Kiếm Tiền Nhờ Rút Thẻ Ở Thập Niên 90

13.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ kiếp, cái con ranh điên chắc, lẽ nó đấy ăn phân thật ?”

Mạc Cấm thấy họ bỏ chạy thì bật . Tự ngửi mùi , cô cũng thấy phát tởm, nhưng đây chính là cơ hội để lấy đồ bỏ trốn.

Cô lục lọi trong phòng Lưu Phượng Nhã, thấy một cánh tủ nhỏ đang khóa c.h.ặ.t. Mạc Cấm lục lọi một hồi thì tìm thấy chìa khóa giấu trong khe tủ. Mở thấy bên trong một xấp tiền lớn, cô tìm sổ hộ khẩu nghĩ, nếu lấy tiền thì Lưu Phượng Nhã chắc chắn sẽ đụng tủ, nhất là đừng để họ phát hiện việc mất sổ hộ khẩu.

Mục tiêu của Mạc Cấm là tách hộ khẩu, mà thủ tục thì nhất định sổ hộ khẩu của chủ hộ. 

Cô nhanh tay lấy cuốn sổ giấu , những thứ khác tuyệt đối đụng . Sau đó, cô về nhà vệ sinh, tay vẫn buộc dây thừng, đợi hai .

Mùi hôi thối nồng nặc khiến hai dám gần cô. Anh từ xa xua cô , cho cô ở trong phòng nữa mà bắt về phòng của chính .

Họ sớm phát hiện Mạc Cấm trốn thoát qua lối ván giường nên dùng ván gỗ đóng kín lỗ hổng đó . Anh hai cũng đóng cửa phòng dùng hai tấm ván gỗ đóng đinh cố định bên ngoài.

“Thối c.h.ế.t , cứ nhốt nó ở đó, chắc chắn thoát .”

Anh hai thực sự quá ngán ngẩm việc canh chừng Mạc Cấm. Anh nhốt cô việc của . Thực cũng chẳng việc gì , hằng ngày chỉ quanh quẩn trong làng tán gẫu, đôi khi chơi đùa cùng lũ trẻ con, mười mấy hai mươi tuổi đầu mà tính tình chẳng khác gì đứa con nít.

Lưu Phượng Nhã thấy con trai lảng vảng bên ngoài thì mặt đen , bà giáng một cái tát : “Sao mày còn ở đây chơi bời thế hả? Không trông chừng con nhỏ c.h.ế.t tiệt cho kỹ .”

Anh hai nhún vai, cái tát của Lưu Phượng Nhã chẳng thấm tháp gì với . Anh đắc ý : “Con ranh đó cần gì trông nữa ? Con khóa trái cửa phòng dùng đinh đóng c.h.ặ.t ván gỗ , mọc cánh cũng bay thoát .”

Lưu Phượng Nhã xong, cái vẻ mặt vênh váo của con trai, nhất thời tức lộn ruột, c.h.ử.i bới quát: “Cái thằng c.h.ế.t tiệt , thấy xinh là đòi lấy cho bằng . Nếu tại mày đòi cưới con bé đó thì tao cần tốn công tốn sức thế ? Ngay cả một phụ nữ cũng giữ nổi, để chạy về nhà ngoại mất tiêu. Giờ mày còn dám để Mạc Cấm ở một ? Nó chính là cái máy in tiền lễ hỏi cho mày đấy! Còn mau cút về xem nó còn ở đó , mất thì đừng hòng cưới xin gì nữa?”

Anh hai Lưu Phượng Nhã thì bĩu môi. 

Tôn Quang Huy vác đồ đạc lặng lẽ rời

Mấy đứa nhỏ đều con ruột của ông , Lưu Phượng Nhã lo lắng chứ ông thì . Ông chỉ mải mê lụng để lén lút để dành tiền riêng, mục đích là để cho con trai của .

Tôn Quang Huy bệt xuống ngưỡng cửa hút t.h.u.ố.c lào, tuyệt nhiên hỏi han gì đến chuyện trong nhà. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/13.html.]

Điều kiện của ông vốn kém, nhà đông em chen chúc trong một căn phòng chật chội, ngoại hình chẳng gì nổi bật, chỉ mỗi Lưu Phượng Nhã là chịu theo ông . Trước đây chồng cũ của Lưu Phượng Nhã c.h.ế.t để ít tiền, khi bà lấy ông thì hai mới xây nhà, cuộc sống dần dần khấm khá lên.

Cũng chính vì nhắm tiền trong tay Lưu Phượng Nhã nên ông mới để ý việc bà dẫn theo mấy đứa con riêng, còn sẵn đứa con gái lo liệu việc giặt giũ nấu nướng, ông chỉ việc xuống ruộng, ngoài chẳng gì khác.

Lưu Phượng Nhã mắng con trai xong thì vội vàng chạy về nấu cơm. Lúc mới thấy mấy đứa con gái cũng ích, ít nhất là đây dù bận rộn đến mấy, hễ về đến nhà là cơm ăn ngay. ngặt nỗi hiện tại đang mùa vụ, ai giúp tìm , hỏi thăm hàng xóm thì họ đều bảo sẽ để ý giúp nhưng ai nấy cũng bận bù đầu, cắt cử tìm , bà đành đợi qua đợt mới tính tiếp.

Mạc Cấm ở trong phòng, thấy tiếng ồn ào bên ngoài là vợ chồng Lưu Phượng Nhã về. Dây thừng tay cô thực chất cởi từ lâu nhưng cô vẫn quấn hờ , im lặng chờ đợi thời cơ.

Anh hai mở cửa phòng , miệng vẫn còn đang nhai bánh bao, ném cho cô cái đắc ý đóng cửa ngay. Anh đầu với Lưu Phượng Nhã: “Mẹ thấy , con bảo , con ranh chắc chắn chạy thoát .”

Ở trong phòng, Mạc Cấm thấy lời đó thì nở một nụ bí hiểm, cô bắt đầu nhẩm tính thời gian. Chỉ một lát nữa thôi, kịch sẽ bắt đầu.

Vào những năm 90, ở nông thôn vẫn điện, nhà nào cũng dùng đèn dầu hỏa. Những nhà chăm chỉ thường thắp đèn buôn chuyện, đồ thủ công. Đến 8, 9 giờ tối là họ tắt đèn ngủ.

Khi cả làng chìm yên lặng, Mạc Cấm dậy vận động cơ thể một chút. Cô dời tấm ván gầm giường sang một bên. Lúc từ nhà vệ sinh , cô ném chiếc cuốc phòng . Ban đầu cô tính trốn từ phòng hai thì chút rắc rối, chỉ thể thừa dịp lộn xộn, ngờ nhốt cô ngay trong phòng , mấy tấm ván chặn đường cũng sớm cô đập lỏng các góc.

Vật dụng rút từ hệ thống uy lực mạnh hơn hẳn đồ bình thường. 

thẳng về phía nhà vệ sinh lộ thiên. Nhà vệ sinh ở nông thôn hệ thống cống rãnh, thường là một cái hố tự đào để chứa chất thải. 

ngay sát phòng cô, lúc ở trong nhà vệ sinh cô định đào một cái lỗ nhỏ, giờ đây cô đào từ phía phòng thì lối thoát rộng mở.

Ngay lập tức, một mùi hương khó tả bốc lên từ trong phòng lan tỏa ngoài. Mạc Cấm cũng chịu nổi, cô nhanh ch.óng bỏ chạy.

...

“Bà tin gì ? Nhà bà Lưu Phượng Nhã , ôi trời ơi! Thối chịu !”

mà, còn chẳng dám ngang qua nhà bà , cảm giác như chỉ cần bước chân qua đó là ngợm ám đầy mùi hôi hám luôn.”

Đang lúc hai bàn tán, một phụ nữ khác tới, hạ thấp giọng : “Các bà ? Con bé Mạc Cấm chạy trốn , nghi là chính nó bày trò đấy. Chậc chậc, con bé cũng ác thật, dù bà Lưu Phượng Nhã dội nước cả trăm thì cái mùi đó vẫn cứ đeo bám mãi hết . Ôi dào, cứ nghĩ đến là nôn .”

Bạn cần đăng nhập để bình luận