Lạc Hồng Thần Chủ
Chương 120 TRẦN LỘC - HVC Mới
#LHTC#VP:
Giữa vòng vây của những rễ cây khổng lồ đen sì như xúc tu quái vật, Minh Long đứng thẳng người, ánh mắt nhìn chằm chằm vào lão già gầy gò trước mặt. Hắn ý thức rất rõ sự chênh lệch về đẳng cấp giữa hai bên tựa như trời và vực. Tuy nhiên, bản năng sinh tồn mãnh liệt hối thúc hắn phải làm gì đó, thay vì đứng yên chờ chết.
"Oanh!"
Minh Long gầm lên một tiếng trầm thấp từ sâu trong cổ họng. Toàn bộ linh lực trong đan điền được hắn điên cuồng huy động tới mức cực hạn. Một luồng khí thế Kim Đan viên mãn rực rỡ bùng nổ từ cơ thể hắn, mang theo chút nóng bỏng còn vương lại của Dị Hỏa, tạo thành một lớp hộ thể bao quanh người và ngựa.
Lão già chống gậy chứng kiến cảnh tượng này liền khẽ nhướn một bên lông mày bạc trắng. Ánh mắt lão lộ vẻ ngạc nhiên xen lẫn chút khinh thường:
- Hửm? Chỉ mới đạt tới Kim Đan kỳ?
Lão lắc đầu cười nhạt. Đối với lão, việc đích thân ra tay xử lý một tên nhãi nhép cấp bậc này chẳng khác nào dùng dao mổ trâu để giết gà.
Minh Long cố gắng giữ giọng điệu bình tĩnh nhất có thể, mặc cho mồ hôi lạnh đã thấm đẫm lưng áo:
- Tiền bối, tại hạ và ngài xưa nay nước sông không phạm nước giếng. Vì cớ gì ngài lại tốn công chặn đường vây bắt một kẻ tiểu bối như ta? Ngài rốt cuộc có mục đích gì?
Lão già cười lạnh một tiếng, âm thanh khô khốc vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch:
- Cũng chẳng có gì to tát. Lão phu chỉ muốn... thuận tay diệt trừ một mối hậu họa về sau.
- Hậu họa? - Minh Long ngẩn người, cảm thấy lý do này vô cùng hoang đường:
- Tiền bối nói đùa sao? Tại hạ chỉ là một tu sĩ Kim Đan nhỏ nhoi, làm sao có tư cách trở thành hậu họa uy hiếp đến được một Luyện Hư viên mãn cao cao tại thượng như ngài? Rốt cuộc ý của tiền bối là gì? Tại sao lại nhất quyết muốn dồn ta vào chỗ chết?
Lão già im lặng, từ chối giải thích thêm bất cứ lời nào. Lão chậm rãi bước lên một bước.
"ẦM ẦM..."
Chỉ với một bước chân đơn giản đó, không gian xung quanh dường như sụp đổ hoàn toàn. Một luồng khí tức Luyện Hư viên mãn khủng bố, nặng nề tựa như cả bầu trời sập xuống, ập thẳng vào đầu Minh Long và Bạch Ảnh.
Lớp hộ thể Kim Đan của Minh Long vỡ tan tành tựa bong bóng trước cơn bão lớn.
"Rắc! Rắc!"
Tiếng xương cốt kêu răng rắc vang lên rợn người. Minh Long và Bạch Ảnh đồng loạt như bị một bàn tay vô hình khổng lồ ép chặt xuống nền đất cứng.
Cảnh tượng lúc này vô cùng thê thảm. Minh Long nằm rạp trên mặt đất, mặt mũi dính đầy bụi bẩn. Phổi của hắn bị ép xẹp lép, không khí bị tống khứ hoàn toàn ra ngoài, khiến hắn không thể hít vào dù chỉ một ngụm khí nhỏ. Toàn thân hắn tê liệt, lục phủ ngũ tạng đau đớn như đang bị nghiền nát dưới cối xay đá. Hắn cố gắng giãy giụa, muốn ngẩng đầu lên, song tay chân hắn tựa như bị đóng đinh xuống đất, hoàn toàn mất đi khả năng cử động.
- AAAAA...
Minh Long gầm gừ trong cổ họng, hai hàm răng cắn chặt vào nhau đến mức rỉ máu tươi, đôi mắt đỏ ngầu vì sung huyết. Hắn khó khăn liếc mắt sang bên cạnh.
Bạch Ảnh lúc này còn lâm vào tình cảnh càng bi đát hơn. Nó nằm bẹp dí, bốn chân co quắp bất lực. Máu tươi trào ra xối xả từ khóe miệng và lỗ mũi nó. Đôi mắt linh động thường ngày giờ đã lờ đờ, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Khí tức của nó vô cùng mong manh tựa ngọn đèn trước gió, dường như sinh mệnh sắp sửa cạn kiệt dưới áp lực kinh hoàng này.
Sự bất lực bao trùm lấy tâm trí Minh Long. Hắn thậm chí mất luôn khả năng vận chuyển linh lực nội thể để phản kháng. Đan điền của hắn như bị phong ấn, linh lực đông cứng lại hoàn toàn. Trong cơn tuyệt vọng cùng cực, hắn gào lên trong tâm trí:
- Ngọc Nhi! Ngọc Nhi mau nghĩ cách giúp ta! Chúng ta sắp chết rồi!
Trong không gian ý thức, hình ảnh Ngọc Nhi hiện lên rõ nét. Vẻ mặt nàng lúc này cũng tràn ngập sự lo lắng và hoảng hốt tột độ. Nàng nhìn thấy tình cảnh thê thảm của Minh Long, đôi tay run rẩy nắm chặt lại.
- Minh Long... - Giọng nàng nghẹn ngào, đầy vẻ bất lực:
- Quy tắc cốt lõi do Hệ Thống đặt ra nghiêm cấm ta trực tiếp ra tay can thiệp vào những cuộc chiến sinh tử chênh lệch cấp độ như thế này. Ta... ta thật sự không thể làm gì được. Ngươi chỉ có thể dựa vào bản lĩnh và vận may của chính mình...
Câu trả lời của Ngọc Nhi dập tắt tia hy vọng cuối cùng của hắn:
- Chết rồi!
Lão già chậm rãi tiến đến gần, tiếng gậy gỗ gõ xuống nền đất nghe đều đều như tiếng đếm ngược của tử thần. Lão cúi xuống nhìn Minh Long, tay vuốt vuốt chòm râu bạc, ánh mắt lộ vẻ tiếc nuối giả tạo:
- Ngươi hỏi tại sao ư? - Lão thì thầm, giọng nói lạnh lẽo thấu xương:
- Có trách... thì chỉ trách ngươi sinh ra đã mang mệnh sao chổi. Sự tồn tại của ngươi là một biến số nằm ngoài dự tính, có khả năng ảnh hưởng đến đại cục của toàn bộ chúng ta.
Lão lại thở dài một hơi sầu não:
- Thật đáng tiếc. Ngươi cũng còn rất trẻ, thiên tư lại tốt đến vậy. Thôi thì... kiếp sau hãy đầu thai làm người bình thường.
- Giờ thì... kết thúc thôi.
Bàn tay gầy guộc của lão già nhẹ nhàng nâng lên. Linh lực khủng bố bắt đầu dồn tụ vào đầu ngón tay trỏ của lão, tạo thành một điểm sáng chói mắt chứa đựng sức mạnh hủy diệt tinh thuần.
Lão chậm rãi ấn ngón tay đó xuống, mục tiêu chính là mi tâm của Minh Long đang nằm bất động.
Minh Long trân trân nhìn ngón tay tử thần đang hạ xuống. Thời gian như ngưng đọng lại. Cái chết đang ập đến, lạnh lẽo và tàn nhẫn. Hắn cảm thấy không cam tâm, xong hắn hoàn toàn bất lực trước sức mạnh tuyệt đối này.
- "Kết thúc lãng xẹt thế này sao..." - Hắn nhắm mắt lại, chờ đợi bóng tối vĩnh hằng.
Ngay đúng khoảnh khắc đầu ngón tay của lão già chỉ còn cách trán Minh Long một sợi tóc mỏng manh.
"ONG! ONG! ONG!"
Một âm thanh chấn động, mang theo tần số cao vút vang lên xé toạc màn đêm tĩnh mịch.
Không gian xung quanh Minh Long đột ngột vặn vẹo dữ dội. Từ trong hư vô, hàng loạt phù văn cổ xưa, rực rỡ ánh kim quang bất ngờ hiện hình. Chúng xoay chuyển điên cuồng, đan dệt vào nhau tạo thành một kết giới hình cầu vững chắc tuyệt đối, bao phủ trọn vẹn lấy Minh Long và Bạch Ảnh bên trong.
- Cái gì? - Lão già kinh hãi thốt lên, đồng tử co rút lại cực độ.
Đã quá muộn để thu tay về. Đầu ngón tay chứa đầy kình lực hủy diệt của lão đâm sầm vào lớp kết giới phù văn bí ẩn đó.
"RẦM!"
Một lực phản chấn kinh hoàng, mạnh gấp mười lần đòn tấn công của lão, bùng phát dữ dội từ mặt kết giới.
"Rắc!"
Ngón tay lão già gãy gập ngay tức khắc. Cả thân hình gầy gò của một Luyện Hư viên mãn cường giả bị hất văng ngược trở lại phía sau tựa như một quả đạn pháo bị bắn đi.
"PHỤT!"
Lão già bay xa hàng chục trượng, đâm xuyên qua ba lớp rễ cây khổng lồ mới dừng lại được. Miệng lão điên cuồng thổ ra một ngụm máu tươi, ánh mắt tràn ngập sự hoảng loạn tột độ nhìn chằm chằm về phía kết giới vừa xuất hiện.
Nỗi kinh hoàng tột độ hiện rõ trên khuôn mặt nhăn nheo, miệng lão lắp bắp, giọng nói run rẩy vỡ vụn:
- Phù văn này... Khí tức này... Điều này tuyệt đối vô lý! Tại sao nó lại xuất hiện ở đây?
Ngay lúc sự hoang mang của lão lên đến đỉnh điểm, một giọng nói trầm ấm, mang theo sự uy nghiêm tự nhiên vang vọng từ trên cao, cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn đó:
- Tại sao lại vô lý?
Minh Long, người vừa thoát khỏi cửa tử trong gang tấc, cố gắng mở đôi mắt sưng húp, khó khăn đảo mắt về hướng giọng nói vừa phát ra.
Phía trên bầu trời đêm đen kịt, hai thân ảnh đang lơ lửng giữa hư không, tà áo bay phần phật. Đi trước là một nam tử trung niên. Người này sở hữu dung mạo tuấn lãng, đôi mắt sâu thẳm tựa như chứa cả bầu trời sao. Toàn thân y toát lên một vẻ phiêu diêu tự tại, siêu phàm thoát tục, khiến người ta có cảm giác y đứng ngoài mọi quy tắc của thế gian trần tục. Đứng lùi về phía sau một bước là một nữ nhân có gương mặt thanh tú, dáng vẻ cung kính tuyệt đối.
Lão già dưới đất vừa nhìn thấy nam tử trung niên, đồng tử lập tức co rút lại bé tí như đầu kim. Gương mặt lão méo xệch đi vì hoảng sợ, lão hét lớn, giọng nói lạc đi vì khiếp đảm:
- Các chủ? Tại sao ngài lại ở đây? Đây là chuyện riêng của Huyền Hoang Tà Cung chúng ta! Ngài ra tay can thiệp chính là phạm vào quy tắc bất xâm phạm đã được thiết lập từ trước giữa hai bên!
Nam tử trung niên nghe vậy thì khẽ nhếch mép cười, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo thấu xương. Y nhẹ giọng đáp lại:
- Ai nói việc này chẳng liên quan tới bổn tọa?
Nói đoạn, y từ từ hạ ngón tay xuống, chỉ thẳng vào Minh Long đang nằm thoi thóp dưới đất, giọng nói trở nên đanh thép, vang rền như chuông lớn:
- Người mà ngươi đang muốn giết... chính là đệ tử chân truyền duy nhất của bổn tọa. Ngươi nói xem, hành động giết đồ đệ của ta có liên quan đến ta hay không?
- Cái gì? - Lão già thét lên, sự hoảng loạn dâng trào tột độ:
- Hoang đường! Chuyện này hoàn toàn bịa đặt! Từ trước tới giờ ngài nổi tiếng cô độc, chưa từng có tiền lệ nhận đệ tử chân truyền. Hắn chỉ là một tên nhãi nhép ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, làm sao có thể?
Nam tử trung niên nhếch miệng cười nhạt, ánh mắt nhìn xuống lão già tựa như nhìn một con sâu cái kiến:
- Bổn tọa hành sự thế nào, thu nhận đệ tử khi nào... lũ chuột nhắt các ngươi có tư cách được biết sao?
Lão già cứng họng, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Lão biết rõ vị trước mặt này đáng sợ đến mức nào, lời nói của y tựa như thánh chỉ.
Ngay lúc này, một thanh âm bí mật được truyền âm vang lên trực tiếp trong đầu Minh Long:
- Tiểu tử... nếu ngươi còn muốn giữ lại cái mạng nhỏ này thì mau mở miệng, gọi ta một tiếng sư phụ đi.
Minh Long khó khăn ngước mắt lên, bắt gặp ánh mắt của nam tử trung niên đang nhìn mình đầy thâm ý, kèm theo một cái gật đầu nhẹ.
Trong thức hải, Ngọc Nhi cũng hét lên thúc giục:
- Minh Long! Mau gọi đi! Đừng chần chừ nữa! Đây là chiếc phao cứu sinh duy nhất của ngươi hiện tại. Lão già kia sợ hắn, chỉ cần ngươi nhận làm đệ tử, lão ta tuyệt đối phải chùn tay!
Minh Long hiểu rõ tình thế ngàn cân treo sợi tóc này. Hắn cắn răng, nén cơn đau thấu tim gan, khóe miệng rỉ máu khẽ mấp máy, thốt ra từng chữ yếu ớt nhưng đủ để mọi người nghe thấy:
- Đệ... đệ tử... tham kiến... sư phụ.
Nghe được câu này, nụ cười trên môi nam tử trung niên càng thêm rạng rỡ. Y ngẩng mặt nhìn thẳng lên bầu trời đêm trống rỗng, nơi chỉ có những đám mây đen vần vũ rồi nói vọng lên. Âm thanh vang rền như sấm nổ, rõ ràng y đang đối thoại với một tồn tại khủng bố nào đó đang ẩn mình trong hư không:
- THẾ NÀO LÃO GIÀ? BỔN TỌA LÀM VẬY LÀ HỢP TÌNH HỢP LÝ, PHÙ HỢP VỚI QUY TẮC RỒI CHỨ?
Không gian im lặng trong tích tắc.
Rồi gần như ngay tức khắc, một thanh âm hừ lạnh vang lên từ cõi hư vô, mang theo sự tức giận bị kìm nén rồi vụt tắt:
- HỪ!
Tiếng hừ lạnh đó như một bản án tử hình dành cho lão già dưới đất. Lão hiểu rằng, chủ nhân thực sự của lão, kẻ đứng sau màn đêm, đã chấp nhận từ bỏ lão để tránh xung đột trực diện với vị Các chủ này:
- Không... Hết đường rồi...
Lão già kinh hãi tột độ, hoàn toàn vứt bỏ dáng vẻ cao cao tại thượng của một Luyện Hư cường giả. Bàn tay lão điên cuồng vươn ra, xé rách không gian tạo thành một khe nứt đen ngòm, định chui vào đó bỏ trốn thật nhanh.
Nam tử trung niên thấy vậy thì lắc đầu ngán ngẩm, ánh mắt lộ vẻ thương hại.
Y từ từ nâng cánh tay lên, đầu ngón tay thon dài điểm nhẹ vào khoảng không.
"ONG!"
Hàng loạt phù văn sáng chói, giống hệt loại đã bảo vệ Minh Long, bất ngờ hiện ra từ hư vô. Chúng đan xen vào nhau, tạo thành một chiếc lồng ánh sáng bao trùm lấy toàn bộ thân thể lão già, khóa chặt không gian xung quanh lão lại.
Biết bản thân đã cùng đường mạt lộ, trong đôi mắt lão già hiện lên sự điên cuồng và quyết tuyệt. Lão cắn chặt hàm răng đến mức vỡ vụn:
- Lão phu... xin hiến dâng cái mạng này cho chủ nhân!
Vừa dứt lời, đan điền của lão phát sáng rực rỡ. Cơ thể lão chợt phình to ra như một quả bóng sắp nổ tung, khí tức hủy diệt cuồn cuộn dâng trào, chuẩn bị cho một vụ nổ kinh hoàng.
Nữ nhân đứng đằng sau thấy vậy liền vội vàng cảnh báo:
- Chủ nhân! Cẩn thận! Lão ta đang định tự bạo!
Nam tử trung niên vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chỉ lắc nhẹ đầu một cái:
- Trước mặt ta, muốn chết cũng cần có sự cho phép.
Đầu ngón tay y khẽ siết lại.
Đống phù văn đang bao vây lão già lập tức co rút lại với tốc độ chóng mặt. Áp lực khủng khiếp từ phù văn ép chặt vào cơ thể đang phình to của lão, cưỡng ép đè nén luồng năng lượng tự bạo trở lại bên trong.
- AAAAAAA!!!!
Lão già hét lên một tiếng thảm thiết trong đau đớn tột cùng. Cơ thể lão bị hàng ngàn phù văn nghiền ép, vặn xoắn không thương tiếc.
"Bụp!"
Trong nháy mắt, thân xác của một cường giả Luyện Hư viên mãn bị nghiền nát thành một cơn mưa thịt vụn và máu tanh, tan biến hoàn toàn vào hư không. Ngay cả cơ hội tự bạo lão cũng chẳng thể thực hiện được.
Minh Long đôi mắt mở to hết cỡ, miệng há hốc đến mức không thốt nên lời. Cảnh tượng vừa rồi đã vượt quá sức tưởng tượng cũng như khả năng tiếp nhận của hắn.
Hắn vừa mới trải qua lằn ranh sinh tử mong manh dưới áp lực kinh hoàng của một Luyện Hư viên mãn, cảm giác bất lực và tuyệt vọng tột cùng vẫn còn chưa kịp tan biến. Vậy nhưng, chỉ trong một cái búng tay nhẹ nhàng, vị cường giả khủng bố kia đã bị nam tử trung niên này bóp nát, thân xác tan biến vào hư vô dễ dàng tựa như nghiền chết một con sâu cái kiến.
Không gian xung quanh trở lại sự yên tĩnh vốn có. Nam tử trung niên thu hồi pháp lực, ánh mắt thâm sâu tựa hồ thu, chậm rãi quét qua Minh Long một lượt từ đầu đến chân. Ánh nhìn ấy sắc bén như muốn soi thấu tâm can, cốt tủy của hắn.
Sau một thoáng trầm ngâm đánh giá, y khẽ gật đầu, lẩm bẩm:
- Cốt cách cứng cỏi, tâm tính kiên định trước cường địch. Tư chất... cũng xem như là thượng thừa.
Minh Long lúc này mới hoàn hồn, hắn khó khăn chống tay lên đầu gối, cố gắng đứng thẳng dậy dù toàn thân đau nhức như muốn rã rời. Hắn hít sâu một hơi điều hòa khí huyết, chắp tay hướng về phía nam tử trung niên, giọng nói vẫn còn chút run rẩy:
- Đa tạ tiền bối đã ra tay cứu mạng.
Nam tử trung niên nghe vậy liền cười nhạt, phất tay áo một cái:
- Ngươi chớ vội cảm tạ. Bổn tọa ra tay cứu ngươi, tuyệt nhiên chẳng phải vì rảnh rỗi sinh nông nổi hay lòng tốt đột xuất đâu.
Minh Long nhíu mày, sự cảnh giác vốn có lại dâng lên trong lòng:
- Vậy thì... tại sao ngài lại cứu ta?
Nam tử trung niên đáp, giọng điệu bình thản nhưng mang theo sự áp đảo không thể chối cãi của bậc bề trên:
- Hiện tại ngươi còn quá yếu ớt, biết nhiều cũng chỉ thêm phiền não, rước họa vào thân. Chờ khi nào ngươi đủ khả năng, đủ thực lực để đứng vững giữa trời đất này, tự khắc bổn tọa sẽ cho ngươi biết lý do.
Y dừng lại một chút, ánh mắt trở nên nghiêm túc và sắc lạnh hơn:
- Tuy nhiên, bổn tọa cho ngươi hai con đường để lựa chọn.
- Thứ nhất, trở thành đệ tử của bổn tọa, được che chở dưới danh nghĩa của bổn tọa.
- Thứ hai, ngươi có thể rời đi ngay bây giờ, tự sinh tự diệt. Nhưng bổn tọa nhắc trước, hiện tại ngươi đã trở thành mục tiêu săn đuổi gắt gao của những kẻ như lão già vừa rồi. Nếu thiếu đi danh nghĩa đệ tử của bổn tọa, ta sẽ không còn lý do gì để tiếp tục đứng ra bảo vệ ngươi nữa. Kết cục thế nào, chắc ngươi tự mình hiểu rõ.
Minh Long trầm mặc. Trong lòng hắn vẫn còn quá nhiều thắc mắc chưa có lời giải:
- Tiền bối, nhưng tại sao lại là ta? Đám người kia là ai? Vì cớ gì ta lại trở thành mục tiêu của bọn chúng?
Nam tử trung niên chỉ lắc đầu, nói ngắn gọn:
- Như bổn tọa đã nói, ta giúp ngươi có mục đích riêng, trên đời này chẳng có bữa ăn nào miễn phí cả. Khi ngươi đủ thực lực, chân tướng sẽ hiện ra trước mắt. Còn giờ... hãy đưa ra lựa chọn của ngươi đi.
Minh Long cắn môi, hắn biết mình đang đứng trước ngã rẽ quyết định vận mệnh. Hắn vội hỏi trong thức hải:
- Ngọc Nhi, ngươi thấy sao? Rốt cuộc người này là ai? Ông ta có đáng tin không?
Giọng Ngọc Nhi vang lên, có chút ngập ngừng hiếm thấy:
- Về thân phận của ông ta... rất tiếc ta không thể tiết lộ cụ thể lúc này. Việc này có liên quan mật thiết đến một chuỗi nhiệm vụ quan trọng trong tương lai của ngươi, thiên cơ bất khả lộ. Nhưng... Minh Long, cơ hội này ngàn năm có một. Ta khuyên ngươi nên nắm lấy.
Minh Long nghe vậy thì thầm suy tính. Hắn nhìn vào khoảng không nơi lão già Luyện Hư vừa biến mất, rồi nhìn phong thái phiêu diêu, tự tại của nam tử trước mặt. Hắn biết, mình cần một chỗ dựa vững chắc để trưởng thành trong thế giới tàn khốc này.
Minh Long hít một hơi thật sâu, chỉnh đốn lại y phục rách nát cho ngay ngắn. Hắn không quỳ xuống, bởi tôn nghiêm của hắn không cho phép hắn quỳ lạy người lạ quá dễ dàng. Thay vào đó, hắn chắp hai tay lại, cúi người một góc thật sâu, thể hiện sự tôn trọng cao nhất của một vãn bối đối với bậc thầy:
- Đệ tử Minh Long... xin bái kiến sư phụ.
Nam tử trung niên thấy hành động của hắn thì không hề phật ý, trái lại còn ngẩng mặt cười sảng khoái, tiếng cười vang vọng cả một vùng:
- Minh Long?
- Hảo! Hảo! Có khí phách! Bổn tọa rất ưng ý!
- Từ giờ phút này, ngươi chính thức là đệ tử đầu tiên của bổn tọa. Trước mắt, nhiệm vụ duy nhất của ngươi là phải nhanh chóng mạnh lên. Đến một cảnh giới nhất định, bổn tọa sẽ cho ngươi biết chân tướng toàn bộ sự việc ngày hôm nay.
Lúc này, nữ nhân thanh tú đứng bên cạnh nam tử trung niên cũng tiến lên một bước, hơi cúi người xuống thi lễ với Minh Long, giọng nói trong trẻo:
- Lam Nguyệt tham kiến thiếu chủ.
Thấy Minh Long có vẻ ngạc nhiên, nàng mỉm cười giải thích:
- Ta là sủng thú đi theo hầu hạ chủ nhân. Thân phận đệ tử cao quý, Lam Nguyệt không dám nhận.
Minh Long cũng vội gật đầu đáp lễ:
- Tại hạ Minh Long, hân hạnh.
Xong việc, nam tử trung niên cũng không muốn nán lại thêm. Y xoay người, chuẩn bị rời đi, nhưng rồi như nhớ ra điều gì quan trọng, y quay đầu lại dặn dò Minh Long lần cuối, giọng điệu trở nên nghiêm khắc:
- Từ giờ hãy nhớ lấy thân phận của ngươi, Thiếu chủ của Hoàng Văn Các, đệ tử chân truyền của bổn tọa.
- Bổn tọa sẽ để ngươi tự do phát triển, tự khắc tìm đến ngươi khi ngươi đủ thực lực. Với danh phận này, sẽ không có kẻ nào giống như lão già vừa rồi dám động đến ngươi nữa đâu. Tuy nhiên...
Ánh mắt y sắc lạnh như dao:
- Đối đầu với những kẻ từ Luyện Hư kỳ trở xuống thì đừng có gọi bổn tọa. Tự mình lo liệu đi. Đệ tử của bổn tọa không thể là phế vật dựa dẫm vào sư phụ.
Nói xong, y giơ tay lên, xé rách không gian trước mặt một cách nhẹ nhàng.
Minh Long lẩm bẩm cái tên vừa nghe:
- Hoàng Văn Các... - Rồi hắn lại chắp tay cúi người thật sâu một lần nữa:
- Đệ tử xin ghi nhớ giáo huấn. Ơn cứu mạng của sư phụ hôm nay, đệ tử khắc cốt ghi tâm.
Y gật đầu, tiến một chân vào trong vết rách không gian đen ngòm. Bỗng nhiên, y khựng lại, quay đầu nói vọng lại với một nụ cười đầy ẩn ý:
- À đúng rồi, thông tin miễn phí cho ngươi đây. Ở A Tốc Cát Bộ này cũng đang tồn tại một loại Dị thuộc tính nữa. Có đạt được nó hay không... thì phải xem bản lĩnh và cơ duyên của ngươi rồi.
Dứt lời, cả nam tử trung niên và Lam Nguyệt bước vào khe nứt không gian, bóng dáng họ tan biến vào hư vô, trả lại sự yên tĩnh cho màn đêm.
Minh Long đứng thẳng người dậy, chắp tay vái vọng theo hướng sư phụ vừa rời đi, trong lòng dâng lên nhiều cảm xúc hỗn độn.
Không gian xung quanh trở lại tĩnh lặng như tờ. Minh Long thở phào một hơi nhẹ nhõm, cảm giác như vừa trút bỏ được gánh nặng ngàn cân đang đè nén lồng ngực.
Đúng lúc này, một hơi thở ấm áp phả vào gáy hắn.
Minh Long giật mình quay đầu lại. Đập vào mắt hắn là đôi mắt to tròn, linh động của Bạch Ảnh. Con chiến mã vừa nãy còn nằm thoi thóp, nội tạng dập nát, tưởng chừng như không còn sự sống, giờ đây đã đứng dậy vững vàng, cọ cọ vào người hắn đòi vuốt ve, sinh khí dồi dào như chưa từng bị thương:
- Bạch Ảnh! Ngươi... sao có thể? - Minh Long mừng rỡ ôm lấy cổ nó, kiểm tra khắp nơi, hoàn toàn không thấy một vết thương nào để lại.
Ngọc Nhi lúc này mới lên tiếng giải thích, giọng điệu vẫn còn chút dư âm của sự kinh hãi:
- Là do người đó... vị sư phụ mới của ngươi vừa tiện tay chữa trị cho nó trước khi đi đấy. Sở dĩ ngươi không nhìn ra thủ đoạn của ông ta, bởi vì ông ta là một Độ Kiếp hậu kỳ cường giả.
- CÁI GÌ???
Minh Long nhảy dựng lên, hai mắt trợn tròn:
- ĐỘ KIẾP HẬU KỲ? LÃO TỬ VỪA TRỞ THÀNH ĐỆ TỬ CỦA ĐỘ KIẾP HẬU KỲ CƯỜNG GIẢ Á?
Ngọc Nhi nhún nhún vai, tỏ vẻ hiển nhiên:
- Sự thật là vậy.
Minh Long nhíu mày, cảm xúc lẫn lộn giữa vui sướng tột độ và hoang mang tột cùng. Chợt hắn vỗ trán, nhớ ra một việc quan trọng:
- Chết tiệt! Vừa nãy gấp quá, ta còn chưa kịp hỏi danh tính sư phụ là gì!
Đúng lúc này, chiếc nhẫn trữ vật trên tay Minh Long chợt phát sáng. Một tấm lệnh bài màu đen tuyền, làm từ chất liệu kim loại lạ, tự động bay ra, rơi vào tay hắn.
Minh Long cầm lấy, cẩn thận quan sát dưới ánh trăng.
Mặt trước tấm lệnh bài chạm khắc tỉ mỉ ba chữ rồng bay phượng múa, toát lên khí thế uy nghiêm, cổ kính "Hoàng Văn Các".
Hắn lật lại mặt sau. Ở đó, chỉ có khắc đơn giản hai chữ, nhưng nét chữ lại chứa đựng đạo vận vô cùng thâm sâu, nhìn vào như bị hút hồn:
"Trần Lộc".
- Trần Lộc?... Hoàng Văn Các...?
Minh Long siết chặt tấm lệnh bài trong tay, lẩm bẩm cái tên này, trong lòng trào dâng một ngọn lửa quyết tâm mãnh liệt.
=======
Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:
* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)
Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!
*DONATE THÁNG 10:
- 1/10: + HVC góp lúa nuôi Minh Long tu luyện: 500. 000 VND
- 2/10: + THẠCH SANH: 50. 000 VND
+ NGUYỄN DUY THÔNG: 1. 000. 000 VND
- 9/10: + TRỊNH MINH TUẤN: 100. 000 VND
Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:
https://youtube.com/playlist?list=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt
Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.
========
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!