Lạc Hồng Thần Chủ

Chương 153 HAI CHUYỆN Mới

#LHTC#VP:

Hai tuần sau...

Tại Ba Đô, kinh đô của Lam Ba Quốc, cái lạnh lẽo của đại địa dường như thấm sâu vào từng phiến đá xám xịt của hoàng cung, tạo nên một cảm giác thâm nghiêm đến nghẹt thở.

​Bên trong Cần Chính Điện, mùi trầm hương nồng đượm tỏa ra từ những lư đồng lớn, cố gắng xua đi cái khí lạnh của mùa đông nhưng chỉ càng làm không gian thêm phần u uất. Lam Hiệp - Thái Thượng hoàng của Lam Ba Quốc đang ngồi vững chãi trên chiếc ngai vàng chạm trổ cầu kỳ. Ánh mắt lão tập trung cao độ vào bức thư có in hình biểu tượng lôi đình rực rỡ, dấu ấn uy quyền của Quang Lôi Quốc.

​Đứng bên cạnh ngai vàng, Lam Đình khẽ nhếch mép, một nụ cười đầy vẻ đắc ý và khinh miệt hiện rõ trên gương mặt:

​- Tên Lôi Chấn này xem ra là một kẻ rất biết nhìn nhận thời thế. Phụ hoàng hãy xem, bức thư này gửi tới vào đúng thời điểm chúng ta cần sự khẳng định nhất.

​Lam Hiệp gật đầu, bàn tay gầy guộc với những khớp xương to xù xì vuốt nhẹ chòm râu bạc. Thanh âm của lão trầm thấp, vang dội giữa những cột trụ đá lớn:

​- Hôn sự với Thủy Vân Quốc đổ vỡ, hắn lập tức quay sang ủng hộ việc chúng ta phát động binh đao công đánh Thủy Vân. Kẻ này vốn dĩ là hạng người gió chiều nào theo chiều nấy, tuy nhiên lần này hắn đã chọn đứng về phía kẻ mạnh.

​Lam Đình tiếp lời bằng giọng khinh khỉnh:

​- Theo như những lời lẽ hắn đề cập trong thư, hắn chính thức công nhận rằng dòng Thủy Vân Hà vốn dĩ thuộc quyền kiểm soát của Lam Ba chúng ta. Cái tên này vẫn giữ thói cáo già như vậy, hắn dùng một thứ vốn đã nằm trong tầm ngắm của chúng ta để làm quà gặp mặt, hòng tìm kiếm sự yên ổn cho Quang Lôi Quốc.

​Lam Hiệp thở ra một hơi dài, ánh mắt lão nhìn sâu vào khoảng không vô định trước mặt, tham mưu và dã tâm hiện rõ trong từng lời nói:

​- Thủy Vân Hà chỉ là một khởi đầu nhỏ nhoi. Điều chúng ta thật sự khao khát vượt xa hơn dòng sông ấy rất nhiều. Một dòng sông chẳng thể nào lấp đầy được đại cục mà trẫm đã tốn bao công sức gây dựng.

​Lam Đình ánh mắt lấp lóe tia sáng lạnh lẽo, gật đầu tán thành với phụ thân mình:

​- Đúng vậy. Khi toàn bộ lãnh thổ Thủy Vân Quốc bị sáp nhập, với nguồn tài nguyên dồi dào cùng địa thế chiến lược quan trọng của bọn hắn, Lam Ba Quốc chúng ta sẽ chính thức bước lên một tầm cao hoàn toàn mới, thống trị cả vùng đất này.

​Lam Hiệp bất ngờ thu lại nụ cười gian xảo, lão quay sang nhìn nhi tử mình với vẻ mặt nghiêm nghị:

​- Chỉ có điều Khởi Linh Phong đã nhận chủ, đây là một biến số nằm ngoài dự tính khiến trẫm luôn cảm thấy bất an. Ngươi đã phái người đi điều tra về tên thiếu niên tên Minh Long đó đến đâu rồi?

​Lam Đình lập tức chắp tay, thái độ cung kính đáp lời:

​- Thưa phụ hoàng, nhi thần đã phái những thám báo tinh nhuệ nhất đi dò xét. Hiện tại tên đó vẫn trú ngụ bên trong lãnh thổ của A Tốc Cát Bộ. Vùng thảo nguyên đó đang siết chặt an ninh đến mức nội bất xuất, ngoại bất nhập, khiến việc xâm nhập sâu vào bên trong gặp rất nhiều trở ngại. Dù vậy, người của chúng ta vẫn đang ngày đêm theo sát mọi động tĩnh của hắn từ xa.

​Lam Hiệp híp mắt lại, những nếp nhăn trên gương mặt lão hằn sâu đầy toan tính:

​- Khởi Linh Phong chỉ là một phần, trẫm tin chắc hắn còn sở hữu nhiều cơ duyên to lớn khác. Sức mạnh nghịch thiên mà hắn thể hiện ở độ tuổi đó chắc chắn bắt nguồn từ một bí mật kinh thiên động địa nào đó. Ngươi phải tập trung toàn bộ lực lượng theo dõi hắn, tuyệt đối tránh việc lơ là sơ hở.

​- Nhi thần đã ghi nhớ. - Lam Đình cúi đầu nhận lệnh.

​Ngay lúc này, tiếng bước chân dồn dập phá vỡ sự tĩnh lặng của đại điện. Một tên cận vệ vẻ mặt hớt hải, mồ hôi nhễ nhại quỳ rạp xuống đất:

​- Hồi bẩm Thái Thượng hoàng! Hồi bẩm Bệ hạ! Có tin khẩn cấp từ biên giới phía Tây gửi về hỏa tốc!

​Lam Đình nhíu mày, nhanh chóng nhận lấy tấm tấu thư rồi xua tay cho tên cận vệ lui ra ngoài. Lam Hiệp đón lấy tấu thư từ tay nhi tử, đôi mắt lão lướt nhanh qua những dòng chữ mực đỏ. Khóe miệng lão dần nhếch lên, tạo thành một đường cong đầy hiểm độc và thỏa mãn.

​- Sự việc diễn biến thế nào rồi phụ hoàng? - Lam Đình sốt ruột hỏi.

​Lam Hiệp thản nhiên đưa tấm tấu thư sang cho nhi tử. Lam Đình đọc rõ từng dòng chữ, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập vì sự kích động:

​- Binh lính hai bên Lam Ba và Thủy Vân Quốc xảy ra xô xát dữ dội tại cửa ải biên thùy... đã có thiệt hại mạng người đối với binh lính Lam Ba ta... Phụ hoàng! Đây chính là cơ hội mà chúng ta chờ đợi!

​Lam Hiệp nở một nụ cười gian tà, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn của một kẻ săn mồi đã kiên nhẫn phục kích từ lâu:

​- Thời cơ đã chín muồi. Mồi lửa chiến tranh đã cháy lên, đại quân của Lam Ba giờ đây đã có một danh nghĩa chính đáng để tiến quân san phẳng phương Tây

​Một tia suy nghĩ xa xăm lóe lên trong đầu lão. Lam Hiệp nhìn về hướng kinh đô Thủy Vân, lẩm bẩm trong cổ họng với vẻ mỉa mai:

​- Cũng đã lâu rồi nhỉ... Hoàng Lão Tà.

...

Ánh nắng vàng vọt của thảo nguyên xuyên qua những ô cửa lớn, rọi thẳng vào đại điện uy nghi của A Tốc Cát Bộ. Bên trong, A Tốc Cát Bát đang ngồi vững chãi trên bảo tọa, tay cầm bút lông phê duyệt từng xấp tấu chương. Cạnh bên, Bất Ca đứng lặng lẽ, đôi tay thon dài vốn dĩ cực kỳ nhanh nhẹn nay lại chậm chạp sắp xếp từng cuộn giấy một cách máy móc.

​"Cộp!"

​Một bản tấu chương trượt khỏi tay nàng, va mạnh xuống nền đá. Bất Ca giật mình, vội vàng cúi xuống nhặt lên, gương mặt lộ rõ vẻ lúng túng. Cát Bát nhướn mày, đặt bút xuống rồi nhìn chằm chằm vào nhi nữ, giọng nói đầy vẻ dò xét:

​- Dạo này con làm sao vậy? Cứ như người mất hồn, tấu chương cũng cầm không vững.

​Bất Ca né tránh ánh nhìn của phụ thân, nàng lắp bắp đáp:

- Nhi thần... nhi thần không sao. Chỉ là nhất thời bất cẩn thôi, mong Phụ Hãn đừng bận tâm.

​- Ồ, thật sao? - Cát Bát cười đầy ẩn ý, giọng nói xoáy sâu vào tâm can nàng:

- Ta cứ tưởng tâm trí của Đại công chúa nhà ta đang đặt hết lên người ai đó rồi chứ?

​Gương mặt Bất Ca ngay lập tức đỏ bừng như gấc chín. Nàng vội vàng xua tay, giọng run run:

- Phụ Hãn nói... nói gì kỳ cục vậy? Làm gì có ai... làm gì có chuyện đó chứ!

​Cát Bát mỉm cười, gật đầu rồi quay lại với xấp giấy tờ trên bàn, miệng lẩm bẩm:

- Được rồi, được rồi, cứ dối lòng mình tiếp đi.

​Giữa lúc bầu không khí đang trở nên ngượng ngùng, tiếng của một hộ vệ từ bên ngoài đại điện vang lên dõng dạc:

​- Thưa Đại Hãn, có Minh Long công tử cầu kiến!

​Cái tên vừa vang lên giống như một liều thuốc kích thích, khiến Bất Ca giật nảy mình. Nàng quay sang nhìn Cát Bát với ánh mắt đầy hốt hoảng, rồi chẳng đợi phụ thân kịp phản ứng, nàng đã vội vã nói:

​- Phụ Hãn, nhi thần chợt nhớ ra còn một số tấu chương quan trọng bên trong tẩm điện chưa sắp xếp xong, nhu thần xin phép lui trước!

​Dứt lời, bóng dáng thướt tha của nàng biến mất sau bức rèm lụa của tẩm điện nhanh như một cơn gió. Cát Bát ngẩn người nhìn theo, lắc đầu cười khổ:

- Ơ cái con bé này... thật là.

​Minh Long bước vào điện, hắn vẫn giữ vẻ ung dung thường ngày nhưng trong ánh mắt đã thêm phần chín chắn. Hắn cúi người hành lễ:

- Tham kiến Đại Hãn.

​- Mau đứng dậy đi! - Cát Bát phất tay, giọng hào sảng:

- Ta đã bảo ngươi bỏ cái nghi thức lằng nhằng đó đi rồi mà. Coi ta như trưởng bối trong nhà là được.

​Minh Long gãi đầu, cười gượng gạo:

- À thì... ta cứ thấy nó sao sao ấy. Dẫu sao ngài cũng là Đại Hãn đứng đầu một bộ tộc, ta không thể quá tùy tiện.

​- Ta còn không ngại, ngươi ngại cái gì? - Cát Bát cười lớn, rồi ông hỏi tiếp:

- Thế nào, thời gian qua đi khắp thảo nguyên A Tốc Cát Bộ, ngươi cảm thấy nơi này ra sao?

​- Rất đẹp. - Minh Long thành thật đáp, ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng:

- Núi non hùng vĩ, cảnh sắc tráng lệ. Muốn thăm thú hết nơi này xem ra còn cần rất nhiều thời gian.

​Cát Bát gật đầu hài lòng:

- Vậy thì cứ từ từ mà thưởng ngoạn, hãy xem nơi này như nhà của mình. Mà hôm nay ngươi đến tìm ta chắc hẳn là có chuyện cần thưa?

​Minh Long hít một hơi sâu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn:

- Thưa Đại Hãn, hôm nay ta đến gặp ngài là vì có hai chuyện muốn thưa rõ.

Cát Bát liền hỏi:

- Hai chuyện cơ à? Là chuyện gì mau nói.

- Chuyện thứ nhất là về U Minh Dục...

​Chưa kịp nói hết câu, Cát Bát đã giơ tay ra hiệu cho hắn dừng lại. Ông mỉm cười:

- Việc này ngươi không cần nhắc tới. U Minh Dục Hàn Băng đã chủ động nhận ngươi làm chủ nhân, điều này ta đã sớm biết.

​Minh Long hơi ngẩn người:

- Nhưng dẫu sao nó cũng là bảo vật trấn quốc của A Tốc Cát Bộ bấy lâu nay...

​- Ha ha ha! Tiểu tử, ngươi nghĩ sai rồi. - Cát Bát giải thích bằng giọng trầm ổn:

- Tổ tiên ta đúng là tìm thấy nó, nhưng thu phục được nó hay không lại là chuyện khác. Nay nó đã chọn ngươi, người A Tốc Bộ chúng ta sao có thể làm chuyện đòi lại vô lý? Hơn nữa, việc ngươi thu phục được nó chính là một điều đại phúc cho chúng ta.

​Thấy Minh Long còn ngơ ngác, Cát Bát nói tiếp:

- Bao đời nay vùng đất này chìm trong giá lạnh khắc nghiệt, cây cỏ khó lòng sinh trưởng, đó chính là do hàn khí của U Minh Dục gây ra. Giờ đây khi ngươi thu phục được nó, khí hậu đã trở nên ôn hòa hơn nhiều. Đất đai bắt đầu màu mỡ, người dân có thể trồng lương thực, linh dược. Ngươi nói xem, đó chẳng phải là điều tốt sao?

​Minh Long nghe xong liền cảm thấy nhẹ nhõm hẳn, hắn chắp tay:

- Đa tạ Đại Hãn đã thấu hiểu cho ta.

​- Vậy còn việc thứ hai? - Cát Bát nheo mắt hỏi, ánh mắt đầy vẻ mong chờ.

​Lúc này, hơi thở của Minh Long bỗng trở nên dồn dập. Lồng ngực hắn đập liên hồi như muốn nhảy ra ngoài:

- Thưa Đại Hãn... việc thứ hai ta muốn nói có liên quan đến... Đại công chúa.

Phía sau bức rèm, Bất Ca đang nín thở lắng nghe, nàng vô thức cắn chặt bờ môi, tim đập thình thịch:

- Cái tên này... không lẽ hắn định...

Cát Bát ánh mắt dao động, hào hứng:

- Ồ! Chuyện gì mà liên quan đến Bất Ca?

​Minh Long cố trấn an bản thân, thầm nhủ:

- "Được rồi, chỉ là cầu hôn thôi mà, không có gì phải sợ cả!"

​Hắn ngẩng cao đầu, ánh mắt tràn đầy sự tự tin và chân thành, vừa định mở miệng thốt ra lời định ước trăm năm thì bất ngờ... một âm thanh máy móc lạnh lẽo vang dội ngay trong đại não hắn.

​[Đinh! Hệ Thống thông báo: Phát động nhiệm vụ chính tuyến "Giải Cứu Thủy Vân Quốc".

- Thành công: Hệ Thống nâng cấp.

- Thất bại: Ký chủ tử vong.

*Chú thích: Thủy Vân Quốc lâm nguy trước sức mạnh của Lam Ba Quốc. Ký chủ dựa vào thực lực bản thân để bảo vệ Thủy Vân, thành công đánh đuổi Lam Ba Quốc.

*Chú thích thêm: - Đây là nhiệm vụ chính tuyến cuối cùng của chặng đường mở đầu.

- Độ khó: Cực cao.]

​Minh Long khựng lại ngay lập tức. Gương mặt hắn từ đỏ bừng vì hồi hộp bỗng chốc trở nên tái mét, rồi nhanh chóng chuyển sang vẻ nghiêm trọng tột độ. Trong sự ngỡ ngàng của A Tốc Cát Bát và hồi hộp của Bất Ca sau rèm, Minh Long cúi đầu, giọng nói đầy vội vã và dứt khoát:

​- Xin thứ lỗi cho ta, Đại Hãn! Chuyện này để sau đi, ta phải trở về Thủy Vân Quốc ngay lập tức!

​Dứt lời, hắn xoay người chạy thẳng ra khỏi đại điện, để lại một khoảng lặng đầy ngơ ngác phía sau.

========

Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:

* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)

Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.

*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!

*DONATE GẦN ĐÂY:

- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND

- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND

- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND

- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND

- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND

- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND

- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND

- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND

- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND

- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC

Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:

https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt

Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.

========

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận