Con Đường Bá Chủ

Chương 3697 BÁ KHÍ! Mới

“Đây là…”

Ánh mắt của Dao Vân cùng Viêm Hậu đều bị một khối lệnh bài hấp dẫn.

Lệnh bài này như làm bằng gỗ, mặt trước được tô đen, mặt sau được tô trắng, nhìn qua cũng chẳng có gì đặc biệt…

Nhưng chẳng biết vì sao, loại quy tắc từ trên nó toả ra lại khiến tim của hai nàng đập nhanh.

“Cảm giác… như chạm đến quy tắc của thế giới, nhưng lại không giống!” Dao Vân ngưng giọng nói.

“Ừm!” Viêm Hậu tán thành gật đầu.

Lạc Nam âm thầm tán thưởng, hai vị này quả nhiên là thiên địa khai sinh, vậy mà có thể nhanh như vậy đã nhận ra sự khác biệt của lệnh bài.

Âm Dương Lệnh đương nhiên là chứa đựng quy tắc có thể tác động đến thiên địa, chỉ bất quá nó không phải là trời đất ở Dương Thế hay Chung Cực, mà là tại Âm Gian.

“Nó là Âm Dương Lệnh, do một nhân vật gọi là Phong Đô Ngục Đế giao cho ta.” Lạc Nam không dong dài, mở miệng giải thích:

“Xét về thực lực, có lẽ ta còn chưa đấu lại hắn.”

Hai nữ toàn thân chấn động, xong ánh mắt các nàng trở nên không mấy hữu hảo.

“Đó chắc hẳn là cường giả ở Âm Gian.” Viêm Hậu hừ nói:

“Tỷ muội ta tuy không cứng nhắc như huynh trưởng bọn họ, nhưng nói gì đi nữa cũng là do Dương Thế sinh ra, ngài mang đồ vật ở Âm Gian ra khoe khoang, đây là muốn khiêu khích chúng ta sao?”

Dao Vân không nói lời nào, nàng biết Lạc Nam không phải người nông cạn, hắn tự khắc sẽ có lý do.

“Âm Dương Lệnh này có thể giúp ta tiến vào Âm Gian mà không bị Vị Diện Chi Linh phát hiện.” Lạc Nam cười:

“Vị Diện Chi Linh cũng giống như Chung Cực Chi Linh vậy, hơn nữa còn càng thêm cuồng bạo và ngang tàn.”

“Lần trước ta vào Âm Gian, bị 18 tầng Vị Diện Chi Linh trấn áp, Sát Giới, Thập Điện Diêm La cùng Phong Đô Ngục Đế vây công, phải chật vật lắm mới thành công trốn về.”

Hai nữ nhân rùng mình, thật không dám nghĩ một kẻ có thể độc chiến Cấm Chủ, hai vị Minh Chủ, không khuất phục trước Giới Linh lại bị Âm Gian ép đến mức bỏ chạy.

“Được rồi, vậy ngài không phải đệ nhất cường giả, dựa vào đâu bổn Hậu phải theo ngài?” Viêm Hậu cười lạnh.

“Ta chưa từng thừa nhận mình là đệ nhất cường giả.” Lạc Nam ung dung đáp:

“Nhưng ta dám đảm bảo với nàng, ta sẽ luôn không ngừng khiêu chiến những đối thủ cường đại, từ Săn Giới, Thập Điện Diêm La cho đến Phong Đô… cuối cùng là cả Giới Linh, trừ phi ta ngã xuống, bằng không ta sẽ không từ bỏ.”

“Ta hy vọng nàng có thể đồng hành cùng mình cho hành trình nghịch thiên đó.”

Viêm Hậu bị lời nói của hắn làm cho kinh dị.

Hắn dám tự xưng là Bá Chủ, việc khiêu chiến cường giả để trở thành số một vốn không phải chuyện lạ.

Nhưng nàng không ngờ, mục tiêu cuối cùng của hắn chính là khiêu chiến cả Giới Linh.

Đây chính là nghịch thiên, là điên cuồng, vượt qua tưởng tượng của nàng.

“Nói rất hay, khả năng thuyết phục rất tốt, không hổ là Bá Chủ.” Viêm Hậu nhún vai:

“Bất quá đó chỉ là lời hứa, lấy gì cam đoan lời của ngài là thật tâm?”

“Vậy nàng có từng nghĩ, vì sao Phong Đô Ngục Đế lại đem Âm Dương Lệnh giao cho ta?” Lạc Nam ra vẻ bí hiểm.

Viêm Hậu cùng Dao Vân sửng sốt…

Đúng nha, rõ ràng hắn là mối hoạ của Âm Gian, vị Phong Đô kia phải tìm cách trừ khử hắn mới đúng, tại sao còn trao lệnh bài?

Dù các nàng sống nhiều năm, kinh nghiệm và trải nghiệm có thừa… vẫn không trả lời được câu hỏi này.

“Chẳng lẽ là một cái bẫy?” Dao Vân nói khẽ:

“Phong Đô muốn dẫn dụ ngài vào Âm Gian để vây diệt một lần nữa?”

“Nàng rất thông minh, ta cũng từng suy đoán như vậy, đến nay chưa dám khẳng định.” Lạc Nam cảm thán, sau đó đem chuyện Phong Đô đến Bá Việt Tông kể lại ngắn gọn:

“Có một kiện Thần Vật được xưng tụng là “kẻ trấn thủ cõi U Minh”, ngay cả Phong Đô cũng không đấu lại nó, nên đã mời ta tham gia.”

Hai nữ nhìn nhau, trong mắt loé lên dị sắc liên tục.

Đối với một nữ nhân khao khát cường giả và một nữ nhân ưa thích khám phá, chuyện như vậy không thể nghi ngờ là kích thích chí mạng.

Lúc này đã hiểu vì sao hắn đem đám người Cấm Chủ, Thuỷ Hàn đều đuổi đi.

Đây là đại bí mật liên quan đến sinh tử của hắn, đương nhiên không để người ngoài nghe lén.

“Dù chưa thể xác định được lời của Phong Đô có mấy phần là thật, nhưng trong thời gian không xa… ta chắc chắn sẽ xông thử một lần.” Lạc Nam nhìn Viêm Hậu cười nói:

“Nàng còn nghĩ rằng ta chỉ hoa ngôn xảo ngữ, khoác lác dụ dỗ nữa không?”

“Đương nhiên là không!” Viêm Hậu sảng khoái đáp:

“Một người vì truy cầu sức mạnh mà dám xông vào Âm Gian, bất chấp đó có phải cái bẫy đã được giăng trước hay không… đáng giá để ta tin tưởng tâm tính trở thành thiên hạ vô địch của hắn.”

“Nói thật, nếu như ta đã là đệ nhất cường giả… ta đã không ở đây.” Lạc Nam nói thẳng:

“Ta cần hai nàng giúp ta mạnh lên, mà không phải là bình hoa trưng bày cho đẹp khi ta đã đứng trên đỉnh.”

Đạo lý này đương nhiên Viêm Hậu và Dao Vân đều hiểu.

“Ngài thành công thuyết phục được ta.” Viêm Hậu nhoẻn miệng cười quyến rũ:

“Chỉ cần ngài đáp ứng bổn Hậu sẽ được tham gia trận chiến với “kẻ trấn thủ U Minh” đó.”

“Đây là lẽ đương nhiên.” Lạc Nam hài lòng nở nụ cười, nhìn sang Dao Vân chân thành nói:

“Nàng ưa thích tiêu dao, nhưng tiêu dao Dương Thế thì tầm thường quá… theo ta sẽ có cơ hội tiêu dao cả Âm Dương lưỡng giới, thấy thế nào?”

Dao Vân phất tay, thanh cổ cầm trước người biến mất, ngũ quan sáng ngời lấp lánh, môi anh đào hé mở:

“Nhìn khắp Chung Cực, sợ rằng không còn ai đưa ra được điều kiện cho tỷ muội chúng ta hấp dẫn hơn Bá Chủ.”

Lạc Nam thoải mái thừa nhận, ngay từ đầu hắn vẫn luôn tự tin sẽ thuyết phục được hai nàng.

Ngay cả bí mật liên quan đến an nguy của bản thân cũng đã lấy ra rồi, còn sợ không thành công sao?

Hắn chỉ sợ người vô dục vô cầu như Tịnh Nữ, nàng mới là người khiến hắn phải cẩn thận nhất, lo lắng sẽ thất bại trong việc thuyết phục nhất.

Cũng may Tịnh Nữ từ lâu đã tính ra đường duyên của hắn và nàng nên mới tạo cơ hội.

Mà Dao Vân và Viêm Hậu, hai nữ đều có sở cầu của mình, tuy rằng rất khó… nhưng hắn vẫn ứng phó dễ dàng.

“Vậy Bá Chủ cần gì ở chúng ta? Phò tá cho Bá Việt Tông, đảm nhiệm vị trí Trưởng Lão hay muốn trực tiếp thu vào Hậu Cung?” Viêm Hậu nhếch môi đỏ.

Đều là sinh mệnh tồn tại từ thời khai thiên lập địa, cũng chẳng có gì thẹn thùng hay e lệ.

Một khi đã quyết định, thì sẽ tuân theo sắp xếp.

Dù sao thì Lạc Nam đã đáp ứng được điều kiện của hai nàng, chẳng lẽ hai nàng không thể đáp ứng điều kiện của hắn sao?

Hay nữ muốn đây là mối quan hệ sòng phẳng mà không phải phụ thuộc hay bắt nguồn chỉ từ một phía.

Lạc Nam điểm đầu ngón tay, hai luồng linh hồn bay đến.

Dao Vân cùng Viêm Hậu tiếp nhận, xem hết thông tin hắn truyền tải qua linh hồn.

Bao gồm tất cả tình huống của Hồng Mông Đỉnh, vai trò của nó, sự dung hợp cùng Bá Đỉnh, ở trong đan điền như tiểu hỗn độn của Lạc Nam, có các tỷ muội bầu bạn, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài qua mắt của hắn, thích ra ngoài lúc nào cũng được…

“Ta cần một vị nữ chủ cho Hồng Mông Đỉnh để hoàn thiện sức mạnh của nó.” Lạc Nam nói:

“Ai trong hai người nguyện ý?”

“Tam tỷ ưa thích tiêu dao tự do, chắc hẳn không muốn ở trong Đỉnh.” Viêm Hậu chủ động nhận trọng trách:

“Giao cho ta đi!”

“Nếu đã quyết định, chỉ khi Bá Chủ thành công chúng ta mới có thể tiêu dao chân chính.” Dao Vân lắc đầu:

“Ngược lại ta muốn thông qua mắt của y trải nghiệm sự nguy hiểm của Âm Gian, hiểu biết thêm về nơi thần bí đó.”

Lạc Nam kỳ quái nhìn đôi tỷ muội này, không ngờ các nàng lại còn muốn tranh giành vị trí nữ chủ Đỉnh.

“À, chẳng phải còn có Tình Đỉnh sao?” Viêm Hậu ánh mắt sáng ngời:

“Làm chủ Tình Đỉnh cũng được đó, tỷ muội chia đều, không ai tranh giành.”

“Chuyện này…” Lạc Nam tròn xoe mắt, suýt chút quên mất sự tồn tại của Tình Đỉnh.

“Khụ…” Hắn ho khan một tiếng:

“Tình Đỉnh là tồn tại đặc thù, cần phải thông qua Tình Đạo Bá Quyết song tu luyện hoá, người trở thành nữ chủ của Tình Đỉnh, trước tiên phải song tu với ta.”

Đây là nói thật, muốn hoà hợp hoàn mỹ với Tình Đỉnh, cần lĩnh ngộ tầng cao nhất của Tình Đạo Bá Quyết.

Mà muốn tu đến tầng cao nhất, đương nhiên phải song tu rồi.

“Vậy muội lấy Tình Đỉnh, tỷ chọn Hồng Mông Đỉnh!” Dao Vân vội vàng phân phó, vành tai hơi đỏ lên.

“Khanh khách, đều là lão quái sống không biết bao nhiêu năm, còn thẹn thùng?” Viêm Hậu cười khanh khách, trêu tức nói:

“Cứ xem như phục vụ cho việc tu luyện thôi, có gì đáng xấu hổ?”

“Không thể!” Lạc Nam nghiêm mặt nói:

“Tình Đạo Bá Quyết cần song phương lưỡng tình tương duyệt, với cảm giác của chúng ta hiện tại, khó để luyện đến tầng cuối cùng, thậm chí tầng thứ nhất cũng không được.”

Môn công pháp này đòi hỏi phu thê đồng tâm, thật sự chân thành, có tình cảm mật thiết mà không phải vì yếu tố lợi ích.

“Nếu đã như vậy, ngài hãy làm ta yêu ngài!” Viêm Hậu vòng tay qua cổ hắn, thổ khí như lan, nóng bỏng nói:

“Ta không muốn đoạt Hồng Mông Đỉnh với tam tỷ đâu.”

“Càng cưỡng cầu sẽ càng phản tác dụng.” Lạc Nam lắc đầu:

“Cứ thuận theo tự nhiên, chuyện tình cảm không thể một sớm một chiều, hãy kiên nhẫn.”

“Quả là nhân vật lão luyện tình trường, rất có kinh nghiệm nha.” Viêm Hậu nâng lên ngón tay cái:

“Vậy ta sẽ đi theo quân, xem tình cảm của chúng ta sẽ phát triển đến đâu.”

“Tốt!” Lạc Nam cười nói, chủ động nắm lấy tay nàng hỏi:

“Là nàng thu nhận Na Tra làm đồ đệ?”

Na Tra chủ tu Hoả Thuộc Tính, trong năm vị Cảnh Chủ chỉ có Viêm Hậu là tinh thông Hoả Hệ.

“Không sai, nhìn thấy tiểu tử đó không tồi nên thu nhận.” Viêm Hậu nói:

“Trong Vô Danh Bí Cảnh vẫn còn không ít đệ tử có thiên phú tốt, đều do năm người chúng ta chia nhau ra chỉ dạy.”

“Xem ra sắp phải chia hành lý.” Lạc Nam cười.

“Không sai, mỗi người cũng nên theo đuổi lý tưởng của riêng mình.” Dao Vân ưu tư nói.

Lạc Nam phất tay giải trừ Kết Giới, mang theo hai nữ bước ra ngoài.

Minh Chủ đám người thấy thế vội vàng tiến đến, sắc mặt đầy vẻ lo lắng.

“Chúc mừng, lo lắng của các vị đã thành sự thật.” Lạc Nam đắc ý nói:

“Bổn toạ đã có thêm hai vị Bá Phi.”

“Đáng giận, bổn toạ lại kém nhất.” Cấm Chủ căm tức nói.

Minh Chủ được hai người, Bá Chủ được hai người, chỉ có hắn được mỗi một người.

Nội tâm không thể tìm thấy sự cân bằng…

“Hai vị tỷ tỷ, là hắn ép buộc các ngươi phải không?” Lôi Uy bày tỏ địch ý chất vấn.

Lạc Nam bước lên một bước.

ẦM!

Bá Chủ Thần Thế bùng nổ, 108 thanh Bá Chủ Chiến Kỳ rít gào, hư ảnh Bất Hủ Thần Tháp sừng sững hiện lên.

“PHỐC!”

Lôi Uy không phản ứng kịp, thân thể như diều đứt dây bắn thẳng ra ngoài, mà toàn bộ Vô Danh Bí Cảnh cũng lắc lư sắp đổ.

“Các hạ muốn làm gì?” Thuỷ Hàn cùng Cổ Phong biến sắc, nhanh chóng bùng phát Thiên Địa Chi Lực gia trì Bí Cảnh.

Toàn trường đều kinh hãi nhìn lấy Bá Chủ…

“Làm càn!” Lôi Uy lấy lại ổn định, cất tiếng nộ hống:

“Ngươi phải trả giá!”

Hắn hoá thành hàng vạn tia Thiên Địa Vĩ Lôi.

“Hỗn Mang Thế!” Cấm Chủ nhanh chóng bay lên, thi triển Đại Thế bao phủ Lôi Uy, nghiêm túc nói:

“Bình tĩnh đi! Đây không phải lúc!”

“Nhưng mà…” Lôi Uy không cam lòng siết chặt nắm tay.

“Bổn toạ mang theo thành ý mà đến, cũng trả giá không nhỏ để được hai vị phu nhân gật đầu.” Lạc Nam lạnh lùng nói:

“Nhưng không có nghĩa bổn toạ sẽ cho phép có kẻ tuỳ ý khiêu khích, các ngươi còn chưa đủ tư cách!”

“Nếu bổn toạ phải dùng đến thực lực ép buộc, vậy ba tên các ngươi sẽ là chất dinh dưỡng bị luyện hoá đầu tiên!”

“Ngươi…” Thuỷ Hàn cùng Cổ Phong nổi giận.

Dị tượng gào thét, phong thuỷ hoành không.

Thực lực của bọn hắn hiểu hiện ra vượt qua Lôi Uy…

“Thế nào? Chẳng lẽ nghĩ bổn toạ không dám làm?” Lạc Nam híp mắt lại.

Minh Chủ biến sắc, lập tức triệu hoán hư ảnh hàng trăm kiện Thần Vật mô phỏng vây quanh hai người, ngăn cản bọn hắn ra tay.

Lần trước khó khăn lắm mới khiến Lạc Nam chịu lùi, ngay cả Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh đều phải hiện thân.

Cả Cấm Chủ và Minh Chủ đều không muốn lại vô duyên vô cớ dây vào tên này.

Viêm Hậu mắt đẹp sáng ngời, đây mới là phong thái nam tử mà nàng luôn tìm kiếm.

Lôi Uy mặc dù tính khí cũng ngông cuồng bá đạo, nhưng thực lực còn kém hơn nàng, đương nhiên không được nàng để mắt.

Ngược lại Bá Chủ mới là hình mẫu lý tưởng, muốn kiêu ngạo cần phải có đủ bản lĩnh để kiêu ngạo.

“Tiểu đệ còn không hiểu chuyện, mong ngài bỏ qua một lần!” Dao Vân kéo tay Lạc Nam.

“Được rồi, nể mặt nàng!” Lạc Nam gật đầu.

Khoảnh khắc đó, 108 thanh Chiến Kỳ biến mất, hư ảnh Thần Tháp tan đi, mọi người thở phào một hơi nhẹ nhõm, vừa rồi áp lực quá lớn.

“Bất quá ta muốn hai nàng nhớ rõ, sau khi rời khỏi Vô Danh Bí Cảnh… các nàng đã là người của ta.” Lạc Nam nghiêm nghị nói:

“Một khi có kẻ gây mâu thuẫn chính là địch của ta, hai nàng không được thay kẻ địch cầu tình.”

Viêm Hậu cùng Dao Vân khẽ cắn môi đỏ…

Năm huynh đệ tỷ muội bọn họ không thể theo một Bá Chủ, cũng không thể theo một Minh Chủ hay Cấm Chủ.

Lý tưởng khác nhau quá xa.

Đã chọn đi theo chủ công của riêng mình, vậy dù phải trả giá bằng mạng… cũng phải vì lợi ích của chủ mà cân nhắc.

Mà một khi đã chọn, không thể lùi bước được nữa.

Hai nàng hít sâu một hơi, trịnh trọng đáp:

“Vâng!”

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây ạ:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để nghe audio:

https://www.youtube.com/@Truyen

Bạn cần đăng nhập để bình luận