Lạc Hồng Thần Chủ
Chương 149 TRÁI TIM CỦA NÀNG Mới
#LHTC#VP:
Trận tỷ thí giữa hai Nguyên Anh cảnh đã đẩy bầu không khí tại doanh trại Thiết Kỵ Quân lên đến đỉnh điểm của sự kinh tâm động phách.
Hàng ngàn dũng sĩ Thiết Kỵ đứng vây quanh thao trường rộng lớn, ai nấy đều trợn mắt há hốc mồm, hơi thở dồn dập vì kinh hãi. Từ lâu, danh tiếng Đại công chúa là thiên tài hiếm có nhất mà thảo nguyên từng sản sinh ra đã vang xa khắp nẻo, nhưng được tận mắt chứng kiến nàng ra tay mới thấy sự lợi hại đó còn vượt xa mọi lời đồn đại. Những tiếng xì xào kinh ngạc vang lên không dứt giữa hàng ngũ dũng sĩ:
- Đây chính là thực lực thật sự của Đại công chúa sao? Đường kiếm đó nhanh đến mức ta hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng!
- Thật là mở mang tầm mắt! Tuy nhiên, các vị có thấy nam nhân kia quá mức quái dị không? Nhìn xem, hắn dường như còn chưa hề dùng đến toàn lực!
Đúng như lời đám đông bàn tán, điều khiến tất cả phải sững sờ chính là sự ung dung đến lạ lùng của Minh Long. Dù Bất Ca đã liên tục thay đổi cách tấn công, kiếm chiêu biến hóa khôn lường, nhưng nam nhân này vẫn có thể nhẹ nhàng né tránh. Từng bước chân của hắn uyển chuyển như đang dạo chơi giữa vườn hoa, mỗi lần mũi kiếm của Bất Ca tưởng chừng đã chạm vào vạt áo thì hắn lại lách mình qua một cách vô cùng ngoạn mục, không hề lộ ra một chút khó khăn nào.
Sự nhàn nhã này của Minh Long khiến Bất Ca cảm thấy lồng ngực mình dâng lên một luồng khí tức khó chịu vô cùng. Sau một cú vung kiếm hụt, Minh Long mượn lực lùi về phía sau, bất ngờ truyền âm vào tai nàng với giọng điệu đầy vẻ trêu chọc:
- Sao vậy công chúa? Mới có chút đã mệt rồi sao? Thể lực của nàng xem ra cần phải rèn luyện thêm nhiều đấy.
Bất Ca nghe xong thì ánh mắt lườm chặt hắn, đôi môi mím lại vì tức giận, lồng ngực phập phồng đè nén cơn phẫn uất đang cuộn trào. Nàng thầm mắng trong lòng:
- "Đáng ghét, tại sao tốc độ của tên này lại có thể nhanh đến mức vô lý như vậy!"
Ánh mắt nàng chợt lấp lóe một tia kiên định xen lẫn sự hiếu thắng của một chiến binh thực thụ:
- Bổn công chúa không tin hôm nay không chạm được vào ngươi!
"Ong!"
Vũ Ca Kiếm trên tay nàng đột nhiên ngân vang một tiếng chói tai, thoát khỏi lòng bàn tay rồi bay vút lên không trung. Băng linh lực từ nội thể nàng triệt để bành trướng ra ngoài, tạo thành một cơn lốc hàn khí khổng lồ. Từ giữa tâm bão, linh lực dần dần ngưng tụ, hình thành một đóa tuyết liên khổng lồ che hết cả bầu trời doanh trại. Không khí xung quanh bị co rút lại dưới tác động của cái lạnh thấu xương, sương giá phủ kín mọi ngóc ngách khiến vạn vật như ngưng đọng. Đám dũng sĩ đứng xem thấy cảnh này thì mặt cắt không còn giọt máu, lập tức thi triển mọi thân pháp tháo chạy thật xa khỏi thao trường để tránh bị dư chấn nhấn chìm.
Minh Long nheo mắt ngước nhìn đóa tuyết liên uy nghi trên đỉnh đầu, không nhịn được mà giơ ngón cái lên tán thưởng:
- Goaaa! Chiêu này trông thật lợi hại... lợi hại nha! Không biết Đại công chúa gọi nó là gì?
Thế nhưng, khi đang cảm thán, Minh Long chợt nhận ra có điều gì đó không đúng.
- "Khí tức này...."
Bất Ca lúc này lơ lửng giữa không trung, tà áo chiến bào tung bay trong gió tuyết. Nàng nhìn xuống Minh Long, ánh mắt có chút phức tạp. Nguồn lực quá mức bá đạo mà nàng nhận được từ hắn trong lần trị thương ấy đã thôi thúc nàng phải sáng tạo ra một tuyệt kỹ mới. Bất chợt nghĩ đến khoảnh khắc hai cơ thể tiếp xúc gần gũi khi đó, gò má Bất Ca chợt ửng đỏ một cách mất tự nhiên. Nàng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, giọng nói thanh tao vang vọng:
- Một chiêu này có tên... BẤT MINH TUYẾT NỘ!
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Nguồn lực từ nội thể nàng hoàn toàn dung nhập với đóa tuyết liên khổng lồ trên cao, khiến nó tách ra thành hàng ngàn đóa tuyết liên nhỏ hơn rực rỡ và tinh khiết.
Giữa bầu trời đầy hoa tuyết, Bất Ca bắt đầu vũ động. Nàng cầm thanh trường kiếm múa lượn giữa không trung, thân hình uyển chuyển tựa như một tiên tử đang thực hiện điệu múa tế trời. Mỗi bước di chuyển của nàng đều kéo theo những dải lụa băng tinh lấp lánh, tà áo nhẹ nhàng bay bổng hòa quyện vào làn phong tuyết trắng xóa. Nàng xoay người, thanh kiếm trong tay dẫn dắt hàng ngàn đóa hoa tuyết liên xoay tròn, tạo thành một cơn mưa hoa lộng lẫy và kiêu sa nhất thế gian.
Dưới ánh sáng phản chiếu của linh lực, hình ảnh Bất Ca múa kiếm trở nên thoát tục đến mức khó tin. Đôi mắt nàng lấp lánh tựa tinh tú, thần thái vừa có sự oai nghiêm của một vị tướng quân, vừa có sự mềm mại, thanh cao của một bậc thần nữ. Ngàn hoa theo điệu kiếm vũ của nàng mà đồng loạt bay thẳng đến vị trí của Minh Long.
Minh Long nhìn cảnh tượng này mà trái tim bỗng chốc đập rộn ràng liên hồi. Hắn hoàn toàn ngẩn ngơ trước vẻ đẹp lộng lẫy kia, trong đầu chỉ còn lại duy nhất một ý nghĩ:
- "Nàng đẹp quá!"
Minh Long vẫn còn đang đắm chìm trong tiên cảnh đầy mộng mị ấy thì...
"Oành!"
Một đóa tuyết liên bay đến ngay sát mặt Minh Long rồi bất ngờ phát nổ dữ dội. Băng linh lực lạnh buốt ngay lập tức nhấn chìm thân ảnh của hắn vào trong.
"Oành! Oành! Oành!"
Từng đóa tuyết liên liên tục lao đến như những mũi tên bắn, nổ tung liên hoàn xung quanh vị trí Minh Long đang đứng. Những tiếng nổ chấn động mặt đất vang lên không dứt, khói bụi và băng vụn bay mù mịt, hoàn toàn che lấp bóng dáng của hắn trong một biển năng lượng cuồng bạo.
Sau khi hàng ngàn đóa tuyết liên rực rỡ nổ tung giữa không trung, cả thao trường doanh trại Thiết Kỵ bị nhấn chìm trong một biển bụi mù và vụn băng dày đặc.
Bất Ca từ từ hạ cánh xuống mặt đất, đôi chân nàng khẽ lảo đảo vì kiệt sức, hơi thở trở nên dồn dập và nặng nề sau khi vắt kiệt linh lực cho tuyệt kỹ vừa rồi. Nàng đứng đó, lồng ngực phập phồng sau lớp chiến giáp bạc sáng loáng, đôi mắt dán chặt vào vị trí trung tâm của vụ nổ với một vẻ mong chờ đầy lo lắng.
Thâm tâm nàng thừa hiểu, sau khi tận mắt chứng kiến trận chiến kinh thiên động địa của hắn với đám người Lam Ba Quốc, bản thân nàng hoàn toàn không phải đối thủ của tên yêu nghiệt này. Tuy nhiên, lòng kiêu hãnh của một thiên tài thảo nguyên vẫn thôi thúc nàng muốn thử nghiệm giới hạn của bản thân. Nàng muốn biết xem, một chiêu toàn lực nhất của mình có thể gây khó dễ cho hắn đến nhường nào.
- Chậc! Chậc! Chậc! Thật chẳng ngờ công chúa lại nỡ ra chiêu tàn nhẫn như vậy với tại hạ.
Giọng nói nhàn nhã, mang theo vài phần trêu chọc của Minh Long bất ngờ vang lên ngay sát vành tai, khiến Bất Ca giật mình kinh biến. Toàn bộ tóc gáy của nàng dựng đứng lên vì kinh ngạc. Nàng không thể tin được hắn có thể xuyên qua làn khói bụi dày đặc mà không gây ra bất cứ tiếng động hay dao động linh lực nào.
- CÁI GÌ?
"Vút!"
Theo phản xạ tự nhiên của một chiến binh dày dạn sương gió, Bất Ca xoay người cực nhanh, vung thanh Vũ Ca Kiếm quét một đường ngang xé toạc không khí về phía sau lưng. Thế nhưng, Minh Long chỉ khẽ nghiêng mình, động tác nhẹ nhàng tựa như một sợi tơ vương trong gió, dễ dàng né tránh đường kiếm hiểm hóc trong gang tấc. Do dồn quá nhiều lực vào cú chém trong trạng thái thể lực cạn kiệt, Bất Ca lập tức mất đà, trọng tâm đổ dồn về phía sau khiến nàng loạng choạng ngã ngửa ra nền đất.
Nhanh như cắt, Minh Long vươn tay đỡ lấy vòng eo mảnh khảnh của nàng, kéo mạnh cơ thể mềm mại ấy sát vào lòng mình. Bất Ca bừng tỉnh giữa sự bàng hoàng, gương mặt thanh tú đỏ bừng lên vì xấu hổ. Nàng cố sức vùng vẫy trong vòng tay rắn chắc của hắn, giọng nói run rẩy:
- Buông ta ra! Ngươi... mau buông ta ra ngay!
Minh Long chẳng những giữ chặt lấy nàng hơn, trái lại còn siết nhẹ vòng tay như muốn cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ nữ nhân. Hắn hơi cúi đầu, ánh mắt trở nên sâu thẳm và nghiêm túc lạ thường, khẽ truyền âm vào tâm trí nàng:
- Tại sao nàng lại sở hữu nguồn lực của U Minh Dục Hàn Băng?
Bất Ca khựng lại, trái tim nàng lỗi nhịp giữa lồng ngực, nàng lắp bắp phủ nhận để che giấu sự bối rối đang dâng trào:
- Ngươi... ngươi nói khùng điên cái gì vậy? Cái gì mà U Minh... Mau buông ta ra ngay lập tức!
Minh Long thở dài một hơi đầy cảm thán, giọng nói trầm thấp vang lên đầy chân thực:
- Vừa rồi khi cảm nhận được nguồn lực quen thuộc trên người nàng, ta đã lập tức truy xuất ký ức của U Minh Dục Hàn Băng một cách tường tận nhất. Những gì xảy ra tại Thánh Địa, lúc ta vẫn còn hôn mê sâu... nàng định giấu ta đến bao giờ?
Nghe đến đây, cả gương mặt kiều diễm của Bất Ca đỏ bừng lên như quả gấc chín, vẻ thẹn thùng lan tận mang tai. Hình ảnh về ngày hôm đó bỗng chốc ùa về mãnh liệt như một cơn bão tuyết. Nàng cúi gằm mặt xuống, đôi môi mấp máy đầy khó khăn:
- Cái này... ta... ta chỉ tình cờ...
Bất ngờ, Minh Long xoay người Bất Ca lại, buộc nàng phải đối diện trực tiếp với ánh nhìn của mình. Hắn nâng nhẹ cằm nàng, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thấu vào tâm hồn nàng, khiến mọi sự phòng bị của nàng tan biến.
- Chính nàng đã cứu ta một mạng, đa tạ nàng rất nhiều!
Giọng hắn trở nên ấm áp và kiên định vô cùng:
- Ta chắc chắn sẽ chịu trách nhiệm đối với nàng cả đời này.
Bất Ca vội vàng phản bác trong sự hoảng loạn ngọt ngào:
- Chuyện... chuyện này... trách nhiệm gì chứ... Ta đâu có đòi hỏi... Ta...
Chưa kịp dứt câu, Minh Long đã nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên chặn môi nàng lại. Hắn cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của nàng, đặt lên ngực trái của mình, nơi trái tim đang đập dồn dập với cường độ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Hơi thở ấm áp của hắn phả vào làn da mịn màng, làm sợi tóc mai của nàng khẽ lay động.
- Trái tim ta đang đập rộn ràng vì nàng đây... Nàng cảm nhận được chứ?
Minh Long ghé sát tai nàng, thì thầm những lời đầy chân tình:
- Trái tim của nàng lúc này... liệu có đang ngân vang cùng một nhịp điệu với ta không?
Giữa thao trường lộng gió, hàng ngàn dũng sĩ Thiết Kỵ hoàn toàn nín thở trước cảnh tượng lãng mạn này. Thời gian dường như ngưng đọng hoàn toàn, chỉ còn lại ánh mặt trời thảo nguyên rạng rỡ bao phủ lên đôi nam nữ đang chìm đắm trong thế giới riêng của họ.
...
Tại một vùng bình nguyên rộng lớn tại Nam Tinh Đại Lục, một cảnh tượng hùng tráng xen lẫn áp lực đang diễn ra một cách rầm rộ. Một đoàn binh mã đông đảo lên đến hàng vạn người đang hộ tống một cỗ xa giá vô cùng sang trọng, chậm rãi di chuyển qua những cung đường mòn. Những tên binh sĩ khoác trên mình bộ giáp trụ nặng nề bằng hắc thiết, tay cầm trường kích sáng loáng, mỗi bước chân đều khiến mặt đất dưới chân rung chuyển nhè nhẹ theo nhịp điệu hành quân quân sự. Khí tức tỏa ra từ đội ngũ này vô cùng mạnh mẽ, kẻ yếu nhất cũng đã chạm ngưỡng Luyện Khí viên mãn, còn đại đa số hộ vệ thân cận đều là những tu sĩ Trúc Cơ viên mãn đầy uy thế.
Trên bầu trời cao lộng gió, hàng loạt đại kỳ thêu hai chữ Quang Lôi bằng chỉ vàng rực rỡ đang tung bay phần phật, tạo nên những âm thanh xé gió đầy kiêu ngạo. Những chiếc cờ này chính là biểu tượng của một cường quốc đứng đầu phương phương, đồng thời là lời cảnh báo đanh thép khiến các thế lực nhỏ dọc đường khi nhìn thấy đều phải kinh hồn bạt vía. Họ vội vàng ra lệnh cho người của mình dạt sang hai bên lề đường, cúi đầu né tránh, tuyệt đối giữ thái độ im lặng để không gây ra bất cứ hành động mạo phạm nào đối với đoàn quân của Quang Lôi Quốc.
Tuy nhiên, đối lập hoàn toàn với vẻ uy nghiêm và lẫm liệt của đội quân hộ vệ bên ngoài, không gian bên trong cỗ xa giá lại ngập ngụa trong mùi hương son phấn nồng nặc và hơi rượu thịt nồng cay.
Hoàng Thái Tử của Quang Lôi Quốc - Lôi Hòa, đang nằm ngả ngốn một cách vô cùng nhếch nhác trên đống nệm gấm hoa lệ. Hắn sở hữu một thân hình béo mập xồ xề, lớp mỡ bụng chảy xệ khiến bộ y phục lụa là đắt tiền bị căng ra một cách thảm hại. Gương mặt hắn tròn trịa quá mức, đôi mắt híp lại luôn lộ ra những tia nhìn đê tiện và dâm tà mỗi khi nhìn thấy phụ nữ. Hai bên tay hắn là hai cung nữ có nhan sắc diễm lệ, diện những bộ y phục mỏng manh hở hang, đang liên tục uốn éo cơ thể để hầu hạ hắn.
- Điện hạ... tiểu nữ xin được mời ngài thêm một ly rượu quý này nữa nhé. - Một cung nữ nũng nịu cất lời, bàn tay thon dài đưa ly rượu ngọc lên sát môi hắn.
Lôi Hòa cười "khà khà" một tràng dài, âm thanh khàn đục mang theo sự hưởng lạc. Hắn đưa bàn tay mập mạp, thô kệch của mình lên bẹo mạnh vào má nàng cung nữ, khiến nàng khẽ thốt lên một tiếng kêu đầy vẻ mời gọi:
- Nàng tính chuốc cho bổn cung say khướt để chiếm tiện nghi hay sao? Khà... khà... dù sao thì có mỹ nhân như các nàng bên cạnh hầu rượu, bổn điện hạ đây có say đến mức không biết trời đất là gì cũng cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
Đúng lúc hắn đang định vùi đầu vào lòng cung nữ để thực hiện những hành động phóng đãng, tiếng nói lanh lảnh của tên thái giám canh cửa bất ngờ truyền vào từ bên ngoài, phá tan bầu không khí dục vọng:
- Bẩm Thái Tử Điện Hạ, Tướng quốc Lôi Viễn cầu kiến!
Nghe thấy danh tính Tướng quốc, vẻ mặt đê tiện của Lôi Hòa lập tức thu lại một vài phần, thay vào đó là sự kiêng dè hiện rõ. Hắn vội vã ngồi bật dậy, vụng về chỉnh đốn lại y phục xộc xệch của mình, rồi xua tay ra hiệu cho hai nàng cung nữ:
- Truyền ngay! Các nàng mau chóng lui xuống.
Bên ngoài đoàn quân, một lão giả râu tóc bạc phơ tựa như sương tuyết, khoác trên mình bộ trường bào xám giản dị đang chậm rãi chống gậy tiến về phía xa giá sang trọng. Mỗi bước đi của lão dẫu có vẻ chậm chạp nhưng lại mang theo một áp lực vô hình cực lớn. Đây chính là Lôi Viễn - Tướng quốc danh chấn của Quang Lôi Quốc, một cường giả đã đạt đến cảnh giới Hóa Thần viên mãn.
Từng hàng binh sĩ vốn đang nghênh ngang khi thấy bóng dáng lão đều đồng loạt dạt sang hai bên đường, thái độ vô cùng cung kính, thậm chí nhiều kẻ còn không dám thở mạnh. Lôi Viễn liếc mắt thấy hai nàng cung nữ với điệu bộ lẳng lơ đang vội vã lủi ra từ trong cỗ xa giá, lão chỉ khẽ thở dài một tiếng rồi lắc đầu đầy ngán ngẩm. Lão đã quá hiểu rõ bản tính ham mê tửu sắc vô độ của vị Thái tử này qua bao nhiêu năm qua.
Lão chầm chậm bước vào bên trong không gian xa hoa của xa giá. Thấy Lôi Viễn tiến vào, Lôi Hòa không dám giữ thái độ cao ngạo, hắn vội vàng đứng dậy tiến lại đỡ lấy cánh tay lão:
- Tướng quốc! Ngài hãy bỏ qua các lễ tiết rườm rà, mời ngài mau chóng ngồi xuống đây cùng ta.
Lôi Viễn thong thả ngồi xuống vị trí đối diện, khẽ gật đầu đáp lễ:
- Tạ ơn Điện hạ đã ưu ái.
Lão nhìn thẳng vào vị Thái tử đang cố tỏ ra nghiêm túc, giọng nói trầm khàn đầy uy lực bắt đầu cất lên:
- Đoàn binh mã của chúng ta đã sắp sửa tiến vào địa giới của Thủy Vân Quốc. Thần muốn xác nhận lại một lần cuối, những việc đại sự mà Bệ Hạ đã dặn dò trước khi khởi hành, Điện hạ đã chuẩn bị ổn thỏa hết cả chưa?
Lôi Hòa nghe thấy lời nhắc nhở thì nở một nụ cười đầy vẻ tự phụ, đôi tay béo tròn vỗ mạnh vào lồng ngực mình:
- Tướng quốc cứ yên tâm, những gì phụ hoàng và ngài căn dặn, bổn cung đã chuẩn bị cực kỳ chu đáo, chắc chắn không để xảy ra sai sót nào. Hơn nữa, Tướng quốc nên thả lỏng tâm trí, bởi lần này chính đám người Thủy Vân Quốc mới là bên đang lâm vào đường cùng. Bọn chúng đang khát khao sự chi viện của Quang Lôi chúng ta hơn bao giờ hết, vị thế của chúng ta hiện tại chính là những kẻ ban ơn cho bọn chúng.
Ánh mắt Lôi Hòa lóe lên những tia nhìn tham lam cùng sự ngạo mạn cực độ. Hắn nhìn chăm chặp về phía đường biên giới Thủy Vân Quốc đang dần hiện rõ phía chân trời, tâm trí dường như đã bắt đầu mơ mộng về hình ảnh vị Đại công chúa Thủy Vân Quốc.
========
Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:
* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)
Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!
*DONATE GẦN ĐÂY:
- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND
- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND
- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND
- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND
- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND
- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND
- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND
- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND
- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND
Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:
https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt
Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.
========
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!