Người cô vốn coi là phụ nữ “ngang bướng” nhất nhà họ Mạc. Năm xưa, bà cũng gia đình ép gả giống như Mạc Cấm bây giờ, nhưng bà bỏ trốn mà chọn cách loạn một trận tơi bời, đó lấy tiền trong nhà bỏ . Khi trở về, bà dẫn theo một đàn ông chút thế lực khiến ông nội Mạc cũng dám lên tiếng, cả nhà chẳng ai dám ngăn cản. Bà cùng đàn ông đó đến gặp trưởng làng đăng ký kết hôn, đó theo đàn ông đến làng Lâm Tây và bao giờ nữa.
Từ trong rừng lội qua sông đến làng Lâm Tây là đường tắt. Thực ở đầu làng một con đường nhỏ nhưng mất ba tiếng đồng hồ, còn nếu xuyên qua rừng thì chỉ mất một tiếng, điều đoạn đường băng qua sông nhỏ khó .
Cô em lớn giúp em út xắn ống quần lên, cô em thứ ba cũng theo. Thực tế, quần của họ đều rách mỏng, ngắn đến mức lộ cả mắt cá chân.
Những chiếc quần đều là đồ cũ thải từ cả. Nguyên chủ cũng từng mặc chúng, việc cẩn thận rách một lỗ nhỏ, cô Lưu Phượng Nhã đ.á.n.h cho một trận nhừ t.ử, thậm chí còn bỏ đói cả ngày dù việc quần quật.
Mạc Cấm lắc đầu rũ bỏ những ký ức đó, nguyên chủ lặng lẽ chấp nhận sự đối xử như , nhưng cô thì , thấy cái gì là liên tưởng đến cái đó. Cô xắn ống quần lên, bế cô em út lội qua sông.
Cô em lớn dẫn đường cho em thứ ba, còn Mạc Cấm cùng. Bốn dẫm lên những tảng đá lòng sông để bước tới.
Dòng nước chảy xiết, tuy đá đủ lớn nhưng họ vẫn ướt sũng . Dẫu , một ai than vãn, tất cả đều cúi đầu lầm lũi .
Ký ức trong đầu Mạc Cấm ngày càng hiện về nhiều hơn, khi đến một cây cổ thụ lớn, cô cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, làng Lâm Tây đến .
“Các em đây nghỉ một lát, chị làng tìm . Chị chuyện với cô ruột mới đón các em , nếu sẽ cô giật đấy.”
Mấy cô bé gật đầu, vì quá mệt nên đều bệt xuống gốc cây.
Mạc Cấm dựa theo ký ức trong làng.
Tuy làng Lâm Tây cũng là nông thôn nhưng giàu hơn làng của cô nhiều, chủ yếu là nhờ vị trí gần quốc lộ. Một tài xế xe tải thường dừng chân nghỉ ngơi tại đây, khiến nhiều dân bắt đầu kinh doanh nhỏ. Nhờ , ngoài việc trồng trọt, họ còn thêm thu nhập để trang trải cuộc sống.
Cô suy nghĩ một lát, nhẩm trong đầu từ khóa “gà mái già”, đó rút một tấm thẻ từ trong túi . Nhìn chữ tấm thẻ, cô vô cùng mừng rỡ, đúng là hình một con gà mái.
Ngay đó, tay cô đột ngột xuất hiện một con... gà con.
Mạc Cấm nhếch mép khổ, hèn gì thẻ chỉ ghi mỗi chữ “gà mái”. là gà mái thật, nhưng mà là gà con mới nở.
Đi nhờ vả thì chút quà cáp, nếu là một con gà mái già đẻ trứng thì thực tế bao.
giờ thành gà con , cô đành giấu tay, suy tính hướng về nhà cô ruột. Tim cô đập thình thịch vì lo lắng. Dù cô ruột cũng từng trải qua cảnh giống nguyên chủ, nhưng hiện giờ cuộc sống ai cũng khó khăn, nuôi thêm một cô cháu gái thì , chứ bốn đứa trẻ thì tính thế nào?
nếu dắt mấy đứa nhỏ theo, chừng cô em lớn sẽ bắt gả cho lão Tôn ngay trong đêm đó. Nghĩ đến đây, Mạc Cấm rùng một cái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/03.html.]
“Mạc Cấm ?”
Đột nhiên gọi tên, Mạc Cấm ngẩng đầu lên thì thấy một phụ nữ trông quen mắt, đó chính là cô ruột.
Bản cô thấy tủi , nhưng khi thấy mặt, bộ não kìm nén , nước mắt bất ngờ chảy dài má. Cô vội vàng lau .
“Cháu thế ?” Tôn Bạch San gần quan sát cô, vẻ mặt đầy lo lắng.
Lần cuối hai gặp là khi Mạc Cấm mười ba tuổi. Cô út vẫn còn nhớ lúc đó về chơi mang theo một túi kẹo sữa thỏ trắng, Mạc Cấm nhận thì vui mừng lắm.
Cô còn hỏi: “Cô ơi, bao giờ cô về nữa ạ?”
Lúc đó thấy ánh mắt soi mói của chị dâu, Tôn Bạch San nỡ rằng sẽ bao giờ về nữa, nhưng quả thật đó bà cũng thật.
Đã 5 năm trôi qua, Mạc Cấm giờ lớn phổng phao, dáng một thiếu nữ duyên dáng, nhưng hiện tại trông cô vô cùng chật vật như thể đang gặp biến cố lớn.
Nghe lời quan tâm của Tôn Bạch San, Mạc Cấm cầm nước mắt, nức nở : “Mẹ cháu gả cháu cho lão Tôn, nên cháu lén chạy trốn đến đây.”
Sắc mặt cô Tôn tối sầm , bà nhịn mà mắng một câu: “Lão Tôn thật ghê tởm, bao nhiêu năm mà vẫn còn đòi cưới vợ, định khổ hết con gái trong vùng mới chịu thôi !”
Chửi xong, bà nhớ Mạc Cấm còn đang đó nên thêm nữa. Bà nắm lấy tay Mạc Cấm định dắt cô về nhà: “Cháu cứ yên tâm ở đây với cô. Nếu Lưu Phượng Nhã tìm đến, cô sẽ dùng chổi đuổi bà về. Những lúc cô nhà, cháu cứ tìm thím Ngô ở nhà đằng nhé.”
Nghe những lời dặn dò của cô út, lòng Mạc Cấm thấy ấm áp vô cùng. Nhớ đến mấy đứa trẻ vẫn đang chờ ở đầu làng, cô ngẩng đầu cô Út với vẻ ngập ngừng.
Thấy vẻ mặt đau xót của cô , bà vuốt tóc Mạc Cấm hỏi: “Sao thế? Cháu đói bụng ? Về nhà cô cho ăn bánh bao thịt...”
“Dạ ... cô ơi, cháu còn đưa cả các em cùng nữa.” Mạc Cấm cúi đầu, trông như sai chuyện gì đó, nhưng giọng vẫn đầy nghẹn ngào: “Mẹ ép cháu gả cho lão Tôn là để lấy tiền cưới vợ cho hai. Nếu cháu chạy mất, chắc chắn bà sẽ bắt em lớn gả ...”
Nói đến đó, cô nghẹn lời tiếp nữa.
Một lát , Mạc Cấm ngẩng lên, kiên định Tôn Bạch San: “Cô ơi, cô chỉ cần cho mấy chị em cháu một căn phòng thôi, ở chuồng lợn cũng ạ. Cháu thể thuê, ba đứa nhỏ cũng việc nhà, chỉ cần đừng bắt các em gả chồng là ... Nếu gả bây giờ, đời các em coi như xong đời...”
Tôn Bạch San như câu cuối cùng đ.â.m trúng tim đen. Bà hiểu rõ ý của Mạc Cấm. Nếu cứ theo sự sắp đặt đó mà gả cho những hạng như thế, sinh con đẻ cái, vùi dập nửa đời thì còn sức mà lên nữa?
Bà nghiến răng, bỗng mỉm : “Nói mới nhớ, cô cũng lâu gặp tụi nó. Lúc cô , đứa nào đứa nấy còn bé tí tẹo.”