân biến sắc.

Toàn bộ trời và đất nương theo đầu ngón tay thon thả kia mà hoạt động, dồn lực trấn xuống.

PHỐC!

Diệp Phàm thổ huyết, xương cốt sụp đổ, toàn thân suýt chút nổ tung, bị trấn nằm bẹp dí ở trên mặt đất.

Tĩnh…

Toàn trường tĩnh lặng… các thôn dân hoài nghi chính ánh mắt của mình.

“Làm sao… có thể?”

Diệp Phàm còn sống, ánh mắt trợn trừng lên, nội tâm cuồng loạn.

Lúc này, hắn cảm giác được mình như bị cả trời đất nghiền ép.

Ngón tay của Lục Thu Ngọc vẫn còn lơ lửng giữa không trung, không dám hạ xuống… bằng không Diệp Phàm sẽ hoá thành thịt vụn.

Ánh mắt nàng hoảng hốt, toàn thân run rẩy, hai chân lảo đảo.

Hiển nhiên dù đã mơ hồ biết được thủ đoạn mà đại thúc dạy cho mình không tầm thường, nhưng vạn phần không ngờ lại có thể kinh khủng đến như vậy.

“Rất có thiên phú, chỉ là vẫn hơi nhân từ!” Tiểu Lạc nhe răng tươi cười, gật gù tán thưởng:

“Nhưng như thế mới là Ngọc nhi, thuần chân, lương thiện.”

“Đại thúc… ta…” Lục Thu Ngọc mấp máp môi, có muôn vàn lời muốn nói.

Đến giờ phút này, nàng đã hiểu đại thúc của mình không thể nào chỉ là lão giả phàm nhân được.

Không ai quan tâm đến Diệp Phàm như chó chết nằm trên mặt đất.

Toàn bộ thôn dân kinh động như gặp thiên nhân, thật lâu không thể bình tĩnh, cũng chẳng lý giải nổi vì sao Lục Thu Ngọc có thể làm được chuyện như vậy.

Đầu ngón tay trấn áp nhân vật thần tiên?

“Đem hắn ném đi!” Tiểu Lạc tuỳ ý hướng Diệp Phàm phất tay.

Mấy thanh niên thôn nghe vậy lấy lại tinh thần, chạy đến khiêng Diệp Phàm vứt ra khỏi thôn.

“Sao… sao lại không trảm thảo trừ căn?” Một vị thôn lão lấy can đảm hỏi.

Lão chính là Ninh bá, người đầu tiên ăn dưa hấu, cũng đem mấy cân thịt cho lại Tiểu Lạc.

Tuy là nông phu thuần tuý, nhưng cũng hiểu đạo lý diệt cỏ phải nhổ tận gốc.

Chỉ cần ở nơi này huỷ thi di tích, sẽ không ai nghĩ đến một thôn trấn nho nhỏ có thể hạ sát thủ với “tiên nhân” cao cao tại thượng kia, tránh được rất nhiều phiền toái không đáng có.

“Cần chúng đến trả thù cho Ngọc nhi rèn luyện.” Tiểu Lạc mỉm cười.

Ra tay với người phàm như Chu Quốc không có ý nghĩa, cần có tu sĩ làm công cụ.

“Tiểu lão sư, ngài là tiên nhân ẩn cư ở Thanh Ngưu Thôn chúng ta sao?” Một bé trai lấy can đảm, hai mắt sáng rực hỏi:

“Là ngài dạy cho Thu Ngọc lão sư sao?”

Ở thế giới này, không thiếu cố sự về truyền thuyết có tiên nhân lánh đời ở những chốn thâm sơn cùng cốc hoặc thôn quê yên bình.

Hôm nay chứng kiến nhiều chuyện như vậy, dù là đứa trẻ cũng nhìn ra sự khác thường.

Câu hỏi của nó khiến toàn thôn vểnh tai.

Một số thôn lão càng nhớ đến cảnh tượng năm đó phát hiện Tiểu Lạc toàn thân đầy rẫy thương tích nằm giữa cánh đồng.

“Chẳng trách… chẳng trách từ khi Tiểu Lạc vào thôn, mưa thuận gió hoà, toàn làng khoẻ mạnh, ngay cả lão thôn trưởng cũng sống đến 120 tuổi rồi.” Mấy vị lão nhân khoé mắt ngấn lệ.

Năm tháng như nước chảy mây trôi, có ai ngờ đến một kẻ trước là nông phu… sau là thầy dạy lại có nội tình sâu đến thế?

Ẩn thế cao nhân a…

“Được rồi, mọi người giải tán đi!” Tiểu Lạc lắc đầu:

“Chuyện hôm nay không cần lo lắng gì cả, cứ tiếp tục canh tác, sinh hoạt như thường nhật, cũng đừng ỷ lại vào ta mà ngông cuồng kiêu ngạo.”

Hắn luôn có địa vị quan trọng trong thôn, lời của hắn không ai dám cãi.

Mặc dù vẫn còn không ít hiếu kỳ muốn hỏi, lại cũng chẳng dám hỏi nhiều.

Trong lúc nhất thời, người người tản đi, chỉ còn lại một già một trẻ.

“Đại thúc… có phải người sắp rời đi?” Lục Thu Ngọc ánh mắt đỏ ửng, hai hàng thanh lệ lặng lẽ rơi xuống.

“Sao lại hỏi thế?” Tiểu Lạc buồn cười.

“Cao nhân đã bại lộ thân phận, vì để đảm bảo an toàn cho dân làng, tránh kẻ thù của mình tìm đến sẽ âm thầm rời đi…” Lục Thu Ngọc cắn cắn môi nói:

“Chuyện xưa đều kể như vậy cả.”

Tiểu Lạc cười haha: “Kẻ thù của đại thúc không ở Dương Thế, hắn không tìm đến đây được.”

“Không ở Dương Thế?” Lục Thu Ngọc chớp chớp mắt, ngây thơ vô số tội, hoàn toàn không hiểu những gì mình nghe được.

Nhưng nàng tin tưởng đại thúc vô điều kiện, hắn đã nói như thế… nhất định sẽ không sao.

“Tiếp tục lĩnh ngộ quy tắc đi!” Tiểu Lạc xoa xoa đầu nàng:

“Học càng giỏi, ngươi sẽ hiểu biết nhiều về đại thúc hơn.”

“Vâng, Ngọc nhi sẽ tiếp tục cố gắng!” Lục Thu Ngọc kiên định gật đầu, hai mắt hừng hực quyết tâm.

Không sai, thủ đoạn mà Lục Thu Ngọc thi triển lên Diệp Phàm chính là Quy Tắc Chi Lực.

Một phàm nhân, vậy mà có thể điều động Quy Tắc của trời đất, nói ra chắc chắn không ai nguyện ý tin tưởng.

Dù sao thì dù là Cửu Tinh Chí Tôn cao cao tại thượng, cũng chưa đủ tư cách nắm được Quy Tắc.

Một khi hiểu Quy Tắc, chính là bước vào Đạo Cảnh.

Nhưng phàm nhân do Bất Hủ Bá Chủ tự tay nuôi dưỡng, việc thống trị quy tắc của một tiểu thế giới sẽ khó khăn sao?

Những năm qua ngoại trừ tri thức lễ nghĩa, cầm kỳ thi hoạ… thứ mà Tiểu Lạc chỉ dạy nhiều nhất cho Lục Thu Ngọc chính là cảm nhận Quy Tắc ở xung quanh, từng bước điều động và làm chủ chúng nó.

Có thể nói tuy Lục Thu Ngọc vẫn là phàm nhân, nhưng toàn bộ quy tắc của thế giới này đều do nàng điều động.

Dù là Độ Kiếp Kỳ có đến, cũng phải quỳ xuống!

Đương nhiên, Lục Thu Ngọc chưa có kinh nghiệm, vừa rồi ra tay cũng rất nhân từ… bằng không Diệp Phàm đã sớm thần hình câu diệt.

Việc kế tiếp Tiểu Lạc muốn dạy nàng, chính là thuận theo bản tâm.

Cần giết thì giết, cần tha thì tha… tuỳ vào tình huống.

Kết quả cuối cùng, chỉ cần không thẹn với lòng là đủ rồi.

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@Truyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!

Bạn cần đăng nhập để bình luận