Lạc Hồng Thần Chủ

Chương 157 KHÔNG LẼ... Mới

#LHTC#VP:

Tại Hằng Thiên Tông, bầu không khí vốn dĩ thanh tịnh nay đã bị bao phủ bởi một tầng áp lực nặng nề của chiến sự. Những đệ tử tuần tra đi lại gấp gáp hơn, tiếng binh khí va chạm vang lên từ các quảng trường luyện tập.

​Giữa sự hối hả đó, Hằng Mặc trong bộ Bạch Kim Y sang trọng, vạt áo thêu chỉ bạc lấp lánh theo từng bước chân, tiến thẳng vào trong Tông Chủ Điện. Hắn dừng bước trước bảo tọa, cúi người thật thấp, hai tay chắp lại đầy thành kính:

​- Đệ tử tham kiến Sư Tổ.

​Hằng Vương đang ngồi tĩnh tọa phía trên cao, nghe thấy tiếng động liền từ từ mở mắt. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc trắng như cước, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo uy nghiêm không hề nhỏ:

​- Tông Chủ và các vị trưởng lão đã lên đường cả rồi chứ?

​Hằng Mặc vội vàng cung kính đáp lời:

- Vâng thưa Sư Tổ, đệ tử vừa mới đưa tiễn sư phụ cùng các vị trưởng lão rời tông. Ngoài ra, đệ tử cũng đã trực tiếp tuyển chọn ra những đệ tử ưu tú nhất trong nội môn để tham gia chiến dịch chi viện cho Thủy Vân Quốc. Theo kế hoạch, đạo quân này sẽ chính thức khởi hành vào ngày mai.

​Hằng Vương gật đầu, ánh mắt lộ vẻ hài lòng trước sự tháo vát của Hằng Mặc:

- Tốt... tốt lắm. Hằng Thiên Tông chúng ta bao đời nay dựa vào linh khí của mảnh đất này, dựa vào sự che chở của Thủy Vân Quốc mà tồn tại. Triều đình đối với chúng ta vốn dĩ vô cùng hậu ái, cấp tài nguyên, dành cho địa vị tôn quý. Hiện tại quốc gia hữu sự, đã đến lúc Hằng Thiên Tông chúng ta ra sức đáp lại ơn nghĩa ấy rồi.

​Hằng Mặc tiến lại gần bảo tọa thêm vài bước. Nhẫn trữ vật trên tay hắn lóe lên một tia sáng nhạt, ngay sau đó, một ấm trà nóng hổi tỏa hương thơm thanh tao xuất hiện. Hắn khẽ cúi đầu, giọng nói trầm xuống:

​- Lời dạy của Sư Tổ, đệ tử xin ghi lòng tạc dạ.

​Hằng Mặc tỉ mỉ rót một ly trà đầy, làn khói trắng bốc lên mang theo hơi ấm giữa điện thờ rộng lớn. Hắn bưng ly trà bằng cả hai tay, hơi cúi người đưa về phía Hằng Vương:

​- Đệ tử ngày mai cũng sẽ trực tiếp ra chiến trường nghênh địch. Giữa làn tên mũi đạn, thật sự đệ tử không dám nghĩ liệu bản thân có còn cơ hội trở về để thỉnh an người nữa hay không. Vì vậy, hôm nay đệ tử muốn kính người một ly trà này, coi như là thay cho lời từ biệt của kẻ hậu bối.

​Hằng Vương lặng yên nhìn ly trà, sau đó chậm rãi đón lấy. Ông nhấp một ngụm trà nóng, cảm nhận vị đắng nhẹ rồi ngọt hậu tan dần nơi đầu lưỡi. Đặt ly trà xuống, ông vươn tay vỗ nhẹ lên vai Hằng Mặc, ánh mắt tràn đầy sự hiền từ và tin tưởng:

​- Tiểu tử, đừng nói những lời gở như vậy. Ngươi luôn là đệ tử ưu tú nhất, là niềm tự hào của Hằng Thiên Tông ta. Lần này ra đi, hãy nhớ lấy một điều, bảo hộ bản thân cho thật tốt mới là ưu tiên hàng đầu. Làm bất cứ điều gì cũng phải suy nghĩ cho thật thấu đáo, tuyệt đối không được hành động cảm tính. Ta tin rằng sư phụ ngươi trước khi đi cũng đã dặn dò ngươi như thế.

​Hằng Mặc nghe những lời tâm huyết ấy thì sống mũi chợt cay cay, hắn chắp tay, cúi đầu thật sâu:

​- Đệ tử xin nghe theo lời giáo huấn của Sư Tổ.

"Oành!"

​Một tiếng nổ mang sức nặng không tưởng bất chợt vang vọng lên từ tận sâu dưới chân núi Hằng Thiên Sơn. Dư chấn kinh hồn ấy khiến những tòa lầu gác cổ kính rung rinh, bụi bặm rơi lả tả từ trần điện Tông Chủ. Hằng Vương đang ngồi trên bảo tọa, sắc mặt ngay lập tức đại biến, đôi lông mày bạc trắng dựng ngược lên đầy cảnh giác:

- Đây là... có kẻ tấn công đại trận!

​Hằng Mặc cũng bất ngờ không kém, cả hai người không ai bảo ai, lập tức thi triển thân pháp lao ra bên ngoài. Giữa khoảng sân rộng lớn đang bắt đầu náo loạn, bóng dáng Hằng Yên hớt hải chạy đến với gương mặt cắt không còn giọt máu. Hằng Mặc vội vàng tiến tới chộp lấy vai sư muội, giọng nói gấp gáp:

​- Hằng Yên sư muội, bình tĩnh lại, có chuyện gì đang xảy ra dưới núi?

​Hằng Yên thở hổn hển, chỉ tay về phía cổng chính:

- Hồi bẩm Sư Tổ, Hằng Mặc sư huynh... có kẻ đang cố ý phá vỡ trận pháp phòng ngự. Linh thạch trấn nhãn đang rạn nứt, đại trận sắp không trụ vững nữa rồi!

​Hằng Vương híp mắt lại, sát khí bắt đầu rục rịch quanh thân:

- Để ta đi xem kẻ nào to gan lớn mật, dám tìm đến tận sào huyệt của Hằng Thiên Tông ta gây hấn.

"​Vù!"

​Chỉ trong một cái chớp mắt, thân hình Hằng Vương đã hóa thành một tia sáng trắng xé toạc bầu không khí, bay đi với tốc độ vượt xa tầm mắt của tu sĩ thông thường. Hằng Mặc nhận thấy tình hình nghiêm trọng, lập tức quay sang Hằng Yên, rút từ trong nhẫn trữ vật ra một tấm lệnh bài vàng ròng chạm khắc tinh xảo, hét lớn:

​- Nhanh! Cầm lấy lệnh bài này, truyền lệnh của ta tới các mật viện, lập tức triệu tập Thập Nhị Hộ Pháp ra trấn thủ tiền phương!

​- Rõ! - Hằng Yên chắp tay nhận lệnh, thân hình cũng nhanh chóng biến mất trong màn sương núi.

​Tại rìa vách đá dựng đứng của sơn môn, Hằng Vương đáp xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá, nhưng mỗi bước chân của ông đều khiến mặt đất lún xuống vài phân vì uy áp. Ông đứng từ trên cao, đôi mắt già nua nhưng tinh anh đảo xuống phía dưới lớp màn sương mờ ảo của trận pháp phòng ngự đang không ngừng rung chuyển dữ dội dưới những đợt oanh kích tàn khốc.

​- Đã lâu không gặp, Hằng Vương. Xem ra xương cốt của ngươi vẫn còn cứng cáp lắm.

​Một giọng nói âm lãnh, mang theo sự mỉa mai cực độ bất ngờ vang lên từ phía bên ngoài trận pháp. Hằng Vương nhìn chằm chằm vào bóng người đang đứng giữa đám đông, hàm răng nghiến chặt đến phát ra tiếng ken két:

- Hàn Minh Hạo... hóa ra là con cáo già nhà ngươi!

​Hiện ra trước mắt Hằng Vương lúc này là một lão già râu tóc bạc phơ nhưng thần sắc lại hồng hào như trẻ nhỏ, khoác trên mình bộ hắc trường bào thêu kim tuyến đầy vẻ vương giả và cao quý. Đây chính là Hàn Minh Hạo, Sư Tổ của Hàn Nguyệt Môn, kẻ sở hữu tu vi Hóa Thần hậu kỳ. Đáng ngại hơn, đứng bên cạnh lão không chỉ có Hàn Minh Vũ Chưởng môn đương kim với vẻ mặt đầy tham vọng mà còn có ngũ vị trưởng lão nòng cốt của Hàn Nguyệt Môn, cả năm đều tỏa ra khí tức Hóa Thần sơ kỳ dày đặc, ép tới mức không khí xung quanh trở nên khô khốc.

​Hằng Vương cố nén cơn giận, thanh âm vang vọng như tiếng chuông đồng:

- Hàn Nguyệt Môn Sư Tổ cùng Chưởng môn hôm nay đại giá quang lâm, nhã ý đến Hằng Thiên Tông chúng ta làm khách thật khiến ta kinh ngạc. Cớ sao các ngươi không báo trước để chúng ta chuẩn bị trà ngon tiếp đón, mà lại dùng cách thô thiển này để đập cửa?

​- Ha... ha... ha... ha...!

​Hàn Minh Hạo ngửa mặt cười lớn, tiếng cười mang theo sóng âm cuộn trào khiến cây cối xung quanh rạp xuống:

- Hằng Vương Sư Tổ, lão phu nói với ngươi điều này, mong ngươi đừng chê cười.

​Hằng Vương phất tay, lạnh lùng nói:

- Mời nói thẳng vào vấn đề.

​"Vút! Vút! Vút!"

​Chỉ trong tích tắc, mười hai bóng hình diện Bạch Kim Y rực rỡ đã xuất hiện như những bóng ma phía sau lưng Hằng Vương. Mười hai cặp mắt đằng đằng sát khí nhìn chằm chằm xuống dưới, linh áp của họ kết nối lại tạo thành một bức tường bảo vệ vững chãi. Hàn Minh Hạo nheo mắt cười:

- Ô! Sớm đã nghe qua danh tiếng Thập Nhị Hộ Pháp của Hằng Thiên Tông, mỗi người một vẻ, quả nhiên đều là nhân tài hiếm có.

​- Muốn nói gì thì mau nói đi, trước khi ta mất sạch kiên nhẫn. - Hằng Vương lạnh giọng.

​Hàn Minh Hạo tiến lên một bước, đôi mắt lão đột ngột trở nên thâm độc:

- Được, vậy lão phu cũng không giấu giếm. Hôm nay ta dẫn theo toàn bộ tinh nhuệ đến đây, mục đích duy nhất chính là... diệt tận gốc cái Hằng Thiên Tông này khỏi bản đồ Thủy Vân Quốc.

​- NGÔNG CUỒNG!

​Hằng Mặc vừa đáp xuống đã nghe thấy lời tuyên bố rợn người ấy, hắn bước tới quát lớn:

- Giữa lúc quốc gia đang lâm nguy, Thủy Vân Hà đang máu chảy thành sông, các ngươi là tu sĩ nước nhà không đi trợ giúp chống ngoại bang, lại nhân lúc này tới đây gây nội chiến. Hành động này không sợ thiên hạ phỉ nhổ, không sợ trời xanh báo ứng sao?

​Hàn Minh Vũ đứng bên cạnh híp mắt lại, khóe miệng nhếch lên một đường cong tàn nhẫn:

- Cái gọi là bảo hộ quốc gia, Hàn Nguyệt Môn chúng ta không rảnh để quan tâm. Thứ duy nhất chúng ta quan tâm lúc này chính là diệt trừ tông môn các ngươi mà thôi. Còn ngươi... - Hàn Minh Vũ chỉ thẳng ngón tay vào mặt Hằng Mặc:

- Con kiến hôi nhà ngươi dám lớn tiếng giáo huấn ta? Yên tâm, lát nữa khi trận pháp sụp đổ, ngươi sẽ là kẻ đầu tiên ta bắt được để hành hạ cho đến chết.

​Hằng Mặc nghiến răng, khí thế không hề sụt giảm:

- Ngươi nghĩ rằng ta sợ sao? Có giỏi thì bước vào đây!

​Hằng Vương giơ tay ra cản Hằng Mặc lại, ánh mắt ông trầm mặc đến lạ thường. Ông bắt đầu xâu chuỗi lại mọi việc và nhận thấy một sự thật đáng sợ. Bọn chúng xuất hiện quá đúng lúc. Ngay khi Tông chủ và các vị trưởng lão mạnh nhất vừa rời đi không lâu, Hàn Nguyệt Môn đã đem quân tới áp sát. Đây rõ ràng không phải là trùng hợp, mà là một âm mưu đã được vạch sẵn từ rất lâu.

​Quan trọng nhất là, làm sao bọn chúng có thể nắm rõ nhất cử nhất động, biết chính xác khi nào Hằng Thiên Tông rơi vào trạng thái phòng thủ yếu nhất để ra tay?

​"Vút! Vút! Vút!"

​Lúc này, đồng loạt các đệ tử Hồng Y, Lục Y và Lam Y xuất hiện đông đảo từ khắp các triền núi, tập trung phía sau Hằng Vương. Lãnh và Liệt Khang cũng đã đứng vào vị trí sẵn sàng chiến đấu sinh tử. Hằng Vương chậm rãi đảo mắt về phía sau, quan sát gương mặt của từng người dưới trướng mình. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng ông khi một nghi vấn nảy sinh:

​- Bọn chúng biết quá rõ về chúng ta... Không lẽ... trong nội bộ Hằng Thiên Tông này, thực sự tồn tại nội gián của Hàn Nguyệt Môn?

========

Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:

* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)

Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.

*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!

*DONATE GẦN ĐÂY:

- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND

- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND

- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND

- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND

- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND

- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND

- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND

- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND

- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND

- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND

- 2/2: Nguyễn Duy Thông đầu tháng góp linh thạch nuôi Minh Long: 500.000 VND

Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:

https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt

Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.

========

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận