Tôn Quang Huy dám đến bắt cô chính là vì tên của cô vẫn còn trong sổ hộ khẩu của nhà họ.
Mạc Cấm vẫn nghĩ cách nào để giải quyết, cô lén cô Tôn xem mấy hạt giống đặc biệt như thường lệ, loại hạt chẳng cần tốn công chăm sóc, cứ cách vài ngày xem một thấy mọc xanh mướt, cô lập tức thu hoạch hết .
Cái bàn tay vàng rút thẻ chẳng màn hình hiển thị quy định gì cả, nhưng nếu hôm nay cô kiếm mười đồng thì sẽ một lượt rút thăm miễn phí, chỉ là đây tâm niệm gì nấy thì giờ còn tác dụng nữa, nào rút cũng đều hạt giống đặc biệt.
Thế quanh quẩn cũng chỉ là củ cải với cải thảo, cô đều đưa cho cô Tôn đem muối hết, mấy thứ vốn rẻ tiền, nhưng kim chi cải thảo thì vẫn bán giá vì các gia đình thường ngại .
Mạc Cấm đang rửa rau ở sân thì Tôn Bạch San bước , vẻ mặt đầy thắc mắc : “Có tìm đến tận nơi đòi mua một hũ kim chi, bảo là lấy loại thường, lấy loại ngon nhất .”
Bà thấy kỳ lạ, chẳng kim chi đều giống ? Làm gì loại nào khác biệt đến thế?
Mạc Cấm dậy mỉm hỏi: “Có hũ bán là hũ cháu đ.á.n.h dấu ạ?”
Trong hũ đó một cây cải thảo là cô trồng từ hạt giống đặc biệt đem muối, mấy ngày nay vì quá bận rộn nên cô cũng mở xem.
Tôn Bạch San gật đầu: “Chẳng lẽ trong đó vàng mà lặn lội đến tận đây để mua bằng ?”
Mạc Cấm đáp lời cô Tôn, bởi chính cô cũng tự nếm thử, cô dậy tìm một hũ kim chi khác cũng muối từ hạt giống đặc biệt.
Lý do cô chọn củ cải chua và kim chi đơn giản, hai thứ cần muối quá lâu, chỉ tầm hai ba ngày là vị đậm đà, còn nếu là dưa chua thì thời gian ngắn như vẫn đủ độ chín.
Vừa mở hũ , mùi chua cay nồng nàn xộc lên, khiến kìm mà ứa nước miếng.
Cả hũ đều là sản phẩm từ hạt giống đặc biệt, lúc đem muối, cải thảo vẫn còn mọng nước, ăn sống thôi cũng thấy giòn ngọt .
Mạc Cấm dùng đũa gắp một miếng ăn thử, cô gật đầu hài lòng. Gia vị tẩm ướp vẫn , nhưng nhờ chất lượng cải nên cảm giác khi ăn khác, cực kỳ giòn, vị thanh mát càng kích thích vị giác hơn.
Cô gắp một miếng cho Tôn Bạch San ăn thử. Bà nếm xong sáng rực mắt, dường như hiểu tại khách cất công tìm mua loại .
Hương vị quả thực lẫn .
“Người vẫn đang đợi ở ngoài kìa, cháu chuyện với họ .” Tôn Bạch San thúc giục vì sợ lỡ mất khách quý. Mạc Cấm gật đầu bảo cô em lớn: “Lấy cho chị một cái bát nhỏ đây.”
Cô bưng hũ kim chi đ.á.n.h dấu ngoài, đàn ông bên ngoài vẻ đang đợi sốt ruột nên gọi tạm vài món nộm ăn , thấy Mạc Cấm bưng hũ , vội vàng lau miệng: “ lấy loại kim chi thường nhé, là loại giòn nhất .”
Cô em lớn mang bát , Mạc Cấm gắp một ít kim chi bát đẩy về phía đàn ông. Tiểu Lưu ngửi thấy mùi cay nồng, nửa tin nửa ngờ cầm đũa lên nếm thử.
Tiểu Lưu thường xuyên qua con đường để việc, mấy hôm một tài xế xe tải ngang đây giới thiệu nên mới ghé sạp hàng ở nông thôn ăn một bữa, thấy ngon nên mua ít củ cải chua và kim chi mang về, ngờ cả nhà ai cũng thích món .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/11.html.]
Anh vốn mua đúng hũ đ.á.n.h dấu, mà kim chi thì cũng chẳng khó gì, khi ăn xong lúc rảnh rỗi cũng tự muối một ít, nhưng so tính thì vẫn thấy mua ở sạp hàng là ngon nhất.
Vợ dạo đang m.a.n.g t.h.a.i nên thèm chua, cứ nhắc mãi món kim chi ở đây, nhất là cái cảm giác giòn tan trong miệng đó.
Tiểu Lưu nếm thử một miếng nhanh ch.óng trộn phần còn bát cơm, chỉ loáng cái ăn sạch sành sanh.
“ là hương vị !” Tiểu Lưu phấn khởi : “Em còn bao nhiêu hủ thế ? Anh lấy hết!”
“Loại rẻ , sáu đồng một hũ đấy ạ.”
Kim chi muối từ cải thảo thường chỉ ba bốn đồng, mà hũ cũng khá lớn nên giá đó vẫn chăng.
Tiểu Lưu rõ ràng cũng do dự, ba bốn đồng thì còn chứ sáu đồng thì cao, dù một hũ cũng ăn mấy tháng. nghĩ đến vợ ở nhà ngày nào cũng nhắc, nghiến răng gật đầu, nhưng chỉ lấy ba hũ.
Mạc Cấm nhẹ nhàng bỏ túi mười tám đồng. Hạt giống đặc biệt lớn nhanh, tốn công chăm sóc, chỉ các loại gia vị khác mới tính chi phí, tính đến một hai tệ, đúng là lãi đậm.
Số tiền từ mấy thứ Tôn Bạch San đều tính tiền vốn: “Hầu như đều là do cháu cả, rau cỏ cũng chẳng tốn tiền mua.”
Bà Mạc Cấm ở đây lẽ cũng thấy ngại, nên tiền bán hàng ở gian hàng bà đều nhận sòng phẳng, coi như đó là chi phí ăn ở cho bốn chị em. Những khoản tiền kiếm thêm khác Tôn Bạch San ý định đụng , như là quá đủ .
Mạc Cấm đang chuẩn thì đột nhiên một đứa trẻ chạy ôm lấy chân cô. Cô khó chịu cúi đầu xuống. Cô vốn là yêu thích trẻ con, mà đứa bé chính là con trai của Tôn Quang Huy.
Thằng bé mới mười tuổi mà ăn bài bản, nó đưa đôi mắt ngây thơ Mạc Cấm : “Chị ơi, hóa chị trốn ở chỗ cô thật!”
Mạc Cấm Tôn Tiểu Bảo nhưng đáp lời, tay đẩy khẽ cô Tôn một cái, ý bảo bà đưa ba đứa nhỏ trong phòng.
“Chị ở nhà chẳng ai giặt quần áo cho em cả, giặt chẳng sạch bằng chị gì hết! Chị về ! Mẹ bảo sẽ tìm cho chị nhà khác, nhà giàu lắm! Không gả cho lão già họ Tôn .”
Tôn Tiểu Bảo mở miệng là “ em”, cứ như thể Lưu Phượng Nhã là của Mạc Cấm .
Mà cũng đúng thôi, gì nào để con gái ở nhà như giúp việc, trâu ngựa, đến tuổi đẩy con hố lửa khác chứ.
Tôn Tiểu Bảo là đứa trẻ lớn lên ở nông thôn nhưng da dẻ mịn màng, trái ngược hẳn với cô em út chỉ lớn hơn nó hai tuổi, vì đồng nhặt củi nên tay chân lúc nào cũng lấm lem.
“Mạc Cấm! Cái con ranh , cuối cùng tao cũng tìm mày !”
Lưu Phượng Nhã hùng hổ chạy về phía Mạc Cấm, phía là hai của cô.
Anh trông còn giận dữ hơn, đến nơi mắng xối xả: “Cái loại hạ đẳng , mày hỏng việc của tao! Mày chịu về hả? Gan mày giờ cũng to bằng trời đấy!”