Lạc Hồng Thần Chủ

Chương 152 CẦU HÔN ĐI Mới

#LHTC#VP:

Trong không gian cô đọng của Nghị Sự Điện, sự im lặng bao trùm lấy vạn vật, chỉ còn lại hơi thở nặng nề và run rẩy của hai kẻ đang bị dìm sâu xuống mặt sàn đá lạnh lẽo. Lôi Hòa và Lôi Viễn lúc này nằm bẹp, thân hình bị đè nghiến dưới một loại áp lực vô hình nặng tựa thiên thạch. Uy áp tuyệt đối của một vị quân vương đạt đến cảnh giới Luyện Hư kỳ tỏa ra mạnh mẽ, sức mạnh ấy khiến trời đất như biến sắc và vạn vật phải thần phục.

​Hoàng Luật đứng đó, gương mặt thường ngày điềm tĩnh của một bậc đế vương đã bị che lấp bởi một tầng sát khí đặc quánh. Ánh mắt ông đỏ rực như lửa thiêu, nhìn thẳng vào gã Thái tử béo mập đang co quắp dưới chân mình. Trong tâm trí ông, ngai vàng này có thể sụp đổ, giang sơn này có thể nhuốm máu, riêng tôn nghiêm của nhi nữ mà ông hết mực yêu thương là điều bất khả xâm phạm.

​Lôi Viễn sở hữu tu vi Hóa Thần viên mãn nhưng lúc này cũng cảm thấy lục phủ ngũ tạng bị bóp nghẹt. Lão cắn chặt hàm răng đến mức máu tươi rỉ ra nơi khóe miệng, cố gắng huy động từng chút linh lực cuối cùng để giữ lấy hơi tàn mà mở miệng:

​- Bệ hạ... xin ngài hãy nghĩ đến đại cục! Chúng ta là sứ giả chính thức, giết chúng ta đồng nghĩa với việc đoạn tuyệt con đường sống duy nhất của vương triều này!

​Lôi Hòa ở bên cạnh, kẻ vừa mới đây còn huênh hoang tự đắc, giờ đây chỉ còn là một khối thịt run rẩy trong đống y phục dát vàng lộng lẫy. Hắn lắp bắp, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi tột độ:

​- Ta nhất thời lỡ lời... xin Bệ hạ thu lại uy áp... ta xin lỗi... xin lỗi công chúa...

​Chứng kiến cơn thịnh nộ bùng phát đến mức cực đoan của Hoàng Luật, Thượng Quan Huyền Phong cùng Ngọc Linh hiểu rằng nếu không ngăn cản, Nghị Sự Điện hôm nay chắc chắn sẽ trở thành nơi chôn thây của phái đoàn Quang Lôi, chiến tranh tổng lực sẽ nổ ra ngay tức khắc. Lão tướng gia bước vội lên phía trước, chắp tay cúi mình, giọng nói đầy sự khẩn thiết vang lên:

​- Bệ hạ! Xin người hãy thu hồi uy nghiêm! Câu chuyện nên dừng lại ở đây, giang sơn xã tắc vẫn đang nằm trên bàn cân, xin người hãy vì đại cục mà kiềm chế!

​Ngọc Linh dù trong lòng vẫn còn vương lại nỗi uất hận tột cùng sau lời lăng mạ, vẫn thấu hiểu gánh nặng trên vai phụ hoàng mình. Nàng tiến tới, đôi bàn tay thanh mảnh khẽ chạm vào vạt áo của Hoàng Luật, đôi mắt nàng nhòe lệ ánh lên vẻ kiên cường, như một lời khẩn cầu lặng lẽ để bảo vệ phụ hoàng khỏi những quyết định quá mức nóng nảy.

​Nhìn thấy nhi nữ, ngọn lửa giận dữ trong mắt Hoàng Luật mới dần nguôi ngoai đi đôi chút. Ông hừ lạnh một tiếng, thanh âm vang lên như sấm nổ giữa điện ngọc, rồi phất mạnh tay áo. Toàn bộ áp lực nghẹt thở lập tức tan biến như khói mây. Hoàng Luật xoay người, bước từng bước uy nghi trở lại ngai vàng, để lại hai kẻ của phái đoàn Quang Lôi đang ngồi thụp xuống đất, tham lam hít lấy hít để từng ngụm không khí giống như những kẻ vừa từ cõi chết trở về.

​Gương mặt Lôi Hòa và Lôi Viễn lúc này vẫn còn vương lại sự kinh hãi đến cực điểm, đồng tử thu nhỏ lại mỗi khi nhìn thấy bóng lưng của vị hoàng đế Thủy Vân. Hoàng Luật ngồi trên vị trí cao nhất, đôi mắt sắc lẹm như kiếm tuệ quét xuống, giọng nói vang dội, dứt khoát như chặt đinh đóng sắt:

​- Từ chối! Trẫm chính thức tuyên bố từ chối cuộc hôn nhân này! Toàn bộ sính lễ, tài vật mà các ngươi mang sang, hãy đem tất cả biến khỏi tầm mắt trẫm. Cút ngay lập tức về Quang Lôi Quốc!

​Sau khi chứng kiến tận mắt thái độ hèn nhát, tâm tính đê tiện và sự vô sỉ của Lôi Hòa, Hoàng Luật khẳng định dù Thủy Vân có sụp đổ, ông cũng tuyệt đối không phó mặc hạnh phúc cả đời của nhi nữ vào tay một hạng tiểu nhân như vậy. Lôi Viễn lau đi vệt máu, gương mặt lão tràn đầy sự nhục nhã xen lẫn cay độc, lão gằn giọng:

​- Bệ hạ làm vậy là đang tự đào mồ chôn mình! Thiếu vắng đồng minh Quang Lôi, Thủy Vân lấy gì để chống lại đại quân phương Lam Ba? Ngài muốn thấy vạn dân lầm than chỉ vì một chút tự tôn sao?

​Lôi Hòa thấy có Lôi Viễn đỡ lời, sự uất ức trong lòng lại trỗi dậy, hắn gào lên đầy vẻ thách thức:

​- Ngài điên rồi! Lam Ba Quốc có tới hai cường giả Luyện Hư kỳ đang trực chờ ở biên giới. Một mình ngài liệu có thể chống lại được sự tàn phá đó? Thủy Vân sẽ bị san phẳng thành bình địa!

​Hoàng Luật đứng bật dậy, khí thế uy nghiêm của ông tỏa ra còn mạnh mẽ và đáng sợ hơn cả lúc ông bộc phát linh lực. Ông chỉ thẳng mặt Lôi Hòa, từng lời nói ra đều mang sức nặng nghìn cân:

​- Chống lại được hay không, đó là chuyện của trẫm! Thiên hạ này là của trẫm, con dân Thủy Vân này cũng là của trẫm, mọi sóng gió, mọi tội đồ đều do một mình trẫm gánh vác! Ngươi nghe cho kỹ đây. Giang sơn Thủy Vân Quốc này được lập nên bằng xương máu quân thù, Hoàng gia ta không giành được thiên hạ từ việc đánh đổi hạnh phúc nữ nhân. Ngươi là một kẻ tiểu nhân tâm địa hẹp hòi, ngươi không xứng để chạm vào một sợi tóc của nhi nữ trẫm!

​Hoàng Luật hừ lạnh, ánh mắt nhìn thẳng về hướng biên cương xa xôi, nơi bóng tối của quân đoàn Lam Ba đang rình rập, rồi ông chốt hạ một câu khiến cả Nghị Sự Điện rơi vào im lặng:

​- Lam Ba Quốc có hai Luyện Hư kỳ thì đã sao? Muốn chiến... hừ! Trẫm chờ bọn chúng!

​Lôi Hòa và Lôi Viễn cứng họng, hoàn toàn câm nín trước khí phách hiên ngang, thà gãy chứ không cong của vị hoàng đế Thủy Vân.

...

Mặt hồ rộng lớn nằm sâu trong lãnh thổ A Tốc Cát Bộ trải dài mênh mông như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu trọn vẹn bầu trời cao vút và những rặng núi nhấp nhô phía chân trời. Gió thảo nguyên thổi qua mang theo hương cỏ dại thanh mát cùng vị ẩm nồng của đất, tuy nhiên bầu không khí yên bình ấy dường như bị gợn đục bởi sự lúng túng đang hiện rõ trên gương mặt một người.

​- Kìa! Kìa! Kìa!... Ấy, lại hụt mất rồi! Công tử thật là, ngài cứ để tâm trí treo ngược cành cây thế kia thì cá nào thèm cắn cơ chứ!

​Tiếng kêu lanh lảnh của Đồ Nha vang lên đầy tiếc nuối bên cạnh Minh Long khi hắn vừa mới giật hụt mất một con cá lớn. Con cá quẫy đuôi mạnh mẽ, tạo ra những vòng tròn sóng nước lan tỏa rộng khắp rồi lặn sâu xuống lòng hồ thăm thẳm. Minh Long chép miệng, hắn thản nhiên vứt chiếc cần câu sang một bên mặt đất, gương mặt lộ vẻ bất lực:

​- Thật là đen đủi, ta vốn dĩ chẳng có lấy một chút năng khiếu nào với môn câu cá tẻ nhạt này cả.

​Đồ Nha nghe vậy liền bĩu môi, ánh mắt nha đầu lộ rõ vẻ tinh quái khi nhìn vào dáng vẻ xao nhãng của vị hắn:

​- Năng khiếu của công tử vốn dĩ rất tốt, chỉ tại tâm tư ngài đang dành trọn cho một nơi khác nên mới để tuột mất con cá to như vậy.

​Minh Long khẽ giật mình, hắn liếc mắt nhìn nha đầu, cố gắng giữ cho giọng điệu của mình vẻ bình thản nhất có thể:

​- Hửm? Nha đầu muội lại muốn nói tâm tư ta để ở nơi nào?

​- Còn nơi nào khác ngoài chỗ của Đại công chúa được nữa? - Đồ Nha đáp ngay lập tức bằng giọng khẳng định:

- Hiện giờ cả A Tốc Thành đang đồn ầm lên sau màn tỏ tình chấn động của công tử đấy thôi. Ai ai cũng biết rõ ngài đang...

​"Oái!"

​Lời nói còn chưa kịp dứt thì Cáp Tát đã tiến tới nhanh như cắt, hắn thẳng tay kéo tai Đồ Nha rồi gắt khẽ:

- Chuyện trọng đại của công tử mà muội mới có tí tuổi đầu thì biết cái gì mà xen mồm vào? Im lặng cho ta nhờ!

​Minh Long nhìn hai huynh muội trêu đùa nhau, hắn khẽ lắc đầu cười khổ rồi xua tay ra hiệu:

​- Được rồi Cáp Tát, nha đầu còn nhỏ nên chưa hiểu hết chuyện đời, cứ để nàng ấy đoán già đoán non cho vui cửa vui nhà.

​Tuy nhiên, ngay lúc Minh Long vừa định thở phào nhẹ nhõm thì một giọng nói trong trẻo, chứa đầy sự châm chọc bất ngờ vang lên trong thức hải. Ngọc Nhi lên tiếng phá tan sự tĩnh lặng của tâm thức:

​- Nha đầu đó nói đúng đấy chứ, ngươi nên thành thật với bản thân mình một chút thì hơn.

​Minh Long giật thót mình, hắn vội vàng đáp lại trong tâm trí với giọng điệu đầy vẻ phủ định:

​- Hả? Ta có điều gì cần phải dối lòng sao?

​- Ngươi còn định chối đến bao giờ? - Ngọc Nhi cười khúc khích, giọng điệu đầy vẻ trêu ngươi:

- Từ sau hôm ngươi tỏ tình đến nay, người ta cứ liên tục tìm cớ tránh mặt khiến lòng ngươi bứt rứt, sốt ruột. Ngươi cầm cần câu nhưng ánh mắt cứ lén nhìn về phía phương hướng xa xa, sự thật này rành rành ra đó còn gì.

​Minh Long giống như bị người ta nói trúng tim đen, hắn dựng ngược lông mày lên để bào chữa cho sự lúng túng của mình:

​- Ta làm gì có chuyện sốt ruột? Ta vốn dĩ đã nói ra hết lòng mình, nàng ấy muốn tránh mặt hay không là quyền của nàng ấy, ta chẳng quan tâm.

Ngọc Nhi liền nói:

- Nhắc lại màn tỏ tình hôm đó, bốn mắt chạm nhau, tình chàng ý thiếp. Ôi chao! Sao mà lãng mạn đến thế.

​Ngọc Nhi lúc này bắt đầu bày ra điệu bộ trêu chọc trong không gian thức hải. Nàng ôm lấy Tiểu Lang, nhìn thẳng vào mắt chú cún nhỏ rồi nhại lại giọng điệu thâm tình, tha thiết của Minh Long lúc ở A Tốc Thành:

​- Trái tim nàng thì sao?

​Tiểu Lang dường như cũng rất hiểu ý chủ nhân, nó liền sủa lên một tiếng đầy vẻ phụ họa khiến bầu không khí trong thức hải càng thêm náo nhiệt:

- Gâu!

​Gương mặt Minh Long đỏ gay lên vì ngượng nghịu, hắn gằn giọng đe dọa:

​- Ngọc Nhi! Ta còn chưa hỏi tội ngươi về việc dám giấu nhẹm chuyện xảy ra giữa ta và Bất Ca ngày hôm đó đâu đấy!

​Ngọc Nhi nhún nhún vai, điệu bộ của nàng vô cùng thản nhiên và vô can:

​- Chuyện đó là do ngươi không chủ động hỏi, ta vốn dĩ đâu có ý định che giấu điều gì.

​"Phốc!"

Minh Long cảm thấy nghẹn ứ nơi lồng ngực, hắn thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu vì cái lý sự cùn của nàng.

​Sau màn đùa cợt, Ngọc Nhi mới thu lại vẻ nghịch ngợm, giọng nói nàng trở nên nghiêm túc và trầm ổn hơn:

​- Được rồi, trêu ngươi một chút để giải tỏa căng thẳng thôi. Ta ở trong đầu ngươi bấy lâu nay nên mọi ngõ ngách suy nghĩ của ngươi ta đều nắm rõ. Hiện giờ người ta cứ tránh mặt như vậy, ngươi định cứ thế mà bỏ cuộc luôn sao?

​Minh Long thở dài một tiếng dài thườn thượt, ánh mắt hắn nhìn về phía mặt hồ mênh mông với vẻ mịt mờ, xao động:

​- Người ta đã cố ý không muốn gặp, ta dù có cố gắng đến mấy cũng chẳng thể ép buộc được lòng người.

​Ánh mắt Ngọc Nhi lóe lên một tia sáng đầy vẻ táo bạo, nàng đưa ra một lời gợi ý khiến không gian thức hải rung chuyển:

​- Ngươi vẫn còn một cách cuối cùng để xoay chuyển cục diện đấy.

​Minh Long lập tức bị thu hút bởi lời nói đó, trái tim hắn không tự chủ được mà đập nhanh liên hồi:

​- Cách gì mà nghe có vẻ huyền bí vậy?

​Ngọc Nhi nhìn thẳng vào ý thức của hắn, nàng đáp lại bằng hai từ vô cùng dứt khoát:

​- Cầu hôn đi.

========

Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:

* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)

Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.

*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!

*DONATE GẦN ĐÂY:

- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND

- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND

- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND

- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND

- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND

- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND

- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND

- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND

- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND

- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC

Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:

https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt

Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.

========

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận