Lạc Hồng Thần Chủ
Chương 151 NGƯƠI VỪA NÓI GÌ? Mới
#LHTC#VP:
Tiếng thông báo của thái giám vừa dứt, từ phía cửa chính của Nghị Sự Điện, một nhóm người hiên ngang bước vào với khí thế áp người, phá vỡ bầu không khí tĩnh lặng vốn có. Đi đầu chính là Hoàng Thái Tử Quang Lôi Quốc Lôi Hòa. Hắn xuất hiện với một bộ dáng khệnh khạng, thân hình béo mập được bao bọc trong lớp y phục dát vàng chói mắt, cố tình tạo ra những tiếng động lớn từ trang sức và ngọc bội mỗi khi chuyển động để phô trương sự giàu sang tột bậc của bản thân.
Đi ngay sát cạnh chính là Tướng quốc Lôi Viễn. Trái ngược hoàn toàn với vẻ lòe loẹt của Lôi Hòa, Lôi Viễn bước đi thâm trầm, hơi thở hoàn toàn nội liễm nhưng uy áp từ tu vi Hóa Thần viên mãn tỏa ra khiến không gian xung quanh như đặc quánh lại, ép cho các thị vệ đứng hai bên điện phải âm thầm vận lực chống đỡ đến mức trán lấm tấm mồ hôi.
Tiến đến giữa đại điện, Lôi Hòa chỉ chắp tay một cách hời hợt, tuyệt đối tránh việc thực hiện nghi lễ quỳ lạy hay cúi sâu đối với một vị hoàng đế theo đúng đạo lý quân thần. Hắn ngẩng cao khuôn mặt bóng dầu đầy vẻ đắc ý, giọng nói vang lên đầy sự tùy tiện:
- Quang Lôi Quốc Thái tử Lôi Hòa, tham kiến Thủy Vân Hoàng đế!
Ngay sau đó, Lôi Viễn cũng tiến lên một bước. Dù thái độ có phần mực thước hơn, nhưng trong cái chắp tay của lão vẫn toát lên sự kiêu ngạo của một đại thần nước lớn. Lão khẽ khom người, thanh âm trầm đục vang vọng:
- Lôi Viễn tham kiến Bệ hạ. Chúc Thủy Vân Hoàng đế vạn thọ vô cương.
Hoàng Luật ngồi trên ngai vàng, chứng kiến màn hành lễ đầy tính hình thức và thiếu tôn trọng này, đôi mắt ông khẽ híp lại, che giấu đi ngọn lửa giận dữ đang âm ỉ cháy. Tuy nhiên, với bản lĩnh của một vị quân vương dày dạn, ông vẫn giữ gương mặt điềm tĩnh, môi nở một nụ cười khách sáo nhưng lạnh lẽo, rồi khẽ đưa tay ra hiệu:
- Thái tử điện hạ và Tướng quốc đường xa vất vả, đã quá bộ đến Thủy Vân ta thật là quý hóa. Bình thân, mời hai vị ngồi xuống để chúng ta cùng đàm đạo.
Lôi Hòa chẳng đợi đến lời mời thứ hai, hắn lập tức ngồi xuống chiếc ghế bành sang trọng dành cho khách quý, đôi mắt híp lại đầy vẻ đê tiện lướt nhìn khắp điện rồi dừng lại ở phía ngai vàng. Hắn cất giọng cười hố hố, âm thanh khàn đục mang theo sự khiếm nhã:
- Hân hạnh được gặp qua Thủy Vân Hoàng đế! Từ phương Bắc xa xôi, bổn cung đã nghe danh nhi nữ của ngài Ngọc Linh công chúa sở hữu sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành, lại có khí chất thanh cao thoát tục. Nay nhìn thấy sự tráng lệ của cung điện này, bổn cung lại càng nóng lòng muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của nàng ngay lập tức. Liệu ngài có thể cho gọi nàng ra đây để bổn cung cùng đàm đạo đôi câu, xem như bồi đắp tình cảm trước khi về chung một nhà chăng?
Sự trịch thượng và thô lỗ của Lôi Hòa chẳng khác nào một gáo nước lạnh tạt thẳng vào uy nghiêm của Thủy Vân Quốc, biến cuộc hội ngộ ngoại giao thành một màn kịch rẻ tiền. Thấy bầu không khí dần trở nên căng thẳng đến mức cực hạn, Thượng Quan Huyền Phong bước tới một bước, ông dùng lời lẽ sắc bén nhưng vẫn giữ đúng lễ tiết ngoại giao để nhắc nhở:
- Thái tử điện hạ đường xa tới đây chắc hẳn đã mệt nhọc, có lẽ ngài đã nhất thời quên mất lễ nghi của Thủy Vân ta. Ngọc Linh công chúa vốn là cành vàng lá ngọc, việc hội ngộ cần có thời gian chuẩn bị và tuân theo quy tắc hậu cung rõ ràng, tuyệt đối không thể tùy tiện như việc mua bán ngoài chợ được.
Lôi Hòa nghe thấy lời giáo huấn thì biến sắc, hắn định lớn tiếng phản bác thì Tướng quốc Lôi Viễn đã khẽ đặt tay lên vai hắn, dùng một lực đạo vừa đủ để ra hiệu cho hắn im lặng. Lôi Viễn bước lên phía trước, chắp tay hành lễ lại một lần nữa nhưng lần này hành động của lão lại mang theo một sự áp chế vô hình còn đáng sợ hơn cả lời nói của Lôi Hòa.
Lôi Viễn phất nhẹ ống tay áo, hàng loạt chiếc rương báu lớn được các binh sĩ mang vào giữa điện đồng loạt mở tung nắp.
Ánh sáng rực rỡ từ hàng vạn viên linh thạch cao cấp, những đóa linh dược nghìn năm tỏa hương thơm ngào ngạt và hàng loạt vũ khí cấp cao hoàng kim rực rỡ làm lóa mắt tất cả những người có mặt trong điện. Lôi Viễn chầm chậm giới thiệu từng món bảo vật với giọng điệu từ tốn, nhưng thực chất là đang khoe khoang tiềm lực kinh tế và quân sự khổng lồ của Quang Lôi Quốc một cách trắng trợn.
Mỗi lời Lôi Viễn thốt ra đều mang theo một thông điệp ngầm đầy đe dọa, Thủy Vân Quốc lúc này nếu thiếu đi nguồn lực của Quang Lôi Quốc để gia cố quốc phòng, chắc chắn sẽ sớm sụp đổ tan tành trước quân đoàn Lam Ba Quốc.
Lôi Hòa thấy Tướng quốc đã phô diễn sức mạnh xong thì lại càng thêm đắc ý, cái bụng phệ của hắn rung lên theo từng nhịp thở tự mãn. Hắn liếc nhìn Hoàng Luật với ánh mắt của kẻ bề trên đang ban phát ơn huệ cho kẻ khốn cùng, hoàn toàn tin rằng mình đang nắm giữ huyết mạch sinh tồn của vương triều này. Hắn hất hàm, giọng nói đầy sự ngạo mạn vang lên:
- Đây mới chỉ là một phần nhỏ trong số sính lễ khổng lồ mà phụ hoàng bổn cung chuẩn bị cho cuộc hôn nhân này. Tuy nhiên, đổi lại sự hào phóng và tình hữu nghị này, Quang Lôi Quốc chúng ta muốn có quyền kiểm soát cũng như khai thác một phần các mỏ khoáng sản tại biên giới phía Đông, mà cụ thể ở đây là dòng Thủy Vân Hà. Đồng thời, các ngài phải trao quyền điều phối binh mã tại các cửa ải trọng yếu của Thủy Vân Quốc cho chúng ta để đảm bảo cái gọi là sự an toàn cho cả hai bên.
Lời đề nghị này thực chất là một nhát dao đâm thẳng vào chủ quyền lãnh thổ của Thủy Vân Quốc. Nếu chấp nhận các điều khoản này, Thủy Vân Quốc sẽ rơi vào cảnh danh nghĩa thì độc lập nhưng thực chất lại là một chư hầu, một quân cờ bị sai khiến trong tay Quang Lôi Quốc. Việc nhận sính lễ lúc này đồng nghĩa với việc giao ra toàn bộ huyết mạch của đất nước cho kẻ khác nắm giữ, mà nếu từ chối, đó chính là tự tay cắt đứt con đường sống duy nhất của vương triều trước thế giặc phương xa đang cận kề.
Cả Nghị Sự Điện rơi vào một trạng thái im lặng đến nghẹt thở. Hoàng Luật nhìn xuống những hòm sính lễ đầy rẫy toan tính, cảm nhận rõ sự nhục nhã đang dâng trào trong huyết quản mình. Phía sau bức rèm che bằng lụa mỏng, bóng dáng một người thiếu nữ đang run rẩy vì uất ức, đôi mắt Ngọc Linh tràn lệ khi phải chứng kiến phụ hoàng mình bị dồn vào thế bí bởi những kẻ tham lam và đê tiện này.
Lôi Viễn lại chắp tay:
- Phải chăng Thủy Vân Hoàng Đế một lần nữa suy xét lại đề xuất của Thái Tử chúng ta, muốn được gặp Ngọc Linh công chúa, coi như là để đôi bên làm quen trước.
Hoàng Luật khẽ phẩy tay, giọng nói trầm thấp vang lên:
- Truyền Ngọc Linh công chúa tiến điện.
Cả Nghị Sự Điện dường như nín thở trong giây lát. Từ phía sau bức rèm lụa mềm mại, một bóng hình thướt tha chậm rãi bước ra, khiến không gian vốn đang ngột ngạt mùi quyền lực và toan tính bỗng chốc trở nên thanh khiết lạ thường. Ngọc Linh xuất hiện như một đóa tuyết liên nở rộ giữa đỉnh núi băng, vừa thanh cao, vừa rực rỡ đến mức khiến người ta không dám nhìn thẳng. Nàng khoác trên mình bộ cung y màu xanh nhạt dệt từ tơ tằm thượng hạng, tà áo thêu chỉ bạc tinh xảo lấp lánh theo từng nhịp bước như những vì sao rụng xuống trần gian.
Mái tóc đen tuyền tựa gỗ mun được búi cao tinh tế, cài một nhành trâm ngọc bích tỏa ra linh khí nhẹ nhàng. Đôi mắt phượng của nàng trong veo nhưng ẩn chứa một nỗi u sầu sâu thẳm, làn da trắng ngần không tì vết cùng đôi môi đỏ tự nhiên không cần son phấn. Vẻ đẹp của nàng là khí chất của một vị công chúa đứng đầu một nước, kiêu sa và bất khuất.
Lôi Hòa đứng ngẩn ngơ, đôi mắt híp lại vì kinh ngạc rồi nhanh chóng chuyển sang sự tham lam trần trụi. Hắn hoàn toàn quên sạch những lời dặn dò đầy cẩn trọng của Lôi Viễn trước đó. Trong đầu hắn lúc này chỉ còn duy nhất một khao khát đò là chiếm hữu tuyệt sắc giai nhân này bằng mọi giá. Hắn nuốt nước bọt cái ực, tiến lên một bước với vẻ mặt si mê đến đáng ghét:
- Đẹp... thật sự quá đẹp! Ngọc Linh, chỉ cần nàng đồng ý trở thành Thái tử phi của bổn cung, nàng muốn gì cũng được! Bổn cung sẽ dâng cả vương quốc Quang Lôi đến chân nàng, cho nàng vinh hoa phú quý tột đỉnh!
Đáp lại sự hăng hái của hắn, Ngọc Linh chỉ khẽ hắng giọng, đôi mày thanh tú nhíu lại lộ rõ sự ghê tởm. Nàng đứng thẳng lưng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng như băng đá vang lên:
- Đa tạ ý tốt của Thái tử, nhưng ta tuyệt đối không đồng ý hôn sự này. Trái tim ta đã sớm có chủ, đời này Ngọc Linh đã có người trong mộng, không thể chứa thêm bất kỳ ai khác.
Hoàng Luật ngồi trên ngai vàng, thấy nhi nữ nói lời quá tuyệt tình trước mặt sứ giả, liền lên tiếng nhắc nhở:
- Ngọc Linh! Trước mặt khách quý, không được phép thất lễ!
Nàng xoay người, cung kính nhưng kiên định đáp lại:
- Nhi thần chỉ đang nói ra sự thật, mong phụ hoàng minh xét.
Lôi Hòa nghe đến đây thì mặt mày biến sắc, cơn ghen tức bùng lên trong lòng, hắn gầm lên:
- Người trong mộng? Kẻ đó là ai? Nói cho bổn cung biết kẻ đó là hạng người nào!
Ngọc Linh nhìn hắn bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng:
- Dựa vào hạng người như ngươi, chưa đủ tư cách để biết tên của người ấy.
Hắn điên tiết cười khẩy:
- Được lắm, ta sẽ tìm ra và giết chết hắn như giết một con chuột nhắt vô danh mà thôi!
Ngọc Linh nghe vậy, sắc mặt chợt lạnh ngắt, nàng không kìm được sự khinh miệt mà mắng thẳng mặt:
- Vô sỉ! Đường đường là Thái tử một nước mà lời lẽ lại đê tiện đến thế sao?
Lôi Hòa cười sằng sặc, giọng điệu trở nên cực kỳ dung tục:
- Bổn cung vô sỉ thì đã sao? Nàng cứ việc chống đối, nhưng hãy nhớ lấy, ngày nàng trở thành Thái tử phi của bổn cung, nàng cũng sẽ phải quỳ dưới chân bổn cung mà phục tùng, cầu xin bổn cung ban ân sủng mà thôi. Lúc đó, để xem cái miệng nhỏ này còn cứng được đến bao giờ!
Ngọc Linh uất ức đến run người, nàng nhìn sang Lôi Viễn rồi nhìn lại Lôi Hòa, thanh âm run lên vì tức giận:
- Đám người Quang Lôi Quốc các ngươi, từ trên xuống dưới, ai nấy đều thối nát và vô liêm sỉ như nhau cả sao?
Lời nói của nàng vừa dứt, Lôi Hòa như con thú dữ bị dẫm phải đuôi. Hắn gào lên một cách mất kiểm soát:
- Tiện nhân! Ngươi vừa nói cái gì? Ngươi dám lăng mạ cả vương triều ta?
"OÀNH!"
Một tiếng nổ trầm đục vang dội ngay giữa đại điện. Không gian bỗng chốc vặn vẹo, toàn bộ linh khí trong Nghị Sự Điện như bị rút cạn rồi nén lại với áp lực kinh hoàng. Gương mặt Hoàng Luật lúc này đã biến đổi hoàn toàn, không còn vẻ khách sáo của một vị quân vương, mà là sát khí ngút trời của một cường giả cấp bậc Luyện Hư Kỳ.
Sức mạnh từ cảnh giới Luyện Hư bùng nổ như một cơn đại hồng thủy, trực diện nghiền ép xuống. Lôi Viễn dù là Hóa Thần viên mãn cũng tái mặt, lão vội vàng vận hết linh lực để che chắn cho Lôi Hòa nhưng vô dụng. Áp lực nặng nề như hàng vạn cân đại sơn giáng xuống đầu, khiến cả hai khó thở đến tím tái mặt mày, đầu gối va mạnh xuống nền đá lạnh lẽo, quỳ sụp xuống trong tư thế nhục nhã.
Lôi Viễn run rẩy, khó khăn lắm mới thốt ra được từng chữ dưới sức ép nghẹt thở:
- Bệ hạ... ngài định làm gì? Chúng ta... chúng ta là sứ giả... ngài muốn khơi mào chiến tranh sao?
Hoàng Luật chậm rãi đứng dậy khỏi ngai vàng, mỗi bước chân của ông giẫm xuống đều khiến mặt đất rung chuyển, linh áp cuồn cuộn như sóng thần vây hãm lấy hai thầy trò phái đoàn Quang Lôi. Ông cúi đầu nhìn xuống Lôi Hòa đang run cầm cập dưới sàn, giọng nói trầm đục nhưng chứa đựng uy nghiêm của một vị thần:
- Ngươi... vừa nói ai là tiện nhân?
Ánh mắt của vị cường giả Luyện Hư Kỳ lúc này đỏ rực sát ý, khiến Lôi Hòa sợ đến mức mật xanh cũng muốn vỡ ra, không còn chút dáng vẻ cao ngạo nào của một vị Thái tử nữa.
========
Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:
* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)
Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!
*DONATE GẦN ĐÂY:
- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND
- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND
- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND
- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND
- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND
- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND
- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND
- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND
- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND
Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:
https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt
Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.
========
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!