Ăn xong, hai chị em vội vàng chạy về nhà, vệ sinh cá nhân xong là lăn ngủ ngay để sáng mai còn dậy sớm chuẩn cho bữa sáng và bữa trưa.
Bốn giờ sáng hôm , Mạc Cấm thức dậy. Cô em lớn cũng tỉnh giấc theo. Mạc Cấm xót em còn nhỏ nên bảo em ngủ thêm lúc nữa nhưng cô em lớn chịu, nhất quyết đòi dậy cùng.
Hai chị em đ.á.n.h răng rửa mặt nhanh ch.óng lên đường.
Lúc trời vẫn còn tối mịt, chỉ ngôi nhà của trưởng làng là tỏa sáng rực rỡ từ xa như một ngôi .
Mạc Cấm nắm tay em lớn, nghêu ngao hát mấy bài đồng d.a.o cho em . Chẳng mấy chốc hai đến nơi. Bà Khâu thấy hai chị em thì đon đả mời: “Lại đây ăn miếng bánh bao cho ấm bụng con.”
Sau khi cảm ơn và ăn xong bánh bao, hai chị em bắt đầu lao công việc. Với vai trò đầu bếp chính, tay nghề của cô chứng thực qua bữa tối hôm .
Làm việc quần quật từ sáng sớm đến tận trưa, công việc cuối cùng cũng thành. Bà Khâu trực tiếp thanh toán tiền công, bà đưa cho cô mấy tờ tiền kèm theo nhiều thức ăn dư mang về.
“Bác đang bận quá nên tiếp đãi chu đáo , hai đứa cầm về nhé.”
Mạc Cấm cảm ơn rối rít dắt em lớn về nhà. Về đến nơi cô mới đếm tiền và phát hiện bà Khâu đưa dư hai đồng.
Hèn gì lúc nãy bà vẻ vội vã giục cô về, chắc là bà âm thầm giúp đỡ cô. Mạc Cấm lặng lẽ cất tờ tiền đó , lòng thầm ghi nhớ ân tình .
Đến làng Lâm Tây gần nửa tháng, cô tích cóp gần một trăm đồng. Tốc độ đối với cô là vẫn còn chậm, vì mục tiêu của cô là sớm rời khỏi nơi .
Cô nghĩ ngợi thêm nữa mà xuống nghỉ ngơi. Chiều dậy, cô Tôn với cô: “Có ở làng bên sang hỏi cháu nấu tiệc đấy. Giá cả họ trả y như nhà trưởng làng, và họ còn dặn đích danh là cháu món canh gà hầm dày nữa.”
Mạc Cấm mừng rỡ, cuối cùng thì tiếng lành đồn xa. Cô lập tức đồng ý ngay.
Vài ngày , liên tục tìm đến. Dạo ngày lành tháng nên nhiều chọn hỷ sự. Mạc Cấm dắt theo em lớn tất bật chạy sô các làng lân cận.
Danh tiếng món gà hầm dày của cô vang xa khắp vùng. Gà ở quê vốn dễ bán, nhưng cứ hễ đám tiệc là g.i.ế.c gà để đãi khách.
Công việc ở làng bên chỉ mất một buổi sáng là xong, nhà họ giàu bằng nhà trưởng làng nên chỉ tổ chức đơn giản cho khí. Lúc kết thúc, chủ nhà dúi đồ ăn tay thanh toán tiền công cho cô mười lăm đồng.
Mạc Cấm thoáng ngỡ ngàng nhưng cũng nhận lấy. Chắc chắn là bà Khâu khéo để nâng giá tiền công cho cô. Lòng cô tràn đầy lòng ơn, thầm nhủ khi cơ hội nhất định sẽ báo đáp bà Khâu.
Trải qua vài đám tiệc liên tục, cuối cùng cô cũng chút thời gian rảnh rỗi. Tôn Bạch San thấy dáng vẻ của cháu gái thì khỏi xót xa: “Cháu cứ vất vả thế mãi ... xem ngợm gầy rộc kìa.”
Mạc Cấm đưa tay sờ túi tiền giấu trong áo, đáp: “Cô ơi, cháu thấy vất vả chút nào ạ.”
Chương 6: Bị bắt trở về
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/10.html.]
Mạc Cấm hỏi Tôn Bạch San: “Dạo Lưu Phượng Nhã và những còn đến đây gây rắc rối cô?”
Thời gian cô nhiều, ngóng cũng nhiều. Cô con dâu mới về nhà Lưu Phượng Nhã chỉ ở một tuần ép bỏ về nhà ngoại. Bởi vì lão già họ Lưu bảo rằng ông bỏ một ngàn đồng tiền lễ hỏi túi nhà họ Lý, nên con gái nhà họ Lý đương nhiên vợ ông mới đúng đạo lý.
Vừa dứt lời, con trai thứ hai của Lưu Phượng Nhã lật bàn lao đ.á.n.h với lão già họ Lưu ngay tại chỗ, một ông lão năm mươi tuổi đấu sức thanh niên, lão quật ngã ngay tức khắc, thế là Lưu Phượng Nhã tốn tiền t.h.u.ố.c men.
Hiện tại, Tôn Quang Huy ngày nào cũng chỉ cửa hút t.h.u.ố.c lào, khói tỏa mù mịt, gương mặt sầu não nhăn nhó. Lưu Phượng Nhã thì tức đến mức ngất xỉu giường, mấy ngày liền gượng dậy nổi.
Điều đáng mừng duy nhất là lão già họ Lưu chỉ thể liệt giường, còn gào thét đòi tiền nữa, lão sống cô độc nên cũng chẳng ai chăm nom.
Nhà Lưu Phượng Nhã chắc là định thi gan, xem ai lì hơn ai, hai gia đình vốn nổi tiếng mặt dày, chẳng ai dám giúp đỡ, hàng xóm xung quanh chỉ coi đó là chuyện phiếm để bàn tán.
Vài nhà thương xót mấy đứa trẻ nhà Mạc Cấm thì chỉ mong bọn họ đừng tìm thấy mấy chị em cô, chứ hạng quá quắt đến mức đẩy con gái nhà lão già họ Lưu thì ai mà cho nổi?
Hiện tại Mạc Cấm cắt tóc ngắn, mặc một bộ đồ nam, cô em lớn cũng ăn vận y hệt, nếu kỹ thì đúng là sẽ nhầm họ thành con trai.
Người làng bên chuyện chỉ để giải khuây, chứ họ cũng chẳng mặt mũi Lưu Phượng Nhã , càng Mạc Cấm bỏ trốn trông thế nào.
Nhờ mà khi Mạc Cấm nấu tiệc ở mấy nơi khác, một ai nhận cô.
Hơn nữa, Lưu Phượng Nhã và đám dường như bận tâm đến sự sống c.h.ế.t của mấy cô con gái. Kể từ khi Tôn Bạch San đuổi , họ cũng nghĩ đến việc tìm ở nơi khác.
Nghe Mạc Cấm hỏi, Tôn Bạch San giấu nổi cảm xúc, sắc mặt sa sầm hẳn xuống, bà mắng mỏ: “Cứ dăm bữa nửa tháng bọn họ chạy tới đây c.h.ử.i đổng một trận.”
Mạc Cấm nhíu mày suy nghĩ. Ở nhà cô Tôn chỉ thể trốn nhất thời chứ là kế lâu dài, mà tốc độ kiếm tiền hiện tại vẫn còn quá chậm.
Thời gian đám cưới đám hỏi tập trung nhiều nên cô kiếm một trăm năm mươi tệ, còn bên phía sạp hàng, vì gia vị là do Mạc Cấm tự tay chế biến nên Tôn Bạch San vẫn chia cho cô phần vốn , thêm mười đồng nữa.
Cộng với tiền tích góp từ , hiện tại cô ba trăm đồng trong tay.
Tôn Bạch San dặn dò: “Dạo cháu đừng ngoài thì hơn, cô sợ cháu chạy đến bắt cháu đấy.”
Mạc Cấm gật đầu: “Mùa cưới cũng qua , chắc là sắp tới sẽ nhiều đám tiệc nữa cô.”
Đi xa hơn chút nữa lẽ vẫn nhà hỷ sự, nhưng thuận tiện, dạo về về mất một hai tiếng đồng hồ, nếu cái xe đạp thì mấy.
với ba trăm đồng thì cũng tạm đủ dùng, chủ yếu là vì cô còn dắt díu theo ba đứa em gái nên lúc nào cũng kiếm thêm chút nữa, tình hình hiện tại là cô tìm cơ hội lấy hộ khẩu từ chỗ Lưu Phượng Nhã.