Lạc Hồng Thần Chủ

Chương 160 ĐÂY CHÍNH LÀ... Mới

#LHTC#VP:

"Lộc cộc! Lộc cộc!"

​Tiếng móng ngựa gõ xuống mặt đường đá khô khốc phá tan bầu không khí tĩnh lặng của vùng biên viễn đầy nắng gió. Minh Long khẽ ghì cương, dừng chân trên một ngọn đồi cao, ánh mắt hắn nheo lại đầy vẻ dò xét khi nhìn về phía doanh trại Tây Kỳ Quân đang nằm lặng lẽ dưới thung lũng.

​Lần trước, khi đang trên lộ trình tiến sang A Tốc Cát Bộ, hắn từng đi qua nơi này nên vẫn nhớ như in vị trí chiến lược trọng yếu này. Thế nhưng, khung cảnh hiện ra trước mắt lại khiến hắn cảm thấy có điều gì đó vô cùng bất thường.

​- Hửm? - Minh Long lẩm bẩm trong miệng:

- Hoàn toàn trống không?

​Doanh trại vốn dĩ phải là nơi tập trung hàng vạn quân sĩ oai nghiêm, nay lại tiêu điều và vắng lặng đến lạ thường. Hắn chỉ thấy lác đác vài tên lính gác đi lại uể oải, những lá đại kỳ bay phất phơ trong gió chiều. Minh Long thúc ngựa men theo con đường mòn nhỏ đi xuống một trấn nhỏ gần đó để nắm bắt tình hình. Vừa thấy một nam tử đang gánh thùng hàng nặng trĩu đi tới, hắn liền tiến lại gần, chắp tay khách sáo:

​- Vị huynh đài này, cho tại hạ hỏi chút chuyện được không?

​Nam tử lạ mặt dừng chân, lấy tay lau vệt mồ hôi trên trán rồi nhìn Minh Long với vẻ tò mò:

- Có chuyện gì vậy tiểu huynh đệ?

​Minh Long đi thẳng vào vấn đề trọng tâm:

- Huynh có biết tại sao hiện tại doanh trại Tây Kỳ Quân hoàn toàn trống trơn không? Ta thấy chỉ có vài tên lính canh gác lẻ tẻ ở đó.

​Nam tử nghe vậy liền tặc lưỡi, hạ gánh hàng xuống đất rồi đáp:

- Thì đấy... nghe đâu biên giới phía Đông Thủy Vân Quốc bị đám quân Lam Ba Quốc gây chiến dữ dội lắm. Toàn bộ Tây Kỳ Quân đã nhận lệnh hành quân gấp đến đó để chi viện từ lâu rồi.

​Nghe đến đây, Minh Long thầm mắng một tiếng đầy phẫn nộ trong lòng:

- "Má nó! Đúng là bọn chúng đã bắt đầu động thủ rồi."

​Hắn cố giữ bình tĩnh, hỏi tiếp lời:

- Huynh đài có thể cho tại hạ biết thêm là Tây Kỳ Quân đã khởi hành được bao lâu rồi không?

​Người nam tử ngẩng mặt lên trời lẩm nhẩm hồi lâu rồi mới đáp:

- À... chắc cũng phải được mười ngày rồi đấy.

​Minh Long chắp tay cảm tạ:

- Đa tạ huynh đài đã cung cấp tin tức quý giá.

​- Không có gì, đi đứng cẩn thận nhé! - Nam tử phất tay rồi lại gánh hàng tiếp tục hành trình của mình.

​Minh Long leo lên lưng Bạch Ảnh, hắn lắc đầu nguầy nguậy đầy lo lắng trước những diễn biến mới. Tình hình đang xoay chuyển nhanh chóng vượt xa dự tính ban đầu của hắn. Hắn đang định thúc ngựa đi ngay thì bất chợt, một luồng khí tức lạ kỳ từ bên trong nhẫn trữ vật bất ngờ truyền ra. Minh Long động tâm quan sát, sắc mặt hắn lập tức trở nên kinh ngạc khi thấy tấm lệnh bài đang phát ra từng luồng ánh sáng đỏ rực, nhấp nháy liên tục không nghỉ.

​- Lệnh bài này... là của Tiểu Mễ?

​Ký ức của vài tháng trước đột ngột ùa về trong tâm trí hắn. Lúc đó, trước khi Minh Long khởi hành đi xa, Tiểu Mễ đã ngồi trước mặt hắn với khuôn mặt bí xị, đôi mắt đượm vẻ u buồn. Minh Long đã cười bảo:

- Tỷ suy nghĩ gì chứ, đệ đi không lâu sẽ về thôi mà.

​Tiểu Mễ lúc đó lườm hắn một cái thật sắc:

- Ta lo cho đệ thôi cũng không được hay sao?

​Minh Long chép miệng đáp:

- Đệ biết rồi, đệ cũng đã lớn rồi, tỷ đang lo xa quá rồi đó.

​Nghe thấy câu nói ấy, Tiểu Mễ liền thay đổi thái độ ngay lập tức, nàng quay lưng lại phía hắn, giọng điệu đầy hờn dỗi:

- Ừ... vậy thì đệ cứ đi đi, ta sẽ không nghĩ gì nữa đâu.

​Thấy nàng thật sự giận dỗi, Minh Long vội vỗ vỗ trán, tiến lại gần dỗ dành:

- Này... đừng có dỗi mà... đệ xin lỗi.

​Hắn vội vàng rút từ nhẫn trữ vật ra hai tấm lệnh bài mua từ Bách Bảo Các, đưa một tấm cho nàng:

- Này, quà đệ tặng tỷ đó.

​Tiểu Mễ quay lại, nhìn tấm lệnh bài trên tay hắn rồi hỏi đầy ngờ vực:

- Thứ đồ gì vậy?

​Minh Long giải thích cặn kẽ:

- Đây là lệnh bài truyền tin đặc biệt. Khi nào tỷ cần đệ có mặt, tỷ hãy bóp nát lệnh bài này, nó sẽ lập tức gửi tín hiệu đến tấm lệnh bài tương ứng của đệ. Nói dễ hiểu là vào những thời khắc quan trọng hay sinh tử, chỉ cần tỷ cần, đệ sẽ có mặt ngay lập tức.

​Tiểu Mễ đón lấy tấm lệnh bài, ánh mắt vẫn còn mang chút nghi hoặc:

- Thật không? Bất cứ khi nào cũng được phải không?

​Minh Long gật đầu chắc nịch:

- Đã bao giờ đệ gạt tỷ chuyện gì chưa? Tỷ hãy nhớ nhé, lúc nào thật sự cần thiết mới được bóp nát nó.

​- Biết rồi, biết rồi! - Tiểu Mễ khi đó mới chịu nở một nụ cười rạng rỡ.

​Trở lại hiện tại, tấm lệnh bài trong nhẫn trữ vật đang rung lên dồn dập như nhịp tim đập gấp gáp. Minh Long giật mình kinh hãi:

- Tiểu Mễ! Khoan đã... tín hiệu này...

​Hắn đảo mắt quan sát phương hướng truyền đến của luồng sáng, sắc mặt trở nên trắng bệch:

- Là từ phía Hằng Thiên Tông! Khốn khiếp, quá nhiều chuyện xảy ra cùng một lúc!

​Ngọc Nhi trong thức hải bỗng ngáp ngắn ngáp dài, giọng điệu đầy thong dong:

- Ngươi định đi đâu trước đây?

​Minh Long không một giây chần chừ, ánh mắt hắn hiện rõ sự kiên định:

- Hằng Thiên Tông!

​Ngọc Nhi đáp:

- Nếu gấp thì chỉ còn cách đó thôi.

​Hơi thở Minh Long trở nên dồn dập, trái tim hắn đập liên hồi trong lồng ngực:

- Hằng Thiên Tông quá xa... liệu... ta có thể không?

​Ngọc Nhi nhún nhún vai đầy ẩn ý:

- Không thử sao biết được kết quả?

​Minh Long nghiến chặt răng, hắn thúc mạnh vào hông Bạch Ảnh. Con bạch mã hí vang một tiếng dài xé toạc mây xanh, nó hóa thành một vệt trắng tinh khôi lao đi với tốc độ kinh hoàng hướng về phía tông môn.

​- Đúng! Không thử thì làm sao biết được!

...

Sát khí trên đỉnh Hằng Thiên Sơn lúc này đặc quánh lại, mùi máu tanh nồng quyện vào sương núi tạo nên một khung cảnh tang thương đến cực điểm. Hàn Minh Hạo đứng chắp tay trên hư không, tà áo hắc bào tung bay phần phật theo từng cơn gió lốc do linh lực tạo ra. Lão nhìn xuống Hằng Vương bằng ánh mắt chứa đầy sự kinh tởm và coi thường giống như đang nhìn một món đồ chơi đã cũ nát.

​Lão gằn giọng, thanh âm lạnh lẽo thấu xương:

- Hằng Vương, suýt chút nữa lão phu đã quên mất sự tồn tại của ngươi. Nếu ngươi đã muốn thể hiện lòng trung thành với cái tông môn mục nát này đến thế, vậy thì hãy cùng nó chôn thây một thể đi!

​"Oành!"

​Hai luồng khí thế Hóa Thần hậu kỳ bùng nổ dữ dội, tạo thành những vòng sóng xung kích quét sạch mọi vật cản trong bán kính trăm trượng. Hàn Minh Hạo khẽ liếc mắt sang Hàn Minh Vũ, ra lệnh bằng chất giọng đầy uy quyền:

- Đồ nhi, lão già này cứ để vi sư lo liệu. Ngươi hãy mau chóng dọn dẹp đám phía dưới, đừng để lãng phí thêm thời gian của ta.

​Hàn Minh Vũ cung kính cúi đầu:

- Đệ tử tuân mệnh!

​Hắn lập tức xoay người, ánh mắt hung quang lộ rõ vẻ tàn nhẫn khi nhìn xuống đám đệ tử Hằng Thiên Tông đang thoi thóp. Hắn thét lớn, tiếng vang dội khắp các đỉnh núi:

- Ngũ vị trưởng lão nghe lệnh! Đại khai sát giới, san phẳng Hằng Thiên Tông cho ta! - Ánh mắt hắn dừng lại trên người Hàn Mặc, nụ cười trở nên đầy vẻ đắc ý:

- Mặc nhi, thể hiện bản lĩnh của ngươi đi.

​- Tuân lệnh phụ thân!

​Hàn Mặc đáp lời, gương mặt của hắn lúc này đã hoàn toàn bị tà khí xâm chiếm, nụ cười ôn hòa thường ngày đã bị thay thế bằng vẻ mặt của một con quỷ khát máu. Tu vi Hóa Thần sơ kỳ kết hợp cùng luồng Âm lực đen đặc cuộn trào quanh thân, hắn nhanh chóng kết ấn bằng tốc độ chóng mặt:

- Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết trọng thiên thứ năm - Âm Sát Độc Chưởng!

​Một chưởng ấn đen ngòm, to lớn như ngọn núi nhỏ hiện ra, Hàn Mặc lao vào giữa đám đông đệ tử như một tia chớp đen, điên cuồng gieo rắc cái chết. Những người mới hôm qua còn cùng hắn đàm đạo, tu luyện, giờ đây trong mắt hắn chỉ là những bao cát để mặc sức tàn phá.

​- Dừng lại! Tên súc sinh phản đồ kia!

Hằng Vương gầm lên đau đớn, định lao xuống cứu viện nhưng Hàn Minh Hạo đã xuất hiện ngay trước mặt như một bóng ma.

​- Chăm lo cho cái mạng già của ngươi trước đã! Cửu Âm Bạch Cốt Trảo!

​"Vù! Vù"

Những móng vuốt mang theo hàn độc và Âm lực rít lên trong không khí, tấn công dồn dập vào những điểm yếu trên cơ thể Hằng Vương. Hằng Vương dù đang bị độc tố Huyết Ảnh Tán cắn xé mạch máu vẫn cố gắng gượng dậy, ông vận chuyển toàn bộ tàn lực:

- Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết trọng thiên thứ sáu - Nhật Nguyệt Đồng Huy!

​Dương lực rực rỡ tỏa ra từ cơ thể ông, rạng ngời đến mức khiến người ta lóa mắt rồi đột ngột chuyển hóa thành một luồng Âm lực tím sẫm đầy bí ẩn. Hai luồng sức mạnh đỉnh cao va chạm, tạo ra những tiếng nổ chấn động khiến cả ngọn núi rung chuyển liên hồi.

​Phía dưới, địa ngục trần gian đang hiện hữu rõ nét. Hàn Mặc vung tay chém giết không chút ghê tay, máu tươi bắn lên cả bộ y phục bạch kim tinh khôi của hắn.

Dù các đệ tử Hằng Thiên Tông đã đứng lên kết hợp chiến đấu, nhưng khoảng cách giữa Trúc Cơ, Kim Đan và Nguyên Anh với sáu vị Hóa Thần kỳ là một vực thẳm không thể khỏa lấp.

​Hàng ngũ Thập Nhị Hộ Pháp sụp đổ, người chết kẻ bị thương.

Hắn vươn tay bóp chặt cổ Hằng Tiên, nhấc bổng nàng lên không trung. Hằng Tiên cố gắng vùng vẫy, nhưng sức mạnh Hóa Thần đã khóa chặt mọi kinh mạch của nàng. Nàng trừng mắt nhìn hắn, giọng nói thều thào nhưng đầy sự khinh bỉ:

- Ngươi... tên phản đồ... ghê tởm...

​Hàn Mặc nhìn nàng bằng ánh mắt biến thái, giọng nói hắn dịu dàng một cách đáng sợ:

- Hằng Tiên sư muội, muội có biết ta đã khao khát vẻ đẹp này bao lâu rồi không? Chỉ cần muội gật đầu theo ta về Lam Ba Quốc, ta hứa sẽ cho muội hưởng vinh hoa phú quý cả đời. Hàn Nguyệt Môn sẽ là nơi che chở cho muội.

​Hằng Tiên nghe vậy thì cười khẩy một tiếng đầy cay đắng.

"Phụt!"

Nàng nhổ thẳng một bãi nước bọt pha máu vào mặt hắn, nghiến răng thét lên:

- Ta thà làm ma Hằng Thiên Tông chứ không bao giờ làm chó cho Hàn Nguyệt Môn!

​- Đã vậy thì ta đành tiễn muội một đoạn vậy... thật đáng tiếc cho một đóa hoa.

​"Vút! Hự!"

Lưỡi kiếm sắc lạnh đâm xuyên qua trái tim Hằng Tiên. Âm lực tàn bạo từ lưỡi kiếm tràn vào, điên cuồng phá hủy mọi cơ quan nội tạng của nàng trong tích tắc. Hằng Tiên ngã xuống, đôi mắt vẫn trợn trừng nhìn về phía điện thờ tông môn.

​- HẰNG TIÊN TỶ TỶ!

​Thượng Quan Yên Nhi gào khóc trong tuyệt vọng, nàng cố gắng huy động toàn bộ linh lực:

- NHÂN SƯ!

​Một bóng hình Nhân Sư uy mãnh xuất hiện từ mặt đất, nhưng trước mặt một Hóa Thần kỳ như Hàn Mặc, nó chỉ yếu ớt như một con mèo nhỏ. Hắn phất tay, một luồng kình lực khủng khiếp đánh tan Nhân Sư, hất văng Yên Nhi đi xa hàng chục mét. Liệt Khang lao đến, dùng hết sức lực đỡ lấy nàng vào lòng:

- Yên Nhi! Khốn kiếp! Chiêu Luân Dương Viêm!

"Vù!"

​Vòng tròn lửa rực cháy lao đi nhưng bị Hàn Mặc dễ dàng chém đứt làm đôi. Hắn lững thững tiến lại gần hai người với thanh kiếm đẫm máu.

​Trong lúc đó, ở một nơi xa xôi, Bạch Ảnh đang phi nước đại với tốc độ vượt qua mọi giới hạn của một con ngựa. Minh Long trên lưng ngựa, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì tập trung, mồ hôi ướt đẫm cả vạt áo:

- Nhanh lên! Chút nữa thôi! Ta đã cảm nhận được rồi, chút nữa...

...

​Lưỡi kiếm của Hàn Mặc đã giơ cao quá đầu, nhắm thẳng vào Thượng Quan Yên Nhi đang nằm bất động. Liệt Khang thấy không còn đường lui, hắn đột ngột xoay người, lấy tấm lưng của mình che chắn hoàn toàn cho nàng. Giây phút tử thần cận kề, hắn thì thầm vào tai nàng:

- Yên Nhi... ta thực sự rất thích nàng...

​Bất ngờ, tấm lệnh bài đã vỡ vụn trên tay Tiểu Mễ bỗng tỏa ra một luồng sáng vàng rực rỡ, kết nối với một ấn ký không gian huyền bí ngay dưới nền đất.

​"KENG!"

​Tiếng kim loại va chạm vang lên đanh thép. Huyền Ngân Song Đoản hiện ra rực rỡ, vững vàng đỡ lấy nhát chém ngàn cân của Hàn Mặc. Minh Long xuất hiện giữa những tia lửa điện và khói bụi mịt mù, lồng ngực hắn phập phồng vì mệt nhưng sát khí tỏa ra lại khiến người ta rùng mình.

​Hàn Mặc bị phản lực đẩy lùi lại vài bước, hắn trợn mắt nhìn kẻ vừa xuất hiện:

- Ngươi... Minh Long? Làm sao có thể?

​Liệt Khang bàng hoàng mở mắt, nhìn thấy bóng lưng vững chãi trước mặt mà không dám tin vào sự thật:

- Minh... Minh Long... từ bao giờ?

​Minh Long khẽ xoay nhẹ cổ tay, Huyền Ngân Song Đoản trong tay hắn phát ra những tiếng ngân nga đầy hưng phấn. Hắn liếc nhìn Hàn Mặc, giọng nói chứa đầy sự băng lãnh:

​- Đây chính là... sức mạnh của Phi Lôi Thần Thuật.

========

Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:

* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)

Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.

*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!

*DONATE GẦN ĐÂY:

- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND

- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND

- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND

- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND

- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND

- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND

- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND

- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND

- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND

- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND

- 2/2: Nguyễn Duy Thông đầu tháng góp linh thạch nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 15/2: TRẦN LỘC - HVC chúc mừng năm mới: 500.000 VND

- 16/2: HOÀNG LÃO TÀ: 500.000 VND

Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:

https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt

Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.

========

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận