Lạc Hồng Thần Chủ
Chương 164 TỎA SÁNG Mới
#LHTC#VP:
Toàn trường rơi vào một trạng thái tĩnh lặng đến rợn người, những đôi mắt dõi theo trận chiến giờ đây đều dại đi vì kinh hãi. Cảnh tượng trước mắt dường như đã vượt ra khỏi mọi quy luật tu chân mà họ từng biết. Chưởng môn Hàn Nguyệt Môn là nhân vật như thế nào chứ? Đó là một tồn tại sừng sững, một trong những đỉnh phong cường giả của Thủy Vân Quốc, kẻ chỉ cần dẫm chân một cái cũng đủ khiến cả vùng đất này rung chuyển.
Vậy mà giờ đây, kẻ đối đầu sòng phẳng với hắn lại là Minh Long, một thiếu niên chỉ mới ở Nguyên Anh kỳ. Dù tốc độ tu luyện của Minh Long có thể gọi là thần tốc, là yêu nghiệt nghìn năm có một, nhưng khoảng cách giữa Nguyên Anh và Hóa Thần vốn dĩ là một vực thẳm không thể khỏa lấp bằng thiên tư đơn thuần. Huống hồ, Hàn Minh Vũ còn là Hóa Thần hậu kỳ, người đã gần chạm đến ngưỡng cửa của sự đỉnh cao. Đám đông bắt đầu nảy sinh một giả thuyết rợn người, nếu Minh Long cũng đạt đến cảnh giới Hóa Thần hậu kỳ như Hàn Minh Vũ, thì trận chiến này liệu có còn là một cuộc giao tranh, hay chỉ đơn giản là một màn đồ sát một chiều?
"Ực!"
Hàn Mặc nằm ở một góc quảng trường, cổ họng khô khốc, hắn khó khăn lắm mới nuốt nổi một ngụm nước bọt đầy đắng chát. Đôi mắt hắn run rẩy, nhìn phụ thân mình rồi lại nhìn sang Minh Long trong sự hoang mang tột độ.
- Hắn... hắn thật sự đánh ngang cơ với phụ thân sao?
Câu hỏi ấy như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự trọng và sự kiêu ngạo bấy lâu nay của Hàn Mặc. Kẻ mà hắn luôn coi là kiến hôi, kẻ mà hắn từng nghĩ chỉ cần một chiêu là có thể bóp chết, giờ đây đang hiên ngang đối đầu với vị thần trong lòng hắn.
Phía bên kia đống đổ nát, Hàn Minh Vũ đứng dậy với dáng vẻ thê thảm chưa từng thấy. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội, mái tóc bù xù đẫm mồ hôi và bụi đất. Hắn đưa cánh tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt Minh Long, giọng nói khàn đặc vì kinh ngạc và phẫn nộ:
- Ngươi... rốt cuộc từ đâu đến? Ngươi có thân phận gì?
Trong thâm tâm Hàn Minh Vũ, sự kiêng kỵ đã dâng cao đến mức cực điểm. Hắn không tin một tông môn như Hằng Thiên Tông có thể đào tạo ra một con quái vật như thế này. Một kẻ sở hữu tứ hệ linh căn, nắm giữ những vũ kỹ nghịch thiên, thành thạo sáu trọng thiên Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết và có thể vượt cấp chiến đấu một cách điên cuồng chỉ có thể là truyền nhân ẩn thế của những siêu cấp thế lực đến từ trung tâm Cầu Tiên Tinh Cầu.
Minh Long đứng đối diện cách đó không xa, tình trạng cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Áo bào của hắn đã rách nát nhiều chỗ, hơi thở có phần dồn dập, nhưng ánh mắt vẫn giữ được sự sắc lạnh và tỉnh táo đáng sợ. Hắn không vội vàng đáp lời, mà tập trung toàn bộ tâm trí vào việc điều tức, dẫn dắt luồng linh lực đang hỗn loạn trong kinh mạch ổn định trở lại. Từng hơi thở của Minh Long lúc này đều mang theo nhịp điệu của công pháp, ép cho những vết thương nội tạng tạm thời dừng chảy máu.
- Hà....!!!! Sảng khoái!
Minh Long bật ra một tiếng cười khàn đặc, đầy vẻ ngạo nghễ dù lồng ngực vẫn còn phập phồng dữ dội. Hắn dùng mu bàn tay quẹt đi vệt máu tươi nơi khóe miệng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào đối thủ.
"Keng!"
Thanh âm của Huyền Ngân Song Đoản một lần nữa ngân vang đanh thép khi Minh Long bắt chéo hai lưỡi đao, tiếp tục bày ra tư thế thủ thế đầy vững chãi.
- Thân phận của ta? Nghe cho kỹ đây! Ta chính là Hằng Thiên Tông Bạch Y đệ tử! Chừng nào lão tử này còn tại thế, loại như ngươi đừng mơ tưởng lật đổ được Hằng Thiên Tông!
- VẬY THÌ CHẾT ĐI!
Hàn Minh Vũ gầm lên, thanh âm tựa như tiếng rít gào của quỷ lệ từ vực thẳm.
"Oành!"
Một luồng âm lực cường đại chưa từng thấy bùng phát từ nội thể hắn, bành trướng ra xung quanh với tốc độ kinh hoàng. Một vùng không gian rộng lớn lập tức bị bao phủ bởi khí lạnh thấu xương, mặt đất đóng băng đen kịt, vạn vật như rơi vào trạng thái tịch diệt. Đồng tử của Hàn Minh Vũ dần biến đổi, chuyển sang một màu tím đen quỷ dị, không còn chút hơi người.
Tất cả những ai có mặt tại hiện trường đều kinh ngạc tột độ. Đây là thứ sức mạnh vượt xa khỏi sự hiểu biết thông thường của họ. Cách đó không xa, Hằng Vương đang giao thủ với Hàn Minh Hạo cũng phải giật mình ngoái lại nhìn về phía luồng âm khí trấn áp linh hồn kia.
- Sức mạnh này... hắn...
"Đùng! Hự!"
- Sắp chết tới nơi rồi còn lo chuyện bao đồng!
Hàn Minh Hạo cười gằn, chớp lấy khoảnh khắc Hằng Vương mất tập trung liền tung ra một chưởng. Hằng Vương không kịp phòng bị, lãnh trọn cú đánh vào lồng ngực, thân hình ông bay ngược ra xa, trọng thương ngã xuống khiến cục diện chiến tranh nghiêng hẳn về phía Hàn Nguyệt Môn.
Lúc này, những tên trưởng lão đang nằm la liệt xung quanh phải dùng hết sức bình sinh để bò lùi lại, cố gắng thoát khỏi phạm vi khí tức tà mị đang tỏa ra từ người Hàn Minh Vũ.
- Chưởng môn... Chưởng môn đã luyện thành công trọng thiên thứ bảy?
Hàn Mặc cũng cắn răng, gương mặt tái mét vì áp lực, vừa lùi lại vừa run giọng:
- Không... Phụ thân chưa hoàn toàn lĩnh ngộ được trọng thiên thứ bảy, đây chỉ là một phần nhỏ thôi!
- MỘT PHẦN?
Ngũ trưởng lão Hàn Đồng trợn mắt, mồ hôi lạnh chảy dài:
- Một phần sức mạnh của Thân Hóa Cửu U mà đã khủng khiếp đến như vậy sao?
"Ực!"
Toàn trường đồng loạt nuốt một ngụm nước bọt trong sự tuyệt vọng. Hàn Mặc nhìn về phía Minh Long, ánh mắt vằn lên tia máu đầy hận thù:
- Yêu nghiệt? Hừ... lão tử thật không tin lần này ngươi còn có thể sống sót.
Minh Long nheo mắt, Cửu Trùng Minh Nhãn xoay chuyển liên hồi để phân tích thực tại trước mắt. Hắn thầm đánh giá:
- Nửa bước trọng thiên thứ bảy? Có chút phiền phức rồi đây.
- CHẾT!
"Oành!"
Hàn Minh Vũ đột ngột lao lên. Thân ảnh hắn giờ đây âm u, quỷ dị đến cực điểm, lướt đi trên mặt đất mà không để lại bất kỳ một tiếng động hay luồng gió nào, tựa như một bóng ma lướt đi giữa cõi nhân gian. Minh Long dồn toàn lực, vận chuyển Nhật Nguyệt Đồng Huy chém mạnh một đao về phía hắc ảnh đang lao tới.
"Keng!"
Lưỡi đao chém trúng người Hàn Minh Vũ nhưng không hề có cảm giác chém vào da thịt. Hắn chỉ cần đứng yên, cơ thể hơi mờ đi như hư ảnh, hoàn toàn chống đỡ và hóa giải lực đạo của Minh Long mà không hề hấn gì.
- Con bà nó!
Minh Long kinh biến thốt lên. Ngay lập tức, bàn tay của Hàn Minh Vũ đã ngưng tụ một luồng âm lực đặc quánh, mang theo đặc tính Tịch Diệt Chi Chạm đánh thẳng vào lồng ngực đối phương.
"Oành!"
Cú đánh mang theo kình lực hủy diệt khiến Minh Long bay ngược ra sau như một chiếc diều đứt dây. Hắn thổ huyết liên tục, huyết tươi nhuộm đỏ cả một khoảng không trung trước khi đập mạnh xuống những bậc thềm đá
"Phốc!"
Minh Long lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát, miệng phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm. Hắn đưa tay lau vệt máu, lầm bầm chửi thề:
- Má nó! Quên mất khả năng Hư Hóa của Thân Hóa Cửu U, thật là sơ suất.
Trong thức hải, tiếng cười khúc khích trong trẻo của Ngọc Nhi vang lên đầy trêu chọc:
- Ai bảo ngươi chủ quan cơ chứ? Cho chừa cái tội khinh địch.
Minh Long rên rỉ một tiếng, gương mặt nhăn nhó vì đau đớn:
- Đau thật đấy, không đùa được đâu!
- Giờ tính sao đây? - Ngọc Nhi hỏi, giọng điệu có phần tò mò.
Minh Long thở dài một hơi, nhưng đôi mắt lại bừng sáng một tia quyết liệt, hắn nhếch miệng cười ngạo nghễ:
- Thì tỏa sáng chứ sao?
Dứt lời, hắn một lần nữa nâng Huyền Ngân Song Đoản, bày ra tư thế thủ thế đầy kiên định. Lúc này, Hàn Minh Vũ chầm chậm bước tới, mỗi bước chân của hắn đều mang theo tử khí nồng nặc. Hắn vừa đi vừa đảo mắt nhìn đống hoang tàn xung quanh, giọng nói âm u vang lên:
- Từ thuở khai thiên lập địa, Âm và Dương vốn dĩ không thể hòa hợp. Màn đêm luôn là kẻ chiến thắng cuối cùng.
Hàn khí từ người hắn tỏa ra đậm đặc đến mức dường như át đi cả vầng thái dương đang chiếu rọi rực rỡ trên bầu trời. Hàn Minh Vũ ngẩng đầu nhìn lên vầng mặt trời xa xăm, cười lạnh:
- Kết cục của Hằng Thiên Tông các ngươi cũng sẽ như ánh dương này, đều phải lụi tàn để nhường chỗ cho màn đêm vĩnh cửu của ta.
Minh Long nhìn hắn với vẻ mặt đầy chán ghét, cắt ngang lời:
- Nói lắm thế, lèm bà lèm bèm mãi không chán à? Đánh tiếp hay nghỉ để lão tử còn đi ngủ?
Hàn Minh Vũ nghe vậy thì gương mặt giận đến xanh mét, gân xanh trên trán giật liên hồi:
- Ngươi... hừ, nếu đã muốn chết sớm hơn, ta sẽ toại nguyện cho ngươi!
"Oành!"
Hàn Minh Vũ lại một lần nữa lao lên, đôi tay kết chưởng ấn quỷ dị, mang theo toàn bộ âm lực tịch diệt. Tiểu Mễ đứng phía xa chứng kiến cảnh tượng này thì thét lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:
- KHÔNG! CHẠY ĐI MINH LONG!
Minh Long vẫn đứng sừng sững, ánh mắt bình thản đón chờ luồng hắc ám đang ập tới. Hắn lầm bầm trong cổ họng:
- Đúng là thái dương sẽ phải lụi tàn nhường chỗ cho màn đêm, nhưng mà... đây là Hằng Thiên Tông, không phải vầng thái dương nào đó mà ngươi nói tới...
Khoảnh khắc chưởng ấn trên tay Hàn Minh Vũ sắp chạm đến lồng ngực Minh Long, hắn đột ngột nhếch miệng cười đầy bí hiểm:
- ...Sẽ không lụi tàn như thái dương đâu.
"Vù! Vù! Vù!"
Lời vừa dứt, một luồng Dương lực dồi dào, tinh thuần đến khó tin đột ngột phóng thích ra từ nội thể Minh Long. Đó là một nguồn năng lượng rực rỡ đến mức khiến vạn vật phải mù lòa, nóng đến mức không gian xung quanh bắt đầu vặn vẹo, tan chảy.
"Oành!"
Dương lực phô thiên cái địa bùng phát, hất văng mọi thứ xung quanh trong bán kính trăm trượng. Hàn Minh Vũ là người hứng chịu trực diện, hắn trợn mắt kinh hãi khi thấy trạng thái Bán Thân Hóa Cửu U của mình bị luồng ánh sáng thần thánh kia dập tắt hoàn toàn.
"Hự! Phốc!"
Thân hình hắn bay ngược ra sau như một chiếc diều đứt dây, đập mạnh xuống đất và thổ huyết liên tục. Hắn bàng hoàng nheo mắt nhìn lên cao, nơi một thân ảnh đang tỏa ra hào quang vạn trượng.
Toàn trường hết lần này đến lần khác kinh diễm đến mức không thốt nên lời. Hằng Vương đang nằm bẹp dưới đất, linh lực cạn kiệt và trúng độc nặng nề, cũng phải cố sức ngẩng đầu lên. Hàn Minh Hạo, kẻ vừa định tung đòn kết liễu Hằng Vương, cũng phải khựng lại trong bàng hoàng:
- Cái quỷ gì thế này?
Hằng Vương nhìn về phía Minh Long, dù đau đớn vẫn nở một nụ cười mãn nguyện:
- Đây... đây là...
Tất cả đệ tử Hằng Thiên Tông đều trợn mắt há hốc mồm. Đẹp, thật sự quá đẹp! Minh Long lúc này ngự trị trên không trung, toàn thân hắn bao phủ bởi một lớp hỏa quang vàng kim rực rỡ, mái tóc tung bay trong hào quang như một vị thần mặt trời vừa giáng thế. Ánh mắt hắn lạnh lùng, uy nghiêm nhìn xuống Hàn Minh Vũ đang nằm dưới đất, giọng nói vang vọng khắp tầng mây:
- Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết trọng thiên thứ bảy - THÂN HÓA ĐẠI NHẬT!
========
Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:
* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)
Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!
*DONATE GẦN ĐÂY:
- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND
- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND
- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND
- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND
- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND
- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND
- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND
- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND
- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND
- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND
- 2/2: Nguyễn Duy Thông đầu tháng góp linh thạch nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 15/2: TRẦN LỘC - HVC chúc mừng năm mới: 500.000 VND
- 16/2: HOÀNG LÃO TÀ: 500.000 VND
- 17/2: BÙI CHÍ CƯỜNG: 222.222 VND
- 17/2: TIÊU DAO TỬ: 123.456 VND
Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:
https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt
Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.
========
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!