Lạc Hồng Thần Chủ

Chương 196 THIÊN HOÀNG ĐẾ

#LHTC#VP:

Minh Long điềm tĩnh quan sát nam tử đang đứng giữa điện, ánh mắt hắn lướt qua bộ dạng hộ pháp của đối phương rồi thản nhiên hỏi:

​- Vị này là...?

​Thiết Cuồng chắp tay, thanh âm trầm hùng vang vọng:

​- Tại hạ là Thiết Cuồng, Bang chủ Thiết Thạch Bang. Nghe danh Tân tông chủ Hằng Thiên Tông đã lâu, hôm nay mới có dịp diện kiến.

​Minh Long khẽ gật đầu, môi nở một nụ cười nhạt:

​- Tại hạ Minh Long, Tông chủ Hằng Thiên Tông. Nếu Thiết bang chủ đã có nhã ý muốn mượn luật thảo nguyên để chỉ giáo, tại hạ xin sẵn lòng chấp thuận.

​Lời xác nhận vừa thốt ra, toàn bộ quan khách trong đại điện đều trở nên hào hứng. Một trận đấu giữa hai người đứng đầu của Thiết Thạch Bang và Hằng Thiêm Tông, cơ hội ngàn năm có một được chứng kiến a.

Hoàng Luật thấy không khí đã lên đến đỉnh điểm, liền đứng dậy gật đầu nói:

​- Nếu cả hai đã đồng ý, vậy chúng ta hãy rời gót ra sân đấu phía trước đại điện để rộng đường tỉ thí.

​Tất cả quần hùng, tông môn và quan lại lần lượt di chuyển ra ngoài quảng trường rộng lớn. Ánh dương cùng ánh lửa từ các cột đèn bao quanh sân đấu tạo nên một khung cảnh uy nghiêm và tráng lệ. Minh Long cùng Thiết Cuồng bước lên sàn đấu bằng đá cẩm thạch được gia trì trận pháp vững chắc. Trước khi bắt đầu, Thiết Cuồng nhìn tu vi Nguyên Anh hậu kỳ của Minh Long, nhíu mày nói:

​- Tông chủ, tu vi của ngài so với ta có chút chênh lệch. Ngài có cần ta áp chế tu vi xuống mức tương đương để cuộc luận bàn thêm phần công bằng?

​Minh Long thong thả xua tay, tà bạch y khẽ bay trong gió, giọng nói đầy thản nhiên:

​- Không cần phiền phức như vậy. Bang chủ cứ việc dùng hết sức lực, nếu không trận đấu này sẽ mất đi cái thú của nó.

Thiết Cuồng đôi mắt trở nên sắc lạnh trước thái độ mà hắn cho là cao ngạo này:

- "Hừ...! Ngông cuồng!"

​Hoàng Luật đứng từ trên cao, dõng dạc nhắc nhở:

​- Hai vị nhớ cho, đây chỉ là luận bàn giao lưu nhân ngày đại yến, không phải sinh tử chiến. Mong chư vị nể mặt trẫm mà ra tay có chừng mực.

​Phía bên dưới, đám đệ tử Thiết Thạch Bang bắt đầu hò hét, đập tay xuống đất tạo nên những tiếng động rầm rầm như sấm dậy để cổ vũ cho Bang chủ của mình. Không chịu kém cạnh, các đệ tử Hằng Thiên Tông cùng đám người Liệt Khang, cũng đồng loạt hô vang danh tự của Minh Long, khí thế áp đảo cả một phương.

​Thiết Cuồng hít một hơi sâu, đôi mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh:

​- Nếu Tông chủ đã tự tin như vậy, tại hạ đắc tội rồi!

​"Oành!"

​Một tiếng nổ lớn phát ra ngay tại vị trí Thiết Cuồng đang đứng. Khí tức của một Hóa Thần sơ kỳ triệt để bùng nổ, linh áp cuồn cuộn như sóng thần tỏa ra xung quanh khiến những người đứng gần sàn đấu phải lùi lại vì khó thở.

​Ngay lập tức, Thiết Cuồng vận chuyển tuyệt kỹ trấn bang:

- Thiên Thạch Trấn Hải Quyết.

"Răng rắc!"

Toàn thân hắn bắt đầu có sự biến hóa kinh người, lớp da dẻ vốn thô ráp bỗng ánh lên sắc xám đen của nham thạch ngàn năm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn như những con đại xà đang bò dưới da. Đây là loại công pháp đặc dị giúp người tu luyện có thân thể vững chãi như thạch bàn, chủ về cực cương. Dù không phải thể tu thuần túy, nhưng sức mạnh cơ bắp của Thiết Cuồng lúc này chẳng khác nào một thể tu chân chính, lại có thể điều động linh lực chiến đấu dạt dào như một linh tu đỉnh phong. Quả thực cũng được coi là một loại công pháp rất độc đáo.

"Ầm!"

​Thiết Cuồng đạp mạnh xuống sàn đấu, mặt đá cẩm thạch lập tức rạn nứt như mạng nhện. Hắn tựa như một tòa núi nhỏ mang theo uy lực vạn quân, lao vút về phía Minh Long. Trong khi đó, Minh Long vẫn đứng yên tại chỗ, hai tay chắp sau lưng, ánh mắt bình thản như mặt nước hồ mùa thu, chờ đợi cú đấm nghìn cân đang xé gió lao tới.

Trong khi cả quảng trường đang nín thở dõi theo nắm đấm mang theo uy lực vạn quân của Thiết Cuồng, thì sâu bên trong nội tâm, Minh Long lại đang âm thầm... mở cờ trong bụng. Lý do thực chất vô cùng thực tế, NGHÈO!

Hiện tại hắn đang rất nghèo.

​Đúng vậy, nhìn vẻ ngoài thanh cao là thế, nhưng Minh Long đang tiếc đứt ruột số Xu Cổ Việt vừa tiêu tốn. Hắn còn đang đau đầu nghĩ cách làm sao để kiếm lại số Điểm Danh Vọng đã mất, thì không ngờ từ đâu chui ra tên Thiết Cuồng lại tự mình tìm đến. Đối với hắn lúc này, sự khiêu chiến này chẳng khác nào ăn mày gặp chiếu manh, là một cơ hội vàng để phô diễn sức mạnh và thu hoạch Điểm Danh Vọng.

​Trước khi nắm đấm của đối phương chạm đến, Minh Long thong thả quay đầu lại, trao cho A Tốc Bất Ca một cái nháy mắt đầy tinh nghịch. Hành động đột ngột này khiến nàng đỏ bừng mặt, đôi môi nhỏ nhắn mấp máy mắng thầm:

- "Cái tên đáng ghét này, giữa thanh thiên bạch nhật, bao nhiêu người nhìn mà hắn làm cái gì vậy?"

​Ngay lập tức, Minh Long xoay người đối mặt trực diện với Thiết Cuồng. Hắn muốn nhân cơ hội này kiểm chứng xem sức mạnh của các đường Hoàng Văn khi áp dụng vào thực tế sẽ khủng khiếp đến mức nào. Trong thức hải, Ngọc Nhi khẽ chép miệng nhắc nhở:

​- Có chừng mực thôi nhé, đừng có đánh chết người ta ở đây.

​- Ta biết rồi. - Minh Long gật đầu cười thầm.

​Không hề có ý định né tránh hay dùng bộ pháp, Minh Long trực tiếp tung ra một quyền, đối đầu trực diện với nắm đấm nham thạch của Thiết Cuồng.

​"Ong!"

​Bên trong đan điền, 50 đường Hoàng Văn đồng loạt ngân vang, tạo ra một luồng năng lượng vàng kim tinh thuần chảy dọc theo kinh mạch, tập trung hoàn toàn vào nắm đấm thanh mảnh của hắn.

​"Oành!"

​Một tiếng nổ chấn động không gian vang lên, Hoàng Quang Chấn Kích từ các đường Hoàng Văn triệt để bộc phát. Trong ánh mắt kinh dị của toàn thể quần hùng, một quyền tưởng chừng như đơn giản của Nguyên Anh hậu kỳ lại mang theo uy lực vô cùng kinh thiên động địa.

- Cái quỷ..?????

​Đồng tử của Thiết Cuồng chỉ kịp co rút lại vì sợ hãi, hắn cảm giác như mình không phải đang đấm vào một con người, mà là đang đâm vào một ngọn núi vàng vững chãi không thể lay chuyển. Ngay sau đó, tiếng xương cốt gãy vụn vang lên giòn giã, cả cánh tay thạch bàn của hắn bị đánh gãy nát trong nháy mắt.

​"Phốc!"

​Thiết Cuồng phun ra một ngụm máu tươi, toàn thân hộ pháp bay ngược ra sau như diều đứt dây, đập mạnh xuống sàn đấu đá cẩm thạch.

​Cả quảng trường rơi vào một sự im lặng chết chóc. Biểu lộ trên mặt mỗi người lúc này chỉ có thể dùng hai chữ.

Kinh dị!

Những thiên kiêu chi tử lúc nãy còn khinh nhờn giờ đây mặt cắt không còn giọt máu, đứng hình tại chỗ. Ngay cả Hằng Dương vốn đang ung dung vuốt chòm râu bạc, cũng phải há hốc mồm kinh ngạc, đôi mắt trợn tròn nhìn đồ đệ mình như nhìn thấy một con quái vật.

​Không ai có thể tin được, một Nguyên Anh hậu kỳ lại có thể dùng sức mạnh thuần túy để nghiền nát một cao thủ Hóa Thần chỉ trong một quyền duy nhất.

...

Nam Tinh Đại Lục từ thuở khai thiên lập địa vốn là nơi nhân tộc hưng thịnh nhất, nhưng cũng là nơi phân chia giai cấp tàn khốc nhất. Tại đây, vị thế của một quốc gia không chỉ đo bằng cương vực mà bằng tu vi của kẻ đứng đầu. Những quốc gia có tiềm lực hùng mạnh, sở hữu các bậc cường giả thực thụ trấn quốc sẽ được tôn làm minh chủ, cai trị hàng loạt tiểu quốc chư hầu xung quanh. Kẻ đứng đầu những đế chế thượng tầng ấy được gọi bằng danh xưng đầy uy quyền - Thiên Hoàng Đế.

​Trong số đó, Vô Cực Đế Quốc sừng sững như một ngọn núi không thể lay chuyển. Các quốc gia như Quang Lôi Quốc, Lam Ba Quốc hay ngay cả Thủy Vân Quốc cũng chỉ là những chư hầu nhỏ bé, hằng năm đều phải mang những linh bảo quý giá tới triều cống để mưu cầu sự bảo hộ, đổi lấy sự yên bình dưới bóng râm của đại thụ Vô Cực Đế Quốc.

​Giữa đại điện nguy nga của Vô Cực Đế Quốc, không gian dường như ngưng đọng bởi một luồng uy áp vô hình. Trên ngai vàng trạm trổ tinh xảo, một nam tử đang ngồi với tư thế hết sức ngả ngốn, vẻ mặt đầy bất cần đời.

​Hắn chính là Vô Diệp Phong - Hoàng Đế của Vô Cực Đế Quốc. Dù đã thọ hơn 800 tuổi, nhưng diện mục của hắn vẫn giữ vẹn nguyên vẻ tuấn lãng, ngũ quan sắc sảo như tạc, đôi lông mày kiếm khẽ nhướn lên đầy ngạo nghễ. Khí chất đế vương hòa quyện cùng sự phong trần của một cường giả tu vi Hợp Thể trung kỳ khiến bất cứ ai nhìn vào cũng phải cảm thấy ngộp thở.

​Một tên thái giám già khúm núm tiến vào, quỳ rạp xuống hành lễ:

​- Bẩm Bệ hạ, bên ngoài có Hoàng đế Lam Ba Quốc là Lam Đình đang cầu kiến.

​Vô Diệp Phong không buồn đổi tư thế, chỉ khẽ nhướn mày, thanh âm lười biếng vang lên:

​- Hửm? Lam Đình? Hắn đến đây làm gì vào lúc này?

​Hắn phất tay một cái đầy hững hờ:

​- Truyền!

​Tên thái giám lập tức cất giọng hô to, vang vọng khắp các hành lang đá cẩm thạch:

​- Truyền Hoàng đế Lam Ba Quốc tấn kiến!

​Lam Đình đứng chờ phía bên ngoài, nghe thấy tiếng hô thì run rẩy tiến vào. Vừa thấy bóng dáng của Vô Diệp Phong ngồi trên ngai vàng, hắn lập tức quỳ sụp xuống, trán chạm sàn:

​- Tham kiến Vô Cực Thiên Hoàng Đế! Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế...

​Vô Diệp Phong gác một chân lên thành ngai vàng, cất giọng đều đều:

​- Lam Ba Hoàng Đế hôm nay đích thân tới đây gặp trẫm là có chuyện gì? Nghe nói Thái thượng hoàng của các ngươi vừa mới quy tiên?

​Lam Đình vẫn quỳ rạp, giọng run run:

​- Hồi bẩm Thiên Hoàng Đế, hôm nay tiểu đế đích thân tới đây... cũng chính là muốn nói về chuyện này...

​Vô Diệp Phong không kiên nhẫn ngắt lời:

​- Chuyện này có gì đáng nói? Lam Ba Quốc các ngươi tham lam, chủ động gây chiến với Thủy Vân Quốc, nay tổn thất nhân lực, mất đi cao thủ trấn quốc thì cũng là do các ngươi tự làm tự chịu. Vô Cực Đế Quốc không có nghĩa vụ phải dọn dẹp đống hỗn độn do sự ngu xuẩn của các ngươi gây ra.

​Lam Đình nuốt đắng cay vào lòng, dập đầu thêm một cái:

​- Thiên Hoàng Đế nói rất đúng, tiểu đế không dám oán thán. Tuy nhiên, chuyện tiểu đế muốn bẩm báo còn có một chi tiết khác... mà chắc hẳn Ngài sẽ quan tâm.

​Vô Diệp Phong thở hắt ra một hơi, ánh mắt lơ đễnh nhìn lên trần điện:

​- Nói.

​Lam Đình lấy hết can đảm, nuốt một ngụm nước bọt rồi run giọng thốt lên:

​- Kẻ ra tay hạ sát một Luyện Hư kỳ như phụ hoàng của ta... thực chất chỉ là một tên Nguyên Anh kỳ.

​Ngay lập tức, bầu không khí trong đại điện đông cứng lại. Vẻ bất cần đời trên gương mặt tuấn lãng của Vô Diệp Phong đột ngột biến mất, đôi mắt vốn đang lờ đờ bỗng lóe lên một tia sáng sắc lẹm như muốn xuyên thấu tâm can kẻ đối diện.

========

Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:

* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)

Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.

*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!

*DONATE GẦN ĐÂY:

- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND

- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND

- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND

- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND

- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND

- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND

- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND

- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND

- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND

- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND

- 2/2: Nguyễn Duy Thông đầu tháng góp linh thạch nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 15/2: TRẦN LỘC - HVC chúc mừng năm mới: 500.000 VND

- 16/2: HOÀNG LÃO TÀ: 500.000 VND

- 17/2: BÙI CHÍ CƯỜNG: 222.222 VND

- 17/2: TIÊU DAO TỬ: 123.456 VND

- 27/2: Chúc mừng năm mới LHTC và cảm ơn tác giả: 200.000 VND

- 28/3: PHAM THAI DUONG ủng hộ tác giả LHTC: 100.000 VND

Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:

https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt

Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.

========

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận