Kiếm Tiền Nhờ Rút Thẻ Ở Thập Niên 90

27.

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi mang đồ đạc về nhà, Mạc Cấm bảo hai đứa em chơi, nhưng vì các em quen bạn nhỏ nào quanh đây nên cứ theo cô. 

Mạc Cấm đành để hai đứa cùng, xem như dắt các em vòng quanh dạo phố cho đó đây.

Hiện nay dùng xe đẩy bán hàng rong cũng ít, nhất là loại xe nhỏ xíu, bên đặt một chiếc bếp than nấu một nồi đồ ăn, len lỏi khắp các ngõ hẻm để bán. 

Cô tùy ý mua một phần ăn lân la bắt chuyện, hỏi đối phương về giá của chiếc xe đẩy .

“Cái á? bán hết hai trăm tám mươi bát mới thu hồi vốn mua xe đấy.” Ông lão bán hàng rong dường như câu hỏi của Mạc Cấm cho gợi nhớ về kỷ niệm xưa.

Nghe ông lão xong, Mạc Cấm giật kinh ngạc. Chiếc xe hề rẻ, nếu cô mua thì sẽ tốn một khoản tiền nhỏ. 

Mạc Cấm còn chi tiền mà thấy xót, cô cảm ơn ông lão dắt em hai và em út rời . Ba cùng ăn sạch bát mì trộn mua.

“Hai đứa đói lắm ? Sao ăn hết cả bát mì nhanh thế?”

Một đồng một bát mì tuy cũng coi là rẻ, nhưng phần ăn ít, bên trong chỉ kèm theo vài loại rau. Con gái ăn thì vẻ đủ no, chứ con trai chắc chắn là thấm .

“Dạ đói ạ, nên tụi em ăn hết luôn.”

Mạc Cấm liếc em hai, thầm nghĩ tầm mười mấy tuổi đúng là lứa tuổi đang lớn của con gái: “Vậy tối nay chị sẽ nấu thêm nhiều cơm cho các em ăn nhé.”

Thời đại đương nhiên sẵn loại xe đẩy bán hàng rong bày bán thị trường. Mạc Cấm chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tìm đến một tiệm sửa xe ướm hỏi: “Ở đây bác nhận đóng xe đẩy bán hàng theo yêu cầu ạ?”

Người thợ sửa xe cô một lượt mỉm : “Xe bán hàng ? Hình dáng thế nào?”

Mạc Cấm khua tay múa chân giải thích một hồi, đối phương lập tức hiểu : “Ý cô là lắp thêm cái giá thể nấu bếp ở phía xe đạp chứ gì? chỗ chỉ sửa xe thôi, cô cứ tìm hộ gia đình phía , nhà đó thích mày mò mấy thứ lắm, họ thấy hứng thú đấy.”

“Cảm ơn bác nhiều nhé, nhà đó tên gì ạ?”

“Tên là Tạ Bằng Nghĩa, cô cứ vòng phía là thấy ngay.”

Mạc Cấm cảm ơn theo hướng thợ chỉ. như lời bác , tới là thấy ngay một cái sân bày la liệt linh kiện xe đạp, còn một đống sắt tấm xếp chồng một bên. Cả cái sân trông chẳng khác nào một xưởng gia công nhỏ, bên trong thỉnh thoảng còn vang lên tiếng gõ b.úa lạch cạch.

Một đàn ông đang xổm gia công miếng sắt, vẻ như đang uốn nó thành hình vuông.

“Xin chào, cho hỏi Tạ Bằng Nghĩa ạ?”

Tạ Bằng Nghĩa dừng tay, dậy Mạc Cấm hai đứa nhỏ cùng. Anh nghi hoặc hỏi: “Là , cô tìm việc gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/kiem-tien-nho-rut-the-o-thap-nien-90/27.html.]

hỏi xem hứng thú một chiếc xe đẩy bán hàng ? Kiểu như chế thêm khung giá ở phía xe đạp để thể đặt bình gas lên đó nấu đồ ăn vặt .”

Tạ Bằng Nghĩa gật đầu: “Làm chứ, chỗ thì rẻ hơn nhà xưởng, nhưng cũng đến mức rẻ như cho .”

Mạc Cấm vô cùng mừng rỡ, ngờ thực sự tìm nhận . Để gia công đồ sắt thì nhất là tìm đến nhà máy, vì thường chỉ ở đó mới đủ dụng cụ. Cô hỏi tiệm sửa xe cũng chỉ là cầu may, ai ngờ vận may đến thế.

Cô mô tả chi tiết kiểu dáng mong , Tạ Bằng Nghĩa lắng nghiêm túc. Đợi cô xong, mới góp ý: “Nếu cô định gắn giá xe đạp thì khuyên cô đừng quá nặng, vì khi đạp xe sẽ mệt và bất tiện, là cô hẳn loại xe đẩy tay ?”

“Xe đẩy tay cũng ạ… Giá cả rẻ hơn chút nào ?”

Tạ Bằng Nghĩa gật đầu.

“Nếu chỉ gia công khung xe đẩy tay thì tầm một trăm đồng thôi. Còn nếu chế xe đạp thì tùy việc cô chọn mua xe đạp ở chỗ nữa.”

Mạc Cấm đống xe đạp xếp trong sân, thật thì là đồ cũ, chắc đều là xe cũ mua . Có kiểu dáng trông cũng nhưng cũng cái cực kỳ cổ lỗ sĩ, cô kìm tò mò hỏi một câu: “Anh thích sưu tầm xe đạp cũ ?”

Tạ Bằng Nghĩa ngờ Mạc Cấm chuyển chủ đề sang xe đạp, ngẩn một lát mới gật đầu: “ , thích thu mua về nghịch cải tiến chúng .”

“Mấy chiếc xe đời cũ cứ giữ bộ sưu tập , tăng giá đấy.” Mạc Cấm buột miệng theo bản năng. Cô cũng hiểu nhiều về xe đạp, nhưng nếu là những dòng xe cổ từ thời kỳ đầu thì giá trị sưu tầm lớn, đến đời khi bán cả mấy chục nghìn đồng.

Tạ Bằng Nghĩa bật : “Toàn là một đống sắt vụn thôi, ai mà thèm mua chứ.”

Mạc Cấm tiếp tục chủ đề đó nữa mà chuyện xe đẩy. Nhờ Tạ Bằng Nghĩa nhắc nhở cô mới nhận tư duy của đóng khung, cứ luôn nghĩ phương tiện kết hợp với giá đỡ thì mới thuận tiện. ở thời đại cô từng sống, xe bán hàng đều chạy bằng điện cả, chẳng cần hì hục đạp xe, to một chút cũng vẫn tiện lợi.

Cô bàn bạc thêm với Tạ Bằng Nghĩa để cải tiến một vài chi tiết. Anh hẹn cô ba ngày qua lấy hàng và yêu cầu đặt cọc ba mươi đồng.

Không ngờ chỉ trong vài tiếng đồng hồ giải quyết xong xuôi chuyện , Mạc Cấm thấy tâm trạng , dắt em hai và em út dạo quanh. Từ lúc tới huyện đến giờ, ngoài việc chợ và đến xưởng may của cô út, cô vẫn khác.

Thời bản đồ dẫn đường nên cũng khá rắc rối, Mạc Cấm liên tục hỏi thăm qua đường. 

Tuy nhiên, trong cái thời mà internet còn phát triển, trò chuyện với đúng là cách nhất để nắm bắt thông tin.

Cô ghé một tiệm tạp hóa gần đó mua cho em hai và em út mỗi đứa một cây kem que hương đậu xanh truyền thống. Hai đứa trẻ vô cùng sung sướng, thấy Mạc Cấm chỉ mua hai cây, Em hai lập tức đưa cây kem trong tay về phía cô: “Chị cả ơi, chị cũng ăn một miếng .”

Mạc Cấm mỉm lắc đầu: “Chị thèm món , em cứ ăn .”

Chẳng từng ăn kem, nhưng lúc món cũng chẳng rẻ rúng gì, nếu tủ lạnh cô cũng tự

Em hai vẫn cứ nài nỉ, Mạc Cấm đành c.ắ.n một miếng nhỏ nếm thử, vị nước đậu xanh đường phèn đậm đà.

Bạn cần đăng nhập để bình luận