Lạc Hồng Thần Chủ
Chương 162 ĐÍCH THÂN RA TAY Mới
#LHTC#VP:
"Keng! Keng! Keng!"
Thanh âm kim loại va chạm đanh thép liên hồi vang động khắp tầng mây, tạo thành những vòng sóng âm chấn nhiếp tâm can. Từng đường đao của Minh Long vạch ra những quỹ đạo ảo diệu, phiêu dật như linh xà nhưng lại ẩn chứa uy lực của lôi đình vạn quân. Tuy nhiên, trước sự vây công tầng tầng lớp lớp của năm vị cường giả Hóa Thần kỳ, áp lực bắt đầu đè nặng lên đôi vai của hắn.
Dù tốc độ của Minh Long tuyệt đối vượt trội nhờ Lôi Lang Hành Ảnh, nhưng sự thua thiệt về cảnh giới và linh lực dự trữ bắt đầu lộ rõ dấu hiệu hụt hơi. Năm vị cao thủ Hàn Nguyệt Môn phối hợp cực kỳ ăn ý, kết thành một sát trận không kẽ hở, ép Minh Long phải liên tục thi triển thủ thế để bảo mệnh.
Bất chợt, Đại trưởng lão chớp lấy khoảnh khắc Minh Long đang mải đối phó với ba thanh kiếm chính diện, lão vung kiếm chém một đường chí mạng từ sau lưng.
"Keng!"
Minh Long chỉ kịp xoay người đỡ lấy nhát kiếm ấy trong tư thế bị động, sơ hở lộ ra một khoảng trống chết người. Đúng lúc này, Hàn Mặc với đôi mắt đỏ ngầu đã chờ sẵn, hắn chớp lấy thời cơ ngàn năm có một, ngưng tụ toàn bộ Âm lực tà dị vào lòng bàn tay, oanh kích thẳng vào lưng đối thủ.
"Oành!"
"Hự!"
Thân hình Minh Long văng ra xa như diều đứt dây, đập mạnh xuống những bậc thềm đá rồi lăn dài mấy vòng trên nền đất lạnh lẽo.
"Phốc!"
Một ngụm huyết tươi phun ra, nhuộm đỏ cả một vùng. Hắn chống đoản đao xuống đất, gân xanh trên tay nổi cộm, cố gắng giữ cho cơ thể không đổ gục.
- Chúng... đông quá... khụ!
Phía đối diện, Hàn Mặc cùng bốn tên trưởng lão cũng chẳng khá khẩm hơn. Những kẻ phản diện đứng đó, lồng ngực phập phồng dữ dội, hơi thở hổn hển đầy vẻ chật vật:
- Hộc... hộc... hộc... Một tên... Nguyên Anh trung kỳ như ngươi... làm sao có thể dai sức đến nhường này?
Minh Long dùng mu bàn tay lau vết máu nơi khóe môi, hắn từ từ đứng dậy, điều tức Dương lực trấn áp luồng Âm lực từ chưởng ấn vừa rồi, thanh âm dù có chút khàn đặc nhưng vẫn mang theo sự ngạo nghễ bất khuất:
- Hà... thấy lạ lắm sao? Thực lực của các ngươi quá yếu kém mà thôi. Tu vi như vậy mà cũng đòi san bằng Hằng Thiên Tông? Nực cười!
Hàn Mặc nghiến răng trần trật, gương mặt vặn vẹo vì nhục nhã:
- Sắp chết đến nơi còn dám già mồm?
- Ta nói có gì sai? - Minh Long cười khẩy, ánh mắt chứa đầy sự khinh bỉ tột cùng nhìn về phía quân thù:
- Các ngươi đường đường là bậc tiền bối Hóa Thần kỳ, lại phải liên thủ vây đánh một tên hậu bối Nguyên Anh mãi không xong. Hàn Nguyệt Môn... hừ... chẳng qua cũng chỉ là một lũ hề diễn kịch giữa chốn nhân gian!
- NGƯƠI! CHẾT ĐI!
Hàn Mặc phát điên, hắn không thể chịu nổi sự sỉ nhục này thêm một giây nào nữa, lập tức lao lên với ý niệm đồ sát. Minh Long thở hắt ra một hơi, đồng tử bỗng chốc trở nên băng hàn thấu cốt:
- Được, vậy thì đánh thật này.
"Vù! Vù! Vù!"
Từ sâu trong đan điền, U Minh Dục Hàn Băng đột ngột ngân vang như tiếng chuông chiêu hồn. Một luồng Tử Kim Băng Khí u tối, lạnh lẽo đến mức đóng băng cả linh khí xung quanh tuôn ra vần vũ, khiến mặt đất lập tức bị phủ một lớp băng tinh dày đặc.
Toàn trường chấn động. Những đệ tử đang rút lui cũng phải kinh hãi ngoái nhìn.
- Băng lực! Là Băng lực kìa!
- Phong lực, Lôi lực, rồi lại đến Băng lực... Minh Long rốt cuộc là loại yêu nghiệt gì?
Hàn Minh Vũ trên hư không cũng không còn giữ được vẻ bình thản, đôi mắt hắn lấp lóe tia sáng kinh dị nhìn xuống:
- "Tam đại thuộc tính? Không thể nào, một tên Nguyên Anh sao có thể chịu đựng được sự xung đột giữa các nguồn linh lực tương khắc này?"
Minh Long không bận tâm đến những lời bàn tán, hắn lạnh lùng thốt lên:
- Băng Vực Dục Tâm, KHAI!
Một vùng lĩnh vực bán trong suốt mang theo sắc thái u huyền của Tử Kim Băng Khí bành trướng với tốc độ kinh hoàng, bao trùm lấy toàn bộ khu vực chiến đấu. Hàn Mặc và bốn tên trưởng lão vừa đặt chân vào lãnh địa này liền cảm thấy da thịt như bị hàng vạn cây kim băng đâm xuyên. Không chỉ cơ thể bị trì trệ do tác động của Tử Kim Băng Khí, mà ngay cả ý niệm trong thần trí cũng trở nên chậm chạp, dục khí và tâm ma trỗi dậy khiến thần trí địch thủ dao động dữ dội.
- Ta... cái gì thế này? Thần thức của ta đang bị đóng băng! - Ngũ trưởng lão Hàn Đồng hoảng hốt kêu lên, tay chân lúng lúng như bị xiềng xích vô hình trói buộc.
Trong Băng Vực, Minh Long chính là vị thần chủ tể. Hắn di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma giữa màn sương lạnh, lưỡi đao Huyền Ngân giờ đây mang theo hơi thở tựa như cõi u minh.
Hắn áp sát Hàn Đồng khi lão còn đang vật lộn với tâm ma hỗn loạn.
"Keng!"
Một đường đao dứt khoát đánh tan thanh kiếm trong tay lão, tiếp đó là một cú đá mang theo kình lực dời non lấp bể trực diện vào lồng ngực. Hàn Đồng bay ngược ra sau, đâm sầm vào vách băng của lĩnh vực rồi ngã quỵ, Tử Kim Băng Khí lập tức xâm nhập vào phế phủ, đóng băng hoàn toàn kinh mạch khiến lão mất khả năng chiến đấu.
Chưa dừng lại ở đó, Minh Long xoay người, mượn dục khí trong lĩnh vực để che mắt Tứ trưởng lão, lướt đi như một cơn cuồng phong. Lưỡi đao sắc lạnh chém ngang hông khiến kẻ phản diện thét lên đau đớn, máu vừa chảy ra đã lập tức hóa thành băng vụn.
- Aaaaaaaaa!
Hàn Mặc đứng giữa băng vực, toàn thân run rẩy vì hàn lạnh và sợ hãi. Hắn chứng kiến hai vị trưởng lão Hóa Thần của phe mình bị hạ gục chỉ trong chớp mắt bởi một kẻ mà hắn luôn coi là kiến hôi. Lần đầu tiên, nỗi sợ hãi cái chết thực sự hiện rõ trong đôi mắt kẻ phản đồ.
Trong Băng Vực Dục Tâm, không gian như đông cứng lại, chỉ còn nghe thấy tiếng bước chân khô khốc của Minh Long nện trên mặt băng. Hàn Mặc lúc này hoàn toàn rơi vào trạng thái hoảng loạn, đôi mắt hắn dại đi vì tác động của dục khí, thanh trường kiếm trong tay vung vẩy một cách vô định.
Minh Long lướt đi, thân ảnh hắn nhòa đi rồi xuất hiện ngay sát sườn Hàn Mặc. Một đường đao chém xéo, Tử Kim Băng Khí để lại một vệt sáng u huyền rạch phá lớp hộ thân linh lực của đối thủ như cắt vào một tờ giấy mỏng.
"Keng! Rắc!"
Minh Long không dừng lại, hắn xoay người tung một cú đá mang theo kình lực dời non lấp bể vào màng sườn Hàn Mặc.
"Rắc!"
Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên khô khốc. Hàn Mặc thét lên một tiếng thảm thiết, nhưng âm thanh chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng đã bị một bàn tay của Minh Long bóp chặt lấy. Hắn nhấc bổng Hàn Mặc lên rồi lạnh lùng nện mạnh đối phương xuống nền đá.
"Oành!"
Mặt đất lún xuống một hố sâu, Hàn Mặc nằm co quắp, máu tươi tuôn ra từ mũi và miệng, sự kiêu ngạo của một thiên tài Hóa Thần kỳ giờ đây tan biến, chỉ còn lại sự nhục nhã ê chề. Minh Long dồn hắn vào sát chân tường quảng trường, Huyền Ngân Song Đoản kề sát cổ họng, chuẩn bị tung ra đòn kết liễu.
- Dừng tay!
Một tiếng gầm phẫn nộ vang dội từ trên cao. Hàn Minh Vũ lúc này đã hoàn toàn mất đi sự điềm tĩnh. Hắn không thể đứng nhìn nhi tử duy nhất bị nghiền ép như một con sâu cái kiến. Từ trên không trung, hắn lao xuống như một đạo hắc quang, bàn tay phải ngưng tụ một luồng khói đen kịt, cường đại và tà dị cực độ.
- ÂM SÁT ĐỘC CHƯỞNG!
Chưởng lực chưa đến, áp lực từ cảnh giới Hóa Thần hậu kỳ đã khiến mặt đất xung quanh Minh Long rạn nứt.
"Oành!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, Băng Vực Dục Tâm vốn dĩ kiên cố nay vỡ tan tành như những mảnh thủy tinh vụn dưới sức mạnh bạo liệt của Hàn Minh Vũ.
Minh Long bị chưởng lực oanh kích trực diện, thân hình hắn văng ngược ra xa, đập mạnh vào thức trụ đá của tông môn.
"Phốc!"
Hắn quỳ một gối xuống đất, huyết tươi liên tục trào ra nơi khóe miệng, nhuộm đỏ cả vạt áo trước ngực. Cảm giác lục phủ ngũ tạng như bị cắn nuốt bởi Âm khí, Minh Long nghiến răng, ánh mắt vằn lên những tia máu nhìn về phía Hàn Minh Vũ vừa đáp xuống:
- Chết tiệt... tên này mạnh hơn đám Hàn Mặc quá nhiều?
Hàn Minh Vũ không cho hắn bất kỳ cơ hội nào để điều tức. Hắn lướt đi với tốc độ vượt xa khả năng nắm bắt của mắt thường, trong tích tắc đã xuất hiện trước mặt Minh Long. Bàn tay hắn co lại thành trảo, năm ngón tay rực sáng hắc quang sắc lẹm như xương trắng quỷ dị.
- CỬU ÂM BẠCH CỐT TRẢO!
Trảo thế xé rách không khí, nhắm thẳng vào đỉnh đầu Minh Long mà chụp xuống với ý định bóp nát thần hồn của hắn. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, khi móng vuốt tử thần chỉ còn cách da đầu hắn gang tấc, một dị tượng đột ngột phát sinh.
Giữa khoảng không gian chết chóc ấy, một đóa sen tám cánh lung linh hiện thế, tỏa ra hào quang thanh khiết cực hạn, lặng lẽ bay lơ lửng ngay trước mắt hai người, ngăn cách giữa trảo thế tàn bạo và Minh Long.
Hàn Minh Vũ khựng lại, đồng tử co rút vì kinh ngạc trước sức mạnh ẩn chứa trong đóa sen:
- Hửm? Cái gì đây?
Hắn chưa kịp định thần để nhận ra lai lịch của vật thể này, Minh Long đã ngẩng cao đầu, ánh mắt bừng lên một sự quyết liệt đến điên cuồng, hắn gầm lên:
- BẠO!
========
Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:
* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)
Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!
*DONATE GẦN ĐÂY:
- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND
- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND
- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND
- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND
- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND
- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND
- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND
- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND
- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND
- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND
- 2/2: Nguyễn Duy Thông đầu tháng góp linh thạch nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 15/2: TRẦN LỘC - HVC chúc mừng năm mới: 500.000 VND
- 16/2: HOÀNG LÃO TÀ: 500.000 VND
- 17/2: BÙI CHÍ CƯỜNG: 222.222 VND
- 17/2: TIÊU DAO TỬ: 123.456 VND
Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:
https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt
Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.
========
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!