Lạc Hồng Thần Chủ
Chương 150 TIẾN ĐẾN HOÀNG ĐÔ Mới
#LHTC#VP:
Lôi Viễn lặng lẽ quan sát vẻ mặt đắc ý của Lôi Hòa, đôi lông mày bạc khẽ nhíu lại thành một đường thẳng tắp, biểu lộ sự phản đối rõ rệt. Lão thở dài một hơi, giọng nói trầm xuống mang theo vài phần nghiêm nghị khiến không gian bên trong cỗ xa giá vốn đang ngột ngạt mùi son phấn bỗng trở nên lạnh lẽo:
- Điện hạ suy nghĩ như vậy thật sự là nông cạn. Nếu ngài mang tâm thế kẻ ban ơn để bước vào hoàng cung Thủy Vân Quốc, chuyến đi này e rằng sẽ hỏng bét.
Lôi Hòa vốn dĩ rất kiêng dè vị lão thần này, khi thấy lão lộ vẻ không hài lòng thì lập tức thu lại nụ cười tự mãn. Hắn vội vàng đứng dậy, cung kính chắp tay, cúi người một góc chuẩn mực để tỏ lòng cầu thị:
- Bổn cung hiểu biết chưa tới, mong Tướng quốc rộng lòng chỉ điểm rõ ràng hơn cho ta.
Lôi Viễn vuốt chòm râu bạc, ánh mắt già đời nhìn thấu đại cục bắt đầu phân tích từng lớp sự thật đang ẩn giấu phía sau chuyến cầu thân này:
- Điện hạ chỉ nhìn thấy việc Thủy Vân Quốc đang xuống thế, phải chủ động ngỏ ý muốn liên hôn với chúng ta để kết đồng minh chống lại sự lăm le của Lam Ba Quốc. Tuy nhiên, nếu ngài xét xa hơn một chút, việc này đâu phải chỉ mang lại lợi ích cho riêng bọn họ. Ba nước chúng ta vốn có đường biên giới chung, tạo thành thế chân vạc kìm kẹp lẫn nhau. Lam Ba Quốc vốn dĩ mang dã tâm nuốt chửng cả thiên hạ, mục tiêu của bọn chúng đâu chỉ dừng lại ở dải đất Thủy Vân.
Lão dừng lại một nhịp, đôi mắt sắc sảo xoáy sâu vào tâm trí Lôi Hòa, đặt ra một câu hỏi đầy sức nặng:
- Giả sử trong tương lai không xa, Lam Ba Quốc thực sự tiêu diệt được Thủy Vân Quốc, san phẳng biên cương của chúng, Điện hạ thử nghĩ xem mục tiêu tiếp theo trên con đường bành trướng của bọn hắn sẽ là nơi nào?
Ánh mắt Lôi Hòa lấp lóe, mồ hôi hột bắt đầu lấm tấm trên trán khi hắn nhận ra bản chất của vấn đề. Hắn rùng mình khi tưởng tượng cảnh Quang Lôi Quốc phải trực tiếp đối đầu với sức mạnh điên cuồng của quân đội Lam Ba mà không còn bất kỳ vùng đệm nào che chắn. Hai vị Luyện Hư cường giả, là hai vị Luyện Hư đó.
Hắn cúi đầu, giọng nói đã mất đi sự ngạo mạn lúc trước:
- Lời Tướng quốc nói thật sự khiến ta tỉnh ngộ. Là do bổn cung nhìn nhận vấn đề quá mức hời hợt, quá mức nông cạn rồi.
Lôi Viễn hài lòng trước sự phục thiện của Thái tử, lão tiếp tục cất giọng thâm trầm:
- Lần liên hôn này với Thủy Vân Quốc là một nước cờ tuyệt đối chỉ có lợi chứ không hề có hại. Chúng ta vừa liên kết được thêm một đồng minh trung thành, vừa có thể danh chính ngôn thuận biến bọn chúng trở thành một tấm khiên vững chắc nhất, đứng đầu sóng ngọn gió để chịu trận và tiêu hao sinh lực cho Quang Lôi Quốc chúng ta. Đây chính là thánh ý thâm sâu của Bệ hạ, cũng là tâm huyết mà thần đã dày công sắp đặt.
Lôi Hòa nghe xong thì hoàn toàn bị thuyết phục, hắn cúi người thật thấp một lần nữa, thái độ đầy vẻ kính trọng đối với Lôi Viễn:
- Bổn cung đã hoàn toàn hiểu rõ đại cục. Đa tạ những lời chỉ giáo quý báu của Tướng quốc, ta chắc chắn sẽ không làm hỏng đại sự của phụ hoàng và ngài.
Cuộc đối thoại kết thúc, cỗ xa giá sang trọng vẫn tiếp tục lăn bánh về phía biên giới.
...
Đoàn binh mã hùng hậu của Quang Lôi Quốc sau nhiều ngày di chuyển rầm rộ cuối cùng cũng chạm đến cửa ải biên giới sừng sững của Thủy Vân Quốc. Từ phía xa, một tòa thành trì cổ kính, uy nghiêm hiện ra với những lớp trận pháp phòng ngự lấp lánh ánh sáng xanh nhạt bao bọc lấy các vách đá dựng đứng. Phía dưới cổng thành thành, một đội quân mang giáp trụ màu xanh sẫm, thêu hình kỳ lân đang dàn hàng chỉnh tề, khí thế lẫm liệt tựa như một bức tường thép không thể lay chuyển.
Khi cỗ xa giá vàng son của hắn tiến sát đến vạch ranh giới, các binh sĩ biên phòng Thủy Vân đồng loạt hạ kích, tạo thành một rào chắn kiên cố buộc đoàn xe phải dừng lại. Một vị tướng lĩnh tiến lên phía trước, giọng nói vang dội, dứt khoát vang vọng khắp không gian:
- Theo quy định ngoại giao nghiêm ngặt và để đảm bảo an toàn tuyệt đối cho kinh đô, vạn quân hộ tống phía sau xin hãy dừng bước, thực hiện việc đóng quân tại khu vực bãi trống phía ngoài cửa ải. Chỉ có xa giá của Thái tử Điện hạ, Tướng quốc cùng đội cận vệ tinh nhuệ giới hạn trong năm trăm người mới được phép tiếp tục tiến vào nội địa.
Trước yêu cầu có phần cứng nhắc và đầy tính răn đe này, các binh sĩ Quang Lôi Quốc lập tức lộ vẻ bất mãn, tiếng vũ khí va chạm lạch cạch vang lên đầy vẻ đe dọa. Tuy nhiên, Lôi Viễn từ bên trong xa giá khẽ ho nhẹ một tiếng, luồng linh áp nhẹ nhàng tỏa ra lập tức dập tắt mọi sự xôn xao. Lão hiểu rõ đây là quy tắc bất biến của mọi quốc gia, đồng thời là cách Thủy Vân Quốc khéo léo khẳng định quyền kiểm soát lãnh thổ của họ.
Từ giữa hàng quân Thủy Vân, một nam tử trung niên cưỡi trên một con chiến mã toàn thân đen tuyền chầm chậm tiến ra. Người này khoác trên mình bộ chiến bào đại tướng uy nghiêm, thanh trường kiếm đeo bên hông tỏa ra khí tức sát phạt nồng đậm tích tụ qua hàng trăm trận chiến. Đây chính là Thượng Quan Hàn Thương - Tổng đốc Đông Kỳ Quân, trấn giữ vùng biên cương trọng yếu nhất của Thủy Vân Quốc.
Ông xuống ngựa với động tác dứt khoát, mạnh mẽ, đôi chân vững chãi bước tới trước xa giá rồi chắp tay thực hiện nghi thức quân lễ một cách chuẩn mực:
- Tổng đốc Đông Kỳ Quân Thượng Quan Hàn Thương, tham kiến Quang Lôi Quốc Hoàng Thái Tử Điện hạ, tham kiến Quang Lôi Tướng quốc!
Lôi Viễn lúc này đã thong thả bước xuống khỏi xa giá. Lão thu lại hoàn toàn uy áp Hóa Thần viên mãn của mình, thay vào đó là nụ cười hiền hậu, dễ gần của một vị trưởng bối lâu ngày gặp lại cố nhân. Lão tiến đến, dùng đôi bàn tay khô gầy nhưng đầy lực lượng của mình khách sáo đỡ lấy tay ông:
- Thượng Quan tướng quân thật quá lời rồi, lão phu không dám, thật sự không dám nhận lễ tiết lớn như vậy! Từ lâu lão phu đã nghe danh tiếng của tướng quân lẫy lừng khắp các vương triều về tài thao lược, nay được tận mắt chứng kiến uy phong lẫm liệt của Đông Kỳ Quân, quả nhiên khiến lão phu phải mở mang tầm mắt. Thủy Vân Quốc có một vị tướng như ngài trấn giữ biên thùy, thật là phúc phận to lớn của vương triều.
Trong khi đó, Lôi Hòa vẫn chễm chệ ngồi bên trong cỗ xa giá sang trọng ngập mùi trầm hương và son phấn. Hắn cố tình không lộ diện trước đám đông, chỉ đưa tay vén một góc rèm nhỏ thêu chỉ vàng để nhìn ra ngoài qua khe hở hẹp bằng ánh mắt dò xét. Giọng nói của hắn từ bên trong vọng ra mang theo sự cao ngạo, bề trên vốn đã ngấm sâu vào máu tủy:
- Hân hạnh được gặp qua Thượng Quan tướng quân. Danh tiếng của ngài thì bổn cung đây cũng đã nghe qua không ít lần trong các buổi thiết triều tại Quang Lôi. Chặng đường dài tiến về Hoàng Đô sắp tới, xem ra phải làm phiền quân sĩ của ngài tận tâm dẫn đường và bảo vệ an toàn cho bổn cung rồi.
Thượng Quan Hàn Thương khẽ nheo mắt lại, dù chỉ nghe qua giọng nói và cảm nhận thái độ, ông đã phần nào đoán định được tính cách hưởng lạc, hẹp hòi của vị Thái tử này. Tuy vậy, trên gương mặt dày dạn sương gió của ông vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh, không để lộ bất cứ cảm xúc cá nhân nào, ông chỉ bình thản đáp lời:
- Đó chính là trọng trách và bổn phận của mạt tướng cùng toàn thể Đông Kỳ Quân. Xin mời Điện hạ và Tướng quốc bắt đầu khởi hành.
Sau vài câu xã giao đầy ẩn ý và thăm dò lẫn nhau, đoàn binh mã Quang Lôi Quốc bắt đầu thực hiện việc tách đội hình. Vạn đại quân ở lại đóng trại ven biên giới theo đúng cam kết, chỉ còn lại cỗ xa giá vàng son nằm lọt thỏm giữa đội hình hộ tống nghiêm cẩn của Đông Kỳ Quân. Thượng Quan Hàn Thương dẫn đầu đoàn kỵ binh, trực tiếp dẫn dắt phái đoàn tiến sâu vào lãnh thổ Thủy Vân Quốc. Tiếng vó ngựa dồn dập trên con đường thiên lý dẫn về phía Hoàng Đô vang vọng cả một vùng trời.
...
Ánh chiều tà hắt những vệt nắng vàng vọt, yếu ớt qua những ô cửa sổ cao vút của Nghị Sự Điện, khiến không gian nơi đây càng thêm phần trầm mặc và uy nghiêm. Trên ngai vàng chạm trổ tinh xảo, Hoàng Luật ngồi đó với dáng vẻ mệt mỏi, đôi mắt hằn sâu những lo âu của một vị quân vương đang gánh vác vận mệnh của cả giang sơn xã tắc trên vai.
Ông khẽ đưa tay day nhẹ thái dương, rồi hướng ánh nhìn thâm trầm xuống phía dưới, nơi lão tướng gia Thượng Quan Huyền Phong đang đứng trầm ngâm. Giọng nói của Hoàng Luật vang lên, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng:
- Đoàn hộ tống của Quang Lôi Quốc hiện tại đã di chuyển đến đâu rồi? Tướng gia có tin tức gì mới nhất chăng?
Thượng Quan Huyền Phong hơi khom người, bàn tay ông khẽ nhẩm tính thời gian dựa trên các báo cáo từ trạm dịch biên thùy. Sau một thoáng suy nghĩ, ông chắp tay cung kính bẩm báo:
- Bẩm Bệ hạ, thần vừa nhận được mật báo từ Đông Kỳ Quân. Đoàn xe của Thái tử Quang Lôi Quốc đã thuận lợi đi qua Trường An Thành từ hai ngày trước. Với tốc độ di chuyển hiện tại, có lẽ bọn họ cũng đã sắp tiến sát vào ngoại ô Hoàng Đô của chúng ta rồi.
Hoàng Luật nghe xong thì im lặng hồi lâu, hơi thở của ông có phần nặng nề hơn. Cả hai người đều hiểu rõ rằng, sự xuất hiện của phái đoàn này mang theo một sứ mệnh vô cùng trọng đại, trao sính lễ cầu thân Đại công chúa Ngọc Linh. Đây là một cuộc giao dịch chính trị không hơn không kém, một bản giao ước để đổi lấy sự liên minh của Quang Lôi Quốc nhằm đối chọi lại dã tâm xâm lược của Lam Ba Quốc đang lăm le ngoài biên ải.
Hoàng Luật khẽ thở dài, trong ánh mắt lộ rõ vẻ giằng xé khôn nguôi. Dù đứng trước trăm quân ông là vị hoàng đế uy quyền, nhưng trong sâu thẳm, ông vẫn là một người cha hết mực yêu thương nhi nữ của mình. Ngọc Linh từ nhỏ đã là viên ngọc quý mà ông nâng niu trên tay, nay lại phải dùng hạnh phúc cả đời của nàng để đổi lấy sự bình yên cho vạn dân, khiến lòng ông đau thắt lại như có ngàn mũi kim châm.
Thấy vẻ mặt u sầu của vị quân vương, Thượng Quan Huyền Phong khẽ cất lời an ủi, rồi ông chầm chậm hỏi thăm về tình hình bên trong hậu cung:
- Tình hình của Đại công chúa hiện tại ra sao rồi thưa Bệ hạ? Nàng vẫn chưa nguôi ngoai phần nào sao?
Hoàng Luật nghe nhắc đến nhi nữ thì chỉ biết lắc đầu cười khổ, một nụ cười chứa đựng sự bất lực tột cùng:
- Vẫn là như vậy, chẳng có gì thay đổi cả. Ngọc Linh vẫn nhốt mình trong phòng, tuyệt đối không bước ra ngoài nửa bước, cũng không nói với trẫm lấy một lời. Thậm chí, ngay cả mẫu thân nó đến thăm, nó cũng khước từ không gặp mặt. Nó đang dùng sự im lặng và cô lập để bày tỏ sự phản đối kịch liệt nhất đối với chuyện cầu thân này.
Nghĩ đến cảnh nhi nữ vốn dĩ thông minh, hoạt bát nay lại trở nên trầm mặc, u uất như một nhành hoa héo úa, Hoàng Luật cảm thấy cổ họng mình đắng ngắt. Ông nhìn về phía xa xăm, giọng nói trầm xuống đầy cay đắng:
- Nếu lần này mọi chuyện diễn ra thuận lợi, nếu giang sơn này nhờ cuộc liên hôn này mà thoát khỏi cảnh lầm than, hoàng tộc chúng ta thật sự đã nợ Ngọc Linh quá nhiều. Món nợ này, trẫm e rằng cả đời này cũng không thể bù đắp nổi cho nhi nữ.
Thượng Quan Huyền Phong khẽ lắc đầu, ông nhìn thẳng vào mắt Hoàng Luật với một vẻ mặt vô cùng trang trọng và nghiêm túc. Ông chậm rãi sửa lại lời của vị hoàng đế:
- Bệ hạ nói như vậy là chưa hoàn toàn đúng. Nếu cuộc cầu thân này thành công giữ vững được bờ cõi, thì không chỉ riêng hoàng tộc, mà chính là toàn bộ con dân Thủy Vân Quốc này nợ Đại công chúa một ơn huệ to lớn bằng trời. Sự hy sinh thầm lặng của nàng chính là tấm khiên bảo vệ cho hàng triệu mái ấm ngoài kia khỏi khói lửa chiến tranh.
Thượng Quan Huyền Phong khẽ vuốt chòm râu, ánh mắt ông lộ vẻ suy tư rồi chậm rãi hỏi:
- Bệ hạ, còn về tiểu tử Minh Long, người tính định liệu thế nào?
Hoàng Luật nghe đến cái tên này thì đôi lông mày đang nhíu chặt chợt giãn ra đôi chút. Ông gật đầu, trong giọng nói mang theo sự tán thưởng không hề che giấu:
- Lần này tại A Tốc Cát Bộ, tiểu tử đó thật sự đã lập được đại công cho Thủy Vân ta. Tướng gia thử nghĩ xem, thiên hạ này kẻ tu hành nào mà chưa từng nghe qua danh tiếng lẫy lừng của Cuồng thương Thương Nghi? Vậy mà một kẻ kiêu hùng như thế lại bị tiểu tử Minh Long nghịch thiên giết chết ngay trên thảo nguyên. Chiến tích sát thần này đủ để rung chuyển các thế lực lân cận. Lần này hắn trở về, trẫm nhất định phải ban thưởng hậu hĩnh, tuyệt đối không để nhân tài phải chịu thiệt thòi.
Thượng Quan Huyền Phong trầm ngâm một lát rồi mới tiếp lời, giọng ông thấp xuống đầy vẻ nghi hoặc:
- Theo như lời mật báo từ Liệt Nghĩa gửi về, hiện tại tiểu tử Minh Long này đã đạt đến tu vi Nguyên Anh trung kỳ. Bệ hạ, người có thấy chuyện này quá mức kỳ lạ hay không? Chỉ mới vài tháng trước thôi, khi hắn xuất hiện, hắn mới chỉ là một Kim Đan sơ kỳ. Tốc độ thăng tiến này... thật sự là quá mức nghịch thiên, vượt xa mọi quy luật tu luyện thông thường.
Hoàng Luật cũng trầm mặc, ánh mắt ông nhìn vào hư không như đang phân tích một bài toán khó. Ông công nhận nhận định của Huyền Phong bằng một cái gật đầu chậm rãi:
- Trẫm đương nhiên nhận ra điều đó. Để có được sự đột phá kinh hồn bạt vía như vậy trong vài tháng ngắn ngủi, chắc chắn hắn ta đã đạt được một cơ duyên không hề nhỏ, hoặc có một vị cao nhân nào đó đứng đằng sau âm thầm nâng đỡ. Bằng không, nói hắn chỉ dựa vào một thân tự mình tu luyện mà nhảy vọt từ Kim Đan lên Nguyên Anh trung kỳ, đó chẳng phải là chuyện đùa thế gian hay sao? Tuy nhiên...
Hoàng Luật dừng lại một nhịp, ánh mắt ông lấy lại sự uy nghiêm vốn có của một bậc quân vương:
- Nguyên tắc của trẫm vẫn rất rõ ràng. Hắn có bí mật gì, hắn không muốn nói, thì đó là việc riêng của hắn. Trẫm chỉ cần biết hắn có lòng với Thủy Vân Quốc là đủ.
Thượng Quan Huyền Phong nghe vậy thì thở dài, ông bước tới một bước, thanh âm mang theo sự lo ngại rõ rệt:
- Bỏ qua việc hắn có công hay có bí mật nghịch thiên gì, điều mà hạ thần muốn nhắc tới ở đây chính là việc hắn là người trong mộng của Đại công chúa. Chính vì sự tồn tại của hắn mà Đại công chúa mới phản đối gay gắt hôn sự với Quang Lôi Quốc đến như vậy. Thần lo rằng, ngộ nhỡ hắn trở về đúng lúc này rồi nảy sinh ý định...
- Đủ rồi!!!!
Hoàng Luật đột ngột giơ tay lên, cắt ngang lời nói của Huyền Phong một cách dứt khoát, không cho phép ông nói tiếp những điều xui xẻo. Ánh mắt Hoàng Luật lúc này bỗng trở nên sắc lạnh như băng, tỏa ra một khí thế lạnh lùng đến tột độ:
- Nếu đại sự lần này hỏng là do hắn gây ra, không cần biết hắn là ai, cũng không cần biết hắn có công lao lớn đến nhường nào, trẫm vẫn phải vì sự tồn vong của thiên hạ, vì toàn bộ vạn dân Thủy Vân mà hành sự. Kẻ cản đường đại cục, trẫm tuyệt đối không nương tay!
Thượng Quan Huyền Phong cảm nhận được sát khí ẩn hiện trong lời nói của vị quân vương, ông rùng mình, vội vàng cúi người thật thấp để biểu thị sự phục tùng:
- Thần đã hiểu rõ ý của Bệ hạ. Là thần đa sự rồi.
Đúng ngay lúc bầu không khí trong điện đang căng thẳng như dây đàn thì một tiếng hô lanh lảnh, vang dội của thái giám từ phía ngoài cửa cung truyền vào, phá tan sự tĩnh lặng:
- Thái Tử Quang Lôi Quốc cầu kiến!
- Quang Lôi Tướng quốc cầu kiến!
========
Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:
* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)
Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!
*DONATE GẦN ĐÂY:
- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND
- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND
- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND
- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND
- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND
- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND
- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND
- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND
- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND
- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND
Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:
https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt
Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.
========
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!