Cô dang tay ôm lấy các em, dắt tay cùng chui khỏi chuồng lợn.
Mọi dường như đều đang đổ dồn sự chú ý đám cưới của hai nên một ai mảy may để ý đến họ.
Bốn gian nan băng qua rừng trúc, nơi vốn dĩ chẳng mấy khi lui tới.
Mạc Cấm theo ba đứa nhỏ chạy mãi sâu trong rừng, em út vì kiệt sức nên chân bủn rủn, ngã bệt xuống đất.
Càng sâu, ánh sáng càng yếu ớt. Ba cô bé thường ngày chỉ rừng nhặt củi ở bìa rừng chứ bao giờ dám sâu đến thế .
Không gian vắng lặng, u ám khiến ba cô bé khỏi sợ hãi. Cả ngày hôm nay họ gì bụng, ai nấy đều đói đến lả , Mạc Cấm đành bảo các em dừng nghỉ ngơi.
Địa hình kiểu Mạc Cấm vốn quá quen thuộc. Với tư cách là một đam mê leo núi, cô cực kỳ thích rừng rậm, cô tự tin thể đưa ba em khỏi đây khi xuống núi.
Ngặt nỗi ông trời chiều lòng , cả hội nghỉ chân thì cơn mưa lớn ập đến. Mạc Cấm vội vàng hái lá và bẻ cành cây để dựng lên một cái lán tạm bợ cho bốn trú ẩn.
Mưa rơi tầm tã, ai nấy đều ướt sũng. Trời tối hẳn, cái lạnh và cái đói bủa vây lấy họ mái lán xập xệ. Nước mưa vẫn ngừng len lỏi qua các kẽ lá nhỏ xuống họ.
Mạc Cấm ngước những tia sáng mờ nhạt xuyên qua tán lá, cô nhớ đến tình tiết trong truyện. Lúc đó nguyên chủ gả giữa đêm đúng lúc trời mưa to như trút nước, chẳng một ai che ô cho cô, cứ thế một đến nhà lão Tôn để hôm lên cơn sốt cao dậy nổi.
Vậy mà lão Tôn còn rêu rao khắp nơi rằng cưới vợ thật chẳng đáng đồng tiền bát gạo.
Mạc Cấm đanh mặt , trong lòng thầm mắng một trận. Cô tuyệt đối sẽ kết hôn với hạng đó, cũng để c.h.ế.t một cách vô nghĩa. Cô may mắn cơ hội sống một nữa, nhất định sống cho thật .
Cô em út vốn thể trạng yếu ớt, khi dầm mưa thì cứ liên tục run rẩy. Mạc Cấm ôm c.h.ặ.t cô bé lòng nhưng vẫn cách nào khiến em ấm lên .
Chẳng trôi qua bao lâu, cơn mưa cuối cùng cũng tạnh, trời tối sầm còn thấy rõ lối . Lúc mà di chuyển thì nguy hiểm, hơn nữa trong làng cũng thấy động tĩnh gì nên Mạc Cấm quyết định nghỉ tại chỗ, đợi trời sáng tính tiếp.
“Tầm 5 giờ sáng là trời sẽ sáng thôi, chúng cố gắng chợp mắt một đêm, thời gian sẽ trôi nhanh thôi mà.”
Cô ôm lấy ba đứa trẻ, nhưng thực chất nguyên chủ cũng chỉ mới là một cô bé mười sáu tuổi, vóc dáng chẳng lớn hơn các em bao nhiêu, bốn ôm c.h.ặ.t lấy như đang truyền thêm sức mạnh cho .
Cứ như , bốn với bộ quần áo ẩm ướt nép . Qua một lúc lâu, cô bé út trong lòng Mạc Cấm cũng thôi run rẩy, cơ thể bắt đầu chút ấm.
Mạc Cấm cũng đang mơ màng sắp chìm giấc ngủ thì bỗng đ.á.n.h thức bởi một tiếng pháo nổ vang dội trong đầu.
“Chúc mừng bạn mở vòng rút thẻ! Bạn ba rút thẻ miễn phí trong thời gian giới hạn! Mau tới thử vận may của nào!”
Mạc Cấm bừng tỉnh, âm thanh vẫn còn văng vẳng bên tai, nhưng mắt vẫn chỉ là cánh rừng tối mịt, chỉ thể thấy lờ mờ bóng lá cây ánh trăng.
Là ảo giác ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/02.html.]
Mạc Cấm sang ba cô bé, thấy các em đều ngủ say. Vì cả ngày việc nặng nhọc ăn no nên gương mặt đứa nào đứa nấy cũng gầy rộc .
Nếu thực sự thể rút thẻ, cô chỉ mong chút gì đó để ăn. Trước đây khi ngoài ba mươi tuổi, cô thường chê mì gói ngon, nhưng lúc đây cô vô cùng thèm một bát mì nước nóng hổi.
Gió đêm thổi qua khiến lá cây xào xạc, và giọng máy móc ban nãy vang lên trong trí óc cô.
“Bạn ba rút thẻ miễn phí trong thời gian giới hạn! Hãy mau ch.óng thực hiện việc rút thẻ.”
Mạc Cấm trợn tròn mắt, đây là ảo giác! Cô bừng tỉnh nhận , xuyên truyện thì chắc chắn một loại năng lực đặc biệt nào đó kèm chứ.
rút thẻ như thế nào đây? Cô thử nhắm mắt nhưng hề thấy màn hình ảo nào hiện như trong các cuốn tiểu thuyết miêu tả. Cô gãi đầu ngẩn một lát. Sau đó cô thử thò tay túi áo, vốn dĩ túi áo trống rỗng nhưng giờ đây cô thực sự rút một tấm thẻ.
Cô rõ tấm thẻ vẽ gì, nhưng giọng máy móc trong đầu vang lên đầy hào hứng: “Chúc mừng bạn rút trúng ba chiếc bánh bao nhân thịt cỡ lớn!”
Ngay lập tức, tay cô xuất hiện ba chiếc bánh bao lớn vẫn còn đang tỏa khói nghi ngút.
Cô kìm mà nuốt nước bọt cái ực, vì quá đói cả một ngày dài gì bụng.
Mạc Cấm vội vàng lau đôi tay áo cho sạch, cô ép dẹp bánh bao để trông bớt hấp dẫn hơn lúc đầu, đợi bánh nguội bớt mới đ.á.n.h thức ba đứa nhỏ dậy,
“Trong túi chị còn ba chiếc bánh bao , các em mau ăn .”
Đôi mắt ba đứa trẻ sáng rực lên vì kinh ngạc. Cô bé út vì quá đói nên chẳng kịp hỏi han xem bánh bao từ mà , cầm lấy một cái chia cho chị năm.
Chỉ cô em lớn là đưa mắt Mạc Cấm với vẻ hoài nghi đang nghĩ gì. Mạc Cấm bẻ một nửa chiếc bánh bao đưa cho em, lờ ánh mắt đó và cũng đưa bất kỳ lời giải thích nào.
Mạc Cấm đưa phần bánh còn cho cô em thứ và em út: “Các em chia ăn , tuổi nhỏ thì cần ăn nhiều một chút.”
Cô em thứ ngần ngại, bẻ một nửa đẩy về phía cô: “Chị ơi, chị cả ngày ăn gì , chị ăn ạ.”
Mạc Cấm mỉm : “Không , chúng cùng ăn, ai cũng phần hết. Chỉ cần chị miếng ăn thì sẽ để thiếu một ai.”
Sau khi ăn xong bánh bao, cả bốn đều cảm thấy cơ thể ấm áp hẳn lên nhanh ch.óng chìm giấc ngủ.
Nhiệt độ trong rừng về đêm càng lúc càng lạnh, giấc ngủ cũng yên , tờ mờ sáng khi trời hửng sáng, Mạc Cấm cái lạnh cho tỉnh giấc.
Cô gọi mấy đứa trẻ dậy, dỡ bỏ cái lán lá cây đơn sơ , xử lý qua loa các dấu vết xung quanh tiếp tục lên đường.
Ba chiếc bánh bao tối qua thực sự đủ để no bụng bốn , nhưng Mạc Cấm dám chậm trễ. Chỉ khi đến làng Lâm Tây, cô mới còn lo sợ ruột Lưu Phượng Nhã tìm tới, bởi cô ruột sẽ giúp cô che giấu.
Sau một đêm nghỉ ngơi, Mạc Cấm dần hồi tưởng những ký ức của nguyên chủ, trong đó ấn tượng về cô ruột ở làng Lâm Tây.