Lạc Hồng Thần Chủ

Chương 154 CẦU HÔN NÀNG Mới

#LHTC#VP:

Minh Long lao ra khỏi đại điện A Tốc Cung với tốc độ xé gió, nhưng trong đầu hắn lúc này lại hỗn loạn. Hắn nghiến răng, bực dọc đặt câu hỏi với Ngọc Nhi ngay trong thức hải:

​- Này Ngọc Nhi, sao lại đúng lúc thế cơ chứ? Cái Hệ Thống này bị chập mạch rồi sao? Nhằm ngay lúc ta đang định nói lời quan trọng nhất thì lại nhảy ra giao nhiệm vụ!

​Trong không gian thức hải, Ngọc Nhi chỉ thản nhiên nhún nhún vai, điệu bộ vô cùng vô can:

- Ngươi hỏi ta thì ta biết hỏi ai? Cái máy móc đó vận hành theo quy luật riêng của nó, có giỏi thì ngươi đi mà chất vấn Hệ Thống ấy.

​Minh Long vừa chạy vừa lẩm nhẩm lại nội dung nhiệm vụ vừa nhận được. Ánh mắt hắn khẽ dao động khi dừng lại ở dòng phần thưởng:

- Phần thưởng là "Hệ Thống nâng cấp" à? Từ trước đến nay toàn nhận đab dược với công pháp, nâng cấp Hệ Thống là cái kiểu gì đây? Chà... cái này nghe chừng mới mẻ a.

​Thấy sự tò mò hiện rõ trên mặt hắn, Ngọc Nhi bắt đầu lên tiếng giải thích:

- Thật ra cái này có thể giải thích cơ bản cho ngươi hiểu. Hệ Thống không đơn thuần chỉ mãi đưa ra nhiệm vụ và phát thưởng đâu. Nó vận hành theo từng cấp bậc. Hiện tại ngươi đang ở cấp bậc đầu tiên, chính là chặng đường khởi đầu. Khi Hệ Thống tính toán và nhận thấy ngươi đã tích lũy đủ khả năng để bước sang một giai đoạn mới, nó sẽ yêu cầu nâng cấp.

​Minh Long dỏng tai lên nghe, nhịp chân vẫn không hề chậm lại. Ngọc Nhi tiếp tục:

- Điều này phụ thuộc hoàn toàn vào số lượng nhiệm vụ ngươi đã hoàn thành và độ khó mà ngươi đã vượt qua. Nhiệm vụ lần này chính là bài kiểm tra cuối cùng để kết thúc chặng đường khởi đầu đó.

​- Vậy sau khi nâng cấp thì có gì mới hơn không? - Minh Long hăm hở hỏi.

​Ngọc Nhi gật đầu xác nhận:

- Có chứ! Nhiều thứ mới lạ là đằng khác, ví dụ như...

​Nàng chợt khựng lại, vội vàng giơ ngón tay lên chặn họng ngay khi thấy Minh Long định hỏi sâu thêm:

- Ấy! Đừng có hỏi nữa. Lão nương tuy biết nhưng quy tắc không cho phép tiết lộ trước đâu nha.

​Gương mặt Minh Long lập tức xụi lơ:

- Thật là... không thèm biết nữa!

​Hắn tặc lưỡi, gạt chuyện nâng cấp sang một bên để bắt đầu đánh giá độ khó của nhiệm vụ:

- Bọn Lam Ba Quốc thật sự đã khai chiến với Thủy Vân Quốc rồi sao? Chậc! Dù sao Hoàng đế Thủy Vân cũng là cường giả Luyện Hư kỳ mà. Cho dù Hoàng đế Lam Ba cũng ở cấp bậc đó, nhưng Luyện Hư đấu Luyện Hư thì đâu có dễ nuốt trôi nhau như vậy.

​Trong thâm tâm Minh Long, hắn vốn cho rằng thực lực hai bên cân bằng. Hắn trở về lần này cùng lắm chỉ làm một chân le ve chạy ngoài rìa, hỗ trợ đánh đuổi đại quân hoặc dọn dẹp đám lâu la, còn việc cường giả đỉnh phong quyết chiến thì đã có Hoàng Luật lo liệu. Hắn hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào cuộc chiến của các vị cường giả.

​Ngọc Nhi bỗng cất giọng lười biếng, lời nói như dội gáo nước lạnh vào đầu hắn:

- Ai nói với ngươi là Lam Ba Quốc chỉ có một Luyện Hư?

​Bước chân Minh Long suýt chút nữa là vấp vào nhau, hắn giật mình thốt lên:

- Cái gì?

​Ngọc Nhi chép miệng, tỏ vẻ đại lượng:

- Thôi được rồi, phá lệ tiết lộ chút thông tin cho ngươi một lần. Lam Ba Quốc hiện tại đang có tới hai cường giả Luyện Hư kỳ tọa trấn. Một là tên Hoàng đế đương nhiệm, người còn lại chính là Thái Thượng Hoàng của bọn hắn.

​- Hai Luyện Hư kỳ...

​Bước chân Minh Long chậm lại rồi dừng hẳn giữa con phố đông đúc của A Tốc Thành. Hắn sững sờ, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Một vị Luyện Hư đã đủ san phẳng tất cả, nay lại là hai người?

​- Hệ Thống... ngươi tính chơi khăm lão tử sao? - Minh Long nghiến răng lẩm bẩm.

​Vốn dĩ hắn tưởng mình chỉ đi hỗ trợ vòng ngoài, nào ngờ tình hình lại bi đát đến mức này. Thủy Vân Quốc chỉ có một Luyện Hư, đấu với hai người thì chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Chuyến này trở về, e là lành ít dữ nhiều, thậm chí là có đi không có về. Luyện Hư kỳ không phải là cấp bậc mà một kẻ như hắn lúc này có thể tùy tiện giao chiến được.

​Hắn nhìn Ngọc Nhi bằng ánh mắt đầy lo âu:

- Nhiệm vụ này... có khả năng thành công không đấy?

​Ngọc Nhi nhìn lại hắn với giọng điệu chắc nịch:

- Như ta đã từng nói, Hệ Thống luôn tính toán được khả năng thành công rồi mới đưa ra nhiệm vụ. Tức là việc này hoàn toàn có thể làm được, chỉ là làm thế nào thì phải dựa vào bản thân ngươi và kế sách của ngươi thôi.

​Minh Long nuốt nước bọt cái ực. Việc này không thể dùng sức mạnh đơn thuần mà giải quyết, cần phải có một kế hoạch thật kỹ lưỡng. Huống chi kẻ địch là nhân vật thế nào, sức mạnh cụ thể ra sao hắn vẫn còn mù tịt.

​Ngọc Nhi ngước nhìn lên bầu trời xa xăm rồi bồi thêm một câu:

- Giờ này ở biên giới, có lẽ cũng đã khai chiến rồi đấy.

​Minh Long bừng tỉnh, trái tim đập nhanh liên hồi. Không còn nhiều thời gian để do dự hay sợ hãi nữa. Hắn nhắm thẳng hướng Bách Bảo Các mà dốc toàn lực chạy đến.

...

Minh Long lao thẳng vào sảnh chính của Bách Bảo Các với dáng vẻ hớt hải. Bách Thiều đang đứng kiểm tra lại danh mục sổ sách, vừa ngước lên nhận thấy bóng dáng quen thuộc liền chủ động tiến lại gần. Đôi môi nàng nở một nụ cười chuyên nghiệp nhưng chứa đựng sự duyên dáng tự nhiên:

​- Ta lại gặp nhau rồi, Minh Long công tử. Nhìn dáng vẻ vội vã này của ngài, chắc hẳn hôm nay Bách Bảo Các có thể giúp được điều gì đó đặc biệt chăng?

​Minh Long chắp tay chào hỏi đầy lịch sự, hắn đi thẳng vào vấn đề cốt lõi:

​- Gặp lại Bách Thiều quản sự thật đúng lúc. Tại hạ đến đây vì muốn sử dụng dịch vụ Truyền Tống Trận của Bách Bảo Các để đi xa một chuyến ngay lập tức.

​Nghe thấy yêu cầu này, nét mặt Bách Thiều bỗng chốc trở nên ái ngại. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói dịu dàng chứa đựng sự hối lỗi:

​- Thật ngại quá Minh Long công tử, hiện tại dịch vụ Truyền Tống Trận của Bách Bảo Các chúng tôi đang trong trạng thái tạm ngừng hoạt động.

​Minh Long giật nảy mình, đôi mắt hắn trợn ngược vì kinh ngạc:

- Hả? Ngừng hoạt động? Tại sao chuyện này lại xảy ra đúng vào lúc tại hạ đang cần kíp nhất như vậy?

​Bách Thiều khẽ gật đầu nhằm xoa dịu tâm trạng của hắn, nàng kiên nhẫn giải thích:

- Chắc công tử vẫn chưa nắm rõ quy trình vận hành của chúng tôi. Dịch vụ Truyền Tống Trận định kỳ sẽ tạm ngưng để các trận pháp sư tiến hành tu sửa, gia cố lại mạng lưới không gian tại tất cả các điểm truyền tống. Việc bảo trì này giúp dịch vụ luôn diễn ra hiệu quả nhất, đảm bảo sự an toàn tuyệt đối đồng thời mang lại trải nghiệm hoàn hảo cho các vị khách quý của Bách Bảo Các.

​Minh Long nuốt nước bọt, trong lòng hắn bồn chồn như có lửa đốt, hắn liền hỏi dồn:

- Vậy tại hạ mạo muội hỏi thêm, phải đợi bao lâu nữa thì mạng lưới này mới hoạt động trở lại bình thường?

​Bách Thiều khẽ nghiêng đầu nhẩm tính một lát rồi đáp bằng vẻ mặt đầy lạc quan:

- Với tiến độ bảo trì khẩn trương như hiện nay, thời gian chờ đợi sẽ không lâu đâu.

​- Cụ thể là bao nhiêu ngày vậy? - Minh Long gặng hỏi.

​Bách Thiều nhoẻn miệng cười:

- Chỉ khoảng hai tháng sau là dịch vụ sẽ chính thức hoạt động trở lại rồi.

​"Phốc!"

​Minh Long thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu ngay tại chỗ. Hắn gào lên đầy uất ức trong thức hải:

- Cái gì vậy trời? Hai tháng lận sao?

​Ngọc Nhi trong không gian thức hải chứng kiến hắn làm quá liền lườm một cái cháy mặt, giọng nàng vang lên đầy vẻ hiển nhiên:

- Ngươi hãy bình tĩnh lại đi. Đối với tu chân giới dài đằng đẵng, hai tháng chỉ giống như một cái chớp mắt thoáng qua mà thôi. Để tu bổ và ổn định lại cả một hệ thống mạng lưới không gian rộng lớn, phức tạp như vậy, thời gian hai tháng thực tế là một tốc độ vô cùng nhanh chóng rồi đó.

​Minh Long vỗ vỗ trán, vẻ mặt đầy khổ sở vì áp lực thời gian:

- Ta hiểu lý lẽ đó, tuy nhiên hai tháng đối với người khác là ngắn, còn với tình hình của ta lúc này là cả một vấn đề lớn! Đợi đến hai tháng nữa thì trận chiến kia có lẽ đã ngã ngũ từ lâu, sự trở về của ta khi đó liệu còn ý nghĩa gì?

​Ngọc Nhi lười biếng đáp lại:

- Vậy nên ngươi cần tranh thủ di chuyển bằng sức mình ngay lúc này thì may ra mới kịp tiến độ.

​Minh Long thở dài thườn thượt, hắn quay sang nhìn gương mặt kiều diễm đang kiên nhẫn chờ đợi trước mắt, rồi chắp tay tỏ ý tiếc nuối:

​- Vậy thì thật sự đáng tiếc. Tại hạ đang có việc cực kỳ khẩn cấp, thời gian hai tháng là quá dài đối với kế hoạch của tại hạ. Bách quản sự xin hãy thông cảm cho sự đường đột này.

​Bách Thiều nhã nhặn đáp lời:

- Chuyện này là do quy định của Các, công tử đừng quá bận lòng. Nếu công tử cần sử dụng các dịch vụ khác hoặc muốn chúng tôi hỗ trợ thêm điều gì, xin cứ tự nhiên. Bách Bảo Các luôn sẵn lòng phục vụ ngài.

​Minh Long gật đầu chào, hắn xoay người định rời đi ngay lập tức để tìm phương án khác. Thế nhưng, khi vừa bước được vài bước, một ý nghĩ quan trọng chợt lóe lên khiến hắn quay phắt lại, gọi với theo vị quản sự:

​- Bách quản sự!

​Bách Thiều vốn định quay lưng đi tiếp tục công việc, nghe tiếng gọi liền dừng bước, nàng nhìn hắn bằng ánh mắt tò mò:

- Công tử còn điều gì muốn dặn dò sao?

​Minh Long tiến lại gần, vẻ mặt hắn giờ đây đã thu lại sự vội vã, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. Hắn gãi gãi đầu, giọng điệu có phần ngập ngừng:

​- À... chuyện này... tại hạ có một điều muốn thỉnh giáo riêng Bách quản sự.

Bách Thiều niềm nở:

- Xin công tử cứ nói.

Minh Long liền hỏi:

- Nếu không có gì bất tiện, xin Bách quản sự hãy nói cho tại hạ biết sự chênh lệch thực tế giữa cảnh giới Luyện Hư sơ kỳ và Hóa Thần viên mãn là lớn đến mức độ nào?

​Ánh mắt Bách Thiều thoáng qua một tia kinh ngạc trước câu hỏi mang tính vượt cấp này của Minh Long, nhưng nàng vẫn giữ thái độ niềm nở, chuẩn bị đưa ra những kiến thức mà Minh Long đang vô cùng khao khát được thấu hiểu.

...

Minh Long bước ra khỏi Bách Bảo Các, trên tay hắn lúc này là mười viên Phục Dị Linh Đan đang tỏa ra hương thơm thanh khiết. Trước khi rời đi, Bách Thiều đã trực tiếp đưa túi đan dược này cho hắn với ánh mắt đầy sự trân trọng. Nàng nói rằng đây là món quà cảm ơn vì lần trước hắn đã không ngần ngại trao tặng công thức luyện chế loại đan dược này cho Bách Bảo Các, giúp Bách Bảo Các thu được lợi ích không nhỏ. Minh Long vui vẻ nhận lấy, bởi lẽ bản thân hắn lúc này đang rất cần sự hỗ trợ từ chúng cho chặng đường đầy gian nan phía trước.

​Hắn khẽ thở dài, cất kỹ túi đan dược vào nhẫn trữ vật rồi tự nhủ:

- Chà... phải lên đường thôi. Chuyện với Bất Ca, ta đành phải quay lại giải quyết sau vậy.

​Minh Long sải bước nhanh ra phía cổng lớn của A Tốc Thành. Tuy nhiên, khi hắn vừa đặt chân ra khỏi cửa thành, một giọng nói thanh tao nhưng chứa đựng sự ưu tư bất ngờ vang lên từ phía sau:

​- Đi gấp như vậy sao?

​Minh Long vội vàng dừng lại, nhận ra âm thanh quen thuộc ấy liền quay đầu. Đứng đó dưới ánh nắng ban trưa của thảo nguyên chính là Bất Ca. Hắn hơi lúng túng, chắp tay nói:

​- Ta... Đại công chúa, xin thứ lỗi cho ta. Hiện tại ta đang có chuyện cực kỳ cấp bách cần phải giải quyết ngay.

​Bất Ca không đợi hắn nói hết, nàng tiến lên một bước rồi chen ngang:

- Là chuyện của Thủy Vân Quốc và Lam Ba Quốc đúng không?

​Minh Long sững người, đôi mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên:

- Đại công chúa đã biết rồi sao?

​Bất Ca gật đầu nhẹ, mái tóc đen tuyền khẽ bay trong gió:

- Phụ Hãn ta cũng vừa nhận được mật báo hỏa tốc. Hiện tại A Tốc Cát Bộ đang bắt đầu tiến hành điều động binh mã để tiến về trợ giúp Thủy Vân Quốc. Tuy nhiên, việc huy động đại quân cần có thời gian chuẩn bị, ngươi không định ở lại chờ để khởi hành cùng chúng ta luôn sao?

​Minh Long nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mây đen của chiến tranh đang vần vũ, hắn kiên quyết đáp:

- Việc này... sự việc diễn ra quá gấp rút, ta rất khó để giải thích tường tận. Ta cần phải về Thủy Vân Quốc trước một bước.

​Gương mặt Bất Ca thoáng hiện lên một nét buồn bã cùng sự lo lắng khó giấu kín, nàng khẽ thốt ra một tiếng:

- Ừm.

​Minh Long thấy bầu không khí có phần trùng xuống, hắn liền mỉm cười nói lời chia tay:

- Ta đi trước, hẹn gặp lại công chúa tại Thủy Vân Quốc. À còn nữa... huynh muội Cáp Tát và Đồ Nha nhờ công chúa để mắt chăm sóc họ giúp ta trong thời gian này. Đa tạ công chúa!

​Nói xong, hắn dứt khoát quay người định rời đi. Thế nhưng, Bất Ca lại vội vàng gọi với theo:

- Khoan đã...

​Minh Long xoay người lại, nhìn nàng với ánh mắt thắc mắc:

- Sao vậy?

​Bất Ca đứng đó, đôi bàn tay khẽ siết lấy vạt áo, nàng cắn nhẹ bờ môi, lấy hết can đảm để thốt ra những lời tận đáy lòng:

- Ngươi... đừng có liều mạng quá. Nhất định phải giữ mình, đừng để bản thân xảy ra chuyện gì nhé...

​Nghe thấy lời dặn dò đầy chân tình ấy, Minh Long bỗng cười lớn, tiếng cười sảng khoái vang vọng cả một góc thành:

- Ha ha ha! Đại công chúa cứ yên tâm đi!

​Hắn bước lại gần, nhìn thẳng vào đôi mắt đang dao động của nàng với vẻ tự tin tuyệt đối:

- Ta nhất định sẽ sống, thậm chí phải sống thật tốt để còn trở lại đây thực hiện một việc quan trọng.

​Trái tim Bất Ca bỗng đập loạn nhịp, nàng lắp bắp hỏi:

- Việc... việc gì?

​Minh Long nhếch môi cười, giọng nói dõng dạc và kiên định:

- TRỞ VỀ ĐỂ CẦU HÔN NÀNG!

​Dứt lời, hắn lập tức triệu hoán Bạch Ảnh từ trong Không Linh Giới. Một tiếng hí vang trời vang lên, Minh Long nhảy phóc lên lưng chiến mã, một người một ngựa cứ thế hóa thành một vệt sáng lướt đi xé gió về hướng Thủy Vân Quốc.

​Bất Ca đứng lặng người nhìn theo bóng lưng đang mờ dần trong làn bụi mờ của thảo nguyên. Gương mặt nàng lúc này đã đỏ bừng như gấc chín, nàng khẽ cúi đầu, miệng lẩm bẩm đầy vẻ thẹn thùng:

- Ai... ai thèm lấy ngươi chứ?

========

Quý độc giả có thể ủng hộ tác giả Vũ Phong thông qua tài khoản:

* TP BANK: 75566898888 (DAM LY TRUNG)

Mọi sự đóng góp dù ít dù nhiều cũng sẽ là nguồn động lực to lớn để Vũ Phong tiếp tục hoàn thành Lạc Hồng Thần Chủ một cách trọn vẹn nhất.

*CHÂN THÀNH CẢM ƠN CÁC ĐỘC GIẢ ĐÃ DONATE CHO TÁC GIẢ VŨ PHONG!

*DONATE GẦN ĐÂY:

- 2/12: Ủng hộ tác giả LHTC, xin giấu tên: 200.000 VND

- 2/12: Trịnh Minh Tuấn gửi tác động lực mau ra chương mới: 100.000 VND

- 3/12: Nguyễn Duy Thông ủng hộ tác LHTC đầu tháng mong tác đều tay: 1.696.969 VND

- 5/12: LẠC HỒNG THẦN CHỦ: 2.000.000 VND

- 5/12: HOÀNG LÃO TÀ: 318.188 VND

- 30/12: BÙI CHÍ CƯỜNG: 200.000 VND

- 30/12: TRIEU THE ANH chuyển tiền nuôi Minh Long: 500.000 VND

- 31/12: PHAM THAI DUONG cảm ơn tác giả LHTC và chúc mừng năm mới: 200.000 VND

- 31/12: HVC chúc mừng năm mới 2026: 694.200 VND

- 1/1: TRỊNH MINH TUẤN ủng hộ LHTC: 100.000 VND

- 23/1: TIỂU MINH LONG cầu tác 10 chap LHTC: 3.999.999 VND

- 2/2: Nguyễn Duy Thông đầu tháng góp linh thạch nuôi Minh Long: 500.000 VND

Quý độc giả có thể nghe audio LHTC tại:

https://youtube.com/playlistlist=PLPkAAUMEBzFM8z032gZL_sjr-X5O4PKV8&si=oEqX4i-6moCyDpDt

Audio sẽ được cập nhật chương mới vào thứ 3 hàng tuần.

========

CHÚC CẢ NHÀ ĐỌC TRUYỆN VUI VẺ!

Bạn cần đăng nhập để bình luận