Lạc Hồng Thần Chủ
Chương 165 TÁM HÓA THẦN Mới
#LHTC#VP:
Trong trạng thái Thân Hóa Đại Nhật, Minh Long sừng sững giữa không trung như một vị thần mặt trời vừa giáng thế, toàn thân bao phủ bởi một lớp hỏa quang vàng kim rực rỡ đến mức khiến vạn vật xung quanh đều trở nên lu mờ. Mỗi hơi thở thoát ra từ lồng ngực hắn đều mang theo nhiệt lượng tột cùng, biến không khí thành những luồng hỏa khí nóng bỏng mắt. Hắn siết chặt Huyền Ngân Song Đoản, đôi đoản đao lúc này hoàn toàn bị nung đỏ rực, tỏa ra những tia lửa li ti mang theo uy áp của chân dương tinh thuần.
"Vù!"
Minh Long di chuyển nhanh tới mức chỉ để lại một vệt sáng chói lòa xé toạc không gian, để lại những tàn ảnh rực lửa chưa kịp tan biến. Hàn Minh Vũ cũng chỉ phải hoa mắt trước tốc độ kinh hoàng này, hắn điên cuồng gào thét, điều động toàn bộ âm lực tạo ra một lớp cầu hộ thân đen kịch, đồng thời vung Âm Vũ Song Đao lên để chống đỡ.
"Keng! Oành!"
Hai luồng năng lượng đối nghịch va chạm dữ dội, tạo ra một tiếng nổ xé lòng vang động khắp cả một vùng trời. Minh Long liên tục thay đổi vị trí, đôi đoản đao trong tay hắn vạch ra những quỹ đạo phức tạp, tạo thành một cơn bão lửa vây khốn đối thủ vào chính giữa.
"Keng! Keng! Keng! Keng!"
Tiếng binh khí va chạm vang lên dồn dập như hàng ngàn tiếng sấm nổ bên tai. Minh Long tấn công với tần suất điên cuồng, mỗi nhát đao bổ xuống đều mang theo sức nặng của ngàn quân và nhiệt độ của hỏa diệm đại nhật. Hàn Minh Vũ gồng mình chống đỡ trong tuyệt vọng, đôi tay hắn run rẩy kịch liệt dưới sức ép nghẹt thở và cái nóng đang trực tiếp thiêu đốt vào tận xương tủy. Mỗi lần đôi đao chạm nhau, âm khí tà mị trên binh khí của hắn lại bị dương lực tinh thuần bốc hơi sạch sành sanh trong tiếng xì xì chói tai, để lại những vết sứt mẻ đỏ rực trên lưỡi đao trấn tông.
Hàn Minh Vũ cố gắng vận dụng những đường đao lắt léo để tìm sơ hở phản công, tuy nhiên dưới sự áp chế của Hằng Tinh Lực Trường, mọi cử động của hắn đều trở nên trì trệ như thể đang di chuyển dưới đáy biển sâu. Minh Long áp sát cực nhanh, thân hình uyển chuyển như một tia chớp vàng kim, đôi đoản đao múa lượn tựa như hai con hỏa long đang cuồng loạn cắn xé. Nhát đao thứ nhất chém ngang hông bị cản lại, nhát thứ hai xoay vòng bổ xuống từ đỉnh đầu lại bị hóa giải, nhưng nhát thứ ba nhanh như chớp giật đã rạch một đường cháy sém trên vai Hàn Minh Vũ.
- Chết đi cho ta!
Hàn Minh Vũ gầm lên trong sự phẫn nộ cùng cực, hắn cưỡng ép bộc phát âm lực thực thể, hóa thành hàng vạn mũi kim đen kịt nhắm thẳng vào các tử huyệt của Minh Long ở cự ly gần.
Minh Long đứng vững giữa cơn mưa kim độc, hào quang trên người bùng phát rực rỡ hơn bao giờ hết, tạo thành một quầng sáng bảo hộ bất xâm. Những mũi kim âm lực vừa chạm vào vòng hào quang chí dương liền tan chảy rồi biến mất hoàn toàn tựa như tuyết gặp nắng gắt mùa hạ. Hắn xoay người một vòng cực nhanh, mượn lực li tâm cùng dương lực đang đạt tới đỉnh điểm, tung ra một cú chém chéo từ dưới lên đầy uy lực.
"Oành!"
Lưỡi đao rực lửa hất văng một thanh trong đôi Âm Vũ Song Đao của Hàn Minh Vũ ra ngoài, phá vỡ hoàn toàn sự thăng bằng của hắn. Không bỏ lỡ khoảnh khắc quý giá, Minh Long dồn toàn bộ tinh - khí - thần vào đôi tay, song đoản rít gào mang theo toàn bộ sức mạnh của vầng đại nhật trực diện oanh tạc vào lớp phòng ngự cuối cùng của đối thủ.
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Liên tiếp những cú va chạm kinh thiên động địa bùng nổ giữa trung tâm chiến trường. Không gian xung quanh hai người bị bóp méo biến dạng vì nhiệt độ quá cao, mặt đất dưới chân nứt toác rồi nhanh chóng hóa thành một hồ dung nham rực đỏ chảy tràn. Hàn Minh Vũ hoàn toàn rơi vào thế bị động, hắn bị Minh Long ép cho phải lùi liên tục qua hàng chục trượng, mỗi bước lùi lại để lại một vết chân lún sâu trong đất đá nung chảy. Khí thế hào hùng của một vị Chưởng môn Hóa Thần hậu kỳ giờ đây bị dập tắt hoàn toàn, hắn chỉ còn biết thảm hại che chắn trước cơn thịnh nộ rực lửa của Minh Long.
Lớp phòng ngự của Hàn Minh Vũ vỡ vụn từng mảng lớn dưới sức nóng kinh hồn của đại nhật, để lộ ra thân hình đầy sơ hở và vẻ mặt thất thần. Minh Long tận dụng triệt để cơ hội, hắn xoay người giữa không trung, mượn đà từ vòng hỏa quang rực rỡ đang bao quanh thân thể để vung song đoản chém ra một đường chí mạng. Lưỡi đao rực đỏ xé toạc không khí, mang theo nhiệt lượng tột cùng nhắm thẳng vào cổ họng Hàn Minh Vũ. Đồng tử của gã Chưởng môn co rút lại thành một chấm nhỏ, cảm giác cái chết lạnh lẽo đã kề cận ngay sát da thịt dù hơi nóng đang hầm hập phả vào mặt.
- "KHÔNG XONG!"
"Keng!"
Một tiếng va chạm chói tai vang dội khắp chiến trường, những tia lửa bắn tung tóe giữa tâm điểm của vụ nổ linh lực. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, một thân ảnh già nua nhưng chứa đựng uy quyền áp đảo đã kịp thời đứng chắn trước mặt Hàn Minh Vũ. Hàn Minh Hạo với gương mặt âm trầm, một tay cầm trường kiếm đón đỡ nhát đao chí mạng của Minh Long, ánh mắt lão lóe lên tia nhìn sắc lạnh.
- CÚT VỀ!
Hàn Minh Hạo gầm lên một tiếng đầy giận dữ, bàn tay trái của lão ngay lập tức ngưng tụ hắc quang mịt mù, tung ra một chưởng Âm Sát Độc Chưởng cường đại. Luồng âm lực đặc quánh như hắc ín bùng phát với sức mạnh của một tu sĩ Hóa Thần lão luyện, trực tiếp cưỡng ép bức lui Minh Long ra xa hàng chục trượng.
Minh Long đáp đất, lùi lại vài bước chân để triệt tiêu kình lực chấn động đang cuộn xoáy trong lồng ngực. Hắn nheo mắt, gằn giọng nhìn kẻ mới xuất hiện:
- Hàn Minh Hạo? Lão tổ?
Nhận ra kẻ vừa ra tay chính là Hàn Minh Hạo, Minh Long lập tức đảo mắt tìm kiếm khắp chiến trường đầy hoang tàn. Tim hắn chợt thắt lại khi nhìn thấy Hằng Vương đang nằm bất động ở một góc quảng trường, toàn thân đầy thương tích máu me, sinh cơ yếu ớt đến mức gần như lụi tàn giữa đống đổ nát. Minh Long nghiến răng, sát khí trong mắt bùng lên ngùn ngụt, lồng ngực hắn phập phồng vì cơn giận tột độ:
- Lão già khốn kiếp, dám ra tay độc địa đến mức này!
Phía bên kia, Hàn Minh Hạo khẽ rùng mình, bàn tay cầm trường kiếm của lão có chút tê rần vì lực chấn động từ nhát đao vừa rồi truyền lại. Lên tiếng hỏi Hàn Minh Vũ:
- Có sao không?
Hàn Minh Vũ vội vàng đáp:
- Đệ tử không sao, may nhờ có sư phụ.
Hàn Minh Vũ không khỏi chấn kinh trong lòng, rõ ràng tên tiểu tử Nguyên Anh kỳ này sở hữu một sức mạnh vượt xa quy luật tu vi thông thường. Nhìn tình trạng thê thảm của Hàn Minh Vũ và đám trưởng lão nằm la liệt dưới đất, Hàn Minh Hạo hiểu rằng mình tuyệt đối không thể khinh địch dù chỉ một giây. Lão híp mắt, tâm tư xoay chuyển liên hồi đầy toan tính:
- "Trọng thiên thứ bảy của Hằng Thiên Quy Nguyên Quyết, ngay cả lão già Hằng Thiên Tổ năm xưa cũng chưa thể luyện thành, tên này rốt cuộc có lai lịch gì? Nếu không diệt trừ hắn ngay hôm nay, tương lai Hàn Nguyệt Môn chắc chắn sẽ đại họa lâm đầu vì sự hiện diện của hắn!"
Chứng kiến Hằng Vương vẫn nằm đó không rõ sống chết, Minh Long sôi máu gầm lên:
- TIỂU LANG!
"TRUUUUU!!!!!!"
Lời vừa dứt, từ sâu trong đan điền của Minh Long phát ra tiếng tru vang động thấu tận trời xanh. Thiểm Tật Kim Lang thức tỉnh, khí tức của nó hòa quyện cùng Dương lực rực rỡ của chủ nhân tạo nên một dị tượng kinh thiên ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Trên bầu trời đang rực nắng, những luồng kim quang lôi lực cuồng bạo bắt đầu hội tụ điên cuồng, tạo thành một vùng áp suất cực lớn bao phủ lấy toàn bộ tông môn.
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Tất cả tu sĩ có mặt đều thất kinh bát đảo, chân tay bủn rủn trước uy áp hủy diệt đang giáng xuống từ trên cao. Minh Long lúc này ngự trị giữa thiên không như một vị thần minh đích thực, ánh sáng từ thân thể hắn hòa cùng ánh mặt trời tạo nên một khung cảnh uy nghiêm tột bậc. Toàn thân hắn bao phủ bởi Dương lực tinh thuần rực rỡ, xung quanh là những luồng kim quang lôi lực vần vũ, xẹt qua không gian tạo thành những tiếng nổ đinh tai nhức óc. Hắn không chút chần chừ, chỉ tay thẳng về phía Hàn Minh Hạo, giọng nói mang theo thiên uy đầy phẫn nộ:
- Ý CHỈ THẦN SẤM!
"OÀNH! OÀNH! OÀNH!"
Từ chín tầng mây, những con mãnh lang khổng lồ ngưng tụ từ kim quang lôi lực cuồng bạo lao xuống theo hiệu lệnh của Minh Long. Chúng xé toạc tầng mây, mang theo sức mạnh tàn khốc của lôi đình công kích trực diện vào vị trí của Hàn Minh Hạo.
- Đến rồi!
Hàn Minh Hạo không dám chậm trễ, lão vung trường kiếm tạo thành một vòng bảo hộ hắc ám đặc quánh để che chắn cho mình và Hàn Minh Vũ ở phía sau. Âm lực cường đại bành trướng đến mức cực hạn, tu vi Hóa Thần bùng nổ như một ngọn núi lửa đang trào dâng. Lão vận chuyển cùng lúc trọng thiên thứ tư và thứ năm của Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết, rồi biến âm lực thành những tấm khiên thực thể vững chắc cùng chưởng lực chứa đầy âm sát độc tố để chống chọi lại đòn tấn công từ thiên không.
"UỲNH!"
Vũ kỹ của hai bên va chạm tạo nên một vụ nổ kinh thiên động địa ngay giữa quảng trường. Kim quang lôi lực rực rỡ và hắc khí âm hàn cắn xé lẫn nhau, tạo ra những luồng xung kích cực mạnh thổi quét ra tứ phía. Mặt đất rung chuyển dữ dội, không khí bị ép nén đến mức nổ tung liên hồi, tạo thành một trận chiến kinh điển.
Hàn Minh Hạo nghiến răng trần lực chống đỡ Ý Chỉ Thần Sấm đang oanh tạc điên cuồng từ thiên không. Những luồng kim quang lôi lực giáng xuống liên tiếp tạo thành những quầng sáng lóa mắt, khiến lão tổ Hàn Nguyệt Môn phải vận dụng đến mười phần công lực mới giữ vững được vị thế. Ngay khi đạo kim quang lôi đình cuối cùng vừa dứt, một vùng bụi mù dày đặc bốc lên, che phủ hoàn toàn tầm mắt của tất cả tu sĩ đang nín thở theo dõi.
Dưới chân Hàn Minh Hạo, ngay trong đống gạch đá vụn nát, đột ngột xuất hiện một Lôi Ấn Tàn Ảnh mập mờ tỏa ra dao động không gian cực lớn.
"Vút!"
Trong nháy mắt, Phi Thôi Thần Thuật được triển khai. Một thân ảnh rực rỡ hào quang xuất hiện ngay sát diện môn của lão tổ Hàn Nguyệt Môn khiến lão thất kinh bát đảo, chỉ kịp thốt lên trong cổ họng:
- Chết tiệt!
"RÍTTTT!!!!!"
Thanh âm tựa như tiếng hót của hàng vạn lôi điểu vang vọng khắp tầng mây, kim quang lôi lực gào thét xoáy cuộn trong lòng bàn tay Minh Long. Hắn gầm lên đầy khí thế:
- THIÊN ĐIỂU!
Thiên Điểu xuất thế mang theo uy lực xuyên phá vạn vật, nhắm thẳng vào tâm ngực đối phương. Hàn Minh Hạo trong cơn hốt hoảng chỉ kịp đưa trường kiếm lên ngang ngực để đón đỡ theo bản năng.
"ĐÙNG! KENG!"
Trong ánh mắt ngỡ ngàng của Hàn Minh Hạo, thanh trường kiếm vốn là bảo vật trấn phái của lão bị Thiên Điểu đánh nát thành muôn vàn mảnh vụn. Minh Long không dừng lại dù chỉ một nhịp thở, hắn xoay người giữa không trung, vung chân đạp thẳng vào lồng ngực lão tổ Hàn Nguyệt Môn với sức nặng của vạn quân.
"BỐP! HỰ!"
Hàn Minh Hạo bị cú đá cường bạo hất văng ra sau, lão gầm lên trong sự nhục nhã tột cùng:
- Aaa... Ta phải giết ngươi, tiểu súc sinh!
Hai tay lão vội vàng kết chưởng ấn để thi triển vũ kỹ phản kích, thế nhưng hành động đó đã quá muộn màng. Một Lôi Ấn Tàn Ảnh khác đã xuất hiện nơi ngực áo của lão từ bao giờ. Minh Long lại một lần nữa xuất hiện trước mặt lão như một bóng ma, Huyền Ngân Song Đoản vung lên liên hồi tạo thành những đường cắt sắc lẹm. Cửu Trùng Minh Nhãn xoay chuyển kịch liệt, khóa chặt mọi sơ hở và động tác chuẩn bị của Hàn Minh Hạo, khiến lão hoàn toàn rơi vào thế bị động.
"Keng! Keng! Keng!"
Hàn Minh Hạo luống cuống chống trả bằng tay không, tâm thần lão chấn động dữ dội. Tên tiểu tử này thực sự quá nhanh, tốc độ này dường đã vượt xa khỏi sự hiểu biết của một tu sĩ Hóa Thần. Lão liên tục bị trúng đòn, trên thân thể già nua xuất hiện hàng loạt vết thương cháy sém, máu tươi văng tung tóe trên nền đất.
Hàn Minh Hạo quát lên trong tuyệt vọng:
- TA KHÔNG TIN! KHÔNG THỂ NÀO...
"BỐP! RẦM!"
Một cước vung thẳng vào mặt Hàn Minh Hạo khiến lão một lần nữa bị hất văng ra xa như diều đứt dây. Thân hình lão va chạm mạnh vào bức tường đổ nát phía xa tạo thành một tiếng nổ chấn động tâm can.
- Hộc... hộc... hộc...
Minh Long đứng vững giữa chiến trường, lồng ngực phập phồng dữ dội vì tiêu hao quá lớn. Ngay lúc này, ánh hào quang rực rỡ bao quanh thân thể hắn dần dần nhạt đi, nhiệt lượng cực hạn cũng bắt đầu thu liễm lại. Trạng thái Thân Hóa Đại Nhật đã chính thức hết tác dụng do Dương lực trong đan điền đã chạm mức báo động.
Hắn nhìn về phía Hàn Minh Vũ và Hàn Minh Hạo đang thảm hại phía xa, thầm đánh giá:
- "Hai tên này... xét về thực lực vẫn còn yếu hơn Thương Nghi quá nhiều. Nhưng mà đánh một lúc hai kẻ Hóa Thần thế này cũng mệt thật đấy."
"Phốc! Hự!"
Hàn Minh Hạo quỳ sụp xuống, hai tay chống chặt lên nền đá vụn nát, máu tươi không ngừng tuôn ra từ khóe miệng già nua. Lão ngẩng đầu, đôi mắt vằn lên những tia máu đỏ lừ, nhìn chằm chằm vào bóng dáng kẻ trước mặt với vẻ không thể tin nổi. Thế giới quan tu chân suốt mấy trăm năm của lão hoàn toàn bị đảo lộn, vỡ vụn thành từng mảnh.
- "Điên rồi... điên thật rồi! Một tên Nguyên Anh trung kỳ, làm sao có thể chà đạp uy nghiêm của Hóa Thần đến mức này?"
"Hự...!"
Lão rít lên một tiếng đau đớn, ánh mắt long sòng sọc đầy thú tính, gầm thét ra lệnh cho toàn bộ cao tầng Hàn Nguyệt Môn đang có mặt:
- GIẾT HẮN! TOÀN LỰC GIẾT TÊN SÚC SINH ĐÓ CHO TAAAA... ĐỪNG ĐỂ HẮN KỊP THỞ!
Hàn Mặc cùng đám trưởng lão vốn đang bàng hoàng thất thần trước sự thê thảm của lão tổ, nay nghe thấy hiệu lệnh như sấm rền bên tai liền đồng loạt bừng tỉnh. Hàn Thuyên cũng đã vừa mới tỉnh lại từ đống đổ nát, gương mặt tái nhợt nhưng đầy hận thù. Sát khí ngút trời bùng phát, năm vị trưởng lão Hóa Thần sơ kỳ cùng Hàn Mặc điên cuồng lao lên tạo thành thế gọng kìm vây hãm. Hàn Minh Vũ dù trọng thương cũng nghiến răng đứng dậy, gương mặt vặn vẹo vì uất ức, hai tay kết ấn dồn dập.
Hàn Minh Hạo dẫn đầu, vận dụng toàn bộ tàn lực trong đan điền, gầm lên đầy phẫn nộ:
- ÂM SÁT ĐỘC CHƯỞNG!
"ẦM! ẦM! ẦM!"
Trong phút chốc, Minh Long rơi vào trung tâm của một cơn bão Âm lực khủng khiếp. Từ tám hướng khác nhau, chưởng ấn của tám cường giả Hóa Thần kỳ mang theo hắc khí âm hàn, cuồn cuộn kéo đến như muốn nghiền nát hắn thành tro bụi. Áp lực nặng nề đến mức mặt đất dưới chân Minh Long nứt toác, không gian xung quanh dường như đông cứng lại trước sự vây công tàn độc này.
Giữa vòng vây sinh tử, Minh Long đứng sừng sững, ánh mắt hắn từ bình thản dần chuyển sang lạnh lùng đến cực điểm. Hắn nhìn lướt qua tám luồng sức mạnh đang ập tới, khóe miệng khẽ nhếch lên:
- Tám Hóa Thần...? Hừ!
Một tiếng hừ lạnh phát ra từ kẽ răng đầy ngạo nghễ. Minh Long không hề có ý định né tránh, hai tay hắn đưa lên, thủ ấn di chuyển với tốc độ nhanh đến mức tạo thành hàng loạt tàn ảnh quỷ mị. Ngay khi ánh hào quang của Đại Nhật vừa tắt hẳn, một luồng khí tức hoàn toàn đối lập, đen đặc và lạnh lẽo gấp nhiều lần âm khí của Hàn Minh Vũ bắt đầu trào dâng từ tận sâu trong cốt tủy hắn.
Từng chữ thốt ra từ miệng Minh Long trầm đục như lời tuyên án từ cõi u minh:
- Thất Âm Hàn Nguyệt Quyết trọng thiên thứ bảy - THÂN HÓA CỬU U!
========
Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:
* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)
Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.
*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!
*DONATE GẦN ĐÂY:
- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND
- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND
- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND
- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND
- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND
- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND
- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND
- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND
- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND
- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND
- 2/2: Nguyễn Duy Thông đầu tháng góp linh thạch nuôi Minh Long: 500.000 VND
- 15/2: TRẦN LỘC - HVC chúc mừng năm mới: 500.000 VND
- 16/2: HOÀNG LÃO TÀ: 500.000 VND
- 17/2: BÙI CHÍ CƯỜNG: 222.222 VND
- 17/2: TIÊU DAO TỬ: 123.456 VND
- 27/2: Chúc mừng năm mới LHTC và cảm ơn tác giả: 200.000 VND
Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:
https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt
Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.
========
CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!